Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không?
Cửa thang máy mở ra, Lê Diệu vừa đi ra ngoài vừa trầm giọng dặn dò nhân viên tùy tùng bên cạnh.
“Trông chừng chỗ này cho kỹ, hàng ngày báo cáo tiến độ dự án và tình hình xử lý những người liên quan, đợi giải quyết xong xuôi mọi việc hãy quay về...”
Nhân viên tùy tùng gật đầu lia lịa.
Lê Diệu định dặn dò thêm vài câu thì vô tình liếc thấy cô gái nhỏ đang đứng cười nói với nhân viên phục vụ ở quầy lễ tân.
Hôm nay Kiều Dĩ Miên mặc một chiếc áo hoodie trắng dáng dài có mũ, bên ngoài khoác chiếc áo gi lê lông vũ màu trắng mềm mại, bên dưới là quần bút chì đen kết hợp với đôi bốt da đen.
Tóc dài buộc đuôi ngựa, xõa sau gáy, khẽ đung đưa theo cử động của cô.
Trang phục sạch sẽ gọn gàng lại càng tôn lên khuôn mặt xinh đẹp như tranh vẽ.
Lời đến bên miệng người đàn ông khựng lại vài giây rồi mới tiếp tục: “Có việc gì báo cáo ngay.”
“Vâng ạ.”
Lê Diệu ra hiệu, đối phương hiểu ý rời đi.
Đi đến sau lưng cô gái nhỏ mới nghe thấy cô đang tán gẫu với nhân viên phục vụ về một bộ phim mới ra rạp.
Cảm nhận được có người đến gần, Kiều Dĩ Miên quay đầu lại, đôi mắt trong veo sáng lấp lánh.
“Chào buổi sáng Chấp chính quan!”
Lê Diệu gật đầu, ôn tồn hỏi: “Ăn sáng chưa?”
“Vâng, ăn rồi ạ!”
Kiều Dĩ Miên một bên vai đeo túi máy ảnh, tay kia nắm tay kéo vali, quay đầu chào tạm biệt cô lễ tân.
Lê Diệu tự nhiên đưa tay định lấy máy ảnh, Kiều Dĩ Miên vội né tránh, theo bản năng nhìn quanh.
“Tôi tự cầm được ạ.”
Lê Diệu khó hiểu nhìn cô thì nghe cô gái nhỏ hạ giọng giải thích nghiêm túc:
“Bây giờ ngài không phải là phóng viên quay phim mà là Chấp chính quan, xách túi cho tôi nữa để người ta nhìn thấy thì to chuyện đấy ạ!”
Nhìn dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí của cô, Lê Diệu thấy buồn cười, mặc kệ lời nhắc nhở của cô, đưa tay giật lấy cái túi, tay kia xách vali lên, sải bước đi ra cửa.
Kiều Dĩ Miên: “... Ơ?”
Hai tay trống trơn, cô đành phải rảo bước đuổi theo.
Lê Diệu nghiêng đầu liếc nhìn cô, thấy vẻ mặt cô căng thẳng thì lắc đầu bất lực.
“Tôi vừa là Chấp chính quan vừa là đàn ông, chẳng lẽ lại thiếu phong độ đến mức để cô xách nhiều đồ thế sao?”
Kiều Dĩ Miên chưa nghĩ đến điểm này, muộn màng gật đầu: “Vâng, ngài nói cũng có lý ạ...”
Nhưng mà cũng không đúng lắm.
Tài xế thấy hai người đi ra vội vàng bước tới đón lấy vali trong tay Lê Diệu.
Lê Diệu vừa cất túi máy ảnh vào cốp xe, ngẩng đầu lên phát hiện Kiều Dĩ Miên rất tự nhiên mở cửa ghế sau ngồi vào.
Trong mắt anh lập tức hiện lên ý cười lấp lánh.
So với sự kháng cự lúc mới đến, giờ chắc cô đã bỏ bớt sự đề phòng với anh rồi nhỉ?
Thị trấn Tây Sở cách Sở Thành chưa đầy trăm dặm, xe chạy chẳng bao lâu đã đến nơi.
Chắc là đã nhận được tin báo trước nên phía Sở Thành không bố trí đón tiếp phô trương như vậy, chỉ sắp xếp cho họ ở tại một khách sạn có biện pháp an ninh rất nghiêm ngặt, nơi này bình thường không đón khách vãng lai.
Sau khi nhận phòng, đoàn của Lê Diệu cùng các quan chức lớn nhỏ địa phương Sở Thành bắt đầu công việc khảo sát nghiên cứu kéo dài một tuần.
Họ lần lượt tham quan một số doanh nghiệp lớn, viện dưỡng lão, cơ sở phúc lợi xã hội,... đi thực tế thăm hỏi một số dự án trọng điểm của Sở Thành;
Đồng thời quan tâm đến tình hình thực hiện các công việc thiết thực vì dân sinh, tìm hiểu khó khăn của quần chúng, thiết lập đường dây nóng tố giác của quần chúng, hễ có chỗ nào không hợp lý hợp quy, quần chúng có thể trực tiếp phản ánh vấn đề và ý kiến kiến nghị qua kênh này đến Chấp chính sảnh.
Mấy ngày nay Kiều Dĩ Miên luôn đi theo bên cạnh lãnh đạo quay phim ghi chép, về lại cắt dựng viết bài rồi gửi về đài truyền hình, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi.
Tuy hai người ở rất gần nhưng lại hiếm khi giao tiếp.
Bởi vì Lê Diệu còn bận hơn cô, bận đến mức một phút phải chia làm hai để dùng.
Quan sát ở cự ly gần thế này Kiều Dĩ Miên mới biết một Chấp chính quan khu vực mỗi ngày phải làm nhiều việc đến thế.
Qua tiếp xúc mấy ngày nay, cô cũng thực sự khâm phục sự quyết đoán, nhạy bén và tỉ mỉ của vị Chấp chính quan này.
Khi ống kính máy quay hết lần này đến lần khác dừng lại trên khuôn mặt chín chắn vững vàng của người đàn ông, Kiều Dĩ Miên luôn cảm thấy ngôn từ của mình quá nghèo nàn, chẳng tìm được từ ngữ tốt đẹp nào hơn để miêu tả anh.
Bóng dáng anh không biết mệt mỏi xuất hiện ở các sự kiện, đi đến đâu cũng nghiêm túc đối đãi.
Qua bóng dáng anh, Kiều Dĩ Miên dường như nhìn thấy sự phát triển sau này của Sở Thành, thậm chí là sự thay đổi trong tương lai của Bắc Giang.
Nó không còn là khu vực kinh tế lạc hậu nhất cả nước nữa mà từng bước vững chắc tiến lên, dưới sự lãnh đạo của vị Chấp chính quan trẻ tuổi này mà phát triển thần tốc.
Cuối cùng, cô nghĩ ra một từ tính từ cực kỳ đơn giản nhưng lại thấy cực kỳ phù hợp - Tỏa sáng lấp lánh.
Anh thực sự tỏa sáng lấp lánh.
Màn đêm buông xuống, cả thành phố chìm trong ánh sáng dịu dàng màu hoa hồng.
Thoáng cái đã năm ngày trôi qua, ngày kia họ sẽ rời Sở Thành đi đến thành phố tiếp theo.
Nhưng nguyện vọng đưa Lê Diệu đi “ăn chơi đập phá ba ngày ba đêm” mà cô nói trước đó vẫn chưa thực hiện được.
Năm ngày nay cô cũng chưa về nhà lần nào, luôn ở trong khách sạn, cùng ra cùng vào với mọi người.
Dù sao lần này cô đến Sở Thành cũng coi như đi công tác, chưa được lãnh đạo phê chuẩn mà tự ý rời đoàn về nhà thì không hay lắm.
Vừa nộp xong một bài tin tức, Kiều Dĩ Miên đang chán nản nằm trên giường thì nghe điện thoại kêu ting một tiếng là tin nhắn WeChat của đại lãnh đạo.
[Hướng dẫn viên Tiểu Kiều, tối nay có thể đưa tôi đi ngắm cảnh đêm Sở Thành không?]
Kiều Dĩ Miên bật dậy khỏi giường, ngón tay thoăn thoắt gõ phím.
[Tối nay ngài không có việc ạ?]
[Tạm thời không có, hiếm khi trốn được một buổi tối rảnh rỗi.]
Kiều Dĩ Miên cười tít mắt, hẹn anh gặp ở dưới sảnh rồi lập tức đi tìm quần áo.
Ngón tay dừng lại trên chiếc quần bò một chút.
“Trông có tùy tiện quá không nhỉ?” Cô lẩm bẩm, ngón tay di chuyển sang bộ vest nhỏ rồi lại lắc đầu.
“Đi dạo thôi mà, không cần trang trọng thế đâu.”
Cứ thế cô chọn tới chọn lui trong tủ quần áo, cuối cùng cũng chẳng tìm được bộ nào ưng ý lắm, không khỏi thở dài: “Biết thế mang thêm mấy bộ quần áo...”
Khi Kiều Dĩ Miên ăn mặc chỉnh tề xuống lầu thì đại lãnh đạo đã ngồi đợi ở ghế sofa tiếp khách từ lâu.
Lê Diệu vắt chéo chân ngồi trên ghế sofa, đang xem tạp chí trên đùi, cảm thấy có bóng người trước mặt, anh khẽ ngước mắt lên, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt quyến rũ nhưng không kém phần hoạt bát của Kiều Dĩ Miên.
Cô mặc bộ đồ thể thao màu xám nhạt càng tôn lên vóc dáng cao ráo đôi chân dài miên man; bên ngoài khoác chiếc áo khoác bò dày, lông cừu ở cổ áo và tay áo kết hợp với chiếc mũ len đội đầu trông rất thú vị, nhìn ấm áp vô cùng.
Trong đôi mắt vốn luôn lạnh lùng của Lê Diệu bỗng nhiên có thêm vài phần ấm áp.
Anh đặt tạp chí xuống, hỏi cô: “Nghĩ xong đi đâu chưa?”
“Đương nhiên rồi!” Kiều Dĩ Miên lắc lắc điện thoại: “Tôi bật định vị rồi, chúng ta đi thế nào ạ?”
“Lái xe đi, tiện hơn.”
Lê Diệu đứng dậy thì thấy Kiều Dĩ Miên đưa tay ra trước mặt anh, lòng bàn tay ngửa lên.
“Đưa chìa khóa xe cho tôi, hôm nay để tôi lái!”
Lê Diệu ung dung nhìn cô, nhướng mày: “Tại sao?”
“Vì tối nay tôi muốn đưa ngài đi dạo đêm Sở Thành!” Kiều Dĩ Miên cười tít mắt: “Ngài cũng có thể tin tưởng kỹ thuật lái xe của tôi.”
Lê Diệu lắc đầu bất lực, đành đặt chìa khóa vào lòng bàn tay cô, giọng nói ôn tồn mềm mại.
“Vậy tối nay vất vả cho cô rồi, hướng dẫn viên Tiểu Kiều.”
“Vinh hạnh của tôi ạ.” Kiều Dĩ Miên bước nhanh đến bên xe, mở cửa ghế phụ mời Lê Diệu lên xe: “Mời Chấp chính quan đại nhân lên xe.”
Nhìn dáng vẻ hoạt bát tinh nghịch của cô lúc riêng tư, Lê Diệu thực sự khó mà liên hệ cô với cô gái nhỏ vác máy quay mặt mũi nghiêm túc cẩn trọng ban ngày.
Nhưng cô nhóc này lại có thể cân được cả hai phong cách khác biệt này, trông không hề lạc quẻ chút nào.
Đúng là bảo bối.
Lê Diệu đi đến bên cửa xe, thấy nụ cười của cô gái nhỏ rất chi là “công nghiệp”, nhân lúc cô không để ý lại vỗ đầu cô một cái.
“Lái xe cho cẩn thận, đừng nghịch.”
Xe khởi động êm ái, không nhanh không chậm đi vào đường chính rồi luồn lách giữa dòng xe cộ.
Lê Diệu phát hiện kỹ thuật lái xe của cô gái nhỏ đúng là rất tốt, vừa nhanh vừa vững.
Chút lo lắng ban đầu của anh lúc này mới tan biến.
Chắc do muộn rồi nên trên đường không nhiều xe lắm.
Lê Diệu thấy phía trước vắng xe mới trò chuyện với cô: “Mấy hôm nay sao cô không về nhà xem sao?”
“Mọi người đều ở khách sạn, mình tôi làm đặc biệt quá không hay.”
Lê Diệu không cho là vậy: “Có gì đâu, đây có phải quân đội đâu mà nhiều quy tắc thế.”
Kiều Dĩ Miên liếc nhìn anh, cười ranh mãnh: “Đây là do ngài phê chuẩn cho tôi về đấy nhé!”
“Đương nhiên.” Lê Diệu cười: “Mai xong việc thì tự do hoạt động đi, ngày kia nhớ về là được.”
“Vâng ạ, cảm ơn Chấp chính quan!” Trong mắt Kiều Dĩ Miên tràn đầy vui vẻ.
Nói ra thì cũng gần một tháng rồi cô chưa về nhà.
Muốn về xem tình hình của bố cũng muốn thăm gia đình cô ruột.
Lái khoảng nửa tiếng, xe dừng lại ở một khu vực sầm uất.
“Đây là chợ đêm náo nhiệt nhất Sở Thành.” Kiều Dĩ Miên giới thiệu: “Tiếc là ngài ăn tối rồi, chắc bỏ lỡ nhiều món ngon lắm, trước đó còn bảo đưa ngài đi ăn ba ngày ba đêm nữa chứ!”
Lê Diệu không cho là vậy, đưa ra câu trả lời đầy ẩn ý: “Không vội, sau này còn nhiều thời gian.”
Kiều Dĩ Miên chỉ nghĩ anh nói sau này sẽ thường xuyên đến Sở Thành nên cũng không để ý lắm: “Vậy chúng ta đi dạo trước, phố này cũng nhiều đồ chơi hay ho lắm, biết đâu đi một lúc ngài lại đói, đến lúc đó đi ăn cũng được.”
Lê Diệu thấy cô sắp xếp đâu ra đấy, cười hiểu ý: “Được, nghe theo cô.”
Hai người vừa đi vừa xem, Kiều Dĩ Miên với tư cách là hướng dẫn viên du lịch đạt chuẩn, cái miệng nhỏ liến thoắng giới thiệu không ngừng:
“Sở Thành tuy nhỏ, mức thu nhập của người dân thấp hơn chút nhưng chỉ số hạnh phúc lại rất cao. Ngài nhìn những người buôn bán và mua sắm kia xem, có cảm nhận được không ạ?”
Cô nói không sai.
Lê Diệu đi từ đầu phố đến cuối phố, cảm nhận lớn nhất đúng là như vậy.
Cơm no áo ấm, hạnh phúc hòa thuận.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, khi đi qua một sạp hàng nhỏ bỗng nghe chủ sạp gọi: “Miên Miên đấy à?”
Kiều Dĩ Miên quay đầu lại, mắt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: “Dì Lý! Lâu rồi không gặp ạ!”
Dì Lý nắm tay Kiều Dĩ Miên, trong mắt tràn đầy ý cười: “Lâu lắm không gặp cháu rồi! Lần trước là hồi cháu phỏng vấn quay tin tức ở chợ đêm, bao lâu rồi đấy! Video tin tức đó dì xem đi xem lại mấy lần trên mạng đấy!”
Dì Lý là người Sở Thành gốc, nói chuyện đa phần dùng tiếng địa phương.
Nếu không phải Kiều Dĩ Miên từng sống ở đây mấy năm thì đúng là nghe không hiểu bà nói gì.
Đúng lúc này dì Lý nhìn thấy Lê Diệu đi theo sau cô, hỏi: “Miên Miên à, vị này là bạn trai cháu phải không?”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 32: Vị này là bạn trai cháu phải không?
10.0/10 từ 41 lượt.
