Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2)
Kiều Dĩ Miên vâng một tiếng, chọn những chỗ đất cứng hơn một chút để đi.
Cây cam rất thấp mà Lê Diệu lại quá cao, nhiều chỗ phải cúi người tránh cành lá xum xuê.
Máy quay trên tay khá nặng, Lê Diệu nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô gái nhỏ, hỏi: “Bình thường đi phỏng vấn đều có phóng viên quay phim đi cùng à?”
“Thường thì là hai người ạ.” Kiều Dĩ Miên vừa đi vừa trả lời: “Trường hợp đặc biệt thì chỉ có mình tôi.”
“Cái máy này cũng nặng phết đấy, cứ xách suốt thế này à?”
“Cái này vẫn còn nhẹ chán.” Kiều Dĩ Miên quay đầu cười với anh: “Máy nặng nhất bên tôi hơn mười lăm cân, cộng thêm chân máy nữa, mỗi lần đi quay ngoại cảnh chẳng khác gì tập tạ.”
“Hơn mười lăm cân...” Lê Diệu thong thả đánh giá thân hình nhỏ bé trước mặt, châm chọc: “Cô được mấy cái mười lăm cân?”
Kiều Dĩ Miên hừ nhẹ: “Đồng chí quay phim, xin đừng tùy tiện hỏi cân nặng của con gái.”
Lê Diệu cười khẽ: “Không phải hỏi, chỉ là ước lượng thôi.”
“Ước lượng cũng không được.” Kiều Dĩ Miên buột miệng nói, nói xong lại thấy hối hận, hình như cô lại vô thức quên mất thân phận của đối phương rồi.
Tại bình thường nói chuyện với Tống Nam Tinh bọn họ quen mồm rồi.
Nhưng người đàn ông phía sau dường như không để bụng, thậm chí còn vui vẻ cảm thán: “Nghiêm khắc thế cơ à... Biết rồi, cô giáo Kiều.”
Kiều Dĩ Miên: “...”
Thực ra cũng không trách cô được, lão hồ ly này đúng là... bản thân không làm gương gì cả!
Chị Hồng không vào cùng họ, đang ở bên ngoài vườn xử lý nước đọng.
Hai người đi vào sâu bên trong, Kiều Dĩ Miên cầm lấy máy quay bắt đầu quay phim.
Cô nghĩ đã đến đây rồi thì cứ quay vài đoạn phim về, xem tòa soạn và đài truyền hình có cần làm bài phóng sự không, hoặc cắt ghép thành video ngắn đăng lên kênh video của tòa soạn, coi như giúp chủ vườn quảng cáo, một công đôi việc.
Thấy cô quay phim chăm chú, Lê Diệu không làm phiền, đi sang một bên.
Nhìn kỹ thì mấy cây cam này rõ ràng không được chủ vườn chăm chút, quả không được bọc túi giấy, màu sắc không đều, vỏ cũng sần sùi.
Hơn nữa so với quả cam vừa nãy họ ăn thì những quả này đúng là nhỏ hơn rất nhiều.
Lê Diệu đang chăm chú xem xét quả và tình hình trồng trọt bên này mà không để ý ống kính của Kiều Dĩ Miên đã dừng lại trên người anh rất lâu.
Thực ra ban đầu cô định quay cây cam nhưng quay mãi quay mãi, ống kính quét qua bóng dáng cao lớn kia thì bất giác dừng lại.
Người đàn ông vẫn mặc bộ đồ đen tuyền, rõ ràng là quần áo rất bình thường nhưng vì khuôn mặt anh tuấn và khí chất bề trên toát ra một cách vô tình nên trông vẫn cao quý lạnh lùng.
Hình ảnh này trùng khớp với bóng dáng anh đứng trên chiếc xe tải bị lật hôm đầu gặp gỡ.
Giữa bầu trời trắng xóa, tuyết rơi đầy trời, anh đứng trên cao nhìn xuống, trở thành điểm nhấn duy nhất dưới màn trời vắng lặng.
Ấn tượng để lại khoảnh khắc đó quá sâu sắc, khó mà quên được.
Trước đây Kiều Dĩ Miên chưa nhìn kỹ Lê Diệu, giờ nhìn qua ống kính mới phát hiện anh dù là ngoại hình, vóc dáng hay khí chất đều vô cùng xuất sắc.
Có lẽ nhận ra cô bất động quá lâu, người đàn ông trong ống kính quay sang nhìn cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, dù cách một lớp kính vẫn khiến tim đập thình thịch.
Kiều Dĩ Miên vội vàng dời ống kính đi, giả vờ quay cây cam bên cạnh anh.
Tiếng bước chân truyền đến, trong ống kính bỗng xuất hiện một bông hoa nhỏ màu trắng.
“Lần đầu tiên thấy hoa và quả cùng mọc trên một cành.”
Những cánh hoa trắng tinh khôi còn vương giọt nước mưa vừa rơi, giờ nằm yên trong lòng bàn tay rộng lớn của anh, trông vừa mong manh vừa kiên cường.
Vị ngọt của cam hòa quyện với hương thơm thanh mát của hoa cam, hít nhẹ một hơi, tâm trạng dường như cũng trở nên thư thái dễ chịu hơn.
Vừa nãy Kiều Dĩ Miên đã quay được từng chùm hoa cam lấp ló giữa cành lá, lấm tấm như sao trời, trắng muốt như tuyết.
Nghe vậy cô dời ống kính, cầm lấy bông hoa cam rơi trong lòng bàn tay anh.
“Nghe nói là do quả chín muộn, gặp đúng lúc hoa nở năm sau nên mới có cảnh tượng hoa quả cùng cành này.”
“Đã được chỉ giáo, cô giáo Kiều.” Giọng Lê Diệu ôn hòa, rõ ràng đã quen với cách xưng hô này.
Kiều Dĩ Miên cũng chẳng buồn sửa lại cách xưng hô của anh nữa.
“Tư liệu thu thập cũng kha khá rồi, chúng ta ra ngoài nói chuyện thêm với anh chị chủ vườn nhé.”
“Được.”
Lê Diệu tự nhiên đón lấy máy quay trên tay cô, xách trên tay.
Kiều Dĩ Miên sững người, thầm nghĩ đại lãnh đạo đúng là tinh tế, bình thường ở nhà chắc cũng là người đàn ông của gia đình nhỉ?
Lê Diệu không biết cái đầu nhỏ của Kiều Dĩ Miên đang nghĩ gì, ra hiệu cho cô đi trước, bản thân xách máy quay đi theo sau.
Đường đi quá lầy lội, Kiều Dĩ Miên cố gắng chọn chỗ dễ đi nhưng vẫn sơ ý giẫm phải vũng bùn ngụy trang dưới lớp cỏ.
Giày lún xuống bùn, cô vội vàng đưa tay giữ thăng bằng nhưng lại vô tình nắm lấy cánh tay Lê Diệu.
Chính xác mà nói là đối phương đưa tay đỡ cô trước.
“Cẩn thận.”
Những ngón tay đầy sức mạnh nắm chặt lấy cánh tay cô, đối phương chỉ hơi dùng sức đã kéo cô ra khỏi vũng bùn.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 28: Lão hồ ly này đúng là... (1/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
