Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo...
“Dựa vào cái gì chứ!” Dư Uyển gần như buột miệng thốt ra.
Nhờ mối quan hệ với dượng là Tiền Chấn Khuê nên cô ta quen thói “ngang ngược bá đạo” ở trong đài.
Cộng thêm bản thân xinh đẹp lại có chút năng lực, qua hai năm thực tập và làm việc cũng tích lũy được không ít người hâm mộ, địa vị trong đài ngày càng vững chắc.
Chẳng ai muốn chủ động chọc vào cô ta nên cô ta cũng quen thói lấn lướt người khác.
Khang Quân Văn ngước mắt nhìn cô ta một cái, trên mặt thoáng qua vẻ không vui.
Phó đài trưởng Tiền Chấn Khuê nhíu mày: “Dư Uyển, chú ý thái độ.”
Dư Uyển đối với người dượng này ít nhiều cũng có vài phần sợ hãi.
Nhưng trong lòng vẫn còn ấm ức nên lén bĩu môi.
Ngoài Dư Uyển ra thì quả thực cũng có vài người ở đây không phục.
Dù sao Kiều Dĩ Miên mới đến lại không phải nhân viên chính thức của đài để cô chiếm suất của đài truyền hình đi theo Chấp chính quan khảo sát thì có vẻ quá bất công.
Khang Quân Văn quét mắt nhìn sắc mặt của những người tham dự cuộc họp rồi cầm tập tài liệu bên cạnh giơ lên cho mọi người xem.
“Kiều Dĩ Miên tuy là phóng viên mới nhưng trong hai năm đã đăng 406 bài báo, trong đó có 209 bài viết độc lập, nhiều bài được các phương tiện truyền thông lớn ở Bắc Giang đăng lại, mấy bài phóng sự về dân sinh còn chiếm trọn các trang lớn của Báo Chiều Sở Thành, không chỉ tạo hiệu ứng tích cực ở Sở Thành mà còn dấy lên làn sóng dư luận trong cả khu vực Bắc Giang...”
Những con số và bằng chứng trực quan khiến không ít người kinh ngạc nhìn nhau, sự nghi ngờ ban đầu dần chuyển sang nể phục.
Tuy nói viết bài đăng báo là yêu cầu cơ bản của phóng viên tin tức nhưng mọi người đều đi lên từ người mới, đặc biệt là trong giai đoạn thực tập mà đạt được thành tích như vậy thì cô gái này quả thực rất xuất sắc và nỗ lực.
Hơn nữa Báo Chiều Sở Thành chỉ là một tòa soạn nhỏ, có chút tiếng tăm ở địa phương nhưng ra khỏi Sở Thành thì chẳng xếp hạng được.
Từ một nơi nhỏ bé như vậy mà bứt phá vươn lên, viết những bài báo gây tiếng vang trong cả khu vực Bắc Giang quả thực đáng nể phục.
Khang Quân Văn dừng lại vài giây rồi nghiêm giọng:
“Lần này Chấp chính quan đi khảo sát Sở Thành không phải để ca ngợi công đức hay khoe khoang thành tích cá nhân mà là để phục vụ thiết thực cho việc xây dựng thành phố Sở Thành và Bắc Giang, mưu cầu phúc lợi cho người dân khu vực Bắc Giang. Trong số những người ngồi đây không ai hiểu rõ Sở Thành hơn phóng viên Kiều Dĩ Miên, đó chính là lý do cuối cùng chọn cô ấy.”
Mấy người lúc trước còn thấy bất công giờ đã tâm phục khẩu phục, tất nhiên là trừ Dư Uyển.
Chỉ là nếu lúc trước cô ta ôm nỗi ấm ức thì giờ đây có lẽ phần nhiều là ghen tị chua chát.
Khang Quân Văn nhìn Kiều Dĩ Miên với giọng điệu ôn hòa hơn: “Cô có suy nghĩ gì không?”
Kiều Dĩ Miên chạm phải ánh mắt khích lệ và tin tưởng của Khang Quân Văn bèn nghiêm túc trả lời:
“Tôi sẽ nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ, không phụ sự kỳ vọng của ngài và đài truyền hình.”
Tan họp Kiều Dĩ Miên đến thẳng văn phòng Khang Quân Văn.
“Thưa Đài trưởng, tôi có thể hỏi một chút, nhân sự đi khảo sát lần này... là do Chấp chính sảnh quyết định sao?”
Khang Quân Văn ngước mắt nhìn Kiều Dĩ Miên với thái độ ôn hòa: “Tại sao cô lại hỏi vậy?”
Kiều Dĩ Miên thẳng thắn nhìn vào mắt ông: “Tôi muốn biết mình có được cơ hội này là dựa vào năng lực của bản thân hay là... thứ gì khác.”
Thấy Kiều Dĩ Miên mím môi không nói, ánh mắt vẫn cố chấp, Khang Quân Văn đành hỏi ngược lại:
“Những lời tôi vừa nói trong phòng họp về biểu hiện của cô trong hai năm qua có gì sai lệch với thực tế không?”
Vẻ mặt Kiều Dĩ Miên giãn ra đôi chút, cô theo bản năng sờ mũi: “Cũng có chút khoa trương ạ... Tôi cũng đâu có sức ảnh hưởng lớn đến thế.”
“Cô khiêm tốn thật đấy.” Khang Quân Văn lại bị cô chọc cười rồi bất lực lắc đầu.
“Nhưng tôi đánh giá cô rất cao.”
Ông rũ mắt im lặng vài giây rồi thẳng thắn nói:
“Nói thật với cô nhé, lần này tôi chỉ định cô đến đài truyền hình giao lưu tập huấn là muốn xem thực lực của cô thế nào cũng có ý định muốn chiêu mộ nhân tài.”
Kiều Dĩ Miên mở to mắt.
Chiêu mộ nhân tài?
Khang Quân Văn: “Cô không phải nhân viên chính thức của Báo Chiều Sở Thành đúng không? Tôi nghe nói cô chỉ là nhân viên hợp đồng, chưa có biên chế.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu: “Vâng, theo quy định thì muốn thành nhân viên chính thức phải thi tuyển. Tháng trước tôi vừa tham gia kỳ thi đã qua vòng thi viết nhưng chưa có kết quả phỏng vấn.”
Báo Chiều Sở Thành dù quy mô lớn hay nhỏ thì vẫn là đơn vị có biên chế, thu nhập ổn định nên rất nhiều người tìm đủ mọi cách để thi vào.
Đợt thi tuyển của cô có hai người là nhân viên hợp đồng của tòa soạn và vài thí sinh tự do.
Tuy không đến mức nghìn quân vượt cầu độc mộc nhưng chỉ có một suất biên chế chính thức nên muốn giành được cũng khá khó khăn.
Kiều Dĩ Miên ướm hỏi: “Ý ngài là...”
Khang Quân Văn mỉm cười: “Tôi hy vọng đài chúng ta có được một phóng viên xuất sắc như cô cũng muốn tiếp thêm máu mới và sức mạnh cho đội ngũ tin tức của chúng tôi.”
Cho đến khi ngồi vào chỗ làm việc Kiều Dĩ Miên vẫn còn hơi ngơ ngác.
Cô không thể ngờ rằng Khang Quân Văn lại muốn mời cô về làm việc ở đài truyền hình!
Sau sự kinh ngạc sững sờ là niềm vui sướng và kích động không thể kìm nén.
Đây là đài truyền hình thành phố Lâm Xuyên đấy!
Cành ô liu này cô thích quá đi mất!
Vui mừng xong cô mới sực nhớ ra câu hỏi mình hỏi ông ấy vẫn chưa có kết quả.
Nhưng nghe câu nói lấp lửng của ông ấy thì chuyện này chắc chắn có liên quan trực tiếp đến vị kia.
Kiều Dĩ Miên lại thầm thở dài, có chút đau đầu.
Cơ hội tốt thì tốt thật nhưng nếu đằng sau có dính líu đến các yếu tố khác thì phiền phức lắm.
“Tiểu Kiều, chúc mừng em nhé!” Miêu Dĩnh nhoài người sang chúc mừng cô: “Được đi theo Chấp chính quan khảo sát là cơ hội ngàn năm có một đấy!”
Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng cười nhưng lại nghe Miêu Dĩnh hạ giọng nói tiếp:
“Hai năm trước đài mình cũng có một phóng viên dẫn chương trình được điều đi theo Chấp chính quan tiền nhiệm khảo sát, sau đó không lâu cậu ấy được điều sang Ban Tuyên giáo Chấp chính sảnh luôn.”
Lời này của chị ấy nghe như khích lệ và ngưỡng mộ nhưng lọt vào tai Kiều Dĩ Miên lại như tảng đá lớn đè nặng trong lòng.
Tối hôm đó, một thư ký họ Ngô của Chấp chính sảnh liên lạc với Kiều Dĩ Miên báo rằng ngày mai sẽ có xe đến đón cô tại nơi ở.
Sáng sớm hôm sau Kiều Dĩ Miên đã thu dọn xong xuôi và kéo vali xuống lầu.
Khi nhìn thấy chiếc Hồng Kỳ quen thuộc đỗ bên đường, bước chân cô không khỏi khựng lại.
Một thanh niên đeo kính bước xuống từ ghế phụ tiến lại chào cô: “Chào phóng viên Kiều, tôi là Ngô Tùng.”
Anh ta đón lấy vali hành lý và mỉm cười: “Để tôi cất đồ cho, cô lên xe trước đi.”
Kiều Dĩ Miên không nhìn thấy tình hình bên trong xe nhưng cô quá quen thuộc với chiếc xe này rồi, người ngồi ghế sau là ai thì khỏi cần nói cũng biết.
Lại phải lên xe lãnh đạo...
Không muốn chút nào.
Kiều Dĩ Miên dè dặt hỏi: “Tôi có thể đi xe khác được không?”
Hôm qua nghe Khang Quân Văn nói đoàn đi lần này tính cả cô là bảy người, một xe chắc chắn không đủ.
Ngô Tùng ngẩn người rồi nghiêm túc trả lời: “Xe kia đủ người rồi đã xuất phát trước rồi ạ.”
Kiều Dĩ Miên thầm thở dài đành phải chậm chạp bước tới.
Ngô Tùng mở cửa ghế sau cho cô, Kiều Dĩ Miên cảm ơn một tiếng rồi khom người lên xe.
Vừa ngước mắt lên quả nhiên chạm phải đôi mắt thâm trầm tĩnh lặng của đại lãnh đạo.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 19: Lại phải lên xe lãnh đạo...
10.0/10 từ 41 lượt.
