Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 17: Sợ họ bán em đi
Một câu hỏi đơn giản, cứ như thể tiện miệng quan tâm đến đời sống cá nhân của cấp dưới nhưng lại khiến Chu Hằng đứng bên cạnh giật giật mí mắt.
Chấp chính quan nhà anh ta thẳng thắn thế sao?
Tống Nam Tinh cũng ngẩn người nhưng không nghĩ nhiều.
Dù sao mấy hôm trước tin tức Thời Diên quỳ gối, cầu hôn rồi ôm người níu kéo ngay trước cổng đài truyền hình đã sớm lan truyền khắp các phòng ban và trở thành “tin cũ” rồi.
Đừng nói đến Kiều Dĩ Miên, ngay cả cậu cũng phải hứng chịu không ít ánh mắt tò mò từ những người lạ hoắc.
Chuyện này truyền đến tai Chấp chính quan cũng chẳng có gì lạ.
Kiều Dĩ Miên lại vì câu hỏi này mà thắc mắc mất vài giây.
Cô ngước mắt nhìn Lê Diệu nhưng không đọc được bất kỳ cảm xúc nào từ đôi mắt hẹp dài sâu thẳm ấy.
Dường như thực sự chỉ là thuận miệng hỏi một câu.
Kết hợp với mấy lần tình cờ gặp gỡ và tiếp xúc gần đây, trong lòng Kiều Dĩ Miên bỗng nảy ra một ý nghĩ hoang đường.
Cô không trả lời thẳng mà cười hỏi ngược lại: “Nếu không có thì Chấp chính quan định giới thiệu cho tôi một người sao?”
Ánh mắt Lê Diệu trầm xuống, chưa đợi anh mở miệng thì cô gái nhỏ đã tinh nghịch nói tiếp:
“Nhưng tôi còn trẻ, chưa muốn yêu đương đâu, đàn ông chỉ ảnh hưởng đến tốc độ viết bài của tôi thôi, làm sao sướng bằng gây dựng sự nghiệp chứ?”
Lê Diệu: “...”
Chu Hằng: “...”
Tống Nam Tinh: Ừ, chị tôi nói đúng quá!
Qua vài lần tiếp xúc, Kiều Dĩ Miên đối với vị Chấp chính quan nghiêm túc lạnh lùng này đã không còn dè dặt như lúc đầu nữa.
Cô cảm thấy vị đại lãnh đạo này chỉ là ngoài lạnh trong nóng mà thôi.
Một người có rộng lượng hay không thì nhìn lời nói cử chỉ là biết ngay.
Người lạ gặp chuyện anh còn có thể bất chấp tất cả xông lên cứu giúp.
Thì đương nhiên cũng sẽ không so đo tính toán vì lời từ chối khéo léo của một cô gái nhỏ.
Cô đoán đại lãnh đạo chắc là thấy cô hợp mắt nên muốn giới thiệu bạn trai cho cô, biết đâu là cháu trai cháu ngoại hay cấp dưới nào đó của anh còn độc thân cần giải quyết vấn đề cá nhân mà cô lại vừa khéo phù hợp.
Cô không thể đợi đối phương nói ra rồi mới từ chối được, tốt nhất là dập tắt ý định đó từ trong trứng nước.
Thực ra có không ít lãnh đạo trong cơ quan nhà nước thích làm bà mối, ông tơ lắm.
Trước đây ở tòa soạn cũng có một vị lãnh đạo hay hỏi han tình trạng tình cảm của cô và thỉnh thoảng lại tỏ vẻ “tiếc nuối”: “Nếu Tiểu Kiều mà chưa có bạn trai thì chú nhất định phải giới thiệu con trai chú cho cháu!”
Vị Chấp chính quan này có lẽ cũng có ý định đó chăng?
Còn về lý do tại sao không phải chính anh để ý cô thì Kiều Dĩ Miên hoàn toàn không nghĩ đến.
Dù sao thân thế, bối cảnh và thực lực của đối phương bày ra đó, làm sao có thể để ý đến một nhân vật nhỏ bé như cô chứ?
Hơn nữa... ở tuổi này của anh e là đã kết hôn từ lâu, khéo con cái chạy đầy nhà rồi cũng nên.
Kiều Dĩ Miên nghĩ đơn giản và nói cũng thẳng thắn nhưng Lê Diệu nghe xong lại từ từ thở hắt ra, ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng chưa kịp bùng lên đã bị dội ngay một gáo nước đá.
Lạnh toát từ trong ra ngoài.
“Tinh thần sự nghiệp của phóng viên Kiều thật đáng khâm phục. Như vậy rất tốt.”
Chu Hằng đi theo Lê Diệu đã lâu nên vẫn nghe ra được một số ngữ khí rõ ràng.
Chấp chính quan không keo kiệt lời khen ngợi người khác nhưng vừa khen ngợi lại vừa mang giọng điệu thất vọng tột cùng thế này thì đúng là hiếm thấy.
Ví dụ như câu vừa rồi...
Chu Hằng cẩn thận liếc nhìn Lê Diệu, thấy sắc mặt đối phương bình tĩnh không có gì khác lạ nên trong lòng lại có thêm vài phần suy tính.
Anh ta suy nghĩ một chút rồi ướm hỏi: “Hai người ăn xong rồi chứ? Hay là cùng về đi? Trên đường còn có thể trò chuyện, tôi cũng thích nói chuyện với phóng viên Tống lắm.”
Mắt Tống Nam Tinh sáng rực, có chút háo hức muốn đồng ý nhưng lại thấy Kiều Dĩ Miên cười cung kính và lễ phép từ chối lần nữa.
“Cảm ơn ý tốt của hai vị lãnh đạo, chúng tôi vừa gọi xe rồi, tài xế sắp tới nơi rồi ạ.”
Tống Nam Tinh không hiểu sao Kiều Dĩ Miên lại từ chối nhưng cậu vốn nghe lời cô nên cũng hùa theo: “Vâng ạ, cảm ơn lãnh đạo, chào lãnh đạo ạ.”
Lê Diệu nhìn hai người một cái rồi không nói gì thêm, gật đầu và bỏ đi thẳng.
Đợi họ đi khuất Tống Nam Tinh mới dè dặt hỏi:
“Chị Dĩ Miên, sao lại không đi xe của họ vậy?”
Kiều Dĩ Miên suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc trả lời: “Sợ họ bán em đi đấy.”
Tống Nam Tinh “Hả” một tiếng rồi thấy Kiều Dĩ Miên cười ranh mãnh mới biết cô đang trêu mình, cậu bực bội vò đầu bứt tai.
“Họ đều là lãnh đạo chứ có phải người xấu đâu.”
Tống Nam Tinh lầm bầm một câu rồi lại thắc mắc:
Kiều Dĩ Miên không đáp mà hỏi ngược lại: “Em không thấy cơ hội tốt như thế dạo này hơi bị nhiều quá à?”
Tống Nam Tinh không biết chuyện Lê Diệu “tiện đường” đưa Kiều Dĩ Miên đi lấy xe lại “tiện đường” đưa cô về khách sạn rồi còn mời cô ăn tối.
Nhưng dù không biết chuyện đó thì nghe cô nhắc nhở cậu cũng thấy vị Chấp chính quan tôn quý mà người thường cả đời khó gặp một lần này dạo gần đây quả thực gặp hơi nhiều và cũng đối xử với họ quá mức hòa ái dễ gần.
“Chị nói đúng!” Tống Nam Tinh muộn màng tán thành và bày tỏ vẻ mặt nghiêm túc: “Em là một nhà báo có đạo đức nghề nghiệp, em không thể bị quyền lực làm tha hóa được!”
Kiều Dĩ Miên ngẩn người hai giây: “... Cũng không cần tự đề cao mình quan trọng đến thế đâu.”
Lê Diệu bước ra khỏi cửa khách sạn, gió đêm tạt vào người mang theo chút hơi lạnh.
Hai hôm nay trời trở lạnh, dường như còn lạnh hơn cả đợt trước.
Lê Diệu nhìn tài xế từ từ lái xe tới rồi buột miệng hỏi Chu Hằng:
“Nhân sự đi cùng chuyến khảo sát đã sắp xếp xong chưa?”
Chu Hằng vội gật đầu: “Đã xong hết rồi ạ, theo ý ngài thì tôi sẽ ở lại Lâm Xuyên xử lý công việc hậu kỳ để thư ký Ngô đi cùng ngài.”
Lê Diệu gật đầu im lặng hai giây rồi hỏi tiếp: “Phía đài truyền hình thì sao?”
“Đã nói với Khang Quân Văn rồi ạ, chắc họ sẽ cử một phóng viên dẫn chương trình đi cùng. Nghe nói cô phóng viên đó tốt nghiệp trường danh tiếng, năng lực chuyên môn khá tốt, quan hệ công chúng cũng ổn và có lượng người hâm mộ đông đảo...”
Ánh mắt Lê Diệu khựng lại, anh nghiêng đầu nhìn Chu Hằng với ánh mắt khó lường: “Cậu càng ngày càng biết làm việc đấy.”
“Dạ?”
Chu Hằng tưởng Lê Diệu đang khen mình làm việc nghiêm túc có trách nhiệm, nụ cười trên mặt vừa nở ra được hai giây thì chạm phải ánh mắt bình tĩnh sâu thẳm của Chấp chính quan đại nhân, lúc này mới muộn màng nhận ra và da đầu tê dại.
Hình như anh ta... phạm phải sai lầm lớn rồi...
“Tôi sẽ bảo Khang Quân Văn đổi người ngay!”
Lê Diệu nhìn anh ta với ánh mắt thâm trầm rồi mới thu hồi tầm mắt.
Chu Hằng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trời đất ơi, suýt chút nữa thì bị đày đi Châu Phi đóng gạch rồi...
Khi Lê Diệu về đến nơi ở thì trời đã tối hẳn.
Bên ngoài cửa sổ sát đất, cảnh đêm thành phố từ từ trải rộng trước mắt.
Ánh trăng chảy tràn phác họa nên những đường nét kiến trúc cao thấp nhấp nhô, đèn neon nhấp nháy như hơi thở của thành phố này, trẻ trung và tràn đầy sức sống.
Lê Diệu đi đến bàn làm việc ngồi xuống và lấy ra một tập hồ sơ từ ngăn kéo bên phải.
Đây là toàn bộ thông tin về Kiều Dĩ Miên mà anh bảo Chu Hằng đi thu thập cách đây không lâu.
Lấy ra xấp tài liệu bên trong, đập vào mắt là bản scan sơ yếu lý lịch khi xin việc.
Bức ảnh ở góc trên bên phải được in rất rõ nét.
Cô gái trang điểm nhẹ nhàng, ngũ quan tinh tế, đôi mắt đen láy có thần và khi cười khóe miệng còn hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ.
Ảnh thẻ so với người thật luôn có phần già dặn hơn.
Nhưng chính vì sự già dặn này mới khiến anh nhớ đến một cố nhân.
Đến nỗi chỉ một cái liếc mắt vội vàng trên đường cao tốc đã khiến anh sững sờ hai giây và chìm vào hồi ức ngắn ngủi.
Chuyện cũ phủ bụi bao năm ập đến rợp trời dậy đất đè nén khiến anh không thở nổi.
Trong màn đêm tĩnh lặng, Lê Diệu cầm tập hồ sơ và khẽ nhắm mắt lại.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 17: Sợ họ bán em đi
10.0/10 từ 41 lượt.
