Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 15: Tôi có hẹn rồi


Lê Diệu thấy cô có vẻ ngơ ngác thì nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”


“À, không có gì ạ.” Kiều Dĩ Miên lắc đầu.


Cô có mang theo chứng minh thư, bây giờ mạng lưới thông tin ở đâu cũng kết nối rồi, cho dù gặp cảnh sát giao thông kiểm tra xe thì chắc cũng không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ.


“Vậy tôi xuống xe trước nhé, cảm ơn ngài đã đưa tôi đến đây.”


Lê Diệu cảm nhận được cô có chuyện nhưng không muốn nói với mình nên cũng không gặng hỏi thêm mà chỉ gật đầu.


Kiều Dĩ Miên mở cửa xuống xe, đi vào cửa hàng 4S và xuất trình chứng minh thư.


Nhân viên đối chiếu thông tin xong thì hỏi cô: “Cô muốn nhận xe hộ đúng không? Giấy ủy quyền có chữ ký đóng dấu của chủ xe đâu ạ?”


Kiều Dĩ Miên ngẩn người thốt lên một tiếng “Ơ” đầy muộn màng: “Không có giấy ủy quyền thì không nhận xe được sao?”


Nhân viên cười đáp: “Chúng tôi là cửa hàng 4S chính quy, nếu chủ xe không đích thân đến được thì người được ủy thác phải xuất trình giấy ủy quyền mới nhận xe được.”


Kiều Dĩ Miên khó xử: “Chiếc xe này đứng tên bố tôi, ông ấy gặp chút chuyện nên bản thân không đến được. Bảo ông ấy viết giấy ủy quyền thì lại càng không thể...”


Nghe cô giải thích nguyên nhân, nhân viên không khỏi cảm thông cho cô gái nhỏ nên gật đầu: “Nếu vậy thì cô xuất trình sổ hộ khẩu của hai người cũng được, miễn là chứng minh được quan hệ bố con.”


“Vâng, vậy hôm nay tôi không nhận xe nữa, lần sau tôi sẽ mang sổ hộ khẩu đến.”


Kiều Dĩ Miên rời khỏi phòng làm việc, đứng ở cửa hít sâu một hơi nhưng tâm trạng lại u ám hơn lúc đến rất nhiều.


Lấy điện thoại ra định gọi xe thì vừa ngẩng đầu lên cô lại thấy chiếc Hồng Kỳ màu đen vẫn đang đỗ trước cửa.



Lê Diệu đã xuống xe và đang đứng cạnh cửa xe nhìn về phía cô.


Ánh mắt hai người chạm nhau, anh ra hiệu cho cô đi tới.


“Sao thế? Không xong việc à?”


“Vâng, thiếu giấy tờ ạ.”


Kiều Dĩ Miên không nói chi tiết, cô liếc nhìn chiếc xe đen và lờ mờ đoán được vị đại lãnh đạo này đang đợi mình.


Chu Hằng đã xuống xe giữa đường nên giờ trên xe chỉ còn anh và tài xế.


Chẳng lẽ anh thực sự có chuyện muốn nói với cô?


Và không muốn cho người khác nghe thấy?


Trong đầu lướt nhanh qua những suy nghĩ này nhưng Kiều Dĩ Miên lại cảm thấy suy nghĩ của mình thật buồn cười.


Chấp chính quan trăm công nghìn việc, cho dù có thời gian tán gẫu với người khác thì cũng tuyệt đối không thể là loại tôm tép như cô.


Nhưng ngoài dự đoán là đối phương lại làm ngược lại và còn đích thân mở cửa xe cho cô.


“Đi thôi, tôi đưa cô về.”


Kiều Dĩ Miên kinh ngạc nhìn Lê Diệu, im lặng hai giây rồi lần này ngay cả ý định phản kháng cũng không có mà ngoan ngoãn lên xe.


Đầu óc cô hơi rối loạn nên chỉ có thể hiểu là: Chấp chính quan đại nhân một lòng vì dân, phục vụ nhân dân...


Trên đường về, Lê Diệu nhận ra tâm trạng Kiều Dĩ Miên không tốt, hoàn toàn khác với vẻ mặt vui vẻ lúc đi.



Nhưng anh vốn ít nói lại không có kinh nghiệm giao tiếp với các cô gái trẻ, nếu hỏi thẳng thì cô cũng chẳng chịu nói.


Im lặng hồi lâu, Chấp chính quan đại nhân cân nhắc rồi đưa ra lời mời:


“Gần chỗ cô ở có quán nào ngon không? Cùng ăn một bữa cơm nhé?”


Kiều Dĩ Miên ngạc nhiên nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc rồi từ chối thẳng thừng: “Ngại quá thưa lãnh đạo, tôi có hẹn rồi ạ.”


Cô thực sự đã hẹn tối nay ăn cơm cùng Tống Nam Tinh nên không nói dối.


Hơn nữa nếu không biết thân phận của Lê Diệu thì dựa vào mấy lần anh giúp đỡ, dù thế nào cô cũng sẽ mời anh một bữa cơm để cảm ơn.


Nhưng đối phương quyền cao chức trọng, khoảng cách giữa hai người quá lớn nên cho dù anh mời thì cô cũng chẳng muốn ngồi cùng bàn ăn cơm với anh...


Áp lực lớn quá, e là sẽ khó tiêu mất.


Lê Diệu khẽ mím môi, ánh sáng trong đáy mắt nhạt đi vài phần nhưng cũng không làm khó cô.


“Được rồi để khi khác có cơ hội vậy.”


Bầu không khí trong xe có chút ngượng ngùng, Kiều Dĩ Miên không được tự nhiên lắm nên giả vờ lấy điện thoại ra xem tin nhắn WeChat, vừa hay Tống Nam Tinh hỏi cô lấy được xe chưa nên cô trả lời vài câu.


Xe đến trước cửa khách sạn, Kiều Dĩ Miên cảm ơn và chào tạm biệt Lê Diệu lần nữa.


“Lãnh đạo đi thong thả, tạm biệt ngài ạ.”


Lê Diệu gật đầu, chỉ cảm thấy từng tiếng “lãnh đạo” này nghe vừa xa cách vừa khó chịu.


Anh nhìn qua cửa kính xe thấy Kiều Dĩ Miên đi vào cửa khách sạn.



Maserati màu vàng, phô trương và chói mắt, muốn không nhìn thấy cũng khó.


Ánh mắt trượt đến biển số xe, quả nhiên là xe của bạn trai cô.


Lê Diệu khẽ cau mày, hô hấp có chút không thông, dường như có thứ gì đó rút ra từng sợi tơ từ lồng ngực rồi chằng chịt quấn lấy nhau kết thành một tấm lưới u uất.


Hóa ra người cô hẹn là bạn trai cô.


Xem ra hai người họ làm hòa rồi.


Dời mắt khỏi chiếc xe kia, trong mắt anh không còn chút dịu dàng nào của giây phút trước, giọng nói cũng trở nên cứng rắn lạnh lùng.


“Lái xe.”


Kể từ khi nhờ người được ủy thác lái xe của Thời Diên đến dưới lầu khách sạn thì Kiều Dĩ Miên không thèm để ý đến nó nữa.


Dù sao chìa khóa cũng gửi lễ tân giữ rồi, bãi đậu xe có camera giám sát 24/24 nên đỗ ở đó cũng an toàn, anh ta muốn lấy hay không thì tùy.


Về phòng cô gọi điện cho cô ruột nhờ gửi sổ hộ khẩu sang.


“Chiếc xe của con gửi ở cửa hàng 4S rồi, lúc lấy xe cần cung cấp sổ hộ khẩu để chứng minh quan hệ với chủ xe.”


Cô ruột đồng ý ngay: “Được, mai cô gửi cho.” Ngập ngừng một chút, cô ruột ướm hỏi:


“Miên Miên à, con với Thời Diên cãi nhau sao? Mấy hôm trước nó đến nhà mình tìm con trông có vẻ nôn nóng lắm, lần này con đi công tác không nói với nó à?”


“Bọn con chia tay rồi.” Kiều Dĩ Miên không muốn giấu giếm, trước đó không nói cũng vì không muốn họ lo lắng.


Đầu dây bên kia cô ruột im lặng một lát rồi thở dài: “Thằng bé Thời Diên thực ra cũng tốt, tướng mạo tốt tính tình tốt, đối xử với con cũng không chê vào đâu được, chỉ là hai nhà chúng ta chênh lệch nhiều quá...”



Kiều Dĩ Miên không muốn nhắc đến chuyện này nữa nên dứt khoát đổi chủ đề: “Cô ơi, bố con vẫn khỏe chứ ạ?”


Cô ruột biết cô không muốn nói nhiều nên cũng không tiếp tục nữa:


“Vẫn thế thôi con, các chỉ số sinh tồn bình thường, hôm nọ dượng con lau mặt cho ông ấy thì mắt ông ấy có động đậy một chút nhưng cũng chỉ một lần đó thôi... Miên Miên à, con đừng lo lắng chuyện ở nhà, bố con có cô và dượng chăm sóc rồi, con cứ yên tâm làm việc đi nhé.”


Cúp điện thoại xong Kiều Dĩ Miên mở album ảnh trong điện thoại ngắm nhìn bức ảnh chụp chung với bố mấy năm trước, hốc mắt dần cay cay.


Thi đại học xong, cô bất chấp sự ngăn cản của bố mà lén sửa nguyện vọng thi vào Học viện Báo chí.


Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, bố cô nổi trận lôi đình và lần đầu tiên trong đời nổi nóng với cô.


Hai bố con cãi nhau một trận to, bố cô giận dỗi bỏ nhà đi thì không may gặp tai nạn xe và không bao giờ tỉnh lại nữa.


Thời gian bố nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt (ICU), cô ngồi ở hành lang từ sáng đến tối, tự trách đến mức nuốt không trôi cơm.


Nỗi đau thương và hối hận ăn mòn thần kinh cô từng giây từng phút khiến cô gầy rộc đi trông thấy chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.


Những ngày đó cô luôn nghĩ, nếu không phải cô cố chấp làm theo ý mình, sửa đổi nguyện vọng thì bố cô cũng sẽ không giận dỗi bỏ nhà đi, càng không thể xảy ra tai nạn.


Tất cả đều do cô gây ra, cô là kẻ đầu sỏ gây tội, người nằm trên giường bệnh lẽ ra phải là cô mới đúng.


Cô cứ ôm suy nghĩ ấy mà chịu đựng từng ngày trong trạng thái mơ mơ màng màng.


Khi cô ruột nghe tin chạy đến thì cô đã sốt cao đến mức mê sảng nhưng vẫn ôm cánh tay ngồi trên ghế dài hành lang và lầm bầm “Xin lỗi” hết lần này đến lần khác.


Sau này chính gia đình cô ruột đã kéo cô ra khỏi vực thẳm của sự tự trách, đợi cô tỉnh táo lại thì cô ruột ôm cô khóc nức nở.


“Miên Miên, lựa chọn của con không sai, bố con cũng không sai, không ai sai cả. Ông ấy chỉ là sợ hãi, không muốn nhìn thấy con giống như mẹ con thôi, ông ấy đã... không thể chịu đựng nổi cú sốc thứ hai nữa rồi.”


Tiếng khóc của cô ruột dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, Kiều Dĩ Miên hít mũi rồi mở to mắt cố nén dòng nước mắt đang dâng lên nơi đáy mắt.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 15: Tôi có hẹn rồi
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...