Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế?


Trên xe, Từ Dật Châu thấy Kiều Dĩ Miên ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nghĩ ngợi một chút rồi chủ động đi tới đổi chỗ với Đàm Thạc.


 


“Tôi muốn trao đổi với phóng viên Kiều về lịch trình hoạt động lát nữa.”


 


Đàm Thạc nhìn anh, biết rõ đây chỉ là cái cớ nhưng không thể không đổi chỗ.


 


Anh đứng dậy đi lên hàng ghế đầu, Kiều Dĩ Miên quay sang nhìn Từ Dật Châu, hỏi: “Có chuyện gì thế ạ?”


 


Từ Dật Châu ngồi xuống cạnh cô, cười cười: “Không có gì, chỉ muốn nói chuyện với em thôi.”


 


Kiều Dĩ Miên không nói gì, cảm thấy hai người ngồi cạnh nhau thế này hơi gượng gạo.


 


“Cảm lạnh khỏi chưa?” Từ Dật Châu quan tâm hỏi: “Hôm đó thấy em sốt mê man, anh lo quá. Sau đó nhắn mấy tin cho em mà em chẳng trả lời.”


 


“Vâng, đỡ nhiều rồi ạ, hôm đó em ngủ cả ngày nên không trả lời tin nhắn của anh được.”


 


Hôm đó cô đúng là không xem điện thoại, tối lại quấn quýt bên đại lãnh đạo cả đêm, mãi đến hôm sau mới xem điện thoại, nhắn lại một tin cảm ơn xã giao cho anh.


 



“Dĩ Miên...” Từ Dật Châu khẽ thở dài, hạ giọng nói: “Em không cần coi anh như thú dữ đâu, anh chỉ thích em thôi chứ có làm chuyện gì tày đình đâu. Hơn nữa...”


 


Anh cúi đầu, vẻ mặt có chút thất vọng, khẽ thở dài: “Anh biết quan hệ của hai người rồi, Chấp chính quan cũng cảnh cáo anh rồi...”


 


Kiều Dĩ Miên liếc nhìn anh, thắc mắc: “Cảnh cáo anh cái gì?”


 


Từ Dật Châu nhếch mép, không trả lời, ánh mắt nhìn Kiều Dĩ Miên trong sáng và chân thành: “Anh chỉ muốn tiếp tục làm bạn với em thôi, em không thể vì anh tỏ tình mà cắt đứt quan hệ bạn bè với anh chứ?


 


Từ Dật Châu cúi đầu cười, khóe môi lại vương chút chua xót:


 


“Đi làm rồi chẳng kết bạn được với ai thật lòng cả, vẫn là hồi đi học tốt hơn, mọi người đều đơn thuần. Nên anh rất trân trọng những người bạn như các em, không muốn vì chút trắc trở mà đánh mất ai cả.”


 


Anh nói rất chân thành, nghe lại có chút buồn bã, Kiều Dĩ Miên nghe xong cũng thấy áy náy trong lòng.


 


Nói ra thì Từ Dật Châu cũng chưa từng làm gì không tốt với cô, ngược lại mấy năm nay anh giúp đỡ cô không ít, khoảng thời gian cuối cùng của bố, anh cũng giúp liên hệ bệnh viện bác sĩ còn lén ứng trước tiền viện phí.


 


Anh làm cho cô nhiều việc như vậy, kết quả chỉ vì một lần tỏ tình mà cô vạch rõ ranh giới với anh, đến bạn bè cũng không muốn làm, cảm giác cứ sai sai.


 


“Chúng ta vẫn là bạn mà.” Kiều Dĩ Miên cười nhẹ: “Chắc do dạo này em bận quá nên không liên lạc với anh được. Chúng ta làm bạn bao nhiêu năm rồi, sao mà mất được.”



 


“Thật không?” Từ Dật Châu ngước mắt nhìn cô, đáy mắt lấp lánh, thêm vài phần an ủi.


 


Kiều Dĩ Miên gật đầu, cố tình tìm một chủ đề: “Đúng rồi, hôm trước trên xe anh bảo Vân Phỉ đau đầu vì chuyện nhà cửa là sao thế ạ? Hôm đó em mơ màng quá, nghe không rõ, sau đó bận quá cũng quên khuấy mất.”


 


“Căn nhà đó của cô ấy cũng xây được một thời gian rồi, gần đây hay xảy ra vấn đề: Mái nhà dột nghiêm trọng, ngoài trời mưa to, trong nhà biến thành động Thủy Liêm. Nhà dưới ban công cũng bị thấm nước. Tìm người xem thì bảo do hệ thống thoát nước của chủ đầu tư thiết kế không hợp lý;


 


Rồi tường ngoài bong tróc, gió to thổi là rơi xuống, lần trước suýt rơi trúng một cụ già; đường ống nước cũng hay tắc, thông bao nhiêu lần cũng không ăn thua...”


 


Từ Dật Châu thở dài:


 


“Không chỉ nhà cô ấy, cả khu chung cư đều gặp nhiều vấn đề. Tìm chủ đầu tư thì họ bảo hết hạn bảo hành rồi, không quản; tìm ban quản lý thì cứ khất lần, bảo hệ thống thoát nước là lỗi thiết kế của chủ đầu tư, ban quản lý không chịu trách nhiệm; tóm lại là đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, chẳng ai quản cả. Cũng nửa năm rồi, mãi chẳng ai sửa, toàn là cư dân tự bỏ tiền ra thuê người sửa.”


 


Kiều Dĩ Miên chưa từng nghe chuyện này: “Lâu thế rồi sao cậu ấy không nói với em nhỉ?”


 


Từ Dật Châu mím môi, quay sang nhìn cô: “Chắc là... khu đó là của bất động sản Anh Thời.”


 


Kiều Dĩ Miên thầm thở dài, hiểu ra.


 



 


Năm đó lúc Hạ Vân Phỉ mua nhà còn đặc biệt nói với cô: “Mua nhà phải mua của chủ đầu tư lớn, chất lượng đảm bảo. Hơn nữa ban quản lý cũng là người của Anh Thời, sau này bảo trì quản lý cũng tiện hơn nhiều;


 


Quan trọng nhất là tớ thấy Thời Diên cũng được, bất động sản Anh Thời trong lòng tớ cũng được cộng điểm. Đằng nào cũng mất tiền mua nhà, sao không mua của người quen? Tiền này cho ai kiếm chẳng là kiếm?”


 


Nhớ lúc đó cô còn nhắc nhở Hạ Vân Phỉ, mua nhà là chuyện lớn, nhất định phải chọn lựa kỹ càng, dù sao đều là dân làm công ăn lương, tích cóp bao năm không dễ dàng, đừng mua sắm bốc đồng.


 


Giờ xem ra cô ấy đúng là bốc đồng thật lại vì cô và Thời Diên chia tay nên mới không nói chuyện này cho cô biết?


 


Kiều Dĩ Miên khẽ thở dài, cau mày.


 


Ngay sau đó, nghe Từ Dật Châu nói tiếp: “Hơn nữa, mấy hôm trước Vân Phỉ chia tay bạn trai rồi.”


 


“Hả?” Lần này Kiều Dĩ Miên kinh ngạc thật sự: “Hai người họ yêu nhau bao nhiêu năm rồi, sao lại chia tay?”


 


Khác với cô và Thời Diên, Hạ Vân Phỉ và bạn trai quen biết nhiều năm, bốn năm đại học cũng yêu nhau thắm thiết, đến khi tốt nghiệp, cả hai đều ở lại Sở Thành làm việc, thuận lý thành chương sống chung với nhau.


 


Kiều Dĩ Miên tưởng chuyện kết hôn của họ là ván đã đóng thuyền, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn thôi.


 



Không ngờ lại chia tay thế này?


 


Từ Dật Châu nhìn cô với ánh mắt phức tạp, ngập ngừng trả lời: “Gã đàn ông kia bị phú bà bao nuôi...”


 


Vãi.


 


Kiều Dĩ Miên không nhịn được chửi thề trong lòng.


 


Ai mà ngờ được gã đàn ông vốn ngoan ngoãn phục tùng Hạ Vân Phỉ, sau lưng lại làm ra chuyện tày trời thế này, đúng là sống lâu mới thấy.


 


Kiều Dĩ Miên đang bực bội thì nghe Từ Dật Châu nói tiếp: “Nghe nói phú bà kia đứng tên hai công ty, cất nhắc gã lên làm quản lý bộ phận từ đó hô mưa gọi gió, không phải làm trâu làm ngựa ở công ty nhỏ nữa.


 


Hôm chia tay, gã ăn mặc sang trọng còn cố ý khoe với Hạ Vân Phỉ cái đồng hồ hiệu trên tay, bảo giá trị sáu con số. Nhưng bữa cơm cuối cùng đó lại đòi chia tiền với Vân Phỉ...”


 


Kiều Dĩ Miên cạn lời, tức đến mức muốn chửi bới.


 


Từ Dật Châu lại nói:


 


“Vân Phỉ bảo chuyện nhà cửa tạm thời đừng nói với em. Năm xưa em đã khuyên cô ấy là cô ấy tự chui đầu vào rọ, giờ cũng chẳng trách được ai. Hơn nữa đây là chuyện của cả khu chung cư, không phải của riêng mình cô ấy, không muốn em dính dáng gì đến nhà họ Thời nữa.”


 


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 143: Anh nhát gan từ bao giờ thế?
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...