Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao


Mọi người đã có một kỳ nghỉ vô cùng vui vẻ trên đảo.


 


Thời gian tuy ngắn ngủi nhưng để lại biết bao kỷ niệm đẹp.


 


Kiều Dĩ Miên tranh thủ lúc Phó tổng không quấn lấy vợ, tranh thủ phỏng vấn, bổ sung thêm một số chi tiết muốn tìm hiểu.


 


Qua mấy ngày tiếp xúc, cô đã coi vợ chồng họ là bạn bè, buổi phỏng vấn diễn ra càng thêm thoải mái vui vẻ.


 


Lúc chia tay, Kiều Dĩ Miên có chút không nỡ.


 


Cô ôm Hứa Khê, áy náy nói: “Lên máy bay mới biết là đi dự đám cưới, em chẳng chuẩn bị gì cả. Đợi về em sẽ gửi quà cưới bù cho anh chị.”


 


Hứa Khê vỗ lưng cô, cười nói: “Không sao đâu, em đến dự đám cưới lại đi nghỉ dưỡng cùng bọn chị đã là món quà tuyệt vời nhất rồi.”


 


Cô nháy mắt với Kiều Dĩ Miên, cố ý trêu chọc: “Hơn nữa, đại lãnh đạo nhà em đã gửi quà mừng rồi.”


 


“Anh ấy là anh ấy, em là em.” Kiều Dĩ Miên ngượng ngùng lầm bầm: “Hơn nữa em đã nghĩ ra sẽ tặng gì cho anh chị rồi.”


 


“Ồ? Thế chị bắt đầu mong chờ rồi đấy!”


 


Thẩm Tinh Nhan lao tới, ôm chầm lấy cả hai người: “Sau này có phải không gặp nữa đâu, sao cứ phải bịn rịn thế làm gì? Miên Miên, đợi nghỉ hè chị đến Lâm Xuyên tìm em chơi nhé!”


 


Kiều Dĩ Miên toát mồ hôi hột: “Nghỉ hè ạ?”


 


Hứa Khê lắc đầu bất lực: “Đừng nghe cậu ấy, cậu ấy không đi làm, đương nhiên có nghỉ đông nghỉ hè, hơn nữa một năm 365 ngày, ngày nào cũng là ngày nghỉ.”


 


Nói xong lại nhìn Thẩm Tinh Nhan: “Miên Miên còn phải đi làm, làm gì có nghỉ hè, cậu nói ngày nghỉ lễ theo quy định đến tìm em ấy nghe còn có lý hơn.”


 


Thẩm Tinh Nhan gật đầu lia lịa, sửa lời ngay: “Thế 1/10 chị đi tìm em chơi! Chị chưa đến Lâm Xuyên bao giờ!”


 


Kiều Dĩ Miên không nhịn được cười, gật đầu: “Vâng, đến lúc đó em sẽ đưa chị đi chơi thỏa thích.”


 


Bên này đang nói chuyện thì Phó Tư Hàn gọi Hứa Khê qua.


 


Lê Diệu đứng cách đó không xa, nhìn cô gái nhỏ vui vẻ từ tận đáy lòng, cảm thấy rất yên tâm.


 


Thấy Hứa Khê đi tới, Lê Diệu ôn tồn nói: “Nghe Miên Miên bảo cô rủ cô ấy hùn vốn làm ăn, dạo này cô ấy túng thiếu lại da mặt mỏng, phần tiền đó cô cứ tìm tôi là được, đừng nói với cô ấy.



 


Ngoài ra, cảm ơn hai người mấy ngày nay đã chăm sóc cô ấy.”


 


Hứa Khê cười nhìn anh, sau đó khoác tay Phó Tư Hàn: “Chồng tôi chuyển lời của ngài rồi, bảo tôi dìu dắt Miên Miên, đến lúc đó còn được trả lãi nữa. Chuyện vừa kiếm được tiền vừa được tiếng thơm thế này, lẽ ra tôi phải cảm ơn ngài mới đúng!”


 


Khóe môi Lê Diệu hơi nhếch lên: “Cô gái nhỏ muốn độc lập kinh tế, thế mới thấy yên tâm.”


 


“Nhưng giờ tôi đổi ý rồi.” Hứa Khê cười nói: “Tôi chăm sóc em ấy, mời em ấy cùng làm ăn không chỉ vì lời dặn dò của ngài; mà còn vì tôi rất quý em ấy, thực lòng muốn đối tốt với em ấy.


 


Đúng như lúc đó tôi nói với em ấy, chỗ này không cần em ấy bỏ vốn, chỉ cần em ấy tận dụng ưu thế của mình là được nên chuyện tiền nong ngài cũng không cần quá để tâm đâu.”


 


Lê Diệu nhướng mày, đánh giá đối phương hai giây rồi nhìn sang Phó Tư Hàn, cười: “Hai người đúng là xứng đôi vừa lứa.”


 


Cùng thông minh khéo léo, cùng lương thiện thấu đáo.


 


Nhìn người phụ nữ nhỏ bé thông minh hơn người trước mặt, Lê Diệu chợt nhớ trước khi Phó Tư Hàn kết hôn, anh cũng nghe loáng thoáng vài lời bàn tán chua ngoa.


 


Bảo cậu ta kén cá chọn canh mãi, cuối cùng lại chọn một cô gái gia cảnh bình thường.


 


Môn không đăng hộ không đối, không biết là cậu ta hoa mắt hay đối phương thủ đoạn quá cao tay, dỗ dành con trai độc nhất của tập đoàn Phó Thị bỏ qua tiểu thư danh giá, động lòng phàm vì một cô gái bình thường.


 


Tuy Lê Diệu không thích bàn tán sau lưng người khác nhưng cũng tò mò thật.


 


Rốt cuộc người phụ nữ thế nào mà chiếm giữ trái tim Phó Tư Hàn suốt mười năm trời?


 


Giờ xem ra, người phụ nữ này quả thực không đơn giản.


 


Ngoài dung mạo, tính tình, tu dưỡng, quan trọng nhất là sự lương thiện bên trong và sự hòa hợp về tâm hồn.


 


Có thể nói, bỏ qua những vật ngoài thân kia thì họ vô cùng xứng đôi.


 


“Đã vậy thì cứ theo ý cô nhưng sau này phải làm phiền cô rồi. Nếu bên tôi có việc gì giúp được cũng xin cứ mở lời, tôi nhất định dốc toàn lực.”


 


“Haiz, phiền phức gì chứ, nói thế khách sáo quá.” Phó Tư Hàn cười, giọng điệu chân thành.


 


“Tôi và Tiểu Khê ít người thân, mấy năm nay bên cạnh toàn là bạn bè, chuyện của bạn bè cũng là chuyện của mình. Lần này thời gian hơi gấp, tiếp đón chưa chu đáo, đợi sau này đảo xây xong xuôi hết sẽ mời hai người qua chơi.”


 


Mọi người trò chuyện vài câu thì đến giờ tàu chạy.



 


Lê Diệu đi đến trước mặt Kiều Dĩ Miên, nhướng mày hỏi: “Còn chuyện gì muốn nói với anh không?”


 


Kiều Dĩ Miên theo bản năng lắc đầu nhưng lắc được một nửa lại nhớ ra, ngập ngừng nói: “Có một người, trước đó lên đảo quấy rối em, bị Phó tổng bọn họ bắt rồi...”


 


Ánh mắt Lê Diệu bình thản, không chút gợn sóng, nghe vậy chỉ thầm thở dài: “Anh tưởng em định giấu anh mãi chứ.”


 


Kiều Dĩ Miên gãi mũi ngượng ngùng: “Chỉ là hai ngày nay ở bên anh vui quá, không muốn nhắc đến chuyện mất hứng.”


 


“Thật à?” Lê Diệu nhướng mày, cúi người sát mặt cô, nhìn chằm chằm vào đôi mắt lấp lánh của cô.


 


“Đương nhiên là thật ạ.” Kiều Dĩ Miên khẳng định chắc nịch.


 


Lê Diệu cười khẽ, đưa tay véo má mềm của cô gái nhỏ: “Tin em lần này.”


 


Kiều Dĩ Miên tò mò hỏi: “Thế Hàn Vũ đi đâu rồi ạ? Không phải vẫn bị nhốt trên đảo chứ?”


 


Vừa dứt lời đã thấy Tiêu Quân Trạch xách một người đàn ông bị trói gô như xách gà con đi tới.


 


Mới hai ngày không gặp, tên này đã bị hành hạ đến mức không còn ra hình người.


 


Đầu tóc rối bù không chải chuốt, quần áo vẫn là bộ đồ hôm bị bắt.


 


Không khí trên đảo ẩm ướt, mấy ngày hắn không thay quần áo, người bốc mùi hôi thối nồng nặc.


 


Có lẽ bị nhốt lâu quá, tính khí của Hàn thiếu gia cũng thu liễm đi nhiều.


 


Ánh nắng chiếu vào mí mắt, Hàn Vũ vội nhắm mắt lại, giọng điệu lo lắng: “Mau thả tao ra! Tao mấy ngày không về nhà, nhà tao chắc tìm tao loạn lên rồi!


 


Tao với chúng mày không thù không oán, chúng mày không cần thiết vì một con đàn bà mà hành hạ tao thế này chứ!”


 


“Hàn đại thiếu gia, cậu vừa ăn cướp vừa la làng thế là không hay đâu.”


 


Phó Tư Hàn đi đến trước mặt Hàn Vũ, ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt gã.


 


“Mấy ngày nay tôi chẳng phải cho người hầu hạ cậu cơm ngon rượu say sao? Ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc cũng không đánh không mắng không hành hạ, cậu còn phải cảm ơn tôi giúp cậu rèn luyện thói quen sinh hoạt tốt đấy, quay về nhà cậu nên gửi cho tôi lá cờ thi đua mới phải!”


 


“Tao phi!” Hàn Vũ bị mấy lời này chọc tức đến mức mặt mày khó coi cũng chẳng màng sợ hãi lúc trước, gào toáng lên:



“Chúng mày mau thả tao về! Lần này tao không tính toán với chúng mày nữa!”


 


“Ái chà, ghê gớm nhỉ!” Phó Tư Hàn bị bộ dạng ngang ngược của gã chọc cười: “Cậu có biết đây là đâu không hả?”


 


Hàn Vũ liếc xéo anh: “Chẳng phải là Hải Thành sao? Dù mày là người giàu nhất thì đã sao? Nhà tao ở Sở Thành cũng không kém, mày nhốt tao ba ngày, tao không so đo với mày đã là nể mặt mày lắm rồi!”


 


Ý cười trong mắt Phó Tư Hàn càng sâu hơn: “Bạn nhỏ, trước khi cưỡi chiếc xe máy yêu quý đến đây, cậu không xem bản đồ à?”


 


Anh chỉ xuống bãi cát dưới chân, giọng nói lười biếng toát lên vẻ lạnh lẽo khó hiểu.


 


“Đây không phải Hải Thành, chính xác mà nói, nó không còn thuộc phạm vi trong nước nữa.”


 


Hàn Vũ khẽ cau mày, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.


 


Không ngờ hòn đảo này lại là địa phận nước khác?


 


Vậy thì...


 


Giọng Hàn Vũ rõ ràng run rẩy, nghi ngờ hỏi lại: “Mày... mày có ý gì? Không phải trong nước thì đã sao?”


 


Phó Tư Hàn ngồi xổm trước mặt gã, không biết từ đâu ngắt một bông hoa dại, vỗ nhẹ lên mặt gã.


 


Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lời nói ra lại khiến người ta sợ run chân.


 


“Ý là... dù có g**t ch*t mày ở đây cũng không sao cả.”


 


Hàn Vũ sợ hãi ngồi bệt xuống đất, suýt tè ra quần.


 


Nhưng ngoài dự đoán là Phó Tư Hàn không làm gì gã, mấy lời vừa rồi cũng chỉ dọa gã thôi.


 


Hàn Vũ run rẩy ngồi xổm cạnh du thuyền, trơ mắt nhìn nam thanh nữ tú lên tàu.


 


Mãi đến khi nhìn thấy Kiều Dĩ Miên, gã mới mắt sáng rực gào lên với cô: “Kiều Dĩ Miên! Cô mau nói với họ thả tôi ra đi! Tôi đảm bảo sẽ không tìm cô gây phiền phức nữa!”


 


Kiều Dĩ Miên liếc gã một cái, không thèm để ý, lên thẳng du thuyền.


 


Phía sau cô lại có một người đàn ông đi tới, khí thế toàn thân tỏa ra ngùn ngụt, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta sợ hãi.


 



Hàn Vũ chưa từng gặp anh nhưng cảm giác khí thế của đối phương còn mạnh hơn mấy người lúc nãy, chính xác mà nói là khác biệt.


 


Một loại áp lực của người ở vị trí cao.


 


Gã không dám chủ động khiêu khích.


 


Đang suy nghĩ thì thấy người đàn ông đi đến trước mặt mình dừng lại.


 


Hàn Vũ run rẩy ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp đôi mắt đen sắc bén.


 


“Nghe nói cậu rất thích lái mô tô nước.”


 


Câu trần thuật bình thường, nghe chẳng khác gì “xem ra cậu rất thích ăn mì dao cạo”.


 


Hàn Vũ do dự gật đầu hai cái thì thấy đáy mắt người đàn ông trước mặt thoáng qua tia lạnh lẽo.


 


Gã rùng mình một cái, ngay sau đó nghe đối phương bình thản nói tiếp: “Đã thích thì hôm nay cho cậu ngồi đủ.”


 


Dưới ánh mắt kinh ngạc của Hàn Vũ và mọi người, hai bảo vệ trói gô gã vào ghế ngồi mô tô nước, sau đó nối mô tô nước vào ngay sau đuôi du thuyền.


 


Làm xong tất cả, Lê Diệu mới đi về phía du thuyền.


 


Hàn Vũ dù không làm việc đàng hoàng nhưng lúc này cũng nhận ra đối phương định làm gì.


 


Rõ ràng là muốn dùng du thuyền kéo mô tô nước của gã chạy trên biển!


 


Mà gã còn bị trói, đến thăng bằng cũng không giữ được, có thể tưởng tượng tiếp theo sẽ phải đối mặt với cái gì...


 


Hàn Vũ sợ trắng bệch mặt, gào lên:


 


“Mày điên rồi à! Làm thế chết người đấy! Mày có biết tao là ai không! Bố tao mà biết chắc chắn sẽ g**t ch*t mày!”


 


Bước chân Lê Diệu dừng lại, quay đầu nhìn gã, khóe môi nhếch lên nụ cười khinh miệt.


 


“Khéo quá, bố cậu biết chuyện này rồi còn đang đợi ở đích đến đón cậu về nhà nữa đấy. Còn chuyện ông ta có giết được tôi không...”


 


Lê Diệu cười khẽ: “Tôi rất hứng thú muốn biết đấy.”


 


---


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 126: Dù có giết chết anh cũng không sao
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...