Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời

Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2)


Kiều Dĩ Miên mím môi cười trộm: “Em sợ càng không ngủ được hơn.”


 


Đại lãnh đạo hít sâu một hơi, nhìn dáng vẻ hả hê của cô, bất lực lườm cô một cái: “Khó nghe thế cơ à? Anh tập mấy lần mới gửi cho em đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên không nhịn được, phụt cười thành tiếng.


 


Biết ngay cô đang cười nhạo mình, Lê Diệu ngửa đầu dựa vào lưng ghế sofa, hừ nhẹ một tiếng.


 


“Không có khiếu thưởng thức.”


 


Thấy anh có vẻ không vui, cô gái nhỏ vội ôm lấy cánh tay anh làm nũng: “Thế anh kể chuyện cho em nghe đi?”


 


“Không.” Đại lãnh đạo giở tính trẻ con, quay đầu đi không nhìn cô: “Em đi tìm người hát hay mà kể cho nghe.”


 


Kiều Dĩ Miên chớp chớp mắt, nén cười hỏi lại: “Anh nói đấy nhé? Thế em đi đây?”


 


Nói xong buông tay anh ra, cố ý đứng dậy, xoa cằm nói: “Nghe nói Hải Thành có hội sở tên là 'Hoàng hôn vàng', trong đó toàn trai đẹp lại toàn tên tiếng Anh, Tây lắm! Còn được khách hàng bầu chọn ra tứ đại vương bài, tên là gì nhỉ 'Allen', 'Bruce'... Á!”


 


Mới đọc được hai cái tên, Kiều Dĩ Miên đã cảm thấy eo bị siết chặt, ngã nhào vào một vòng tay rắn chắc ấm áp.


 


Cô vội vàng chống tay lên vai anh để giữ thăng bằng, cúi đầu xuống, bắt gặp đôi mắt đen ngòm cuộn trào sóng gió của đại lãnh đạo.



 


Cô gái nhỏ có chút chột dạ nhưng cố tỏ ra bình tĩnh: “Sao thế? Chẳng phải anh bảo em đi sao? Em đoán ở đó chắc chắn có người hát hay...”


 


Cái miệng liến thoắng bị người ta chặn đứng, gáy và eo cũng bị anh giữ chặt, không chạy thoát được.


 


Nụ hôn của người đàn ông mãnh liệt và nóng bỏng như trừng phạt mà cướp đoạt một hồi, hôn đến mức chân cô run rẩy, không còn sức chống đỡ.


 


Ngay sau đó, khoeo chân bị cánh tay dài của anh móc lấy, cơ thể bỗng nhiên lơ lửng, bị anh đặt thẳng lên đùi.


 


Môi răng bị cạy mở lại là một nụ hôn sâu đến ngạt thở.


 


Đến khi trong mắt cô dường như có nước, mũi phát ra tiếng phản kháng vụn vặt, người đàn ông mới từ từ buông cô ra, ánh mắt còn trầm hơn, sâu hơn cả màn đêm xung quanh.


 


“Lúc này thì nghe lời ghê nhỉ.” Giọng người đàn ông khàn khàn, ngữ khí lại rất mạnh mẽ: “Bé tí tuổi đầu mà còn dám đi gọi trai bao à?”


 


Chấp chính quan đại nhân lúc dịu dàng thì không ai bằng, lúc lạnh mặt cũng thực sự khiến người ta sợ hãi.


 


Nhưng cô gái nhỏ bây giờ lại không sợ anh lắm.


 


Cộng thêm việc vừa bị anh hôn đến tê dại cả lưỡi, Kiều Dĩ Miên vừa thẹn vừa giận đáp trả: “Tại anh không kể chuyện cho em nghe trước mà.”


 


“Rõ ràng là cô Kiều chê anh hát khó nghe trước.” Chấp chính quan giọng điệu oán trách: “Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng...”



 


“Cũng không phải khó nghe, chỉ là hơi buồn cười thôi.” Kiều Dĩ Miên mím môi cười trộm: “Không thích hợp nghe trước khi ngủ. Có thể ghi âm lại, nghe lúc tâm trạng không tốt.”


 


Lê Diệu bị cô chọc tức ngứa răng, cả bụng oán khí không chỗ phát tiết, đành ngửa đầu thở dài một tiếng, chịu đả kích nặng nề.


 


“Khó chiều thật đấy.”


 


Kiều Dĩ Miên cười hì hì, ngồi trên đùi anh chỉnh lại tư thế, dựa nhẹ vào lồng ngực ấm áp của anh, ngửa đầu nhìn mấy ngôi sao nơi chân trời.


 


Nhìn hồi lâu, cô mới lẩm bẩm: “Trước đây hay nghe người ta nói, người chết đi sẽ biến thành những vì sao sẽ luôn bảo vệ người họ yêu thương... Anh bảo, bố mẹ em có ở đó không?”


 


Lê Diệu thu lại cảm xúc trong mắt, cúi đầu nhìn vẻ mặt thoáng chút đau thương của cô, trong lòng dâng lên sự mềm mại.


 


“Ừ, có đấy.” Anh hôn lên mắt cô, khẽ dỗ dành: “Họ sẽ luôn, luôn bảo vệ em, bảo vệ bảo bối yêu quý nhất của họ.”


 


Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi, cố nén sự chua xót nơi đáy mắt, khóe môi cong lên.


 


Xoay người, vòng tay ôm cổ người đàn ông.


 


“Lê Diệu, anh kể chuyện cho em nghe được không? Hồi bé, mẹ và bố cũng hay kể chuyện trước khi ngủ cho em nghe.”


 


“Được. Muốn nghe chuyện gì?”



Cô gái nhỏ nhìn anh với ánh mắt sáng ngời: “Anh biết kể chuyện gì?”


 


Lê Diệu ung dung cầm điện thoại lên, mở trình duyệt: “Em muốn nghe gì anh cũng kể được.”


 


Kiều Dĩ Miên đưa tay che màn hình của anh, nhướng mày: “Thế không được, em muốn anh không nhìn tài liệu.”


 


“Nghiêm khắc thế?” Đại lãnh đạo thở dài nhưng vẫn để cô giật mất điện thoại, ném sang một bên.


 


“Ngài là Chấp chính quan vĩ đại được hàng chục triệu người dân Bắc Giang ngưỡng mộ kính trọng cơ mà, kể một câu chuyện dỗ ngủ không cần nhìn tài liệu có gì khó đâu?”


 


“Đừng đội mũ cao cho anh, anh cũng đâu cần kể chuyện trước khi ngủ cho hàng chục triệu người nghe.” Đại lãnh đạo không ăn chiêu này, đầy ẩn ý nói:


 


“Cô Kiều, độ khó tăng lên, phần thưởng... có phải cũng nên tăng lên không?”


 


“Thế phải xem anh kể thế nào đã? Nếu em không ngủ được thì không có thưởng đâu.”


 


Chấp chính quan tự tin: “Đảm bảo em hài lòng.”


 


Anh trầm ngâm giây lát rồi chậm rãi mở miệng:


 


“Năm Hoàng Sơ thứ ba, ta đến kinh sư, khi quay về vượt qua sông Lạc. Người xưa có nói, thần của sông này, tên là Mật Phi...”


 



“Dừng dừng dừng!” Kiều Dĩ Miên bịt miệng anh lại: “Làm gì có ai kể chuyện trước khi ngủ lại đọc 'Lạc Thần Phú' chứ?”


 


Lê Diệu nhướng mày: “Em cứ nói xem nó có phải là một câu chuyện không đã?”


 


“Chuyện thì đúng là chuyện nhưng mà sai sai.” Kiều Dĩ Miên cau mày: “Chẳng phải nên là ba chú heo con, Bạch Tuyết, hay cô bé quàng khăn đỏ và chó sói sao?”


 


Lê Diệu kéo dài giọng, ngữ điệu kỳ quái: “Ồ ~ Anh quên mất, cô Kiều nhà ta mới ba tuổi, không thích hợp nghe mấy câu chuyện yêu đương nam nữ này nhỉ...”


 


Kiều Dĩ Miên đỏ mặt đấm anh một cái: “Đáng ghét thật.”


 


Lê Diệu cười trầm thấp, cúi đầu hôn lên má ửng hồng của cô: “Thế còn nghe không?”


 


Cô gái nhỏ vùi mặt vào lồng ngực rộng lớn của anh: “Nghe.”


 


Lồng ngực đại lãnh đạo khẽ rung lên, giọng nói mang theo ý cười tiếp tục đọc.


 


“Cảm động trước việc Tống Ngọc nói với Sở Vương về thần nữ, bèn làm bài phú này...”


 


Giọng anh vốn đã trầm thấp êm tai, giờ lại cố ý nói chậm lại, lọt vào tai mang theo sự quyến luyến và dịu dàng như một bàn tay ấm áp trêu chọc.


 


Kiều Dĩ Miên từ từ nhắm mắt lại.


 


Chỉ cảm thấy con thuyền nhỏ trong lòng, giữa sóng biển nhấp nhô, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên.


Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời Story Chương 114: Cần dịch vụ dỗ ngủ không? (2/2)
10.0/10 từ 41 lượt.
loading...