Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 107: Cần giúp đỡ không?
Màn đêm bao trùm con đường nhỏ vắng vẻ như bàn tay to lớn điều khiển con rối, im hơi lặng tiếng.
Đèn pha xe chiếu thẳng tắp về phía trước, dường như bất cứ lúc nào cũng có thứ gì đó từ bóng tối xung quanh lao ra, xông vào luồng sáng này.
Lê Diệu bật đèn cảnh báo, mở cửa xuống xe, dùng đèn pin điện thoại kiểm tra bốn bánh xe, phát hiện bánh trước bên phải xẹp lép.
Ánh đèn pin quét qua những chỗ khác, tìm thấy một ống sắt cong queo trước đầu xe.
Xem ra bánh xe cán phải thứ này rồi.
Anh nhặt lên xem, không biết là cái gì.
Nhìn quanh bốn phía, hai bên là rừng cây rậm rạp, đến cái nhà dân cũng không có.
Lê Diệu khẽ cau mày, dựa vào đầu xe, gọi điện cho Chu Hằng bảo cậu ta phái xe đến đón.
Cúp điện thoại, anh đang định gọi cứu hộ thì phía sau bỗng có một chiếc xe lao nhanh tới.
Lê Diệu quay đầu lại nhìn, đèn xe chói lóa khiến anh phải nheo mắt lại.
Tiếng động cơ xe rất lớn, hình như đã được độ lại.
Rõ ràng nhìn thấy phía trước có xe mà vẫn ngang nhiên bật đèn pha lao tới, không biết là quên tắt hay có ý đồ gì khác.
Ngay sau đó, làn đường đối diện cũng có một chiếc xe chạy tới, ánh đèn hai xe dần tiến lại gần, gần như chiếu sáng cả con đường.
Chiếc xe Hồng Kỳ đen như con mồi bị kẹp giữa vòng vây, lặng lẽ chờ đợi thú dữ tấn công.
Sắc mặt Lê Diệu lạnh lùng, vô thức siết chặt ống sắt trong tay.
Chiếc xe phía sau không biết tại sao bỗng giảm tốc độ từ từ tiến lại gần.
Chiếc xe đối diện cách họ một đoạn thì nháy đèn hai cái, dừng lại, ra hiệu cho chiếc xe phía sau đi trước.
Lê Diệu trơ mắt nhìn chiếc xe phía sau từ từ lướt qua mình, nhờ ánh đèn xe đối diện, có thể thấy tài xế đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo thấp che khuất mặt mũi.
Là một chiếc Audi màu đen.
Kính xe dán phim tối màu nhưng vì đèn xe quá sáng nên khi lướt qua, Lê Diệu nhìn thấy bóng người ở ghế sau.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chiếc xe phóng vụt đi.
Chiếc xe đối diện cũng từ từ chạy tới, khi hai xe ngang qua nhau, kính xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi bất cần đời.
“Người anh em, xe hỏng à?”
Lê Diệu lạnh lùng quan sát khuôn mặt ngông nghênh của người lái xe, ánh mắt quét qua dòng chữ “Vận tải Duyệt Trì” trên thân xe, nhướng mày.
Là xe công nghệ?
“Ừ, nổ lốp rồi.” Lê Diệu lơ đễnh đáp một câu.
Tài xế trẻ nhìn ống sắt trong tay anh, bật cười: “Anh định dùng cái này thay lốp à? Đùa nhau đấy à?”
Giọng điệu đối phương vui vẻ tự nhiên khiến tinh thần căng thẳng nãy giờ của Lê Diệu dần thả lỏng.
Anh thuận tay ném ống sắt vào bụi cỏ ven đường: “Không, cán phải nên nhặt lên xem là cái gì thôi.”
“Tính tò mò cũng cao phết nhỉ.” Tài xế trẻ cười lẩm bẩm một câu: “Cần giúp đỡ không?”
Lê Diệu đánh giá cậu ta, ánh mắt hơi đề phòng: “Giúp cái gì?”
“Đương nhiên là thay lốp rồi!” Người trẻ tuổi gác một tay lên cửa sổ xe, nhìn anh hai giây: “Nhìn anh cũng không giống người biết sửa xe.”
Nói xong lái xe lên trước mười mấy mét, quay đầu đỗ sau xe Hồng Kỳ đen, bật đèn cảnh báo.
Đèn xe chiếu vào đuôi xe Hồng Kỳ, sáng rực cả một vùng.
Người trẻ tuổi mở cửa xuống xe, dáng điệu cà lơ phất phơ đi tới: “Chỗ này hẻo lánh lắm, gọi cứu hộ đến cũng mất một hai tiếng, đến nơi cũng chỉ kéo xe anh về gara lại còn bị chém đẹp một khoản.”
Đến gần, ánh mắt cậu ta quét qua thân xe, mắt sáng lên.
“Ái chà ~ Xe anh được đấy! Độ lại tốn không ít tiền đâu nhỉ?”
Lê Diệu ung dung nhìn đối phương, không đoán được ý đồ của cậu ta, hỏi ngược lại: “Cậu hiểu về xe à?”
“Cũng tàm tạm.” Người trẻ tuổi trả lời khá khiêm tốn: “Từng làm sửa xe một thời gian, biết chút ít.”
Cậu ta vòng qua đuôi xe, nhìn thấy lốp trước xẹp lép, ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ.
“Xem ra phải thay lốp mới rồi.”
“Ừ, tôi đang định gọi cứu hộ.” Lê Diệu từ trên cao nhìn xuống người trẻ tuổi, ướm hỏi: “Cậu thay lốp giúp được không?”
“Chuyện nhỏ như con thỏ.” Người trẻ tuổi đứng dậy, phủi bụi trên tay, ánh mắt sáng ngời chân thành: “Trong xe có đồ nghề chứ?”
Lê Diệu nhướng mày, không trả lời.
Anh cũng không biết.
Người trẻ tuổi hiểu ra, bất lực vò đầu: “Thế anh tìm trong cốp sau trước đi.”
Nói xong, cậu ta lấy biển cảnh báo tam giác từ trong xe mình ra, chạy lon ton về phía sau trăm mét, đặt biển xong lại chạy về.
Lê Diệu nhìn một loạt hành động của cậu ta, ngạc nhiên nhiều hơn đề phòng.
Đợi người trẻ tuổi quay lại, anh mới hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Ngay từ đầu đối phương đã nhắc đến chuyện cứu hộ chém giá lại chủ động đòi thay lốp giúp, anh nghĩ người trẻ tuổi này chẳng qua muốn kiếm thêm chút tiền.
Đúng như lời cậu ta nói, chỗ này hơi hẻo lánh, Chu Hằng đến cũng mất một lúc, chi bằng xử lý lốp xe xong rồi đi sớm.
Không biết tại sao trong lòng anh có chút bất an, cứ cảm thấy chiếc xe vừa nãy không ổn lắm.
Người trẻ tuổi sững người rồi bật cười: “Tiện tay thôi, tiền nong gì!”
Nói rồi ánh mắt quét qua Lê Diệu, cười trêu chọc: “Anh không phải người Bắc Giang đúng không? Tôi nói cho anh biết nhé, người Bắc Giang chúng tôi toàn là Lôi Phong sống cả đấy!”
Lê Diệu: “...”
Được rồi.
Người trẻ tuổi mồm mép tép nhảy không đứng đắn nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn.
Giúp tìm thấy kích và dụng cụ trong cốp sau lại bê lốp dự phòng ra, động tác thành thạo bắt đầu thay lốp.
Lê Diệu đứng bên cạnh quan sát từ đầu đến cuối, mãi đến khi người trẻ tuổi thay xong lốp mới trầm giọng cảm ơn: “Cảm ơn người anh em.”
“Chuyện nhỏ, ra ngoài ai chẳng có lúc khó khăn?” Người trẻ tuổi vừa nói vừa thu dọn dụng cụ, xếp gọn gàng vào cốp sau.
“Tôi thấy anh nên học sơ qua cách sửa xe đi, ít nhất cũng biết thay lốp. Chứ gặp hôm mưa gió bão bùng, đợi cứu hộ có mà đến tết Công gô.”
Lê Diệu bị cậu ta chọc cười: “Cậu thú vị đấy, kết bạn WeChat đi, sau này có việc liên lạc.”
“Được thôi, sau này anh cần xe cứ gọi tôi bất cứ lúc nào.” Người trẻ tuổi lấy điện thoại từ túi quần ra, kết bạn với Lê Diệu.
“Tôi tên Thẩm Lăng Xuyên, anh xưng hô thế nào?”
Ngón tay cầm điện thoại của Lê Diệu khựng lại, ngước mắt quan sát kỹ người trẻ tuổi một lượt, bỗng bật cười.
“Lê Diệu.”
Thẩm Lăng Xuyên không nhìn thấy cảm xúc trong mắt đối phương, cúi đầu dùng đôi bàn tay lấm lem gõ chữ trên màn hình, miệng lẩm bẩm:
“Họ của anh cũng đặc biệt phết nhỉ! Trước đây có phải dòng dõi hoàng tộc không đấy? Haiz, tôi ít học, anh đừng chê cười nhé hì hì. Diệu là Diệu trong chiếu rọi à?”
Lê Diệu không sửa lời cậu, ừ bừa một tiếng.
Kết bạn xong, Thẩm Lăng Xuyên lại dặn dò: “Lốp dự phòng này đừng chạy nhanh quá nhé! Rảnh thì đến gara thay cái mới ngay đi.”
Lê Diệu cười vẫy tay chào cậu ta.
Hai người chia tay tại đây, Lê Diệu lên xe gửi tin nhắn cho Chu Hằng.
[Audi A8 màu đen, biển số Giang AXXXX, tra chiếc xe này cho tôi.]
Kỳ nghỉ lễ Thanh Minh, sáng sớm tinh mơ Kiều Dĩ Miên đã ngồi tàu cao tốc đi Bắc Kinh.
Đến nghĩa trang Vạn Tuyền thì mặt trời đã lên cao, nắng chói chang.
Nghĩa trang rất đông người, Kiều Dĩ Miên len qua từng gương mặt đau thương trang nghiêm, đi dọc theo con dốc từ từ lên cao.
Người thưa dần, bia mộ cũng thưa thớt hơn, mãi đến khi đi đến một khu vực vắng vẻ, cô mới tìm thấy bia mộ của mẹ.
Dưới bia mộ đặt một bó hoa cẩm chướng đỏ rực, màu sắc rực rỡ như lửa, rất hợp với nụ cười của người phụ nữ trong ảnh.
Người phụ nữ trông khoảng 30 tuổi, dung mạo thanh tú, cười lên rạng rỡ phóng khoáng.
Nếu người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ ngạc nhiên vì Kiều Dĩ Miên và người phụ nữ trong ảnh giống nhau như đúc.
Chỉ khác là trong mắt đối phương có thêm sự trưởng thành.
“Mẹ.”
Kiều Dĩ Miên cúi người đặt bó hoa xuống, khẽ gọi: “Con đến thăm mẹ đây.”
Cô ngước mắt nhìn, bức ảnh tuy hơi cũ nhưng dung mạo người phụ nữ vẫn y hệt trong ký ức.
Mẹ lúc đó cũng cười với cô như vậy, dang rộng vòng tay ôm cô vào lòng, giọng nói dịu dàng:
“Miên Miên, mẹ yêu con.”
Vô số đêm sau đó, cô đều mơ thấy nụ cười này, nghe thấy giọng nói này trong mơ.
Đến nỗi bao nhiêu năm sau, cô vẫn có thể kết hợp hai thứ đó lại với nhau.
Chúng cùng nhau tạo nên hình dáng đẹp nhất của mẹ.
Kiều Dĩ Miên khẽ thở dài.
Những năm trước cô chưa từng đến đây, mãi đến khi bố xảy ra chuyện, cô mới nhân dịp Tết Thanh Minh một mình lặng lẽ đến Bắc Kinh tảo mộ.
Cô cũng từng hỏi bố tại sao không đến thăm mẹ.
Nhưng lần nào ông cũng im lặng không nói.
Kiều Dĩ Miên rũ mắt, lấy khăn lau nhẹ bia mộ, dù nó đã được lau sạch sẽ.
Cô không biết ai đã đến cũng không biết bó hoa cẩm chướng to dưới bia mộ là ai đặt.
Trong ấn tượng, mỗi lần cô đến tảo mộ đều thấy hoa tươi đặt ở đây.
Nhớ ngày mẹ mới mất, dưới bia mộ ngập tràn hoa tươi như biển hoa.
Nhưng mười mấy năm sau cô quay lại, nơi này chỉ còn lác đác hai ba bó.
Cũng giống như những bài báo rầm rộ năm xưa, giờ đã chìm vào quên lãng trong ký ức của những người đó.
Những gì mẹ làm cũng biến mất trong dòng sông thời gian, không ai còn nhớ đến.
Đôi khi cô nghĩ: Hành động năm xưa của mẹ có thực sự đáng giá không?
Vì điều tra chân tướng, vì cái gọi là sự thật mà bỏ lại chồng con, theo đuổi cái gì mà ước mơ.
Và cuối cùng bà cũng ngã xuống trên con đường theo đuổi ước mơ, đến cuối cùng người nhớ đến bà chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mấy năm nay mỗi lần đi tảo mộ, tâm trạng Kiều Dĩ Miên đều rất nặng nề.
Bởi vì câu trả lời cô muốn tìm kiếm ngày càng rõ ràng hơn.
Lúc rời đi, đoàn xe đi tảo mộ tắc nghẽn một cục.
Cô đành đi bộ xuống núi, định ra khỏi nghĩa trang rồi bắt xe sau.
Xe cộ bên cạnh nối đuôi nhau nhích từng chút một xuống núi, tốc độ tuy chậm nhưng đều giữ im lặng.
Tiếng nhạc đám ma văng vẳng bốn phía, trong làn khói bụi mịt mù, Kiều Dĩ Miên nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Tiểu Kiều?”
Cô ngạc nhiên quay đầu lại, qua cửa kính xe hạ xuống, nhìn thấy khuôn mặt thanh tú như ngọc của Lê Diệu.
“Chấp chính quan?” Cô buột miệng gọi lại thấy ấn đường đối phương khẽ cau lại một cái không dễ phát hiện.
Xe chạy chậm rì, chẳng khác gì tốc độ cô đi bộ.
Lê Diệu dặn tài xế một câu, xe dừng lại, anh lại gọi: “Lên xe.”
Kiều Dĩ Miên mím môi, cảm thấy người mình toàn mùi khói hương từ chối khéo: “Em vừa đi tảo mộ xong, ngồi xe anh không tiện lắm.”
Lê Diệu thở dài bất lực: “Đến đây có mấy ai không phải đi tảo mộ đâu? Mau lên xe.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 107: Cần giúp đỡ không?
10.0/10 từ 41 lượt.
