Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì?
Đến khi nhìn thấy Trần Khiết và bố cô ta, bước chân cô khựng lại.
Lời châm ngòi ly gián của Trần Khiết vẫn văng vẳng bên tai, cô không muốn để ý đến đối phương, vừa định đi đường vòng thì nghe Trần Khiết gọi một tiếng: “Phóng viên Kiều?”
Kiều Dĩ Miên dừng bước quay lại, lẳng lặng đợi cô ta mở lời.
Trần Khiết đứng dậy, đi đến trước mặt cô như không có chuyện gì, cười kéo tay áo cô.
“Ngồi đây ăn sáng cùng chúng tôi đi?”
Kiều Dĩ Miên bất động thanh sắc gạt tay cô ta ra, cười qua loa: “Thôi, tôi đi cùng đồng nghiệp.” Nói rồi định bỏ đi.
Nhưng Trần Khiết lại cố tình chắn trước mặt cô, hạ giọng nói: “Hôm qua trước khi Chấp chính quan đến núi Tiểu Tuyền đã đặc biệt dặn dò cấp dưới, trong ngày phải quay về Lâm Xuyên, tối ngài ấy có việc cực kỳ quan trọng. Cô đoán xem, việc quan trọng gì?”
Kiều Dĩ Miên nhướng mày, trong lòng dường như đã có đáp án.
Trần Khiết lại không biết, nhìn cô với ánh mắt đắc ý: “Chắc chắn là hôn thê của ngài ấy đến rồi đấy.”
Như sợ Kiều Dĩ Miên không tin, Trần Khiết cố ý nói thêm: “Tối qua sắc mặt ngài ấy cứ khó coi suốt, chắc chắn là vì không về được Lâm Xuyên. Cô Kiều, lần này cô hiểu rõ vị trí của mình trong lòng ngài ấy rồi chứ?”
Kiều Dĩ Miên bỗng bật cười: “Cô khéo tưởng tượng thật đấy.”
Trần Khiết cau mày nhìn cô lại thấy đối phương nhếch môi, trong mắt mang theo chút khinh thường.
“Tôi khuyên cô đừng tự ý suy đoán tâm tư lãnh đạo, cẩn thận... rước họa vào thân.”
Cô lườm Trần Khiết một cái, đi thẳng đến quầy lấy đồ ăn.
Trần Khiết trợn mắt, vẻ mặt không vui quay về bàn ăn, hậm hực ngồi xuống.
Trần Vĩnh Thắng liếc nhìn con gái, hỏi: “Ai chọc giận con thế?”
“Còn ai vào đây nữa, con nhỏ Kiều Dĩ Miên kia! Vốn dĩ Chấp chính quan đã bắt chuyện với con rồi, đều tại con ranh này, quyến rũ Chấp chính quan chưa nói còn trèo lên đầu lên cổ con mà chế giễu!”
Bố Trần Khiết, tức Bộ trưởng Bộ Tài chính Trần Vĩnh Thắng lắc đầu thở dài:
“Con cái gì cũng tốt, chỉ có điều tự luyến quá! Chấp chính quan nói với con hai câu mà con đã nghĩ ngài ấy thích con rồi? Thế thì đừng nói cả cái Bắc Giang này, chỉ riêng Chấp chính sảnh thôi ngài ấy phải thích bao nhiêu người?”
Thấy Trần Khiết mặt không vui, Trần Vĩnh Thắng đành khổ tâm khuyên nhủ: “Tốt nhất vẫn nên thực tế một chút đi. Có những con đường không hợp với con, tốt nhất đừng đi, kẻo rước họa vào thân.”
Trần Khiết hoàn toàn không tin lời bố, cầm đũa chọc chọc đĩa salad rau, đáy mắt thoáng qua vẻ oán hận.
Đúng lúc này, Trần Vĩnh Thắng nhận được tin nhắn từ số công việc của Chấp chính quan, yêu cầu ông làm hai việc.
Thứ nhất, cấp kinh phí đặc biệt cho công tác sửa chữa đường sá núi Tiểu Tuyền lần này, đơn giản hóa thủ tục, thực hiện nhanh chóng.
Điều thứ hai chỉ vỏn vẹn một dòng chữ nhẹ tênh: Quản cho tốt con gái ông, nếu không, tôi không ngại quản giáo thay ông đâu.
Sống lưng Trần Vĩnh Thắng lạnh toát mồ hôi.
Ông ta theo bản năng nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng đại lãnh đạo đâu.
Không nhịn được hỏi: “Chấp chính quan đâu?”
Trần Khiết nhún vai: “Đi từ sáng sớm rồi.”
Trần Vĩnh Thắng lúc này mới thầm thở phào nhẹ nhõm nhưng sau đó lại càng thêm căng thẳng.
Ông ta tuy không biết Trần Khiết cụ thể đã làm gì chọc giận Chấp chính quan nhưng đối phương đã lên tiếng thì chắc chắn là không hài lòng với hành vi của nó rồi.
Nghĩ đến đây, Trần Vĩnh Thắng lập tức hạ giọng nhắc nhở con gái:
“Con đừng có tùy hứng nữa đấy! Gây ra chuyện gì thật thì bố không cứu được con đâu.”
Trần Khiết bĩu môi: “Con gây ra chuyện gì được chứ? Trai chưa vợ gái chưa chồng, con theo đuổi một chút không được à?”
“Cũng đừng chạm vào vảy ngược của ngài ấy!” Trần Vĩnh Thắng lên tiếng nhắc nhở: “Ngài ấy không phải người đàn ông dễ dàng bị con theo đuổi được đâu.”
Trần Khiết không cho là vậy, ánh mắt rơi vào bóng lưng cô gái nhỏ bên quầy đồ ăn, cười khẩy một tiếng.
Một phóng viên nhỏ nhoi cũng được Chấp chính quan để mắt tới, dựa vào đâu mà cô ta không được chứ?
Đàn ông, chẳng phải đều một đức hạnh như nhau sao?
Thấy sắc nảy lòng tham...
Buổi sáng Lê Diệu nhắn tin cho Kiều Dĩ Miên, bảo anh có việc về Lâm Xuyên trước.
Để lại xe cho cô sẽ đưa cô và Đàm Thạc về.
Kiều Dĩ Miên tưởng là chiếc xe Coaster lúc đến, không ngờ lại là chiếc xe Hồng Kỳ anh thường đi, tài xế cũng là bác tài Trương quen thuộc.
Xe từ từ rời khỏi núi Tiểu Tuyền, Đàm Thạc ngồi trên xe nhìn ngó lung tung, hỏi bác tài Trương.
“Bác tài, xe này có phải đã được độ lại không?”
Tài xế cẩn trọng trả lời: “Tôi không rõ lắm.”
Đàm Thạc nhún vai, quay sang nói nhỏ với Kiều Dĩ Miên ngồi ghế sau: “Anh từng thấy xe độ kiểu này rồi, kính này đều chống đạn đấy, thân xe cũng được gia cố, ngầu lắm!”
Anh ta mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và phấn khích: “Anh thế mà lại được ngồi xe của Chấp chính quan, đúng là nhờ phúc của em đấy.”
Kiều Dĩ Miên cười ngượng ngùng nhưng trong lòng lại không vui vẻ như anh ta, ngược lại còn thấy bất an.
Lần đầu tiên cô cảm thấy: Vị trí Chấp chính quan này không hề yên ổn như vậy; còn con người anh, có lẽ cũng không hào nhoáng như tưởng tượng.
Vị trí càng cao, quyền lực càng lớn; thân ở trên cao càng dễ nảy sinh rủi ro.
Người ta chỉ nhìn thấy gấm hoa rực rỡ trước mặt anh chứ không biết phía sau có phải là vực sâu vạn trượng hay không.
Kiều Dĩ Miên nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng dâng lên nỗi buồn man mác.
Vì tăng ca phỏng vấn, tòa soạn cho Kiều Dĩ Miên và Đàm Thạc nghỉ một ngày.
Cô không nghỉ ngay mà xin dùng vào dịp Tết Thanh Minh.
Phóng viên vì tính chất nghề nghiệp đặc thù nên giờ làm việc không cố định, phải luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Kể cả là Tết Nguyên Đán, nếu xảy ra sự kiện tin tức quan trọng, họ cũng phải đến hiện trường đưa tin ngay lập tức.
Nên trước đây Thời Diên hay càu nhàu, bảo cô bận rộn không kể ngày đêm, quanh năm không nghỉ, thời gian ở bên đồng nghiệp còn nhiều hơn bên anh ta.
Hôm sau khi trở về Lâm Xuyên, đúng vào Ngày Giấc ngủ Thế giới.
Kiều Dĩ Miên được cử đi phỏng vấn đường phố, sau đó lại đến bệnh viện thành phố Lâm Xuyên phỏng vấn chuyên gia trung tâm y học giấc ngủ, chiều lại tất bật về tòa soạn viết bài, bận rộn một hồi, lúc tan làm đã gần chín giờ tối.
Cô mệt mỏi rã rời ngồi trên xe, lấy điện thoại ra xem, đại lãnh đạo nhắn tin cho cô từ nửa tiếng trước.
“Phóng viên Tiểu Kiều, tan làm nhớ gọi cho anh.”
Kiều Dĩ Miên kết nối bluetooth trên xe, gọi điện cho Lê Diệu.
Giọng nói quen thuộc vừa vang lên, cô phát hiện mình hơi nhớ anh rồi.
“Tan làm rồi à?”
“Vâng ạ, hôm nay sớm hơn chút.” Kiều Dĩ Miên lái xe ra khỏi hầm, giọng vui vẻ.
“Chín giờ tan làm mà còn sớm.” Đại lãnh đạo cười bất lực: “Nhưng so với mấy hôm trước của em thì đúng là sớm hơn thật.”
“So với anh thì càng sớm hơn.” Kiều Dĩ Miên không quên “cà khịa” anh: “Hôm qua không biết là ai 11 giờ đêm vẫn còn làm việc.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 104: Cô đoán xem, việc quan trọng gì?
10.0/10 từ 41 lượt.
