Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2)
Nào ngờ cô ruột không xem tin nhắn, Thẩm Lăng Xuyên lại thấy, trả lời ngay.
[Đại tiệc cứ để em ăn hộ cho, chị đợi sang năm ăn nhé.]
Kiều Dĩ Miên gửi ngay một cái sticker bóp cổ cậu...
Đúng lúc này, phía trước có một chiếc xe con bật đèn cảnh báo đi tới.
Hai xe đi ngang qua nhau, đối phương dừng lại, hạ kính xe xuống hét lớn với họ: “Phía trước đường sạt lở rồi, hai cái xe rơi xuống đó, không qua được đâu, mọi người mau quay lại đi!”
Tài xế vội vàng cảm ơn, quay đầu hỏi Lê Diệu: “Thưa Chấp chính quan, quay lại không ạ?”
Chưa đợi Lê Diệu mở miệng, Kiều Dĩ Miên bỗng hỏi: “Em có thể qua đó xem thử không?”
Lê Diệu nhìn sự kiên định trong mắt cô, hiểu ngay ý cô: “Bác tài Trương, lái qua đó xem sao, chú ý an toàn.”
Trên đường đi, Kiều Dĩ Miên gọi điện cho Đàm Thạc, hỏi xem họ đến đâu rồi, có đi qua đoạn đường sạt lở không.
Đàm Thạc bảo không, lúc này đã lên cao tốc rồi.
“Phía trước bọn em có đường sạt lở, nghe nói có xe rơi xuống, khu vực sụt lún chắc không nhỏ. Trận mưa lớn này đến bất ngờ quá, em qua đó xem thử, nếu cần thiết sẽ làm phóng sự hiện trường.”
Báo cáo với tòa soạn xong, Kiều Dĩ Miên mở túi máy ảnh kiểm tra tình trạng máy.
Lê Diệu nhìn cô gái nhỏ làm việc đâu ra đấy, khác hẳn vẻ nũng nịu đáng yêu lúc trước.
Trong mắt hiện lên từng lớp sóng, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.
Xe nhanh chóng đến hiện trường sạt lở từ xa đã thấy hai chiếc xe bật đèn cảnh báo rơi xuống hố sụt.
Kiều Dĩ Miên mở cửa định lao ra thì bị Lê Diệu nắm lấy cổ tay: “Đợi anh với.”
Nói xong, anh xuống xe bung dù, bước nhanh vòng qua bên kia, mở cửa xe, đón lấy máy quay trong tay cô.
Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Kiều Dĩ Miên, Lê Diệu nhếch môi: “Phóng viên Kiều, hợp tác lần hai vui vẻ.”
Lúc này Kiều Dĩ Miên mới nhớ ra, hồi đi điều tra vườn cam ở thị trấn Tây Sở, anh cũng giả làm phóng viên quay phim đi cùng cô điều tra bí mật.
Cô từng dạy anh cách dùng máy quay, không ngờ giờ lại có đất dụng võ.
Mưa to quá, một mình cô vừa cầm ô vừa cầm máy quay đúng là không xoay sở kịp.
Nếu có thêm người giúp đỡ thì đúng là làm chơi ăn thật.
Không kịp nghĩ nhiều, Kiều Dĩ Miên gật đầu, xuống xe ngay: “Xem tình hình người bị nạn trước đã.”
Hai người che ô bước nhanh đến khu vực sạt lở, cái hố đen ngòm to hơn tưởng tượng rất nhiều.
May mà đường này ít xe qua lại, trên đường đến đây họ cũng không thấy xe nào khác.
Kiều Dĩ Miên lại đưa anh đến bên cạnh hai chiếc xe kia.
Người trên xe không bị thương đã chạy sang một bên trú ẩn rồi, coi như vạn hạnh.
Cô nhờ Lê Diệu che ô giúp, vừa quay phim hiện trường vừa giảng giải cho anh những chi tiết quay phim đơn giản.
Đúng lúc này, nhóm tin tức của tòa soạn gửi tin nhắn đến:
Mưa lớn gây sạt lở nhiều đoạn đường, phóng viên ở gần lập tức đến hiện trường đưa tin.
Kiều Dĩ Miên báo vị trí của mình trong nhóm, thầm mừng vì phán đoán chính xác, đến kịp lúc.
Lê Diệu vẫn nhớ câu nói đùa của cô trước đó: Người có thể khổ, máy ảnh phải giữ.
Thế là che ô kín mít cho cô và máy móc.
Ánh mắt rơi vào ống quần lấm lem bùn đất của cô sau đó từ từ di chuyển lên trên.
Dù có ô che trên đầu nhưng mưa xiên vẫn làm ướt tóc và lông mi cô.
Vừa nãy trên núi còn vì mưa to mà nằm trên lưng anh nũng nịu, không ngờ lúc làm việc lại thay đổi hoàn toàn như vậy.
Tài xế lấy hai bộ áo mưa từ cốp sau ra, bước nhanh đến đưa cho Lê Diệu.
“Mưa to quá, ô không ăn thua đâu, ngài mau mặc cái này vào đi ạ!”
Lê Diệu cảm ơn, thấy Kiều Dĩ Miên đang tập trung quay phim bèn khoác áo mưa lên người cô trước.
Nhân lúc cô gái nhỏ đi sang một bên phỏng vấn mấy người trên xe, anh gọi điện cho Chu Hằng, ngắn gọn ra lệnh.
“Bên tôi không có thương vong, điều một chiếc xe đến đưa hành khách về trước. Mau chóng rà soát các khu vực trọng điểm của các thôn trấn lân cận, làm tốt công tác ứng cứu và cảnh báo an toàn, nhất định phải đảm bảo an toàn cho người dân.”
Xe cứu hộ khẩn cấp đến rất nhanh, đặt biển cảnh báo hai đầu điểm sụt lún lại hướng dẫn xe cẩu đến cẩu hai chiếc xe rơi xuống hố lên.
Chiếc xe Coaster đưa họ đến lúc nãy cũng vội vàng chạy tới, đón hành khách trên hai chiếc xe kia về.
Lê Diệu nhìn sang Kiều Dĩ Miên, thấy cô đang cố định vị trí máy quay, chuẩn bị ghi hình toàn bộ quá trình cứu hộ, hoàn toàn không có ý định quay về.
Anh mím môi, không làm phiền.
Mưa không ngớt, tin nhắn trong nhóm liên tục nhảy.
Toàn bộ khu vực núi Tiểu Tuyền xảy ra sạt lở nhiều nơi, may mắn là hiện tại chưa có thương vong về người.
Lê Diệu nhíu mày, đi đến chỗ sạt lở ngồi xổm xuống kiểm tra.
Nền đường lỏng lẻo, đất bị rửa trôi, lâu ngày không tu sửa.
Trên mặt đường bằng phẳng sớm đã có vết nứt, xem ra vẫn luôn không được quan tâm tu sửa.
Khi xe cẩu cứu hộ kéo chiếc xe thứ hai lên, đối diện hố sạt lở có một chiếc taxi chạy tới.
Cửa xe mở ra, Đàm Thạc mặc áo mưa sải bước chạy tới.
“Anh Thạc, sao anh lại quay lại?” Kiều Dĩ Miên nhìn chiếc taxi bật đèn cảnh báo, hơi ngạc nhiên.
“Sao để một mình em con gái con đứa ở đây được!” Đàm Thạc thật thà trả lời, nhìn hiện trường, ánh mắt trầm xuống.
“Vừa nghe tin đoạn đường làng phía Bắc núi Tiểu Tuyền bị sập, các làng xung quanh đều mất điện rồi, bên này nếu không sao nữa thì chúng ta qua đó xem.”
“Vâng.” Kiều Dĩ Miên không nói hai lời, tắt máy quay ngay.
Đàm Thạc vô tình ngẩng đầu, nhìn thấy bóng dáng cao lớn mặc áo mưa đứng trong mưa chỉ đạo đội cứu hộ, do dự hỏi:
“Đó là... Chấp chính quan à?”
Kiều Dĩ Miên đầu không ngẩng lên đáp một tiếng.
“Vâng, tình cờ gặp thôi ạ.”
Đàm Thạc thầm thở phào cũng không nghĩ nhiều, chủ động đến chào hỏi Lê Diệu.
Biết họ sắp đi, Lê Diệu nhìn Kiều Dĩ Miên thật sâu.
Tóc mái trước trán cô gái nhỏ bị nước mưa làm ướt nhẹp, dính bết vào khuôn mặt thanh tú sạch sẽ, trông tuy hơi nhếch nhác nhưng không che lấp được vẻ đẹp từ trong cốt tủy.
Mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của mọi người xung quanh, anh đưa tay gạt lọn tóc ướt đó ra, giọng nói dịu dàng đến lạ.
“Chú ý an toàn.”
Đầu ngón tay ấm áp chạm vào gò má lạnh lẽo của cô, lập tức khiến nơi đó nóng lên.
Kiều Dĩ Miên liếc nhanh sang hai bên, Đàm Thạc há hốc mồm, hai nhân viên công tác khác cũng mắt chữ O mồm chữ A, vẻ mặt kinh ngạc.
Cô ngượng ngùng rụt cổ: “Em biết rồi.”
Nói xong không dám ở lại lâu, xách máy quay quay đầu đi thẳng.
Nhìn bóng lưng ngại ngùng bỏ chạy của cô gái nhỏ, khóe môi Lê Diệu nhếch lên, sau đó nhìn sang Đàm Thạc: “Vất vả rồi, chú ý an toàn.”
Đàm Thạc thụ sủng nhược kinh, gật đầu lia lịa, sải bước theo Kiều Dĩ Miên lên taxi.
Đợi họ đi rồi, Lê Diệu mới ngồi lại vào xe, trầm giọng ra lệnh: “Đến Ủy ban trấn.”
Khu vực phía Bắc núi Tiểu Tuyền mưa càng to, đường cũng hẹp hơn.
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 101: Phóng viên nhỏ hung dữ quá (2)
10.0/10 từ 41 lượt.
