Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Chương 1: Chia tay đi
Gió lạnh buốt giá và những bông tuyết tựa như vụn băng đang bay lả tả rồi phủ kín cả mặt đường.
Kiều Dĩ Miên khẽ kéo lại chiếc khăn quàng cổ rồi đội gió tuyết để bước nhanh vào bên trong sảnh lớn của khách sạn.
Dù gió đêm mang theo hơi lạnh thấu xương nhưng tâm trạng cô lại vô cùng tốt nên ngay cả bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng vui vẻ.
Hôm qua cô nhận được tin nhắn WeChat của bạn trai Thời Diên hẹn cô tối nay đúng bảy giờ phải có mặt tại khách sạn này. Anh còn gửi kèm theo một bức ảnh sân khấu được trang trí lộng lẫy đẹp tựa như mơ.
Lúc ấy cô mới chợt nhớ ra hôm nay chính là ngày kỷ niệm một năm yêu nhau của hai người.
Từ hai tháng trước thì Thời Diên đã liên tục nhắc nhở cô hãy xin nghỉ phép hai ngày để cùng nhau ăn mừng thật linh đình.
Anh nói muốn đưa cô đi ngồi đu quay để cùng ngắm nhìn vạn nhà lên đèn khi lên đến đỉnh cao nhất, hoặc là sẽ cùng đi đến khách sạn suối nước nóng ở trong núi vì cô làm việc vất vả nên cần được thư giãn nghỉ ngơi.
Đáng tiếc là một tuần trước cô đột ngột nhận được nhiệm vụ phải đi phỏng vấn ở ngoại tỉnh nên đành phải gác lại kế hoạch này.
Không ngờ Thời Diên vẫn âm thầm chuẩn bị chu đáo mọi thứ dù chẳng biết liệu cô có kịp quay về hay không.
Nghĩ đến đây thì trái tim Kiều Dĩ Miên bỗng trở nên mềm mại và cảm thấy bản thân có chút lỗi lầm với người bạn trai này.
Vì vậy ngay sau khi nhận được tin nhắn thì cô đã thức trắng hai đêm liền để hoàn thành công việc sớm hơn một ngày rồi vội vã mua vé máy bay chuyến trưa để kịp trở về dù người vẫn còn vương chút bụi đường.
Cô vừa bước chân vào đại sảnh thì người quản lý sảnh đã nhanh chóng đi tới.
“Thưa cô, khách sạn chúng tôi hôm nay không mở cửa đón khách vãng lai.”
Kiều Dĩ Miên gật đầu đáp:
“Vâng tôi biết, tôi đến đây để tìm Thời Diên.”
“Ồ, hóa ra cô là bạn của Thời thiếu gia à! Vậy mời cô mau đi theo tôi!”
Người quản lý vội vàng dẫn đường đưa cô đến trước thang máy rồi cười nói:
“Tiệc đính hôn đã bắt đầu lúc sáu giờ sáu phút nên bây giờ cô lên đó chắc cũng chưa gọi là quá muộn đâu.”
Mí mắt Kiều Dĩ Miên khẽ giật một cái.
Tiệc đính hôn ư? Là tiệc đính hôn của ai chứ?
Chẳng biết tại sao trong lòng cô bỗng dấy lên một dự cảm hoang đường đến lạ lùng.
Thế nhưng cô không hỏi thêm câu nào mà cứ thế đi thẳng vào trong thang máy.
Người quản lý đứng bên ngoài giúp cô ấn nút chọn tầng rồi thuận thế quan sát Kiều Dĩ Miên một lượt.
Cô mặc chiếc áo khoác dạ cashmere dáng dài màu nâu đậm với đai lưng thắt hình nơ bướm giúp tôn lên vòng eo thon thả cùng phần gấu áo để lộ bắp chân săn chắc và thon dài.
Dưới chân cô là đôi bốt da cừu mềm mại mà những vụn tuyết vương trên mũi giày đã sớm tan thành bọt nước dưới làn gió ấm.
Bộ trang phục này nhìn qua cũng biết giá trị không hề nhỏ.
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả chính là gương mặt của cô.
Đuôi mắt hơi xếch lên với đôi mắt sáng lấp lánh như sao chứa đựng nét phong tình tự nhiên cùng một dung mạo có thể câu hồn đoạt phách người đối diện.
Song đôi mắt ấy lại toát lên vẻ dịu dàng thân thiết giúp trung hòa đi nét quyến rũ kia một cách vừa vặn.
Ông ta làm việc ở khách sạn cũng từng tiếp đón không ít người nổi tiếng hay thi thoảng cũng có minh tinh đến ở nhưng người vừa xinh đẹp lại vừa có khí chất như người phụ nữ trước mắt thì quả thật chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Nếu nói là nghiêng nước nghiêng thành thì cũng chẳng phải là nói quá.
Người quản lý thầm cảm thán trong lòng rằng bạn của Thời thiếu gia xem ra còn xinh đẹp hơn cả cô vợ chưa cưới kia nhiều!
Cửa thang máy đóng lại rồi mở ra.
Phòng tiệc lúc này đèn đuốc sáng trưng và hội trường được trang trí đẹp lung linh đến mức cực kỳ xa hoa.
Trên mặt đất trải đầy những cánh hoa hồng đỏ thắm nên khi giẫm lên cảm giác xốp mềm và hương thơm ngát lan tỏa khắp nơi.
Thế nhưng Kiều Dĩ Miên chẳng còn tâm trí nào để thưởng thức, bởi ánh mắt cô hướng thẳng về phía sân khấu và đồng tử chợt co rút mạnh khi nhìn rõ gương mặt người đứng trên đó.
Người đàn ông mặc bộ vest trắng với vẻ ngoài tuấn tú bất phàm cùng đôi mắt hoa đào đa tình ướt át.
Anh ta đang cúi đầu và nở nụ cười trên môi để đeo chiếc nhẫn vào ngón tay của người phụ nữ đối diện.
Người phụ nữ kia thẹn thùng nắm lấy vạt áo anh rồi nhón chân lên hôn vào khóe môi anh sau khi thì thầm điều gì đó.
Người đàn ông hơi nghiêng đầu né tránh nhưng cuối cùng vẫn để mặc cho nụ hôn của cô ta rơi trên má mình.
Tiếng vỗ tay vang lên rào rào xen lẫn với tiếng hoan hô và tiếng trêu chọc của đám đông.
Trên sân khấu được trang hoàng mộng ảo như cổ tích là đôi trai tài gái sắc đang ôm nhau thắm thiết vô cùng thân mật.
Khung cảnh ngọt ngào triền miên tựa như một thước phim điện ảnh thật khiến người ta mãn nhãn.
Nhưng Kiều Dĩ Miên lại cảm thấy như có ngàn mũi kim châm vào đôi mắt để rồi sau cơn đau nhói nhọn hoắt ấy là nỗi chua xót ngập trời ập đến.
Ngay cả mặt hồ phẳng lặng trong lòng cô cũng bị khuấy đảo tạo nên những lớp sóng dữ dội.
Chỉ bởi vì người đàn ông đang cười ôn nhu kia chính là bạn trai của cô – Thời Diên.
Thời Diên là thiếu gia nhà họ Thời với vẻ ngoài tuấn tú và ra tay hào phóng cùng tính cách cực tốt nên được xem là một trong những công tử phong lưu bậc nhất ở Sở Thành này.
Một người đàn ông cực phẩm có sắc lại có tiền và tính tình tốt như vậy nhưng lại kiên nhẫn theo đuổi cô suốt hai năm trời.
Rất nhiều người đều cho rằng đó chắc chắn là chân ái.
Một năm trước thì cô cuối cùng cũng bị sự “kiên trì” và “chân thành” của anh chinh phục nên hai người mới chính thức xác định quan hệ.
Kiều Dĩ Miên hít sâu một hơi để mặc cho cái lạnh len lỏi vào tận đáy lòng khiến tâm can nguội lạnh.
Cô rũ mắt nhìn chiếc điện thoại trong lòng bàn tay vì từ sau tin nhắn ngày hôm qua thì anh ta chẳng hề liên lạc lại với cô.
Thậm chí khi cô gọi lại thì thuê bao cũng trong tình trạng tắt máy.
Vậy thì tin nhắn WeChat kia rốt cuộc là do ai gửi?
Là ai đã muốn cô đến đây để chứng kiến cảnh tượng này?
Kiều Dĩ Miên khẽ nhắm mắt lại để nỗi đau như kim châm giúp cô duy trì chút lý trí và sự tỉnh táo cuối cùng.
Cô hoàn toàn có thể bỏ đi ngay lập tức nhưng chẳng hiểu sao ánh mắt cứ như dính chặt vào sân khấu không thể rời đi.
Cô trơ mắt nhìn đôi tân nhân cùng nhau cắt bánh kem rồi rót rượu vang và ôm eo nhau bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay của quan khách để cười nói kính rượu mọi người.
Cái vòng tròn hạnh phúc náo nhiệt ấy đã hoàn toàn cô lập cô ở bên ngoài.
Nếu nói là cô dửng dưng vô cảm thì tuyệt đối là nói dối.
Dù thế nào đi nữa thì cô vẫn muốn nghe chính miệng anh ta cho mình một câu trả lời.
Cô cầm điện thoại lên, bấm gọi vào số của Thời Diên một lần nữa.
Lần này thì chuông đã reo.
Cách một đám đông người nhưng Thời Diên vẫn cúi đầu lấy điện thoại ra với vẻ mặt thoáng chút hoảng hốt.
Anh ta cười chào hỏi những người khác rồi cầm chiếc điện thoại đang rung liên hồi để bước nhanh ra khỏi hội trường.
Vừa ngước mắt lên thì anh ta đã chạm mặt cô ngay tại đó.
Người đàn ông âu phục chỉnh tề sững sờ mất hai giây rồi sắc mặt lập tức mất hết máu và trở nên trắng bệch trong nháy mắt.
“Miên Miên?” Ánh mắt Thời Diên đầy kinh ngạc còn giọng nói thì run rẩy.
“Em... sao em lại ở đây?”
Hình tượng quý công tử thâm tình mới giây trước còn đó nay đã nhanh chóng vỡ vụn khi anh ta hoảng loạn nhìn Kiều Dĩ Miên:
“Chẳng phải em đang đi công tác sao?”
“Vâng, em đã tăng ca làm thêm giờ vì muốn về sớm để cùng anh đón lễ kỷ niệm.”
Giọng nói trầm thấp mềm mại vang lên nhưng lại kèm theo sự lạnh lẽo của băng tuyết.
Ánh mắt Kiều Dĩ Miên nhàn nhạt nhìn anh ta rồi lại quét qua khung cảnh tiệc đính hôn huyên náo với giọng điệu vô cùng bình tĩnh:
“Xem ra chắc là không cần thiết nữa rồi.”
“Miên Miên, em nghe anh giải thích đã...” Trái tim Thời Diên đập thình thịch rồi lập tức nắm lấy cổ tay lạnh lẽo của cô.
“Anh và Thẩm Tiêu Tiêu chỉ là diễn kịch cho vui thôi! Bố cô ấy là chủ tịch tập đoàn dược phẩm Điền Trung và công ty nhà anh đang đàm phán một dự án mới với bên họ. Em cũng biết mẹ anh luôn muốn anh liên hôn nên nếu lần này xảy ra sơ suất gì từ phía anh thì bà ấy tuyệt đối sẽ không để yên đâu, thậm chí bố anh chắc chắn cũng sẽ đuổi anh ra khỏi công ty mất! Anh thực sự là không còn cách nào khác...”
Kiều Dĩ Miên lẳng lặng đợi anh ta nói hết mới chậm rãi mở miệng với giọng điệu đầy châm biếm:
“Thời Diên, cái cớ này anh nói ra đến chó cũng chẳng tin đâu.”
Cô rũ mắt gỡ từng ngón tay của anh ta ra rồi cười không thành tiếng:
“Chẳng lẽ đợi đến ngày nào đó bắt gặp hai người lăn lộn trên giường thì anh cũng định biện hộ là bị mẹ bỏ thuốc k*ch d*c nên mới phải diễn kịch cho vui sao?”
Thời Diên há hốc mồm nên nhất thời không thể phản bác được gì.
“Em biết mẹ anh chướng mắt em nhưng em vẫn luôn nghĩ rằng anh đối xử với em thực sự rất tốt nên mới không chùn bước. Nhưng nếu anh đã có sự lựa chọn rồi thì em cũng chẳng cần thiết phải đơn phương nỗ lực nữa.”
Kiều Dĩ Miên nhìn thẳng vào mắt anh ta một cách nghiêm túc:
“Thời Diên, chúng ta chia tay đi.”
Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Đánh giá:
Truyện Chấp Chính Quan Lạnh Lùng Sủng Vợ Lên Tận Trời
Story
Chương 1: Chia tay đi
10.0/10 từ 41 lượt.
