Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 9

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Hứa Việt chưa từng dẫn khách tới sa mạc Đen Trắng, nhưng khách đột ngột yêu cầu đổi lịch trình, cô cũng chẳng còn cách nào khác.


Cô thuê một chiếc xe, vốn đang trên đường đi Alexandria, trong lúc trò chuyện vô tình nhắc đến chuyện hôm nay Alan dẫn đoàn đi sa mạc Đen Trắng...... thế là họ đến đây.


Cô nói, tôi không biết lái xe trên đường cát.


Khách nói, để tôi.


Sa mạc Đen Trắng thật ra là phần rìa của sa mạc Sahara lan sang Ai Cập. Nhắc đến Sahara, người ta nghĩ ngay tới Tam Mao, mà nhắc tới Tam Mao thì sẽ nhớ đến tình yêu. Hứa Việt chưa từng đọc sách của Tam Mao, nhưng cô biết có một người phụ nữ như thế - người mà tình yêu của bà gắn liền với sa mạc Sahara.


Chắc vì cô nhắc đến sa mạc Đen Trắng nên vị khách kia mới hào hứng đến vậy.


Tâm trạng vui vẻ, cô hạ cửa kính xe xuống. Gió Sahara mang theo hơi nóng buổi trưa táp thẳng vào mặt, mái tóc dài tung bay trong gió. Cô bất chợt giơ tay đập vai người lái: "Anh nhìn kìa, chiếc Mercedes dán logo Công ty Du lịch Nhiệt Sa!"


"........" Trần Quân Triết đạp mạnh chân ga, tăng tốc đuổi theo.


Chiếc Jeep Wrangler và Mercedes V250 cùng lúc tiến vào ốc đảo Bahariya. Hứa Định nhảy khỏi xe, sải bước chạy đến chiếc Jeep, mở cửa ghế phụ kéo Hứa Việt ra: "Sao em lại tới đây!?"


Thấy trên mặt anh đột nhiên có thêm bộ râu xồm, trong đó còn mắc vài hạt cát nhỏ, Hứa Việt cười đến ngả nghiêng, "Anh làm gì vậy? Giả làm đàn ông từng trải hả?"


".........." Hứa Định kéo cô ra xa hơn năm chục mét, "Đừng để ý râu ria của anh nữa. Không phải em đi Alexandria à, sao lại ở đây?"



Hứa Việt rút tay ra, xoa xoa cổ tay: "Khách nói muốn đi sa mạc Đen Trắng, em liền dẫn anh ta đến thôi."


"Cậu ta nói muốn đi là em tự ý quyết định luôn à?"


"Không phải anh nói không cần hỏi ý kiến anh sao?"


Hứa Định cứng họng, hình như đúng là anh từng nói vậy: "Nơi này là vùng hoang mạc, rất nguy hiểm, dễ xảy ra tai nạn. Chút nữa vào sâu bên trong, chưa nói đến chuyện mất sóng, đến cả đường đi cũng chẳng rõ ràng, lỡ có chuyện thì biết làm sao?"


"Khách cứ khăng khăng đòi đi, em cũng hết cách mà."


"Khách......" Hứa Định quay đầu lại, thấy Trần Quân Triết đang tựa vào chiếc Jeep thuê, dáng dấp như bước ra từ trang bìa tạp chí, đeo kính râm che mất ánh mắt, không thấy rõ biểu cảm, chỉ yên lặng gõ gì đó trên điện thoại, trông như đang ghi chú. Hứa Định nhức hết cả đầu: "Bảo cậu ta về đi."


"Người ta đến tận đây rồi còn gì."


"Thật đấy, em khuyên cậu ta về đi."


"Là anh ta đòi đến, anh tự đi nói với anh ta ấy."


"..........."


Hứa Định tháo kính râm, day day trán. Nóng quá, nắng quá, mặt đất như một cái lò nướng khổng lồ, còn anh thì đang bị bỏ vào đó để quay chín. Anh chợt nhớ còn hai đứa nhỏ trong đoàn, bèn nói: "Thôi, vào ăn cơm trước đã."


Hứa Định có một người bạn Ả Rập định cư tại ốc đảo Bahariya. Tầng hai là nơi ở, tầng một mở quán ăn Ai Cập, chuyên phục vụ du khách nghỉ chân. Người bạn này rất thích văn hóa Trung Quốc, cũng rất quý Hứa Định. Vừa thấy anh bước vào, người đàn ông Ả Rập lông lá ấy liền nhào tới, ôm anh một cái thật chặt: "Oh dear!"



Cảm giác như bị một con gấu nâu to tướng cọ qua vậy. Hứa Định vội đẩy ra: "Tạ, Tạ Tinh... đừng như thế... No... stop..."


"Tạ Tinh" là cái tên tiếng Trung do Hứa Định đặt cho bạn mình. Anh ta rất nhiệt tình, dang tay ôm lấy cổ Hứa Định, hôn chụt một cái lên má trái rồi má phải: "Chụt, chụt!"


Trần Quân Triết: "............ Chậc."


Hứa Định: "........................."


Tạ Tinh là một người Ả Rập cởi mở, anh ta cười to rồi nhấc bổng Hứa Định lên khỏi mặt đất: "Chào mừng, bạn của tôi!"


Hứa Định chỉ có thể vỗ nhẹ vai anh ta: "Anh nhiệt tình quá rồi, bạn tôi ơi."


Từ xa, anh nghe thấy Trần Quân Triết nói: ".......... Thân nhau thật nhỉ."


Rồi nghe Hứa Việt nhón chân, ghé sát tai Trần Quân Triết thì thầm: "Đàn ông Trung Quốc ở đây rất được đàn ông Ả Rập ưa thích đó."


"........."


"Đàn ông Trung Quốc ít lông, không có mùi cơ thể, họ thấy đáng yêu như mèo Sphynx ấy. Dù ở Ai Cập đồng tính là phạm pháp."


*Mèo Sphynx (mèo nhân sư Ai Cập).




Nụ cười trên mặt Hứa Định dần cứng lại, có chút khó xử. Anh chỉ mong hai đứa nhỏ không nghe thấy, quay người lại giải thích với chúng: "Đây là nghi thức chạm má của người Ả Rập, chủ yếu để bày tỏ sự chào đón, nhớ nhung và vui mừng khi gặp gỡ."


May mà Lâm lớn Lâm nhỏ với ba mẹ không suy nghĩ nhiều: "Hay đó, sau này nhà mình cũng làm thế đi."


Nhà hàng thịt nướng này có hợp tác lâu dài với Công ty Du lịch Nhiệt Sa, món ăn cũng khá ổn, đồ nướng Ai Cập chính hiệu, nhà họ Lâm ăn rất vui vẻ. Hứa Định ngồi một mình trong góc, gọi một phần salad rau củ và bánh mì dẹt. Anh thường không ăn chung với khách, nhưng Hứa Việt lại ngồi cùng bàn với Trần Quân Triết.


Thật ra cũng chẳng có gì, chỉ là cùng ăn một bữa thôi. Mồ hôi chảy vào mắt, cay xè. Hứa Định rút khăn giấy lau mồ hôi, rồi lại thoa thêm kem chống nắng.


Anh nghe thấy Hứa Việt hạ giọng cười: "Anh biết không, công ty du lịch bọn tôi được giá thấp toàn nhờ Alan dùng sắc đẹp dụ dỗ mấy ông chủ đấy......"


"......." Trần Quân Triết dùng dao nĩa đảo nhẹ đĩa cơm koshari, môi khẽ hé ra, nhưng Hứa Định nghe không rõ cậu nói gì.


Hứa Định chợt nhớ lại năm đầu tiên mình chạy khắp Ai Cập tìm khách sạn để hợp tác, có lẽ đúng là như vậy thật. Anh có vẻ ngoài điển hình của người Giang Nam - dịu dàng, không chút công kích. Tính tình lại tốt, còn hay mang theo dầu gió tặng người khác. Đàn ông Ai Cập lẫn phụ nữ Ai Cập đều thích anh, sẵn sàng cho anh giá hợp tác thấp nhất.


Trần Quân Triết, tất cả đều là công việc thôi, đừng nghĩ nhiều.


Thôi, có nghĩ nhiều thì cũng kệ cậu.


Có lẽ vì trời quá nóng, cắn hai miếng bánh là anh đã chẳng còn thấy ngon nữa.


Giờ khởi hành định trước là một giờ chiều, còn hơn nửa tiếng nghỉ ngơi. Anh gọi một ly nước chà là, rồi ra sân sau một mình.


Bước vào ranh giới của sa mạc Sahara, ngay cả gió cũng mang theo hạt cát thô ráp. Ở nơi này, xanh lá là sắc màu xa xỉ; bầu trời trong xanh và đụn cát vàng rực phân chia ranh giới rõ rệt, dường như vĩnh viễn chẳng bao giờ hòa vào nhau.



Hứa Định nghĩ, có lẽ anh cũng nên bước ra khỏi đó rồi.


Trên đời này đâu chỉ có một m*nh tr*n Quân Triết là đàn ông.


Vả lại, anh cũng chẳng cần đàn ông đến thế.


Ở trong sa mạc quá lâu, lòng người sẽ dần trở nên tê dại. Giữa đất trời mênh mông, ngoài cát vẫn chỉ có cát, ta chợt nhận ra bản thân cũng không khác gì một hạt cát nhỏ bé. Như những kẻ đã nhìn thấu cõi đời mà quy y cửa Phật, hay những kẻ vì mê muội mà đánh mất mạng sống. Tựa đàn chim hết mồi bay về rừng thẳm, để lại mảnh đất hoang vu trắng xóa.


Gió thổi qua, mang theo mùi nước hoa của Hứa Việt. Hứa Định hoàn hồn: "Lát nữa em đưa cậu ta về đi, xảy ra chuyện thì chúng ta không gánh nổi đâu."


Nhưng bất chợt, có một bàn tay với những khớp xương rõ ràng đặt lên gáy anh, lướt trên làn da nóng rực, lòng bàn tay nâng cằm anh, ép đầu anh nghiêng sang một bên. Hứa Định nghe thấy tiếng tim mình đập như trống, rung đến cả màng nhĩ, xa xa vang lên giọng Hứa Việt từ trong sân, "Vừa nãy còn ở đây mà, người đâu mất rồi."


Trần Quân Triết cúi xuống, đôi môi mang theo hương lạnh của nước chà là ướp đá, nhẹ nhàng hôn lên má trái nóng bỏng của anh, nơi có lớp râu lún phún. Nụ hôn rơi đúng vào lúm đồng tiền.


"Thay cho nỗi nhớ nhung, lời chào mừng, và niềm vui khi được gặp anh. A Đạo."


---


Tác giả:


Về Hứa Việt: Trên đời này có phụ nữ [tốt], cũng có phụ nữ [xấu], có người [đáng yêu], cũng có người [đáng ghét], Hứa Việt không phải [nữ phụ độc ác thúc đẩy tình tiết], mà là hình ảnh của những người phụ nữ với tính cách và trải nghiệm khác nhau trong đời thực. Nếu một câu chuyện chỉ khắc họa [mặt tốt] của phụ nữ, thì đó không phải là tôn trọng họ, mà là đang gia tăng định kiến. Tôi nghĩ như vậy...


Editor: Ưng cái mindset của tác giả Tôn trọng thực sự là thấu hiểu rằng con người vốn đa chiều. "Tốt" hay "xấu" đôi khi chỉ là cách nhìn chủ quan, mỗi người đều có câu chuyện và lý do riêng cho hành động của mình.


Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Story Chương 9
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...