Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 6

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Trời sập rồi, hôm nay trông Trần Quân Triết lại bình thường đến lạ.


Khi cậu mở khóa kéo ba lô, Hứa Định còn tưởng cậu sẽ rút ra một cái mũ đầu chó Anubis, đội lên đầu Hứa Việt rồi nói, tôi đi dạo một vòng đây, để tránh lúc quay lại tìm không thấy cô, cô đội tạm cái mũ Anubis tôi mua trên Taobao này nhé.


Nhưng không. Trần Quân Triết chỉ lấy ra một lon nước tăng lực bình thường: "Cần không?"


Mắt Hứa Việt sáng lên: "Cám ơn."


"......"


Còn Hứa Định thì im lặng. Anh từng nghe nói trai thẳng khi đứng trước con gái đều có gánh nặng hình tượng, chẳng lẽ đây chính là gánh nặng của Trần Quân Triết?


Anh thầm nghĩ không thể nào, chắc không đâu, tiếp tục theo dõi từ xa. Hôm qua tên kia còn là vua phá phách của lớp mầm, hôm nay lại ngoan ngoãn đeo ba lô, đứng yên trước tủ trưng bày, trông cứ như một cậu học trò lễ phép hiếu học.


Hứa Việt rút trong túi ra tờ 10 bảng Ai Cập, mở ra, dán lên tủ kính, "Bức tượng đá này là Pharaoh Khafre, cũng chính là người được in trên tờ 10 bảng Ai Cập. Ông đã xây kim tự tháp lớn thứ hai thế giới ở Giza, chắc sáng nay anh đã thấy rồi nhỉ."


*Tờ tiền 10 bảng Ai Cập in hình vua Khafre.



Hứa Định suýt bật cười, cách dùng hình ảnh trên tiền giấy để minh họa trong lúc thuyết minh là do chính anh dạy cho Hứa Việt. Mỗi tờ bảng Ai Cập đều in hình một di tích văn vật khác nhau, nếu nói song song thế này thì bài thuyết minh sinh động hơn nhiều.


Nhưng vừa cười xong, anh lại lặng người. Ở một nghĩa nào đó, chẳng phải lúc này hướng dẫn viên Hứa Định thật sự đang dẫn du khách Trần Quân Triết đi tham quan bảo tàng Ai Cập sao? Thế thì hạnh phúc quá rồi. Dù sao, mỗi lần đọc bài thuyết minh trong bảo tàng, anh đều tưởng tượng có một ngày được nói từng câu từng chữ đó cho Trần Quân Triết nghe.


Hứa Định khẽ nhắm mắt, không muốn nhìn trộm nữa: "Hứa Việt chuyên nghiệp đấy. Anh yên tâm rồi. Đi thôi."


"Sao đi nhanh vậy." Hồ Bân không hài lòng lắm với biểu hiện của Trần Quân Triết, "Anh xem, người gì mà vô văn hóa thế, còn phải để em gái em dạy."


"Cậu ta học Giao Đại."


"Giao Đại, Giao gì Đại gì?!"


"Đại học Giao thông." Hứa Định nhận ra giọng mình đã hơi mất kiên nhẫn, "Học ngành máy tính, kiểu một năm kiếm mấy triệu đó. Còn biết đánh trống, đánh trống jazz, biết phân biệt trăm loại thực vật, biết xem bản đồ sao trời, rồi..."


Một hơi nói hết, anh cũng chẳng hiểu tại sao mình phải nói những điều này.


Dù sao cũng khiến Hồ Bân sửng sốt: "Giỏi vậy á. Thế nếu hẹn hò thì cũng được, miễn em gái em thích."



"Đúng vậy. Chuẩn luôn. Miễn là em ấy thích. Giờ thì đi nhanh đi, đừng làm phiền thế giới hai người của họ nữa."


"Ha ha, thế giới hai người gì chứ, em chỉ nói vậy thôi, mẹ em chắc chắn không đồng ý đâu."


Phải rồi. Hứa Lập Quân là người phụ nữ mạnh mẽ có tiếng trong dòng họ. Từ đầu thế kỉ 21, khi chủ nghĩa nữ quyền còn chưa thành vấn đề xã hội, bà đã giành được quyền cho con gái mang họ mình. Mà Hứa Việt thì chẳng khác gì bản sao của mẹ - dám yêu dám hận, đi mua sắm gặp chiếc túi ưng ý, cô tuyệt đối không do dự một giây, cho dù có phải quẹt cháy hạn mức Huabei* cũng phải mua cho bằng được.


*Huabei là dịch vụ "mua trước, trả sau" thông qua Alipay.


Đôi khi Hứa Định cảm thấy vận đen của mình bắt đầu từ lúc đầu thai, hễ rút thăm hai chọn một thì kiểu gì cũng chọn trúng cái xấu.


Hoặc có lẽ ông trời từng cho anh quá nhiều may mắn, để anh gặp được Trần Quân Triết năm mười chín tuổi, rồi lại chẳng nỡ cho thêm chút vận may nào nữa.


"Không thể để tin nhắn không ai trông. Em không đi thì anh đi trước." Hứa Định nói.


"Ơ...... anh lái xe đi rồi thì em làm sao?"


"Anh đi xe buýt."


Hồ Bân đột nhiên đuổi theo: "Anh nói hai người là kẻ thù, thù gì vậy?"


"Thù giết cha."


"Hả!? Chẳng phải cậu em sáng đó đi chạy bộ rồi đột tử à?"


Hứa Định mím môi, rồi bật cười: "Ha ha ha ha giỡn thôi. Anh làm gì có thù oán với ai."


"Biết ngay là anh đùa mà!"


"Ừ."


Một mình hòa vào dòng người, Hứa Định sụp đổ.


Nụ cười vẫn cứng đờ trên mặt, Hứa Định loạng choạng vịn vào chân tượng Ramesses II để đứng vững, đôi mắt trống rỗng như một du khách lạc đoàn, nhìn người qua lại.


Anh nhớ lại lần đi dã ngoại cùng ban nhạc Tây Thế Lợi Tần, lão Hắc và Dương Nam đi đầu, bass nữ và guitar nam ở giữa vừa đi vừa hôn nhau, anh và Trần Quân Triết tụt lại cuối hàng, không ai nói gì.


Khi đó, lão Hắc đã bắt đầu hẹn hò với Dương Nam. Trước mắt là hai đôi nam nữ nắm tay, đan tay, quấn quýt - trăm kiểu nắm tay, chẳng kiểu nào dành cho Hứa Định. Anh giấu chặt tay ra sau lưng, ngón trỏ đôi lúc run lên, chỉ chờ một khoảnh khắc cơn gió thổi qua, để tay Trần Quân Triết vô tình chạm vào mình.


Hứa Định mãi chẳng biết rốt cuộc Trần Quân Triết nghĩ gì về mình. Anh nghi ngờ rằng, có lẽ Trần Quân Triết chưa từng nhận ra nhịp tim cuồng loạn trong lồng ngực anh.



Bởi vì Hứa Định là kiểu người, mỗi khi lo lắng tột độ thì lại đột nhiên bật cười hô hố. Anh thường mượn rượu giả điên, không chịu nổi cảnh trong sáu người mà có hai cặp yêu nhau, còn anh là nobody. Anh lấy cớ mình bỏ tiền mời rượu, mặt dày vô sỉ nói, "Ông đây đi không nổi nữa. Trần Quân Triết, cõng ông đi."


"...."


"Đừng quên cậu là sugar baby ông bao nuôi đấy nhá!"


Trần Quân Triết cười: "Được thôi. Nhưng cõng Trang Tử* có được không?"


* (Zhuāngzi) - tên triết gia Trang Tử đồng âm với (zhuāng zi) - kẻ giả vờ, người đóng kịch. Ảnh biết anh Định đang giả say nên trêu.


"Ừm..."


Rồi Trần Quân Triết cúi xuống, nhấc hai chân Hứa Định lên, cõng anh trên lưng.


Hứa Định tựa đầu lên vai Trần Quân Triết, khóe môi không kìm được mà cong lên: "Thật ra chẳng buồn cười chút nào."


"À. Thế sao anh còn cười?"


"Vì nghe cậu nói ra thì buồn cười hơn."


"Vậy tức là buồn cười rồi."


"........."


Hứa Định nghĩ, mấy câu chuyện cười nhạt nhẽo thiếu muối của Trần Quân Triết, rốt cuộc có phải cố tình chọc anh cười hay không. Nhưng mà chọc anh thì được gì chứ. Anh đâu cần Trần Quân Triết trêu chọc, anh chỉ muốn tình yêu của Trần Quân Triết thôi.


"Yêu, yêu, yêu. Yêu cái đầu mày ấy."


"Tình yêu có ăn được không. Không có tình yêu thì sống không nổi à."


"Vì tình yêu mà mất đi một đơn hàng, đáng không hả?"


Ngay cả Ramesses II cũng đang mắng anh ngốc.


Hứa Định quay về Công ty Du lịch Nhiệt Sa, mở lại đơn đặt tour của Trần Quân Triết.


Quả nhiên, đơn của Trần Quân Triết là do Hứa Việt nhận, hành trình cũng do cô thiết kế, vì thế anh hoàn toàn không biết gì. Bây giờ Trần Quân Triết vẫn còn mười ngày hành trình: ngày mai đi Alexandria, hôm sau lái xe đến Aswan, mấy ngày tiếp theo là chuyến du thuyền trên sông Nile.


Hứa Định vùi mặt vào lòng bàn tay, hít sâu một hơi.



Hay là giao hết cho Hứa Việt đi.


Dù anh từng mơ hàng trăm lần được đưa Trần Quân Triết du ngoạn khắp Ai Cập.


*


Cùng lúc đó, trong bảo tàng Ai Cập cũ. Bên cạnh mặt nạ vàng của Tutankhamun.


"Vậy theo lời cô nói, sau này tất cả cổ vật ở đây đều sẽ được chuyển sang bảo tàng mới à." Trần Quân Triết nghiêng người, chăm chú nhìn chiếc mặt nạ vàng lộng lẫy của Tutankhamun, những sợi vàng khắc nên từng đường nét tinh tế, đóng khung khuôn mặt anh tuấn của vị pharaoh trẻ tuổi. ——Đáng tiếc Hứa Định không có ở đây, kế hoạch tác chiến Tutankhamun kinh thiên động địa của anh hoàn toàn thất bại.


*Mặt nạ vàng của vua Tutankhamun.



Cô gái đứng phía sau lên tiếng: "Đúng vậy. Sau này anh quay lại Ai Cập có thể đến bảo tàng mới xem, ở đó trang trí đẹp hơn, chụp ảnh cũng dễ lên hình hơn."


"Ồ? Nếu lần sau tôi lại đến Ai Cập..." Trần Quân Triết đột nhiên quay sang cô, chớp mắt một cái, "Có được ưu đãi đặc biệt không?"


Cô gái ngẩn ra, hai má ửng hồng: "Nếu anh lại chọn công ty du lịch của chúng tôi, chắc chắn sẽ có ưu đãi đặc biệt ạ!"


"Tôi muốn chỉ định hướng dẫn viên luôn."


Khuôn mặt cô gái đỏ bừng: "...... Được, tất nhiên rồi!"


Thật ra, Hứa Việt chẳng biết gì về các cổ vật trong bảo tàng cũ cả, chỉ nhớ được mấy món in trên tiền giấy. Thế nên cô nhanh trí tìm cho mình một cái cớ, nói rằng bình thường cô chủ yếu dẫn khách ở bảo tàng mới, hôm nay vì thiếu người nên mới bị điều sang đây.


May mắn là phần lớn thời gian du khách đều tự xem phần giới thiệu hiện vật, cô chỉ cần lặng lẽ đi theo, làm "đồ trang trí đáng yêu" là được.


Nghĩ vậy, cô quay lưng lấy hộp phấn ra dặm lại lớp trang điểm.


Ra khỏi phòng trưng bày Tutankhamun, vị khách bất ngờ hỏi: "Công ty du lịch của các cô cũng được đấy. Ai là sếp?"


"Ờ....... sếp hả." Sếp gì, hình như họ đâu có sếp.


Hứa Việt tất nhiên nhớ lời Hứa Định từng dặn, tuyệt đối không được để lộ rằng bọn họ chỉ là gánh hát rong bốn người, "Công ty du lịch của chúng tôi tuy chưa nổi tiếng, nhưng chuyên về mảng du lịch Ai Cập." Ngoài Ai Cập ra thì mấy nước khác đúng là không làm nổi thật.


"Chúng tôi chuyên phục vụ khách người Hoa toàn cầu, có kênh quảng bá toàn cầu." Ý là tự đăng bài marketing trên app Xiaohongshu*.


*Xiaohongshu (Tiểu Hồng Thư): nền tảng mạng xã hội kết hợp thương mại điện tử hàng đầu tại Trung Quốc.



"Hơn nữa ở mỗi thành phố của Ai Cập, chúng tôi đều có hợp tác với khách sạn năm sao, nhận được mức giá thấp nhất thị trường." Thật ra là nhờ Hứa Định dùng mỹ nam kế để làm thân với các lễ tân khách sạn trong cả nước.


Nghe xong, Trần Quân Triết chỉ mỉm cười nhạt: "Các cô là kiểu công ty gia đình nhỉ."


"Ờm. Chúng tôi là công ty chính quy."


"Thành viên chắc không quá năm người."


"Sao... sao anh biết?"


"Cô, hướng dẫn viên nam hồi sáng, người phụ nữ nấu ăn ở nhà hàng - là anh cô và mẹ cô."


"Đó... đúng là anh trai tôi, và mẹ tôi... thì làm sao."


"Không chỉ là công ty gia đình, mà còn kinh doanh không giấy phép."


"Sao có thể chứ, đương nhiên là không phải!"


"Hợp đồng của công ty du lịch các cô không được đăng ký với Cục Quản lý Du lịch, giấy phép kinh doanh cũng không có tư cách tổ chức tour du lịch nước ngoài."


"Cái đó... chúng tôi đăng ký ở Ai Cập, thủ tục trong nước đúng là thiếu một chút."


Cô hơi hoảng, còn Trần Quân Triết mặt không đổi sắc: "Các công ty du lịch được đăng ký chính quy ở Ai Cập chỉ cho phép người bản địa làm hướng dẫn viên, nên công việc các cô làm ở đây thật ra cũng chỉ là làm ăn riêng lẻ thôi."


Hứa Việt cứng họng. Mẹ nó, cái thằng cha này EQ thấp thật đấy, chẳng thèm giữ mặt mũi cho người ta. Nhưng mà... chết tiệt, cô lại thấy cái cách anh ta vạch trần từng lời nói dối của cô trông thật quyến rũ!


"Vậy sao quý khách không chọn công ty khác, còn chọn chúng tôi làm gì..."


Trần Quân Triết bật cười khẽ: "Vì tôi muốn."


Ôi đệt. Tim Hứa Việt đập thình thịch một cái, và thế là cô hoàn toàn sa lưới, "Ừm... vậy anh cứ coi tôi là bạn đi, là người bạn ở Ai Cập này. Tôi chắc chắn sẽ không lừa anh đâu."


Trần Quân Triết nói: "Tối nay cùng ăn cơm nhé, có chút chuyện muốn hỏi cô."


---


Tác giả: Vốn định mỗi ngày 8.000 chữ, nhưng phát hiện ra căn bản là làm không nổi........................!


 


Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Story Chương 6
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...