Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 33

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


21.


A Bân, tối nay 21:00 anh và khách sẽ tới Hurghada, em ra sân bay đón nhé.


Tin nhắn gửi đi, Hứa Định tắt màn hình điện thoại, nhét vào túi. Ở phía đối diện, trên chiếc thuyền nhỏ, Trần Quân Triết đang trò chuyện bằng tiếng Anh với người chèo thuyền da ngăm, chàng trai Trung Quốc ấy còn học được mấy câu tiếng lóng Ả Rập, cứ nhẩm đi nhẩm lại trong miệng. Nhìn sang, Trần Quân Triết chớp mắt: "Hứa Định, anh khóc à."


Ba giờ chiều, ánh nắng Aswan chói chang. Hứa Định lau nước mắt, lắc đầu: "Không có."


"Có." Trần Quân Triết nhảy xuống mạn thuyền, ngồi bên cạnh anh, "Em thấy rồi."


"Thế thì cậu nhìn nhầm rồi."


"Em không nhìn nhầm." Trần Quân Triết chạm vào khóe mắt ẩm ướt của anh, "Anh đang... buồn à?"


"Cậu không nhìn ra tôi đang buồn hay vui sao?"


Trần Quân Triết im lặng, lắc đầu.


Hứa Định nghiêng mặt sang một bên, nhẹ giọng: "Thôi được. Tôi nói thật nhé, tôi khóc vì vui quá."


Trần Quân Triết đúng là một người ngoài hành tinh chẳng biết đọc sắc mặt người khác: "Vậy thì tốt."


Thế nhưng Hứa Định lại thích chàng trai khác người ấy, thích đến mức không muốn rời mắt nửa giây. Anh nói với Trần Quân Triết, "Cậu biết 'Vườn Nebamun' không, bức bích họa đẹp nhất Ai Cập cổ đại. Trần Quân Triết, giờ cậu đang ở Ai Cập, ở đây, cùng tôi tại Aswan, nhìn mặt trời và dòng sông, tất cả sắc màu đều vừa vặn." Hứa Định dừng một lúc, "Sau này, sẽ không còn khoảnh khắc nào đẹp như thế nữa. Nhưng tôi lại không biết phải làm sao để níu giữ nó......"


*Bích họa "Vườn Nebamun".



Trần Quân Triết "ừ" một tiếng, ngả người ra sau, giơ tay che ánh mặt trời: "Giữ không được cũng chẳng sao, sau này vẫn sẽ có nữa mà."


"........"



"Hứa Định?"


"..........."


Hứa Định ôm lấy gáy cậu, kéo vào bóng râm sau lưng người chèo thuyền, cắn một cái thật mạnh.


Sẽ không còn nữa đâu.


Rất nhanh thôi, cậu sẽ rời đi.


Dù ánh nắng rực rỡ, đất trời lộng lẫy, dù dòng sông xanh biếc lấp lánh sóng nước, vì đây là hành trình, nên sẽ có điểm dừng. Và chuyến hành trình này, sắp đến hồi kết rồi.


22.


Tiểu Đĩnh Tiểu Đĩnh, Tiểu Định trở nên khác hẳn rồi ấy.


Bỗng nhiên lại chủ động với tao như thế.


23.


22:00 tối, Hứa Định và Trần Quân Triết kéo ba vali, hai ba lô ra khỏi sân bay quốc tế Hurghada. Hứa Định mắng cậu, sau này cậu đi du lịch mà mang theo đống lặt vặt linh tinh ấy nữa là tôi đập chết cậu. Trần Quân Triết bám sát phía sau, gần đến mức sắp dính chặt vào nhau: "Không sao, em có chuyên gia sắp xếp Hứa Tiểu Định mà."


Hồ Bân đứng cạnh xe châm thuốc, tên trai thẳng nhìn hai người đi du lịch một vòng về liền nghĩ họ đã thành anh em chí cốt: "Hi Alan, ngài Trần. Hôm nay có đi Abu Simbel không."


"Abu Simbel?" Trần Quân Triết nghiêng đầu.


"Đền Abu Simbel đó, ngôi đền nổi tiếng nhất Ai Cập cổ đại."


Trần Quân Triết lôi cuốn sổ du ký từ túi đeo hông ra, lật từng trang: "Đền Luxor, đền Karnak, đền Philae, đền Edfu, đền Kom Ombo.... hết rồi."


Hồ Bân ngạc nhiên: "Alan không dẫn anh đi đền Abu Simbel à?"


"Đền Abu Simbel?"



"Tình...... yêu."


Trần Quân Triết quay sang nhìn Hứa Định, "A a a. Định thối. Sao lại không dẫn em đi——"


Mặt không cảm xúc mà vẫn làm ầm lên.


Hứa Định cười rạng rỡ, kéo cậu đến bên mình: "A Bân! Giới thiệu với em, người yêu anh."


"?"


Hồ Bân run bắn, bật lửa và điếu thuốc trong tay đều rơi xuống đất, "Oắt đờ phắc?!"


Trần Quân Triết cũng sững sờ, nửa ngày không nói nên lời.


Hứa Định cười càng tươi hơn, kiễng chân khoác lấy cánh tay Trần Quân Triết, lại một lần nữa cao giọng nói ra ba chữ ấy: "Người yêu anh! Trần Quân Triết, sinh viên ưu tú trường Giao Đại, biết đánh trống, lập trình, quan sát các vì sao, lại còn biết kể chuyện cười nhạt. Thế nào? Có phải mẫu người lý tưởng không?"


"WHAT!?"


Hồ Bân lắc đầu như trống bỏi, "Cái cái cái....."


Tuy cậu biết Hứa Định là gay. Nhưng mà nhưng mà nhưng mà.......


Trần Quân Triết còn bất ngờ hơn, gần mười bốn ngày ở bên nhau, Hứa Định luôn giữ khoảng cách rất xa với cậu, sao đột nhiên lại thẳng thắn như vậy. Hai người đều đang ngơ ngác, chỉ có Hứa Định là cười ngây ngô, như thể đã uống quá nhiều bia trên máy bay: "A Bân, cậu có thể gọi cậu ấy là chị dâu."


"Chị, chị, chị dâu......!?"


Hồ Bân rối tung rối mù, "Không phải chứ.... Alan anh......"


Hứa Định cười tươi rói, đẩy hai người một cái: "Đứng ngây ra đó làm gì, lên xe về khách sạn thôi."


Trần Quân Triết, xin lỗi. Chỉ là trước khi chuyến đi này khép lại, anh muốn thử một lần cảm giác được giới thiệu cậu với thân phận người yêu.


Trần Quân Triết, cảm giác ấy thật sự không tệ. Không chỉ muốn nói cho Hồ Bân nghe, mà anh còn muốn lớn tiếng tuyên bố với cả Ai Cập, thậm chí là với toàn thế giới.



Hứa Định mà không tranh thủ "vét" thêm một chút từ cậu, thì sẽ chẳng còn cơ hội nữa.


*


Chuyện này đúng là cú sốc quá lớn đối với một tên trai thẳng sắt thép như Hồ Bân.


Nhân lúc Trần Quân Triết đi tắm, Hứa Định một mình bước ra ngoài khách sạn. Quả nhiên, Hồ Bân đang ngồi xổm ở cửa sau hút thuốc. Anh vừa tới gần, còn chưa kịp mở miệng, Hồ Bân đã nói trước: "Alan, chẳng phải anh từng nói làm nghề này quan trọng nhất là giữ khoảng cách với khách sao? Sao anh lại còn——"


Hứa Định xin cậu một điếu thuốc, ngậm vào miệng rồi mới nhớ ra mình vốn chẳng biết hút, "Còn cái gì?"


"Còn yêu đương với khách......"


"Cậu ấy là bạn đại học của anh, bọn anh quen nhau từ lâu rồi."


"Bạn...... đại học? Anh quen anh ta từ trước?"


"Không phải anh đã nói rồi sao, anh quen cậu ấy từ lâu."


"Anh bảo anh ta là kẻ thù của anh mà."


"Em tin thật à."


Hồ Bân vỗ đùi cái bốp, bừng tỉnh: "Vãi thật, chuyện này anh đừng có nói với em gái em, nó mà hay thì chắc chắn sẽ làm ầm lên với anh."


Hứa Định nhớ lại dáng vẻ ba mình hút thuốc, liền châm lửa, hít một hơi. Chẳng cảm nhận được mùi vị gì, khói đã trôi thẳng vào phổi, làm anh sặc đến mức vừa ho vừa cười ra nước mắt.


"Ha ha...... Ha ha ha ha......"


Hồ Bân lặng lẽ đợi anh cười xong: "Có gì mà buồn cười dữ vậy."


Hứa Định lau nước mắt nơi khóe mắt: "Không có gì đâu, em yên tâm. Anh với Trần Quân Triết là giả thôi."


"? Giả gì cơ?"



"À.......... Đệt mợ! Anh đang đùa em đấy à? Hôm nay có phải Cá tháng Tư đâu!"


Hứa Định dụi tàn thuốc, ngồi xổm xuống bên cạnh cậu: "A Bân, cậu ấy là bạn đại học của anh, cái này là thật."


"Anh thích cậu ấy, cũng là thật."


"......" Hồ Bân im lặng một lúc lâu, "Nhưng quan hệ, là giả."


"Ừm." Hứa Định cúi đầu xuống, "Em biết không, lúc đó một cú phanh xe đã làm cậu ấy mất trí nhớ. Không hiểu sao, cậu ấy lại tưởng rằng bọn anh là một cặp."


Hồ Bân há hốc miệng: "Rồi anh...... đâm lao theo lao luôn hả?"


"Ừ."


"Thế, thế này không ổn đâu!?"


".......... Ngay cả em cũng cảm thấy không ổn à."


"Tất nhiên là không rồi, hai người đều là đàn ông mà."


Hứa Định mỉm cười: "Không chỉ thế đâu. Cậu ấy là người tài giỏi, tương lai rộng mở. Đợt tuyển dụng mùa thu năm đó, các công ty lớn tranh nhau mời cậu ấy, còn anh thì lại muốn giữ cậu ấy ở Ai Cập, làm lập trình viên cho..... cho cái công ty du lịch nhỏ xíu này của anh. Anh nghĩ cũng hay thật. Đúng là mơ giữa ban ngày."


Hồ Bân khàn giọng: "Cũng... không nên nói vậy. Em thấy công ty mình đâu có tệ."


Hứa Định lắc đầu cười cho qua, cúi đầu thấp hơn nữa. Một lúc sau, anh khẽ nói: "Em yên tâm, tối nay anh sẽ viết cho cậu ấy một bức thư, nói rõ hết sự thật."


"Nếu anh ta muốn đánh anh thì sao?"


"Thì cứ để cậu ấy muốn đi. Dù sao sáng mai cậu ấy tỉnh dậy, mở mắt ra là sẽ không còn thấy anh nữa. Tối nay anh lái xe về Cairo. Ngày mai em dẫn cậu ấy đi chơi ở Biển Đỏ đến tối, rồi đưa ra sân bay về nước."


[Nhật ký quan sát Hứa Định_Mục 104]


Hứa Định, mọi biến động giá trị đều có thể truy ngược về những thao tác mã nguồn cụ thể, trong thế giới này không tồn tại sự thay đổi ngẫu nhiên vô cớ. Rời Aswan, anh trở nên rất nhiệt tình, nhiệt tình đến mức cả em lẫn Tiểu Đĩnh đều trở tay không kịp. Nhắc đến Tiểu Đĩnh, nó với con gấu túi treo trên móc chìa khóa của anh đã trở thành bạn thân rồi. Theo lời nó giới thiệu, con gấu túi đó tên là Trần A Giá*.


* (A Giá): nghĩa là "à này", "ơ kìa".


Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Story Chương 33
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...