Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 28

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nghe Trần Quân Triết kể xong, Hứa Định mới biết thì ra Tina cũng là đồng nghiệp của anh. Thậm chí còn công khai "giành khách" với anh, lúc thấy Trần Quân Triết lên thuyền một mình, cô tưởng cậu là khách lẻ nên chủ động tiếp cận.


Trần Quân Triết nói: "Em đã bàn xong với cô ta rồi, cô ta bảo có thể gia nhập công ty du lịch của cô hai anh."


Hứa Định sững người: "Hả? Sao lại bàn xong nhanh thế."


"Chẳng phải anh đang tìm hướng dẫn viên bản địa ở Ai Cập sao?"


"Đúng là có nói vậy!" Hứa Định gỡ tay cậu ra, "Nhưng cậu không thấy là nên hỏi ý tôi trước à?"


Trần Quân Triết hơi bất ngờ: "Em đã giúp anh kiểm tra rồi, tiếng Trung của cô ta rất tốt."


"Không phải vấn đề tiếng Trung."


"Năng lực nghiệp vụ cũng ổn."


"Cũng không phải vấn đề nghiệp vụ."


"Em với cô ta thật sự không có..."


"Cái đó lại càng chẳng liên quan!" Hứa Định cắt ngang lời cậu, xoa xoa thái dương. Trần Quân Triết đúng là đồ ngốc, cậu đâu biết để một ổ bánh mì được bày lên kệ bán, phải trải qua bao nhiêu tính toán và vận hành. Vị trí cửa hàng, giá cả, chi phí, lợi nhuận, danh tiếng, marketing... Những thứ này Trần Quân Triết đều không hiểu.


Cậu cũng không biết thế giới Ả Rập coi trọng nam quyền đến mức nào, đặc biệt là Ai Cập. Địa vị phụ nữ ở Ai Cập vô cùng nhạy cảm, nếu họ ra ngoài làm việc sẽ bị coi là nỗi sỉ nhục của gia tộc: người ta cho rằng, chỉ những người đàn ông vô dụng mới để phụ nữ trong nhà phải ra mặt kiếm tiền.


Những điều này đều là Hứa Định nghe từ Camila. Cairo còn như vậy, thì các làng quê thị trấn hẻo lánh ở Ai Cập lại càng khắt khe hơn.


Vì thế Camila từng khuyên anh, nếu tìm hướng dẫn viên thì tuyệt đối đừng tìm các cô gái bản địa chưa kết hôn. Một là biến số quá nhiều, không biết nhà chồng tương lai có cho phép họ ra ngoài làm việc hay không; hai là vì sự an toàn của Hứa Định, một người đàn ông lạ mặt tiếp cận quá gần, có thể sẽ bị cha hoặc anh trai của cô gái để ý.....


Hứa Định đã suy nghĩ rất kỹ. Quy mô Công ty Du lịch Nhiệt Sa còn nhỏ, anh vẫn muốn tìm đối tác có thể gắn bó lâu dài, nên về cơ bản không cân nhắc tuyển hướng dẫn viên nữ.


Trần Quân Triết trông như một đứa trẻ lỡ tay làm hỏng món đồ chơi yêu thích, môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, im lặng nhìn anh.


Hứa Định nghe rất rõ tiếng "rắc" giòn tan trong lòng, như có một mảnh kính bị vỡ vụn.


Thật ra anh biết mà. Cái dáng vẻ quá đỗi thế tục này của mình, sẽ khiến Trần Quân Triết chán ghét.


Anh hơi nghiêng đầu, không dám nhìn vào mắt cậu: "Tôi sẽ tự nghĩ cách... cậu đừng lo mấy chuyện này."


Trần Quân Triết đột ngột ôm chặt anh vào lòng, ấn cái đầu bị nắng hun đến hơi nóng của anh vào hõm cổ: "Nhưng em muốn giúp anh......"


Hứa Định chớp chớp mắt, hơi ấm của người thương chậm rãi bao trùm lấy anh.


Ấm áp như vùi tay vào cát nóng.


Trần Quân Triết như một con mèo lớn đầy ấm ức, cọ cọ má anh: "Đừng giận. Đừng giận nữa."



"Tôi không giận."


"Chắc chắn là anh giận rồi."


"Tôi thật sự không..." Hứa Định vùi mặt xuống, chẳng lẽ anh đang bàn chuyện vận hành Nhiệt Sa với Trần Quân Triết sao, "Chỉ là tôi có chút băn khoăn thôi."


Trần Quân Triết rất nghiêm túc: "Vậy anh có thể nói cho em biết, anh đang băn khoăn điều gì không?"


"Tôi... tôi."


Thật ra việc Trần Quân Triết có lòng giúp anh tìm hướng dẫn viên, anh thật sự rất vui.


Phải chăng vì anh đã thích Trần Quân Triết quá lâu, chưa từng nghĩ sẽ đòi hỏi một lời hồi đáp từ cậu. Để rồi khi sự hồi đáp ấy đến thật, anh lại lúng túng không biết phải làm sao. Cuối cùng chỉ đành ôm lấy Trần Quân Triết đang ấm ức: "Thôi được rồi, tôi chỉ có vài câu muốn hỏi cô ta thôi."


Khi Hứa Định gặp Tina, cô đang đẩy từng chiếc ghế trong nhà hàng vào dưới bàn, bên cạnh là một xô đồ vệ sinh. Sau này anh mới biết, Tina cũng làm thêm trên du thuyền để kiếm thêm tiền boa.


Nhưng thực tế, trên bất kỳ du thuyền nào chạy trên sông Nile, cũng rất hiếm khi thấy nhân viên nữ.


Hứa Định tìm một chiếc sofa trống, gọi một phần bánh ngọt kèm trà nóng ở quầy.


"Tina, chào cô, tôi là Alan."


Tina mỉm cười, bắt tay anh: "Chào sếp. Tôi là Tina, hoan nghênh hai người đến Ai Cập."


Hứa Định lại một lần nữa kinh ngạc vì tiếng Trung trôi chảy của cô. Nhưng nghề hướng dẫn viên rất vất vả, anh hy vọng Tina đã chuẩn bị sẵn tinh thần.


Anh còn chưa kịp mở miệng, Trần Quân Triết đã nói trước: "Tina, thật xin lỗi. Những gì tôi nói trước đó đều chỉ là cam kết một phía của cá nhân tôi. Cuối cùng cô có thể gia nhập hay không, vẫn phải do sếp Hứa của tôi quyết định."


Một tiếng "sếp Hứa" khiến xương cốt Hứa Định như mềm ra, lập tức dịu hẳn đi: "Tina, cô đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn xác nhận với cô vài vấn đề thôi. Nghề hướng dẫn viên rất vất vả, tiếng Trung của cô lại tốt như vậy, sao không đến Viện Khổng Tử* làm giáo viên?"


*Viện Khổng Tử là hệ thống học viện công phi lợi nhuận, liên kết với bộ giáo dục Trung Quốc, được thành lập ở nước ngoài, chuyên dạy tiếng Trung và quảng bá văn hóa Trung Hoa, thường đặt trong các trường đại học hoặc cơ sở giáo dục.


Tina khẽ cười: "Tôi từng nghĩ tới, nhưng chồng tôi không cho phép."


Hứa Định hơi bất ngờ, anh hoàn toàn không nhìn ra Tina đã kết hôn.


"Tôi đính hôn với anh ta từ năm mười lăm tuổi. Đáng lẽ sau khi tốt nghiệp đại học thì kết hôn, nhưng tôi quyết định rời đi."


Hóa ra là Tina bỏ trốn khỏi hôn ước. Hứa Định cứng họng, anh biết rõ mạng lưới hướng dẫn viên của mình chỉ là việc làm ăn nhỏ, không muốn dính vào bất kỳ rắc rối nào.


"Chồng tôi là con trai của cảnh sát trưởng. Dù tôi làm giáo viên ở đâu, anh ta cũng có thể tìm ra. Vì vậy tôi muốn làm một công việc mà anh ta không tìm được."


Thuê Tina chính là tự chuốc lấy phiền phức.


Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.


Hứa Định cúi đầu, rồi đột nhiên đứng bật dậy: "Được. Tina, tôi ủng hộ cô."



Anh cũng không biết mình đang nói gì. Cái tật của anh lại tái phát, cái tật năm đó giữa mùa đông trắng xóa bán sạch máy móc để trả lương cho công nhân ăn Tết: "Nếu cô sẵn lòng gia nhập với chúng tôi, có đơn hàng là tôi sẽ giao cho cô ngay. Còn cái ông chồng gì đó nếu lại tới quấy rối, cô, cô cứ đến Cairo tìm Công ty Du lịch Nhiệt Sa, kiếm tôi. Tôi là người Trung Quốc, anh ta không dám làm gì đâu!"


Trần Quân Triết: "................."


Hẹn Tina ngày mai khi thuyền cập bến Edfu sẽ làm một buổi diễn tập thực chiến, Trần Quân Triết liền kéo anh sang một bên: "Nếu thật sự có người tìm anh gây phiền phức, thì phải làm sao?"


"........."


Thật ra Hứa Định cũng đang rối bời. Rõ ràng thuê Tina là tự tìm rắc rối - lý trí nói với anh như vậy, giống hệt như lý trí từng nói rằng bán máy móc rồi thì đừng hòng làm ăn tiếp nữa!


Nhưng khi nghĩ tới những công nhân vừa trải qua đại dịch, còn vất vả hơn anh, khó khăn hơn anh. Những anh chị em, cô dì chú bác từ tỉnh khác tới Nghĩa Ô làm việc, đã theo anh suốt một năm trời, ai nấy đều trông chờ anh phát lương để về quê ăn Tết có cái mà khoe.


Đầu óc Hứa Định nóng lên, liền đốt cháy chính mình, trở thành thằng ngốc trong miệng bác bảo vệ.


Không hiểu vì sao, chỉ nhờ một câu của Trần Quân Triết, anh lại thấy dễ chịu hơn nhiều: "Ừm.... sợ gì chứ, tôi là người Trung Quốc. Chính phủ Ai Cập vẫn khá quan tâm người Trung Quốc." Chắc là vậy.


Trần Quân Triết nhìn anh chằm chằm rất lâu: "Ông xã, ngầu quá."


"Hê hê. Ông xã cậu vốn ngầu thế đấy."


Hai người gọi hai ly nước cam, nằm dưới ô che nắng trên boong thuyền, lặng lẽ tận hưởng ánh nắng sông Nile. Trần Quân Triết đưa tay qua, xoa xoa đầu anh: "Không sao đâu, em sẽ bảo vệ anh."


"Bảo vệ?"


"Còn có cả Tiểu Đĩnh nữa."


"Bảo vệ cái đếch gì."


Hứa Định phì cười, cười càng lúc càng to: Trần Quân Triết, ba ngày nữa cậu sẽ lên máy bay về nước rồi.


Chuyến hành trình được dựng lên từ những lời dối trá này, cũng sắp kết thúc rồi.


Trần Quân Triết nghiêng đầu: "Cười gì thế?"


"Tôi vui. Tôi hạnh phúc." Hứa Định giơ ly nước cam lên, cụng mạnh với cậu, "Trần Quân Triết...... tôi nói cho cậu biết nhé. Hai ngày này là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi."


Lúc ấy, dòng sông rộng mở, thuyền bè tấp nập, tiếng còi vang vọng không dứt.


Đưa mắt nhìn ra xa, bên trái là những thị trấn nối tiếp san sát, bên phải là hàng cọ xanh um rậm rạp, họ đang trôi qua đoạn sông có phong cảnh đẹp nhất hai bên bờ.


Lại có mấy chiếc thuyền nhỏ rẽ sóng lao tới, áp sát chạy song song với du thuyền. Đám người bán hàng rong Ai Cập kia đúng là liều mạng, đứng trên boong thuyền lắc lư mà dang rộng hai tay, vung vẩy tấm chăn trong tay, miệng hét lớn "one dollar one dollar". Chỉ cần một đô la thôi cũng đủ mua cho họ niềm vui của cả một ngày. Hứa Định bật dậy: "Trần Quân Triết, tôi mua một cái tặng cậu."


Anh móc từ túi ra tờ một đô la, cuộn lại rồi ném sang thuyền nhỏ, sau đó chụp lấy tấm chăn người bán ném lên, khoác lên vai Trần Quân Triết.


Nhìn trái nhìn phải, chiếc chăn caro tông màu Maillard cực kỳ hợp với cậu: "Đẹp thật. Thật sự rất đẹp."


*Tông màu Maillard.



Hứa Định ngước mắt lên, "Sau này nếu không muốn nữa thì gửi trả lại cho tôi, đừng vứt nó."


"Không vứt đâu." Trần Quân Triết dùng chăn quấn mình thành một cục.


"Nhưng cậu sẽ không muốn nữa."


"Không."


"Sẽ."


"Không."


"Sẽ. Đợi đến khi cậu nhớ lại tất cả, cậu sẽ như vậy."


"......"


Trần Quân Triết không tranh cãi với anh nữa. Một lúc sau: "Em đã nhớ ra từ lâu rồi."


"?" Tim Hứa Định lộp bộp một tiếng, "Cậu, nhớ ra cái gì?"


"Em nhớ ra, có một cô gái mắt phượng tỏ tình với em."


Cô gái mắt phượng, là Hứa Việt à, "Rồi... sau đó thì sao?"


"Rồi em nói với cô ta, em sắp kết hôn."


"À. Phải......" Hứa Định nuốt khan một cái.


"Thật ra đó là lời nói dối."


"?" Hứa Định chớp mắt, suýt bật cười.


"Nhưng đồng thời cũng là thật."


"......" Hứa Định chịu hết nổi, "Rốt cuộc là thật hay giả."


Trần Quân Triết nhấp một ngụm nước cam: "Thật."


"Thật ư, thật mà cậu còn dám hôn tôi." Hốc mắt Hứa Định đã đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.


Trần Quân Triết nói: "Nghe Tina nói em mới nhớ ra, thật ra em cũng là kẻ trốn hôn."


"?"


"Gia tộc em là danh gia vọng tộc ở địa phương, ba mẹ đã định sẵn hôn ước cho em từ thuở còn trong bụng mẹ. Để trốn khỏi cuộc hôn nhân sắp đặt đó, em cố gắng học tập, thi đại học rồi đến Thượng Hải."


"?"



"Cậu đang nói cái gì thế. What are you talking about. ماذا تَقُول؟.*"


*Tiếng Ả Rập, nghĩa như hai câu đằng trước.


Biểu cảm của Trần Quân Triết trông như đang nói thật, dù nội dung nghe vô cùng hoang đường: "Hiểu đơn giản thôi. Ở quê em cũng có một vị hôn thê do gia đình sắp đặt, nhưng em không yêu cô ta....."


"Cậu... thật hay giả?"


Trần Quân Triết trịnh trọng gật đầu, vẻ mặt như một dũng sĩ: "Thật. Em nhớ ra rồi. Hai nhà chúng em là thông gia nhiều đời, em chưa từng gặp cô ta. Ừm, giống hệt trường hợp của Tina."


Tên này đang đùa mình chắc. Hứa Định im lặng một lúc lâu: "Cậu. Đang lừa tôi, đúng không."


Trần Quân Triết cũng im lặng một lúc, rồi ngẩng lên nhìn anh bằng ánh mắt u buồn: "Em lừa anh làm gì."


Hứa Định nhìn trái nhìn phải, cố tìm chút dấu hiệu đùa cợt trên mặt cậu. Không có.


Trần Quân Triết mở túi đeo hông, lấy ra một chiếc ghim cài màu vàng: "Đây là huy hiệu gia tộc em."


"???"


Chiếc ghim ánh vàng lấp lánh, ba chiếc lá ngân hạnh màu bạc sẫm xếp thành hình chữ "phẩm" (), thoạt nhìn đúng là rất ra dáng. Nhưng nghĩ đến việc Trần Quân Triết vốn dĩ đã luôn mang dáng vẻ "không phải người bình thường".........


Lần này Hứa Định tin thật, "Dòng họ quyền quý......... gia tộc lớn ẩn thế..."


Trần Quân Triết nghiêm mặt gật đầu, nhét lại chiếc huy hiệu vào ngăn trong của túi.


Rồi cậu chộp tấm chăn, quấn lấy Hứa Định: "Sau đó em gặp đàn anh Tiểu Hứa ở Thượng Hải, rồi em muốn kết hôn với đàn anh Tiểu Hứa."


......... Dù "đàn anh Tiểu Hứa" nghe rất êm tai, Hứa Định vẫn im lặng đẩy cậu ra.


Thảo nào Trần Quân Triết chưa từng nhắc đến chuyện gia đình, hóa ra là có nỗi khổ khó nói.


Hứa Định lặng lẽ nhìn Trần Quân Triết: "Vậy nên, chúng ta hôn nhau, sẽ không có lỗi với ai."


"Không."


"Cũng không phạm pháp."


"Không phạm pháp."


"....."


Tốt quá rồi, anh còn tưởng mình đã bị kết án chung thân.


Hứa Định dời ánh mắt, đột nhiên đứng dậy, chỉ về đường chân trời nơi núi non nhấp nhô phía xa, "Cậu xem, thị trấn ở đằng xa kia là Edfu, ở đó có đền Horus, là một trong những ngôi đền Ai Cập cổ được bảo tồn hoàn chỉnh nhất...... Trần Quân Triết, tôi muốn làm cậu."


"?"


Vậy là không có cô gái nào cả, Hứa Định cũng sẽ không có lỗi với ai. Anh nhỏ giọng nói: "Đêm nay tôi có thể làm cậu không."


Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Story Chương 28
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...