Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 18


13.


Dương Nam cảm thấy Hứa Định đúng là một người thú vị. Trên Trái Đất có ba tỉ rưỡi đàn ông, thích ai không thích, lại cứ thích Trần Quân Triết.


Buổi diễn lần này rất suôn sẻ. Hôm sau họ đi chơi ở vườn thú Hồng Sơn suốt một ngày, buổi tối Hứa Định lại mời cả nhóm đến con hẻm Dương Tướng Quân uống rượu.


Quán rượu nhỏ tên là "Linh Ngữ"*, có ban nhạc biểu diễn live, không khí âm nhạc rất sôi động. Sau vài vòng rượu, trên bàn đã bừa bộn. Cô nhìn Hứa Định nhìn Trần Quân Triết, người trước chống cằm nhìn người sau, lén lút ngắm qua kẽ tay.


*: nhà tù.


Ngắm mãi, khóe miệng anh cong lên: "Trần Quân Triết."


"?" Trần Quân Triết nâng nửa ly bia lạnh, đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ.


"Sao cậu thích uống bia vậy?"


"Không thích."


"Thế sao còn uống?"


"Muốn biết cảm giác say."


"Cậu chưa từng say à?"


"Chưa."


Một cuộc đối thoại lúng túng đến tuyệt vọng. Không có chút mập mờ, chẳng tia lửa nào b*n r*, chán ngắt như miếng vải bó chân của bà già. Dương Nam bỗng thấy Hứa Định hơi đáng thương. Nếu Hứa Định mà là con gái, cô đã sớm giúp họ se duyên rồi. Ba người còn lại trong ban nhạc Tây Thế Lợi Tần từng bàn bạc nội bộ với nhau, nhìn kiểu gì Trần Quân Triết cũng không giống người thích đàn ông. Mà hình như cũng chẳng thích phụ nữ. Có khi Trần Quân Triết là người ngoài hành tinh.


Hứa Định chắc cũng bị cái không khí lạnh lẽo đó làm cho cụt hứng, giọng anh nhỏ hẳn đi: "Uống ít thôi. Không tốt cho sức khỏe."


Trần Quân Triết mặt không cảm xúc: "Được."


Hứa Định nhấn mạnh: "Không tốt cho sức khỏe đấy."


"Vâng, sếp Hứa."


"Sao lại gọi tôi là sếp Hứa."


"Anh vốn là sếp Hứa mà."


"Trước giờ cậu toàn gọi tôi là đàn anh Tiểu Hứa.........."


Trần Quân Triết ngẩng lên: "Dạo này sếp Hứa vẫn làm ăn thuận lợi chứ."


Suốt cả tối, Trần Quân Triết cuối cùng cũng chịu chủ động mở lời. Mắt Hứa Định sáng lên một thoáng, Dương Nam nhìn mà chỉ thấy thương.



Hứa Định nói to: "Thuận lợi chứ, rất thuận lợi. Thời gian này là mùa cao điểm giao hàng, các xưởng đều đang tăng ca sản xuất. Đơn hàng này xuất đi xong có thể thu về tám trăm nghìn đô*."


*Hơn 21 tỉ đồng.


Trần Quân Triết nhàn nhạt "ồ" một tiếng, rõ ràng không hứng thú. Ánh mắt Hứa Định hơi chao động, vắt óc tìm chuyện nói tiếp: "Đúng vậy, rất thuận lợi. Hội chợ Quảng Châu mùa xuân vừa rồi cũng nhận được nhiều đơn lớn, như Hobby Lobby với At Home bên Mỹ, lần này đều đặt những đơn hàng rất to."


"Ừ. Tốt."


"À đúng rồi. Gần đây nhiều người Trung Quốc đang làm thương mại điện tử trên Amazon, tôi cũng muốn sắp xếp vài người lập shop online cho nhà xưởng. Tuy phải chuyển hàng ra nước ngoài trước——khoản đó tốn khá nhiều chi phí——rồi treo lên bán từ từ, nhưng tôi thấy vẫn có triển vọng. Cái này đang là xu hướng mà."


"Đã tìm được người chưa."


"Chưa. Ha ha ha, cậu biết đấy, nhân viên trong xưởng tôi phần lớn chỉ học cao đẳng, không biết tiếng Anh, cũng không biết làm web. Tôi định thuê vài sinh viên chuyên ngành máy tính, tiếng Anh tốt..........." Hứa Định mím môi, lén liếc nhìn đối phương, "Làm bán thời gian cũng được, không nhất thiết phải cả ngày.... cũng không cần đến công ty ngồi......"


Trần Quân Triết nâng ly bia lên: "Chúc sếp Hứa sớm tìm được nhân viên mà anh ưng ý."


"........." Hứa Định cũng nâng ly, "Cảm ơn."


Dương Nam lắc đầu trong lòng, thật sự nhìn không nổi nữa.


Cô đành đứng ra chuyển chủ đề: "Này sếp Hứa. Tôi có kể với anh chưa——"


Hứa Định nhìn sang, như vừa nhận ra cô đang ở đây: "Kể gì?"


"Tôi đã quen Trần Quân Triết như thế nào?"


"Chưa."


"Lúc đó là ngày hội mở cửa của trường tiểu học trực thuộc Đại học Giao thông, bọn tôi có thể đăng ký l*m t*nh nguyện viên để cộng điểm. Thế là tôi đi, rồi nhìn thấy màn biểu diễn liên hoan——ban nhạc cũng là tình nguyện viên bên phía bọn tôi——Trần Quân Triết ngồi sau bộ trống, anh đoán xem chuyện gì xảy ra?"


"Chuyện gì?"


"Anh ta đánh bàiChúng ta hãy cùng khua mái chèothành một bản DJ dance rock & roll để quẩy trong club, kéo cả ban nhạc lệch tông theo, khiến một loạt lãnh đạo nhà trường ngồi dưới sân khấu đều sững sờ."


"Hả?"


"Như vầy nè." Dương Nam lắc lư, "Chúng ta hãy cùng khua mái chèo, đùng chát đùng chát, thuyền nhỏ xô sóng, đùng chát đùng chát, mặt nước in bóng tòa tháp trắng tuyệt đẹp, đùng chát đùng chát....."


Hứa Định phụt cười, đấm nhẹ vào Trần Quân Triết: "Trần Quân Triết, cậu cũng quá đáng ghê!"


Trần Quân Triết: "Không đến nỗi."


"Quá đáng! Cậu đúng là thằng nhóc hư nhất cái nhà trẻ."


"...... Không đâu."


Dương Nam tiếp tục kể: "Sau khi biểu diễn xong, tôi tìm Trần Quân Triết ở hậu trường, tôi nói tôi đang lập ban nhạc, thiếu một tay trống, anh có muốn tham gia không?"



"Rồi Trần Quân Triết đồng ý luôn à?"


"Ừ. Anh ta đồng ý luôn."


Hứa Định đang cười, bỗng nụ cười dần tắt đi: "........"


Dương Nam chớp mắt. Ừ thì, Trần Quân Triết đúng là cực kỳ điển trai, nhưng cô hoàn toàn không hứng thú với kiểu người ngoài hành tinh này. Không, chắc không phải Hứa Định nghĩ rằng Trần Quân Triết thích cô nên mới đồng ý vào ban nhạc đâu nhỉ.


Bầu không khí đột nhiên trở nên hơi ngượng ngùng.


Dương Nam hỏi thẳng: "Trần Quân Triết, anh có ý gì với tôi không."


Trần Quân Triết: "Không có."


Ha ha, hiểu lầm đã được hóa giải.


Nhưng Hứa Định chỉ nhìn trái nhìn phải, cười nhẹ, không nói gì.


Rồi anh bỗng nâng giọng: "Lần sau dẫn mọi người đến công ty tôi chơi nhé. À mà dạo trước có một khách hàng ở Phúc Kiến mời tôi qua đó, đưa mọi người đi cùng luôn được không. Thăm Cổ Lãng Tự, Tuyền Châu, Vũ Di Sơn. ——Tôi đi vệ sinh tí, cứ nói chuyện tiếp đi."


".........."


Hứa Định đi rồi. Dương Nam thở dài khe khẽ.


Con người Hứa Định cũng khá kỳ lạ. Lúc mới quen, ai cũng là sinh viên, hồn nhiên vô tư, chẳng câu nệ gì. Không biết từ khi nào, Hứa Định đã đổi giày thể thao sang giày da, mặc suit lịch lãm, trở thành sếp Hứa như thể già hơn họ mấy tuổi.


Nhưng thật ra Hứa Định trông vẫn rất trẻ, theo cách nói của thế hệ trước thì là "mặt búng ra sữa". Nên mỗi khi anh cố tỏ ra chín chắn, lại giống như một đứa trẻ đang giả vờ làm người lớn. ——Có lẽ chính anh còn không nhận ra.


Dương Nam nói: "Trần Quân Triết. Tối nay anh làm sao thế. Trước đây hai người không phải rất thân sao."


"Có à."


"Có chứ. Tôi nghe nói hai người cùng nhau chèo thuyền từ Giao Đại sang Sư Đại, bị bảo vệ bắt, anh còn giả vờ mình là sinh viên Sư Đại nữa."


"Tôi quên rồi."


"Ngoài lão Hứa ra, còn ai cùng anh đi tìm hoa anh đào đầu xuân."


Trần Quân Triết lặng lẽ uống nốt nửa ly bia thủ công màu hổ phách: "Bây giờ anh ấy không thế nữa."


"Sao lại không."


"Thay đổi rồi."


"Hả. Thay đổi gì."


"Dương Nam, cô biết mà."



Dương Nam nghẹn lời. Cô biết chứ. Trên tay xuất hiện đồng hồ Rolex, dưới cổ là dây chuyền LV, miệng lúc nào cũng nhắc đến đô la, khách hàng, kinh doanh, đối tác. Bông hoa anh đào đầu mùa trở nên vô nghĩa, mặc áo phao mà chèo thuyền trông rất kém sang. Đây là lần cuối cùng Tây Thế Lợi Tần tham gia lễ hội âm nhạc trước khi tốt nghiệp; Hứa Định đứng trong góc, vừa bịt tai, vừa gào thét vào điện thoại, họ ở trên sân khấu nhìn thấy rõ mồn một.


Cô nói không đâu, người ta sao mà thay đổi được chứ, "Hứa Định vừa mới tiếp quản công ty của ba, bận rộn thôi, qua thời gian này sẽ ổn."


Trần Quân Triết chống cằm nhìn lên sân khấu, chỉ thấy một ca sĩ dân ca gầy gò ngốc nghếch, vừa gảy guitar vừa hát bài tình ca tự sáng tác: "Con người luôn thay đổi."


"......" Dương Nam đành thở dài, chẳng lẽ giữa họ, ngay cả bạn bè cũng không thể làm nữa sao, "Dù thế nào đi nữa, người ta vừa tốn thời gian vừa tốn tiền mời chúng ta đến chơi, anh cũng nên bày tỏ chút thiện chí đi."


"Có đó."


"Đâu?"


"Như cô đấy. Trịnh trọng gọi là sếp Hứa."


"Chúng ta khác hẳn nhau mà!" Dương Nam cảm thấy thái dương đau nhói, giờ cô chỉ còn tò mò một chuyện, "Thôi tôi hỏi thẳng luôn, nếu Hứa Định là con gái, anh sẽ thích anh ta chứ."


Đáp ngay: "Không biết."


"Xem như sắp tan rã rồi, cho tôi một câu trả lời nghiêm túc đi. Bản thân tôi thật sự rất tò mò."


Trần Quân Triết "ồ" một tiếng, mắt liếc nhìn những vệt trắng lốm đốm bay ngoài cửa sổ, "Nếu là mùa xuân, thì có lẽ."


Nhưng bây giờ là mùa đông rét buốt, gió lạnh tê tái.


Dương Nam đã biết đáp án, cô đứng dậy: "Đi thôi, cũng đến giờ về khách sạn rồi. Hứa Định đi lâu thế chưa thấy về, chúng ta đi tìm anh ta, tiện thể tìm luôn tay bass và guitar."


Họ tìm thấy tay bass và guitar trước, một cặp đôi trẻ đang âu yếm dưới mái hiên, cuối cùng mới tìm thấy Hứa Định. Nhà vệ sinh quả nhiên chỉ là cái cớ, Hứa Định đang đứng trước một cái cây ven đường, mắng xối xả, từ xa đã nghe rõ.


"Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, anh là người phụ trách đơn hàng này, phải giám sát công nhân trực tiếp, sao còn bỏ về sớm!"


"Giờ kiểm hàng có vấn đề, anh hỏi tôi giải quyết thế nào? Trước khi sự việc xảy ra, anh không nghĩ cách phòng ngừa hả?! Hội chợ mùa xuân chẳng có bao nhiêu đơn, tất cả đều trông vào lô hàng của anh, bây giờ nếu hàng không xuất được thì sao?"


"Đừng tưởng ở lâu là có thâm niên, đứng cao hơn tôi. Đừng lấy ba tôi ra dọa tôi. Tôi nói cho anh biết, bây giờ công ty là của tôi, mọi người phải nghe tôi!"


Trong chốc lát, ba người họ đứng phía sau, đều không biết nên làm gì.


Trần Quân Triết lặng lẽ nhìn bóng lưng Hứa Định. Hứa Định rất gầy, chỉ nhờ bộ vest màu xám be đắt tiền kia mới chống đỡ được đôi vai. Một sếp Hứa vì chuyện làm ăn mà nổi giận đùng đùng, tức đến bốc hỏa - Dương Nam nghĩ, chắc hẳn trong mắt Trần Quân Triết, con người này trông xa lạ lắm. Thật ra với cô, cũng vậy.


Dương Nam nói: "Trần Quân Triết, bữa này chúng ta mời sếp Hứa nhé."


"Được."


"Anh vào trong thanh toán trước đi."


"Ừ."


Trần Quân Triết quay lại quán rượu nhỏ, Dương Nam lập tức kéo tay guitar và tay bass chuồn mất. Chuyện sau đó, cô không biết gì cả.



Nhưng Hứa Định thì nhớ rất rõ.


Thật ra tất cả đều là giả. Đối tác bên Phúc Kiến hủy hợp tác, mắt nhìn hàng của anh kém xa ba mình, kết quả giao dịch ở hội chợ Quảng Châu thấp hơn nhiều so với dự kiến. Khách hàng lâu năm chỉ chọn đúng một mẫu sản phẩm, còn xưởng sản xuất thì thấy anh dễ bắt nạt, làm việc lề mề nước đôi.


Anh đã giao cho nhân viên kinh doanh đi giám sát, vậy mà chính nhân viên ấy lại lén chạy đi uống rượu.


Mọi thứ đều khiến người ta bó tay. Hứa Định vừa cúp máy xong, mới phát hiện Trần Quân Triết đứng ngay sau mình, trên áo khoác màu xanh thẫm đọng một lớp tuyết mỏng. Nhìn quanh thì ba người kia đều biến mất tăm, anh bất chợt cảm thấy hạnh phúc trào dâng. Chẳng lẽ Trần Quân Triết cố ý ở lại đợi anh sao.


Chỉ là khi đối diện với ánh mắt ấy, Hứa Định lại đột nhiên trở về dáng vẻ của một thiếu niên.


Anh sải bước tới: "Mấy người kia đâu?"


"Đi hết rồi."


"À đúng rồi, tiền ăn..."


"Tôi trả thay anh rồi."


"......" Hứa Định hé môi, phả ra một làn hơi trắng, rồi cắn môi bật cười, "Cảm ơn."


Khách sạn không xa, chỉ ở gần đó, họ đi cạnh nhau quay về. Hai phòng đôi chia cho hai nam hai nữ trong ban Tây Thế Lợi Tần, còn Hứa Định ở phòng đơn. Thật ra anh luôn mong Trần Quân Triết sẽ xông vào phòng mình.


Hứa Định cụp mắt, chợt thấy Trần Quân Triết đang cầm móc khóa gấu trúc đỏ kia, "Gấu trúc đỏ."


"Gấu trúc đỏ gì." Trần Quân Triết bóp bóp con gấu trúc, nhìn khuôn mặt lông xù vô hại nhưng lại hơi bướng bỉnh của nó, "Nó có tên riêng........."


Điện thoại của Hứa Định lại reo.


Hứa Định nhìn, là khách hàng kiểm hàng, "À. Tôi nghe điện thoại chút."


Hôm nay khách tới kiểm hàng, phát hiện lớp sơn trên sản phẩm bị quét thô, khả năng rất cao phải tiêu hủy toàn bộ và làm lại từ đầu. Anh bắt máy, giọng điệu lẫn thái độ đều thay đổi ngay lập tức: "Alo. Ngài Hồ, chào anh. Hôm nay vất vả cho anh rồi. Là thế này, mẫu sản phẩm lần này đúng là khó làm, đều do công nhân sơn thủ công, không như sản xuất bằng máy........."


Trở nên hèn mọn, trở nên nịnh nọt: "...... Vâng, cảm ơn, cảm ơn ngài Hồ. Tôi sẽ đến gặp anh sau. Vâng. Cảm ơn ạ."


Hứa Định cúp máy, họ cũng vừa đến trước khách sạn. Hứa Định hỏi: "Nãy cậu định nói gì ấy nhỉ?"


Trần Quân Triết đút hai tay vào túi, nghiêng đầu nhìn sang cột đèn giao thông nghiêm khắc đứng bên kia đường. Ánh đèn sáng rực, hắt vào mắt cậu rồi tan biến như bọt nước, "Không có gì."


Sau này Dương Nam hỏi Trần Quân Triết, anh thấy Hứa Định là người thế nào?


Trần Quân Triết nói, một người nhàm chán.


---


Tác giả:


Chương này là đoạn hồi tưởng, cần liên hệ với những tình tiết trước đó....! Trần Quân Triết đánh trống thật to, đòi Hứa Định mua gấu trúc đỏ, tất cả đều là cách cậu giận dỗi Hứa Định.


Trần Quân Triết thật sự đã yêu chàng trai cùng mình đi tìm bông hoa anh đào ngày ấy. Còn vì sao ba năm trước họ không thể đến với nhau, hy vọng chương này có thể truyền tải được điều đó...!


Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Story Chương 18
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...