Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 13

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


"Hứa Định, anh còn tính giả vờ đến bao giờ."


Trần Quân Triết nói như thế.


Hướng dẫn viên Alan sững người một lúc, quay đầu nhìn, Trần Quân Triết đang nâng trong lòng bàn tay một con gấu trúc đỏ bằng bông không biết chui ra từ đâu: "Chính là mày đó. Mau nói đi, mày còn tính giả vờ đến bao giờ!"


Cậu véo tai nó, bóp bóp hai bên má: "Hửm? Sao không nói năng gì hết vậy!"


Gấu trúc đỏ: "..........."


Hứa Định: "................."


Nên là, chỉ khi có mình anh nhìn thấy, Trần Quân Triết mới biến hình thành người ngoài hành tinh phải không?


Hứa Định cảm thấy thái dương giật liên hồi: "Cậu... đang nói chuyện với một món đồ chơi... hả?"


Trần Quân Triết "à" một tiếng: "Nó không phải đồ chơi, nó có tên đàng hoàng."


"Nó.... có tên?"


"Đúng vậy. Vì cái mông nó rất nhỏ, nên tôi đặt tên nó là Tiểu Đĩnh*."


* (Xiǎo Dìng): Tiểu Đĩnh - mông nhỏ. (Dìng) - Đĩnh đồng âm với (Dìng) - Định =)))


"........... Cái gì." Hứa Định đột nhiên hít sâu một hơi, "Cái gì cơ?!"


Vẻ mặt Trần Quân Triết cực kỳ nghiêm túc: "Với lại, người tặng nó cho tôi họ Hứa, nên tên đầy đủ của nó là——"


Không, khoan đã, Hứa Định chợt nhớ ra: "Con gấu bông này?!"


Đây rõ ràng là con gấu trúc đỏ nhồi bông mà hồi xưa, khi Tây Thế Lợi Tần đến Nam Kinh tham dự lễ hội âm nhạc, Hứa Định đã tài trợ toàn bộ chi phí đi lại, sau đó còn mời họ đi team-building ở vườn thú Hồng Sơn và mua tặng Trần Quân Triết!


Chuyện của nhiều năm về trước rồi, Hứa Định chợt nhớ lại mùa đông ấy. Buổi biểu diễn của Tây Thế Lợi Tần ở hồ Kim Ngưu rất suôn sẻ, còn anh thì đứng dưới sân khấu gọi điện hối thúc các xưởng giao hàng đúng tiến độ. Đây là đơn đặt hàng khách ký ở hội chợ Quảng Châu mùa xuân, mà giữa hè là thời điểm tăng tốc sản xuất. Anh vừa bịt tai, vừa gào vào điện thoại, nghĩ bụng: sao Trần Quân Triết lại đánh trống mạnh thế, đây là nhạc trữ tình mà, cậu muốn đánh nát màng nhĩ của anh chắc. Và đó cũng là lần cuối cùng anh nghe Trần Quân Triết đánh trống.



Hôm sau, Hứa Định thấy một cái móc khóa gấu túi ở vườn thú Hồng Sơn. Nhìn trái nhìn phải, cảm thấy khí chất y hệt Trần Quân Triết. Trần Quân Triết đột nhiên xuất hiện bên cạnh: "Tôi muốn cái này."


"? Cái nào?"


"Mì ăn liền."


"Mì ăn liền là gấu mèo*, đây là gấu trúc đỏ."


*- Theo như mình tìm hiểu, ở Trung Quốc có một nhãn hiệu mì ăn liền rất nổi tiếng tên - nghĩa là "Gấu mèo". Nên nhắc đến gấu mèo thì nhiều người nghĩ ngay đến mì ăn liền. Chỗ này anh Triết nhìn nhầm gấu trúc đỏ thành gấu mèo.



- Gấu trúc đỏ (Ailurus fulgens).



"Tặng tôi đi."


"Ờ."


Thế là Hứa Định mua một cái móc khóa gấu trúc đỏ tặng cậu.


Những năm tháng ấy, phần lớn thời gian của anh đều dùng để lãng phí cùng Trần Quân Triết.


Tim Hứa Định bỗng đập thình thịch như trống dồn. Con gấu trúc đỏ kia, Trần Quân Triết vậy mà luôn mang theo bên mình. Còn con gấu túi anh mua hôm đó, trùng hợp cũng đang treo trên chìa khóa xe của anh.


Hứa Định theo phản xạ hơi nghiêng người về phía trước, che khuất chùm chìa khóa đang đung đưa.


Trần Quân Triết dùng ngón tay chọt mạnh vào bụng gấu trúc đỏ: "Đêm qua có phải mày bò dậy cắn tao không hả? Không nói gì? Giả vờ cao thâm à?"


Chọt chọt chọt chọt chọt. Lớp lông mềm bị ấn lõm xuống, rồi lại từ từ bật lên.


"........" Hứa Định nhắm mắt, "Cậu làm gì vậy."


"A Đạo, tối hôm qua có sinh vật chui vào lều tôi, còn cắn môi tôi một phát."



*Mèo cát/mèo đụn cát (Felis margarita).



"Mèo cát?"


"Ừ. Mèo cát."


Trần Quân Triết khẽ "ồ" một tiếng, rồi đột nhiên chuyển chủ đề: "A Đạo, ngày mai chúng ta đi đâu chơi?"


Ngày mai đi đâu chơi.


Làm ơn đừng có dùng cái giọng điệu như thể tôi là bạn đồng hành của cậu vậy.


Hứa Định bỗng đạp mạnh chân ga, chiếc Mercedes vọt lên 140, tựa như phía sau có một cơn bão cát phủ kín trời đất đang đuổi theo anh, không buông tha, "Thưa quý khách, chiều nay ngài sẽ rời Cairo đi Luxor, bên tôi sẽ cử một đồng nghiệp mới phụ trách lịch trình tiếp theo của ngài."


Trần Quân Triết nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, đầu ngón tay vẫn mân mê con gấu trúc đỏ: "Đi mấy hôm rồi, tôi thấy anh A Đạo chuyên nghiệp hơn hẳn."


"Cảm ơn. Nhưng thật xin lỗi, tôi còn việc khác."


"Ông Lâm bọn họ đều là người lớn cả, không cần hướng dẫn viên xuất sắc như anh đi theo."


"Không liên quan đến họ. Tôi đã có việc khác rồi."


"A Đạo, chắc không phải là anh cố tình tránh tôi chứ?"


Hứa Định hơi cuống lên: "Tôi đã nói là tôi có việc khác rồi. Tôi chỉ là không muốn ở cạnh cậu thôi, khó hiểu đến thế sao——"


Đột nhiên yên tĩnh. Yên tĩnh đến mức Hứa Định chợt nhớ ra, họ đang ở giữa vùng hoang mạc Sahara mênh mông không bóng người, hàng vạn hạt cát, hàng vạn đôi mắt câm lặng dõi theo họ đến rồi đi. Ngoại trừ gió, gió đang rít lên.


Trần Quân Triết cũng đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, hai tay đan vào nhau đặt lên đầu gối: "Ai Cập không giống như tôi tưởng."


Hứa Định đặt tay lên vô lăng, con đường phía trước thẳng tắp như sợi dây, chẳng có lấy một khúc ngoặt: "Bình thường thôi. Du khách nào cũng nói vậy."


"Thế à."



"Ừ." Vậy là được rồi, Trần Quân Triết, chúng ta cứ làm hướng dẫn viên và du khách thôi, "Danh thiếp mà Ai Cập quảng bá ra ngoài là văn hóa Ai Cập cổ, nhưng thực tế đất nước này đã bị Hồi giáo hóa từ lâu. Như ở Cairo, cậu thấy khắp nơi toàn là nhà thờ Hồi giáo, chứ không phải bút tháp. Nói thật thì Cairo cũng chẳng có gì thú vị đâu, mấy ngày tới sang các thành phố khác, cậu sẽ được thấy nhiều di tích hơn."


Hứa Định dừng lại một chút, bổ sung: "Hy vọng cậu chơi vui."


"Tôi nói là, người tôi gặp ở Ai Cập, không giống như tôi tưởng."


Hứa Định im lặng.


Trần Quân Triết nói: "Tôi nghe nói anh sang Việt Nam đầu tư, xây hai cái nhà xưởng."


".........." Đúng, anh đã nói với lão Hắc như thế.


"Tôi nghe nói anh kiếm được rất nhiều, làm ăn phát đạt nên dứt khoát bỏ học."


".............." Ừ, đó là những lời anh từng khoác lác với với đám bạn.


"Tôi nghe nói——"


"Sao cậu cứ phải vạch trần tôi?!"


Hứa Định đấm một cú vào vô lăng, cả chiếc xe lệch hẳn sang phải, "Có vui không? Tôi hỏi cậu, có vui không?"


"Tôi đúng là kẻ thất bại, thất bại rồi, một kẻ thất bại từ đầu đến cuối. Tôi làm việc gì cũng hỏng, làm chuyện gì cũng sai, tôi sống thảm hại như rác rưởi. Cậu nhất định phải bóc trần tôi ra thì mới thấy hả hê sao?"


Hứa Định trừng mắt nhìn cậu: "Đương nhiên là tôi hận cậu nhất, Trần Quân Triết, tôi nói cho cậu biết, tôi hận không thể thấy cậu chết đi!"


Trần Quân Triết lại nhìn chằm chằm ra kính trước: "Hứa Định...."


Hứa Định quay đầu lại, một con cáo hoang đang đứng giữa đường. Đó là một con cáo fennec sa mạc tuyệt đẹp, toàn thân trắng muốt, lông tỏa ánh sáng lấp lánh trong buổi sớm. Theo truyền thuyết của người Bedouin, cáo fennec có thể nghe được lời thì thầm từ các vì sao, là linh vật của tự nhiên. Đồng tử Hứa Định co rút, anh đạp phanh gấp, nhưng đã quá muộn, anh chỉ còn cách đánh lái sang một bên. Một âm thanh ma sát chói tai vang vọng khắp sa mạc, chiếc Mercedes lao khỏi đường, đâm thẳng vào bãi cát.


*Cáo fennec/cáo sa mạc (Vulpes zerda).



Trong thoáng chốc, cát vàng cuộn lên mù mịt, đá vụn đập chan chát vào thân xe. Hứa Định bị dây an toàn siết chặt vào ghế, rồi anh nghe thấy một tiếng va chạm nặng nề, Trần Quân Triết ở ghế phụ bị hất văng.



Hứa Định tháo dây an toàn, loạng choạng bò dậy. Anh thấy Trần Quân Triết gục trên ghế, đầu nghiêng sang một bên. Hứa Định kéo cậu lại: "Trần Quân Triết...?"


Trần Quân Triết như một con búp bê hỏng, nghiêng người ngã thẳng vào lòng anh.


Qua kính chắn gió, có thể thấy rõ một vết nứt lớn, và cả máu.


"Trần Quân Triết.... Trần Quân Triết......?"


Hứa Định hoảng loạn, hai tay nâng lấy đầu cậu, ướt đẫm, nóng bỏng. Khi rút tay ra khỏi mái tóc, là màu đỏ tươi, "Máu..........?"


Con gấu trúc đỏ rơi khỏi tay Trần Quân Triết.


Trong đầu Hứa Định "ầm" một tiếng, như cả đụn cát vừa sụp xuống, cát chảy chôn vùi anh. Anh run rẩy đưa tay đặt lên môi Trần Quân Triết, hơi thở yếu ớt. Mắt Hứa Định gần như đỏ hoe ngay lập tức. Anh luống cuống tìm điện thoại và gọi cho ông Lâm đang ở phía trước, chiếc Jeep bốn cửa năm chỗ, miễn anh không lên xe thì vẫn còn chỗ cho Trần Quân Triết.


"Trần Quân Triết, Trần Quân Triết Trần Quân Triết Trần Quân Triết."


Là lỗi của anh, anh đúng là đồ ngu. Chẳng phải mỗi lần xuất phát anh đều nhắc khách thắt dây an toàn sao. Anh lại phạm sai lầm, anh lại sai nữa rồi. Anh ôm chặt Trần Quân Triết vào lòng, máu chảy dọc theo lông mày, tràn vào đôi mắt xinh đẹp kia. Hứa Định nắm lấy tay cậu, đan chặt trong lòng bàn tay mình. Sáng sớm đã nắng gắt, nhiệt độ mặt đất không ngừng tăng lên. Việc duy nhất anh có thể làm là ghé sát tai, gọi tên cậu hết lần này đến lần khác.


"Trần Quân Triết......"


Nếu lúc này có thần linh hiện ra và cho phép anh đổi mạng lấy mạng, anh sẽ đồng ý ngay lập tức.


---


Tác giả:


Tôi về rồi đây! Mạnh mẽ lên nào, không phải tôi đột nhiên phát điên mà đăng liên tục đâu, chỉ là muốn lên bảng xếp hạng của Trường Bội thôi (cuối cùng vẫn không được lên, tay còn bị thương nữa).


Mấy hôm nay cũng khá buồn bực, nhưng bình luận của mọi người đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều năng lượng.. Cảm ơn tất cả nhé.


Có vài phần khiến tôi hơi lo lắng (sợ bị mắng), nên muốn giải thích trước một chút!


Về Hứa Định, trong quá khứ Hứa Định là một ông chủ nhỏ, nhưng tuyệt đối không phải kiểu tổng tài chín chắn từng trải. Tôi sẽ cố ý miêu tả anh ấy vẫn còn trẻ con: do được giao nhiệm vụ trong tình thế nguy cấp, phần ngây thơ lẫn trách nhiệm trong con người anh sẽ luôn giằng co với nhau.


Về cách hành văn lộn xộn, đó là thói quen cá nhân của tôi (người này chịu ảnh hưởng rất lớn từ Nghiêm Ca Linh* - không có ý cọ fame Nghiêm Ca Linh), có thể hiểu mỗi lần hồi tưởng là một dạng montage, tức là một cách cắt ghép.


*Nghiêm Ca Linh (sinh năm 1958) là nhà văn Trung Quốc nổi tiếng với các tác phẩm khai thác lịch sử, chiến tranh và số phận con người. Bà đã viết nhiều tiểu thuyết, truyện ngắn và kịch bản, trong đó "Kim Lăng thập tam thoa" được biết đến rộng rãi và chuyển thể thành phim.


Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến Story Chương 13
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...