Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Chương 11
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cơm no rượu say, màn đêm cũng buông xuống.
Hứa Định nướng đùi cừu cho mọi người, đó là món tủ của anh. Anh đã ướp sẵn từ lúc còn ở công ty du lịch, trong gia vị có thêm táo băm nhỏ, nước thịt khi chảy ra mang theo mùi thơm thoang thoảng vị trái cây.
Anh còn chuẩn bị cả trà lạnh, loại karkade* đặc sản của Ai Cập, pha cùng hoa atiso đỏ và chanh, đúng chuẩn hương vị Ai Cập. Lượng trà không nhiều, nhưng lại dư ra vừa đủ cho thêm hai người. Anh chọn uống nước suối, phần còn lại rót nửa ly cho mỗi người. Ừ thì, anh thừa nhận mình đã rót cho Trần Quân Triết nhiều hơn một chút. Thật ra, anh còn chia luôn miếng cừu nướng giòn nhất, thơm nhất, béo ngậy nhất cho Trần Quân Triết nữa.
*Karkade: trà làm từ hoa dâm bụt, một thức uống phổ biến ở Ai Cập, Sudan và Trung Đông, có màu đỏ tươi và vị chua thanh.
Tự mình thấy ghê tởm.
Chỉ vì một nụ hôn "nhập gia tùy tục" mà đến giờ anh vẫn còn lâng lâng vui sướng.
Nhà họ Lâm đặc biệt thích món thịt cừu nướng của anh, nhưng còn thích Trần Quân Triết hơn cả.
Hỏi ra mới biết Trần Quân Triết học trường nào, ông Lâm nói, cậu còn đang đi học à, học lên cao ở đâu thế?
Trần Quân Triết đáp, đi làm được một năm rồi.
Hứa Định mở to mắt, hơi ngạc nhiên. Anh nhớ Trần Quân Triết học thẳng tiến sĩ sau khi tốt nghiệp đại học, tính thời gian thì giờ lẽ ra vẫn đang học tiến sĩ mới phải.
Như thể nghe thấy tiếng lòng anh, Trần Quân Triết nói, học mãi thấy chán quá, nên thôi, nghỉ ra ngoài làm việc.
Hứa Định càng kinh ngạc. Nếu thật sự bỏ học giữa chừng, Trần Quân Triết chỉ còn bằng cử nhân, lỗ rồi còn gì.
Trần Quân Triết cười: "Đi làm rồi cũng thế. Làm một năm là chán, dành dụm được ít tiền liền ra ngoài du lịch vòng quanh thế giới."
"Ồ."
Trần Quân Triết nói: "Ồ gì, A Đạo."
"Không có gì."
Trong lòng Hứa Định nghĩ, xem ra mình vẫn chưa hiểu hết con người Trần Quân Triết. Việc gì cậu ấy không muốn làm, thì dù có bỏ công sức bao nhiêu, cũng sẵn sàng dừng lại ngay.
Ba Lâm: "Thật ghen tị với tụi trẻ bây giờ, còn nhiều con đường để đi như vậy."
Trần Quân Triết: "Đúng vậy. Nếu đi nhầm đường thì đổi sang đường khác, cuối cùng cũng sẽ tìm được hướng phù hợp nhất."
"............."
Lúc nói câu đó, Trần Quân Triết nhìn về phía Hứa Định. Dưới lớp râu giả, Hứa Định nhếch môi cười lạnh: "Đâu có dễ vậy. Cái giá phải trả của việc thử sai không phải ai cũng chịu nổi."
Không khí bỗng lặng đi, chỉ còn nghe tiếng than nổ tí tách. Ba Lâm hỏi: "Cậu hướng dẫn viên còn trẻ thế, sao lại chọn làm nghề này?"
Hứa Định cụp mắt: "Không có gì đặc biệt. Chỉ là có người thân sống lâu năm ở đây, tôi thấy cũng có tiềm năng, nên theo sang."
"Giờ kinh tế toàn cầu đều khó khăn, nghề này làm được mấy năm chứ, nên sớm tìm công việc ổn định thì hơn. Tôi thấy ở Trung Quốc vẫn là tốt nhất, về nước thi công chức, ở gần ba mẹ chẳng phải yên ổn sao?"
Trần Quân Triết không hề khách sáo: "Tôi thì không thấy vậy. Con người cần phải giữ được phần lớn thời gian tự do. Cả tự do về thân thể lẫn tinh thần."
Ba Lâm lại nói: "Nhưng sống một đời, dù sao cũng phải có sự nghiệp nào đó, như thế mới có ý nghĩa tồn tại."
Hứa Định khẽ cười, khép mắt lại: "Có lẽ những người và những chuyện tôi gặp trên con đường này đều bình thường như bất kỳ ai đang bước đi ngoài phố. Có thể trong mắt ông, chúng chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt, cũng chẳng đáng để ghi lại, nhưng Phật nói——tu trăm kiếp mới chung thuyền, tu ngàn kiếp mới chung chăn gối...... Những bàn tay tôi từng nắm, những nụ cười tôi từng gặp nơi đây, tôi sẽ không bao giờ quên."
Trần Quân Triết chống cằm nhìn anh: "Tam Mao?"
Hứa Định chợt cắn môi, mặt ửng đỏ. Sao cậu ấy lại biết anh đang trích lời Tam Mao chứ. Anh cứng đờ gật đầu: "Phải. Tam Mao từng sống lâu năm ở sa mạc Sahara, cũng từng chở nhiều người qua lại giữa vùng hoang mạc. Trải nghiệm của bà ấy khá giống tôi. Khi đọc tản văn của bà, đôi lúc tôi cũng thấy đồng cảm."
Ba Lâm cười vang: "Cậu có biết vì sao Tam Mao chịu nổi cái khắc nghiệt của sa mạc Sahara không?"
"Vì bà ấy nhạy cảm với cuộc sống, có thể nhận ra nhiều điều ẩn dưới vẻ ngoài....."
Ba Lâm ngắt lời anh: "Không phải vì bà ấy siêu thoát gì đâu cậu nhóc à, là bởi vì bà ấy có José!"
"......" Hứa Định câm nín.
Ba Lâm vỗ đùi anh: "Cho nên cậu cũng tìm cho mình một José đi."
Ánh mắt Hứa Định dao động một lúc, hoàn toàn không dám nhúc nhích. Anh cúi đầu nói khẽ: "Cũng gần đến giờ rồi. Mọi người đi chơi đi, để tôi dọn dẹp."
Ba Lâm lại cười lớn: "Các cậu có nghe bài hát cũ này chưa. ——Nghĩ đến sa mạc là nghĩ đến nước~ Nghĩ đến tình yêu lại nghĩ đến anh~"
"Anh ơi anh, anh mang đi mất tình cảm của em~ Cứ thế mà bỏ đi chẳng ngoảnh lại, em hận anh, em hận anh~"
* - (Sa mạc trì tình - Diêu Tô Dung).
Hứa Định đeo găng chịu nhiệt, gom hết than củi còn lại vào túi chân không. Bột thì là và bột ớt dính dầu được anh lau sạch, cất đi để lần sau dùng lại. Mấy xiên thép không gỉ thì có thể bỏ luôn, vừa rẻ vừa khó chùi, mua thêm một chục cái mới còn tiện hơn. Anh cúi đầu nhét toàn bộ rác vào túi, cuối cùng gom được hai túi to, rồi kéo lê chúng về phía chiếc Mercedes đỗ xa xa.
Không khí thoang thoảng mùi mỡ cừu béo ngậy, xen với hương gỗ cháy dở. Hứa Định khẽ thở ra một hơi, ngoái đầu nhìn lại - đèn pha xe địa hình rạch hai vệt sáng bạc giữa đụn cát, nhà họ Lâm ngồi trên tảng đá ngắm sao, khung cảnh thật đầm ấm.
"Nghe nói ở Ai Cập, sao băng sẽ tách làm đôi. Một nửa rơi xuống cát đen hóa thành đá vỏ chai, nửa kia hòa vào cát trắng biến thành đá mặt trăng." Chẳng biết từ khi nào Trần Quân Triết đã đến bên cạnh, khoanh tay tựa vào thùng xe, chặn luôn đường thoát của anh.

- Đá mặt trăng (moonstone).

"......." Hứa Định cúi đầu sắp xếp cốp xe, "Cậu biết từ đâu vậy."
"Tôi bịa."
".......... Tránh ra."
"Ừm."
Trần Quân Triết lùi hai bước, rồi không nói không rằng ngồi phịch lên nắp capo xe anh: "Sao trời."
".........."
Hứa Định bước nhanh tới, định kéo cậu xuống, nhưng chợt nhớ ra Trần Quân Triết là khách hàng.
Trần Quân Triết nói: "Đẹp thật."
Hứa Định cũng ngước mắt. Bầu trời ngàn sao rực sáng, Ngân hà lững lờ trôi, cảnh tượng sa mạc về đêm này là thứ anh nhất định sẽ khuyên Trần Quân Triết nên ngắm qua một lần. Giờ đây, người kia lại lặng lẽ đứng bên cạnh anh. Một cơn gió không biết từ đâu thổi tới, cuốn theo bụi cát lướt qua mặt. Hứa Định xoa xoa mũi, chợt nhớ đến Hứa Việt: "Cậu nói gì với hướng dẫn viên thế? Sao em ấy ăn chưa được mấy miếng đã đi ngủ rồi." Còn tự giác bỏ qua cái lều, chọn ngủ trong xe Jeep.
Trần Quân Triết đáp: "Chắc là cô ta chưa quen khí hậu."
"Con bé sống ở Ai Cập hơn một năm rồi."
"Cô ta là họ hàng của anh à?"
"........ Không phải."
"Trông hai người hơi giống nhau."
"Cái gì......"
Tim Hứa Định khẽ chấn động, vừa định mở miệng thì Lâm nhỏ đột nhiên giơ tay chỉ lên trời: "Sao băng!"
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu. Một vệt sáng trắng rực rỡ xé toang bầu trời sa mạc, như mũi tên bừng cháy bay thẳng về phía chân trời xa xăm.
Trời đầy sao rải rác, có thể nhìn thấy rõ ranh giới của dải Ngân hà. Chòm sao Lạp Hộ, sao Thiên Lang, Sopdet và Sahu* - theo truyền thuyết, họ là đôi bạn đời vĩnh viễn không chia lìa.
Hứa Định chợt hiểu ra tại sao người Ai Cập cổ lại tin rằng linh hồn con người sau khi chết sẽ trở về dải Ngân hà. Khi ngồi giữa sa mạc trắng ngà này, nhìn Ngân hà chảy qua khe đá, bạn sẽ tin rằng mọi cuộc gặp gỡ và trùng phùng đều là áng thơ tình mà vũ trụ viết nên.
*Kèm cái ảnh để mọi người dễ tưởng tượng.

Hứa Định cụp mắt, quay mặt sang một bên: "Thật ra cậu biết tôi là ai rồi, đúng không?"
"Anh là A Đạo râu xồm."
"Hờ. Cậu thông minh như vậy, không thể nào không nhận ra. Tôi biết mà."
"Không có đâu, tôi ngốc lắm."
".........."
Phải, cậu ngốc thật. Cậu hoàn toàn không biết cuộc gặp gỡ và trùng phùng này có ý nghĩa thế nào với tôi. Hứa Định hít một hơi thật sâu, giọng hơi nghẹn: "Dù cậu có nhận ra hay không, cũng đừng vạch trần tôi. Được không?"
Trần Quân Triết khựng lại, im lặng.
Hứa Định nói tiếp: "Cuộc sống hiện tại của tôi, mỗi một ngày đều trọn vẹn. Thế là đủ rồi."
"Còn có vài lỗi lầm từng phạm, tôi không muốn lặp lại lần nữa."
Hứa Định nhảy xuống nắp capo, bước trên cát mịn, "Vậy cứ như thế đi. Quá khứ đã qua rồi."
Anh thậm chí không dám nhìn vào mắt Trần Quân Triết.
*
Cắm trại - hai chữ nghe thì thư thả, nhưng với Hứa Định thì không hề. Anh hoàn toàn không dám ngủ say, đặt báo thức cứ mỗi tiếng lại tỉnh dậy kiểm tra xung quanh. Dù sao nơi này cũng là vùng hoang vắng không người, chẳng khác nào chốn ngoài vòng pháp luật. Anh đề phòng không phải thú dữ, mà là những kẻ tị nạn cùng đường và bọn cướp lang thang.
Trong người anh giấu một con dao quân dụng Thụy Sĩ, trên xe còn có khẩu shotgun. Súng là giả, nhưng làm cực kỳ giống thật, lúc cần thiết anh có thể rút ra dọa, đủ khiến 99% bọn cướp bỏ chạy. Còn nếu xui xẻo gặp phải 1% mang AK47 thật, thì đành chịu thôi, coi như số anh tận. Dẫu vậy, anh vẫn sẽ cố kéo đối phương chết chung.
Hứa Định chợt mở choàng mắt, anh nghe thấy tiếng bước chân sột soạt.
Anh nín thở, sờ khẩu shotgun trên người, ngồi bật dậy - thấy một bóng người lén lút lướt qua trước lều.
Anh lặng lẽ nhảy xuống xe, giương súng lên nạp đạn: "Đứng yên."
"Ui á——"
"A Việt?"
"........... Anh họ."
Hứa Định kéo cô ra một bên, hạ giọng: "Giờ đã một giờ sáng rồi, em lại tính làm gì nữa?"
"Em........ Em nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy không cam lòng."
"Không cam lòng gì?"
"Không cam lòng vừa gặp được một anh chàng đẹp trai như thế mà đã để anh ta chạy mất."
"??" Hứa Định cảm giác như có cát bay vào mắt, chớp mắt mấy lần, "Cậu ta từ chối em rồi hả?"
"Dạ."
"À." Hứa Định lại chớp mắt, rồi lại chớp thêm mấy cái nữa. Hóa ra trên đời này, ai bị từ chối xong cũng đều mang một dáng vẻ giống nhau.
Anh bật cười: "Từ chối rồi thì thôi. Thật ra em mới quen cậu ta, còn chưa biết rõ tính cách ra sao, nên thế này lại là chuyện tốt."
"Haiz......" Hứa Việt ngồi thụp xuống, cúi đầu, "Em chỉ muốn lưu lại chút gì đó... Anh ơi, em thật sự rất thích anh ta......... nên mới muốn...... gọi anh ta dậy......... ít nhất cũng để em tỏ tình cho đàng hoàng một lần....."
Hứa Định nghe mà ngẩn ra, con gái bây giờ dũng cảm thế sao?
Anh vỗ nhẹ vai cô, "Thôi bỏ đi. Dưa hái xanh không ngọt."
"Đáng ghét......" Hứa Việt bốc một nắm cát, ném vào đống cát khác, "Đáng ghét, cái đồ đàn ông thối tha......"
"Thật ra anh họ cũng rất nể em, can đảm lắm, nói theo đuổi là theo đuổi liền."
"Chỉ tiếc là tình yêu vẫn coi trọng chuyện ai đến trước. Thôi bỏ đi, bỏ đi."
"....." Lòng Hứa Định khẽ rung lên, "Ý em là sao..."
Anh chợt phá lên cười: "Chẳng lẽ cậu ta có người yêu rồi à?"
"Đúng vậy. Anh ta nói sắp kết hôn rồi."
---
Tác giả: Đm.... tôi làm được rồi,,,, (tối nay sẽ có thêm một chương nữa).
Cơm no rượu say, màn đêm cũng buông xuống.
Hứa Định nướng đùi cừu cho mọi người, đó là món tủ của anh. Anh đã ướp sẵn từ lúc còn ở công ty du lịch, trong gia vị có thêm táo băm nhỏ, nước thịt khi chảy ra mang theo mùi thơm thoang thoảng vị trái cây.
Anh còn chuẩn bị cả trà lạnh, loại karkade* đặc sản của Ai Cập, pha cùng hoa atiso đỏ và chanh, đúng chuẩn hương vị Ai Cập. Lượng trà không nhiều, nhưng lại dư ra vừa đủ cho thêm hai người. Anh chọn uống nước suối, phần còn lại rót nửa ly cho mỗi người. Ừ thì, anh thừa nhận mình đã rót cho Trần Quân Triết nhiều hơn một chút. Thật ra, anh còn chia luôn miếng cừu nướng giòn nhất, thơm nhất, béo ngậy nhất cho Trần Quân Triết nữa.
*Karkade: trà làm từ hoa dâm bụt, một thức uống phổ biến ở Ai Cập, Sudan và Trung Đông, có màu đỏ tươi và vị chua thanh.
Tự mình thấy ghê tởm.
Chỉ vì một nụ hôn "nhập gia tùy tục" mà đến giờ anh vẫn còn lâng lâng vui sướng.
Nhà họ Lâm đặc biệt thích món thịt cừu nướng của anh, nhưng còn thích Trần Quân Triết hơn cả.
Hỏi ra mới biết Trần Quân Triết học trường nào, ông Lâm nói, cậu còn đang đi học à, học lên cao ở đâu thế?
Trần Quân Triết đáp, đi làm được một năm rồi.
Hứa Định mở to mắt, hơi ngạc nhiên. Anh nhớ Trần Quân Triết học thẳng tiến sĩ sau khi tốt nghiệp đại học, tính thời gian thì giờ lẽ ra vẫn đang học tiến sĩ mới phải.
Như thể nghe thấy tiếng lòng anh, Trần Quân Triết nói, học mãi thấy chán quá, nên thôi, nghỉ ra ngoài làm việc.
Hứa Định càng kinh ngạc. Nếu thật sự bỏ học giữa chừng, Trần Quân Triết chỉ còn bằng cử nhân, lỗ rồi còn gì.
Trần Quân Triết cười: "Đi làm rồi cũng thế. Làm một năm là chán, dành dụm được ít tiền liền ra ngoài du lịch vòng quanh thế giới."
"Ồ."
Trần Quân Triết nói: "Ồ gì, A Đạo."
"Không có gì."
Trong lòng Hứa Định nghĩ, xem ra mình vẫn chưa hiểu hết con người Trần Quân Triết. Việc gì cậu ấy không muốn làm, thì dù có bỏ công sức bao nhiêu, cũng sẵn sàng dừng lại ngay.
Ba Lâm: "Thật ghen tị với tụi trẻ bây giờ, còn nhiều con đường để đi như vậy."
Trần Quân Triết: "Đúng vậy. Nếu đi nhầm đường thì đổi sang đường khác, cuối cùng cũng sẽ tìm được hướng phù hợp nhất."
"............."
Lúc nói câu đó, Trần Quân Triết nhìn về phía Hứa Định. Dưới lớp râu giả, Hứa Định nhếch môi cười lạnh: "Đâu có dễ vậy. Cái giá phải trả của việc thử sai không phải ai cũng chịu nổi."
Không khí bỗng lặng đi, chỉ còn nghe tiếng than nổ tí tách. Ba Lâm hỏi: "Cậu hướng dẫn viên còn trẻ thế, sao lại chọn làm nghề này?"
Hứa Định cụp mắt: "Không có gì đặc biệt. Chỉ là có người thân sống lâu năm ở đây, tôi thấy cũng có tiềm năng, nên theo sang."
"Giờ kinh tế toàn cầu đều khó khăn, nghề này làm được mấy năm chứ, nên sớm tìm công việc ổn định thì hơn. Tôi thấy ở Trung Quốc vẫn là tốt nhất, về nước thi công chức, ở gần ba mẹ chẳng phải yên ổn sao?"
Trần Quân Triết không hề khách sáo: "Tôi thì không thấy vậy. Con người cần phải giữ được phần lớn thời gian tự do. Cả tự do về thân thể lẫn tinh thần."
Ba Lâm lại nói: "Nhưng sống một đời, dù sao cũng phải có sự nghiệp nào đó, như thế mới có ý nghĩa tồn tại."
Hứa Định khẽ cười, khép mắt lại: "Có lẽ những người và những chuyện tôi gặp trên con đường này đều bình thường như bất kỳ ai đang bước đi ngoài phố. Có thể trong mắt ông, chúng chẳng mang ý nghĩa gì đặc biệt, cũng chẳng đáng để ghi lại, nhưng Phật nói——tu trăm kiếp mới chung thuyền, tu ngàn kiếp mới chung chăn gối...... Những bàn tay tôi từng nắm, những nụ cười tôi từng gặp nơi đây, tôi sẽ không bao giờ quên."
Trần Quân Triết chống cằm nhìn anh: "Tam Mao?"
Hứa Định chợt cắn môi, mặt ửng đỏ. Sao cậu ấy lại biết anh đang trích lời Tam Mao chứ. Anh cứng đờ gật đầu: "Phải. Tam Mao từng sống lâu năm ở sa mạc Sahara, cũng từng chở nhiều người qua lại giữa vùng hoang mạc. Trải nghiệm của bà ấy khá giống tôi. Khi đọc tản văn của bà, đôi lúc tôi cũng thấy đồng cảm."
Ba Lâm cười vang: "Cậu có biết vì sao Tam Mao chịu nổi cái khắc nghiệt của sa mạc Sahara không?"
"Vì bà ấy nhạy cảm với cuộc sống, có thể nhận ra nhiều điều ẩn dưới vẻ ngoài....."
Ba Lâm ngắt lời anh: "Không phải vì bà ấy siêu thoát gì đâu cậu nhóc à, là bởi vì bà ấy có José!"
"......" Hứa Định câm nín.
Ba Lâm vỗ đùi anh: "Cho nên cậu cũng tìm cho mình một José đi."
Ánh mắt Hứa Định dao động một lúc, hoàn toàn không dám nhúc nhích. Anh cúi đầu nói khẽ: "Cũng gần đến giờ rồi. Mọi người đi chơi đi, để tôi dọn dẹp."
Ba Lâm lại cười lớn: "Các cậu có nghe bài hát cũ này chưa. ——Nghĩ đến sa mạc là nghĩ đến nước~ Nghĩ đến tình yêu lại nghĩ đến anh~"
"Anh ơi anh, anh mang đi mất tình cảm của em~ Cứ thế mà bỏ đi chẳng ngoảnh lại, em hận anh, em hận anh~"
* - (Sa mạc trì tình - Diêu Tô Dung).
Hứa Định đeo găng chịu nhiệt, gom hết than củi còn lại vào túi chân không. Bột thì là và bột ớt dính dầu được anh lau sạch, cất đi để lần sau dùng lại. Mấy xiên thép không gỉ thì có thể bỏ luôn, vừa rẻ vừa khó chùi, mua thêm một chục cái mới còn tiện hơn. Anh cúi đầu nhét toàn bộ rác vào túi, cuối cùng gom được hai túi to, rồi kéo lê chúng về phía chiếc Mercedes đỗ xa xa.
Không khí thoang thoảng mùi mỡ cừu béo ngậy, xen với hương gỗ cháy dở. Hứa Định khẽ thở ra một hơi, ngoái đầu nhìn lại - đèn pha xe địa hình rạch hai vệt sáng bạc giữa đụn cát, nhà họ Lâm ngồi trên tảng đá ngắm sao, khung cảnh thật đầm ấm.
"Nghe nói ở Ai Cập, sao băng sẽ tách làm đôi. Một nửa rơi xuống cát đen hóa thành đá vỏ chai, nửa kia hòa vào cát trắng biến thành đá mặt trăng." Chẳng biết từ khi nào Trần Quân Triết đã đến bên cạnh, khoanh tay tựa vào thùng xe, chặn luôn đường thoát của anh.
- Đá mặt trăng (moonstone).
"......." Hứa Định cúi đầu sắp xếp cốp xe, "Cậu biết từ đâu vậy."
"Tôi bịa."
".......... Tránh ra."
"Ừm."
Trần Quân Triết lùi hai bước, rồi không nói không rằng ngồi phịch lên nắp capo xe anh: "Sao trời."
".........."
Hứa Định bước nhanh tới, định kéo cậu xuống, nhưng chợt nhớ ra Trần Quân Triết là khách hàng.
Trần Quân Triết nói: "Đẹp thật."
Hứa Định cũng ngước mắt. Bầu trời ngàn sao rực sáng, Ngân hà lững lờ trôi, cảnh tượng sa mạc về đêm này là thứ anh nhất định sẽ khuyên Trần Quân Triết nên ngắm qua một lần. Giờ đây, người kia lại lặng lẽ đứng bên cạnh anh. Một cơn gió không biết từ đâu thổi tới, cuốn theo bụi cát lướt qua mặt. Hứa Định xoa xoa mũi, chợt nhớ đến Hứa Việt: "Cậu nói gì với hướng dẫn viên thế? Sao em ấy ăn chưa được mấy miếng đã đi ngủ rồi." Còn tự giác bỏ qua cái lều, chọn ngủ trong xe Jeep.
Trần Quân Triết đáp: "Chắc là cô ta chưa quen khí hậu."
"Con bé sống ở Ai Cập hơn một năm rồi."
"Cô ta là họ hàng của anh à?"
"........ Không phải."
"Trông hai người hơi giống nhau."
"Cái gì......"
Tim Hứa Định khẽ chấn động, vừa định mở miệng thì Lâm nhỏ đột nhiên giơ tay chỉ lên trời: "Sao băng!"
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu. Một vệt sáng trắng rực rỡ xé toang bầu trời sa mạc, như mũi tên bừng cháy bay thẳng về phía chân trời xa xăm.
Trời đầy sao rải rác, có thể nhìn thấy rõ ranh giới của dải Ngân hà. Chòm sao Lạp Hộ, sao Thiên Lang, Sopdet và Sahu* - theo truyền thuyết, họ là đôi bạn đời vĩnh viễn không chia lìa.
Hứa Định chợt hiểu ra tại sao người Ai Cập cổ lại tin rằng linh hồn con người sau khi chết sẽ trở về dải Ngân hà. Khi ngồi giữa sa mạc trắng ngà này, nhìn Ngân hà chảy qua khe đá, bạn sẽ tin rằng mọi cuộc gặp gỡ và trùng phùng đều là áng thơ tình mà vũ trụ viết nên.
*Kèm cái ảnh để mọi người dễ tưởng tượng.
Hứa Định cụp mắt, quay mặt sang một bên: "Thật ra cậu biết tôi là ai rồi, đúng không?"
"Anh là A Đạo râu xồm."
"Hờ. Cậu thông minh như vậy, không thể nào không nhận ra. Tôi biết mà."
"Không có đâu, tôi ngốc lắm."
".........."
Phải, cậu ngốc thật. Cậu hoàn toàn không biết cuộc gặp gỡ và trùng phùng này có ý nghĩa thế nào với tôi. Hứa Định hít một hơi thật sâu, giọng hơi nghẹn: "Dù cậu có nhận ra hay không, cũng đừng vạch trần tôi. Được không?"
Trần Quân Triết khựng lại, im lặng.
Hứa Định nói tiếp: "Cuộc sống hiện tại của tôi, mỗi một ngày đều trọn vẹn. Thế là đủ rồi."
"Còn có vài lỗi lầm từng phạm, tôi không muốn lặp lại lần nữa."
Hứa Định nhảy xuống nắp capo, bước trên cát mịn, "Vậy cứ như thế đi. Quá khứ đã qua rồi."
Anh thậm chí không dám nhìn vào mắt Trần Quân Triết.
*
Cắm trại - hai chữ nghe thì thư thả, nhưng với Hứa Định thì không hề. Anh hoàn toàn không dám ngủ say, đặt báo thức cứ mỗi tiếng lại tỉnh dậy kiểm tra xung quanh. Dù sao nơi này cũng là vùng hoang vắng không người, chẳng khác nào chốn ngoài vòng pháp luật. Anh đề phòng không phải thú dữ, mà là những kẻ tị nạn cùng đường và bọn cướp lang thang.
Trong người anh giấu một con dao quân dụng Thụy Sĩ, trên xe còn có khẩu shotgun. Súng là giả, nhưng làm cực kỳ giống thật, lúc cần thiết anh có thể rút ra dọa, đủ khiến 99% bọn cướp bỏ chạy. Còn nếu xui xẻo gặp phải 1% mang AK47 thật, thì đành chịu thôi, coi như số anh tận. Dẫu vậy, anh vẫn sẽ cố kéo đối phương chết chung.
Hứa Định chợt mở choàng mắt, anh nghe thấy tiếng bước chân sột soạt.
Anh nín thở, sờ khẩu shotgun trên người, ngồi bật dậy - thấy một bóng người lén lút lướt qua trước lều.
Anh lặng lẽ nhảy xuống xe, giương súng lên nạp đạn: "Đứng yên."
"Ui á——"
"A Việt?"
"........... Anh họ."
Hứa Định kéo cô ra một bên, hạ giọng: "Giờ đã một giờ sáng rồi, em lại tính làm gì nữa?"
"Em........ Em nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy không cam lòng."
"Không cam lòng gì?"
"Không cam lòng vừa gặp được một anh chàng đẹp trai như thế mà đã để anh ta chạy mất."
"??" Hứa Định cảm giác như có cát bay vào mắt, chớp mắt mấy lần, "Cậu ta từ chối em rồi hả?"
"Dạ."
"À." Hứa Định lại chớp mắt, rồi lại chớp thêm mấy cái nữa. Hóa ra trên đời này, ai bị từ chối xong cũng đều mang một dáng vẻ giống nhau.
Anh bật cười: "Từ chối rồi thì thôi. Thật ra em mới quen cậu ta, còn chưa biết rõ tính cách ra sao, nên thế này lại là chuyện tốt."
"Haiz......" Hứa Việt ngồi thụp xuống, cúi đầu, "Em chỉ muốn lưu lại chút gì đó... Anh ơi, em thật sự rất thích anh ta......... nên mới muốn...... gọi anh ta dậy......... ít nhất cũng để em tỏ tình cho đàng hoàng một lần....."
Hứa Định nghe mà ngẩn ra, con gái bây giờ dũng cảm thế sao?
Anh vỗ nhẹ vai cô, "Thôi bỏ đi. Dưa hái xanh không ngọt."
"Đáng ghét......" Hứa Việt bốc một nắm cát, ném vào đống cát khác, "Đáng ghét, cái đồ đàn ông thối tha......"
"Thật ra anh họ cũng rất nể em, can đảm lắm, nói theo đuổi là theo đuổi liền."
"Chỉ tiếc là tình yêu vẫn coi trọng chuyện ai đến trước. Thôi bỏ đi, bỏ đi."
"....." Lòng Hứa Định khẽ rung lên, "Ý em là sao..."
Anh chợt phá lên cười: "Chẳng lẽ cậu ta có người yêu rồi à?"
"Đúng vậy. Anh ta nói sắp kết hôn rồi."
---
Tác giả: Đm.... tôi làm được rồi,,,, (tối nay sẽ có thêm một chương nữa).
Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Đánh giá:
Truyện Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Story
Chương 11
10.0/10 từ 20 lượt.
