Cận Chiến Pháp Sư
Chương 458: Danor George đi ra.
Chương 458: Danor George đi ra.
Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, đảo mắt hai người đã ngồi trên bờ tường hơn một giờ. Nhưng không hề ảnh hưởng đến độ tập trung của Cố Phi, hắn vẫn cầm kính viễn vọng trên một tay, một tay kia cầm bút, cẩn thận ghi chép trên cuốn sổ nhỏ. Mà Nhan Tiểu Trúc ở bên cạnh chán đến chết, chỉ có thể dùng nhật ký đọc giết thời gian. Nhưng hiển nhiên cô là một người chơi hết sức bình thường, chuyện này với cô chẳng có ý nghĩa gì cả. Nếu như muốn đọc tiểu thuyết, nằm ở trên giường nhà mình đọc đương nhiên thoải mái hơn trên bờ tường này rồi.
"Hey hey, chả lẽ phải ngồi đây những sáu tiếng ư?" Ánh mắt Nhan Tiểu Trúc nhìn Cố Phi đã dần dần chuyển sang sợ hãi, người này thật đáng sợ, bất kể về thân thủ hay về tinh thần. Cùng hắn ở tại một nơi hơn một tiếng đồng hồ, hắn lại chẳng hề hé răng một câu, đây là chuyện làm Nhan Tiểu Trúc trước kia không dám tưởng tượng. Nhưng chuyện như thế quả thực đã xảy ra vào ngày hôm nay, Nhan Tiểu Trúc có mấy lần muốn nói chuyện với Cố Phi, nhưng cuối cùng đều nhịn xuống. Cố Phi tập trung thế kia, làm cô cảm giác nếu mình mở miệng nói giống như một hành vi phá hư bầu không khí này vậy. Thế nhưng, một giờ đã trôi qua rồi, Nhan Tiểu Trúc thật sự không nhịn nổi, còn không phá hỏng nó thì cô thấy mình điên lên mất.
"Tôi nói chưa chắc chỉ có sáu giờ." Cố Phi chưa từng liếc nhìn lại cổ, chỉ lo nhìn chằm chằm nhóm NPC trong sân, xác định vị trị NPC còn dễ, chủ yếu là hoạt động của họ, Cố Phi có mấy đội chưa tìm ra được quy luật. Dù sao sân rất rộng, phạm vi ống nhòm nhìn được tương đối hữu hạn, cho nên không mau chóng nắm giữ hết được.
"Tôi cũng phải ở đây lâu như thế sao?" Nhan Tiểu Trúc hỏi.
Cuối cùng Cố Phi cũng quay ra liếc cô ấy: "Hình như đâu có ai bảo cô tới, là do tự cô theo đến đấy."
Nhan Tiểu Trúc nghẹn lời, cô vô cùng hối hận, lòng tò mò quả nhiên có thể hại chết người, nhưng sao cô biết được chuyện kế tiếp sẽ nhàm chán đến mức này chứ, chán đến chết.
"Thật uể oải quá!" Nhan Tiểu Trúc đứng dậy muốn duỗi người một cái, mới vừa đứng lên một nửa đã bị Cố Phi quát ngưng lại: "Đừng lộn xộn, ngồi xổm xuống!"
Nhan Tiểu Trúc khóc, duỗi người thôi cũng không được luôn!
"Cô có thể đi trước mà!" Cố Phi lấy ra đoạn dây thừng có móc câu đưa cho Nhan Tiểu Trúc, "Móc vào, sau đó tuột xuống."
Nhan Tiểu Trúc không nhận lấy, cô không phải không nghĩ tới rời đi. Suy cho cùng thì sự tò mò của cô quá lớn, muốn nhìn đến kẻ lập dị Cố Phi sẽ làm ra chuyện gì.
Không dám đứng dậy, Nhan Tiểu Trúc cơ hồ là bò tới bên cạnh Cố Phi, nghiêng đầu nhìn cuốn sổ hắn ghi chép, chợt nói: "Xác thực có thể tìm ra quy luật cố định của NPC, có điều người chơi Ngắm Hoa Trong Màn Sương thì làm sao? Bọn họ cũng là không gián đoạn để người ở trong trụ sở suốt 24 giờ, người chơi không có quy luật không sai lầm tí nào được." So với im lặng không nói gì ngồi xem, không bằng tham gia vào, Nhan Tiểu Trúc nghĩ, cuối cùng cũng đưa ý kiến tương đối giàu nhân ái.
"Chẳng phải là đang quan sát ư?" Cố Phi nói.
"Danor George xuất hiện chưa?" Nhan Tiểu Trúc hỏi.
"Chưa thấy." Cố Phi nhìn trời, thời gian trong game lúc này đã tiếp cận hoàng hồn, khí trời bắt đầu hơi tối. Tuy nhiên sẽ không tối sầm hẳn xuống, nhưng sẽ có ảnh hưởng rõ ràng đến phạm vi nhìn. Ra tay trong đêm tối có lẽ có ưu thế hơn chút. Song, cũng cần nhìn hoạt động của những NPC kia có giống hiện tại không nữa.
"Kỳ thực Danor George xuất hiện khi nào, tôi có thể dò la được." Nhan Tiểu Trúc nói.
"Vẫn thôi đi. Đằng nào cũng thấy." Cố Phi nói. Chuyện có thể tự làm được dễ dàng, hắn không muốn gây nghi ngờ không cần thiết.
"Ồ, ra kìa. Hình như chính là gã!" Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo liền đến, đang bàn đến Danor George, thì thấy cửa tòa thị chính được canh phòng nghiêm mật có một người đi ra ngoài.
"Thấy rồi." Cố Phi đáp. Hắn lựa chọn địa điểm này chính là vì dù không cần kính viễn vọng vẫn có thể quan sát rõ ràng cửa lớn tòa thị chính. Trong lúc quan sát ghi lại thông tin về các NPC khác, hắn vẫn luôn không buông lỏng độ chú ý với nơi này. Người vừa ra cửa hắn đã sớm thấy được, còn cần Nhan Tiểu Trúc nhắc nhở ư?
"Kia là Danor George à?" Cố Phi chỉ là không xác nhận được thân phận.
"Hình như vậy." Nhan Tiểu Trúc cũng không dám khẳng định chắc chắn, lúc đó cô ở trong đám đông tùy tiện liếc mắt nhìn qua NPC này thôi.
Cố Phi dời kính viễn vọng tới trên người hư hư thực thực là Danor George, nếu như đây là mục tiêu hắn ám sát, tốt xấu cũng phải nhớ kỹ dáng vẻ người ta ra sao mà.
Người đó ra khỏi tòa thị chính, chậm rãi xuống từng bậc thang. Mà các người chơi Ngắm Hoa Trong Màn Sương vốn nhìn như quá nhàn rỗi chẳng làm gì lúc này đều có hoạt động. Xem ra có thể xác nhận chắc chắn thân phận. Cố Phi nghĩ, nhớ cho kĩ vẻ ngoài của Danor George. Một NPC nam tính thành thục có để râu ngắn, thoạt nhìn khá khí thế. Bên hông đeo một thanh kiếm dài, tay trái giữ chuôi kiếm, bước đi chậm chạp lại mạnh mẽ.
Trong lòng Cố Phi bấy giờ hơi lo lắng. Nếu người chơi Ngắm Hoa Trong Màn Sương lúc này chủ động lên hỏi tiến độ nhiệm vụ gì gì với Danor George, thế thì Danor George hoàn thành một khâu trong nhiệm vụ này xong, có trực tiếp trở về tòa thị chính hay không? Từ đáy lòng Cố Phi mong mỏi Danor George là một NPC khí khái, làm việc theo trình tự, không bị ảnh hưởng bởi người chơi.
Tình huống phát triển khá phù hợp sự mong đợi của Cố Phi, Danor George xuất hiện, người chơi Ngắm Hoa Trong Màn Sương cũng có động tĩnh theo. Nhưng không ai tiến lên cả. Ánh mắt của bọn họ chỉ nhìn theo Danor George, nhìn hắn từng bước từng bước chuyển động trong sân.
Ánh mắt Cố Phi dõi theo, trên tay không ngừng ghi chép thật nhanh. Mà hết thảy hành vi của NPC trong sân, đều bởi Danor George xuất hiện mà có một chút biến hóa, Cố Phi âm thầm kêu khổ. Nó có nghĩa các thông tin trước đó ghi lại rất có thể đều uổng phí. Bởi vì Danor George có mặt và không ở đây hoàn toàn là bất đồng tình huống, mà hắn cần nắm giữ hoàn cảnh khi Danor George xuất hiện lần nữa. Như vậy liền tốn thêm nhiều thời gian rồi...
Người chơi không ảnh hưởng đến hành động của Danor George, đây là tin tức tốt duy nhất. Cố Phi quét mắt nhìn toàn sân, phát hiện trong đám Ngắm Hoa Trong Màn Sương có mấy người cất bước đi tới nơi nào đó trong trụ sở. Cố Phi chợt có chủ ý, đảo kính viễn vọng qua mấy người họ, thấy là đám người hội trưởng Lưu Phong Tam Thán, Phiêu Lưu cũng có ở đó.
"Tên này, đi tới đâu liền chui vào đoàn nào đó chơi một phen hả?" Cố Phi nhớ tới vụ Phiêu Lưu ở thành Vân Đoan gia nhập dong binh đoàn Hắc Thủ. Cao thủ như gã, tự nhiên muốn vào dong binh đoàn nào mà chẳng được, một đống người muốn cướp mời. Hóa ra tên này là vua ăn máng khác nha! Cố Phi nghĩ.
Vị trí đám Lưu Phong Tam Thán đúng như Cố Phi dự đoán, là nơi Danor George đi. Trong quá trình Danor George đi dạo chậm rãi, từng có hai lần dừng chân, theo thứ tự là hỗ động với NPC khác. Mà vị trí hiện tại là lần thứ ba dừng chân, tiến hành hỗ động trao đổi nhiệm vụ với người chơi, đại khái chính là giống kiểu tuyên bố tiến độ nhiệm vụ kia.
Sau đó, người chơi rời khỏi, Danor George tiếp tục đi tiếp, rồi lại nghỉ chân lần thứ tư, vẫn là nói chuyện với NPC khác.
Hết lần ấy, Danor George xoay người trực tiếp trở về tòa thị chính.
"Này... sao có cơ hội ra tay được?" Nhan Tiểu Trúc cũng thấy rõ toàn cảnh, Danor George đi một vòng ở trước mắt bao người, đây thì có cơ hội ám sát gì chứ.
"Nói ngay là không có cơ hội vẫn còn sớm." Cố Phi nói. Từ vừa rồi quan sát sơ qua, con đường Danor George đi qua cũng không có địa phương ẩn núp nào. Muốn hoàn thành vụ ám sát thần không biết quỷ không hay có lẽ không có khả năng.
Nhưng không có nghĩa là không có! Chỉ là mình chưa tìm ra. Cố Phi nghĩ như vậy, hạ quyết tâm hồi sau trở về quan sát kĩ thêm. Rồi bắt đầu cất từng thứ một vào túi, Nhan Tiểu Trúc vui mừng dị thường: "Muốn rời đi hả?"
"Ừm... Chờ lần sau hắn xuất hiện lại trở về quan sát thêm, giờ quan sát cũng không có ý nghĩa gì." Cố Phi nói.
Nói xong lấy ra dây thừng, cài chắc móc câu trên đầu tường: "Trượt xuống thôi!"
"Anh trước đi!" Nhan Tiểu Trúc vẫn hy vọng được làm mẫu.
Vì vậy liền thấy Cố Phi thả người nhảy xuống.
"Ấy! Anh..." Nhan Tiểu Trúc giật mình hô lên. Trong trò chơi là có vụ ngã chết đó, mà tính kháng va chạm sẽ khác biệt bởi chức nghiệp lẫn cách thêm điểm, nói chung thì pháp sư hiện giờ không phải là một nhân vật chịu té không chết được, độ cao mười mấy mét đủ chết chắc. Nhan Tiểu Trúc duỗi đầu muốn xem thảm kịch, kết quả thấy Cố Phi trước khi sắp rơi xuống đất chỉ một ngón tay, người lóe sáng, biến mất từ giữa không trung, vững vàng đứng trên mặt đất, quay đầu ngước nhìn Nhan Tiểu Trúc: "Tôi gì cơ?"
Nhan Tiểu Trúc cạn lời. Tính kháng va chạm của pháp sư có người đồn cần xem thể hiện từ pháp thuật nữa, ví dụ như thi triển pháp thuật khiến thân mình chợt nhẹ như lông vũ rơi xuống từ từ. Dịch Chuyển Tức Thời giữa không trung, cũng coi như là một biện pháp hay đấy!
Nhan Tiểu Trúc không dám nhảy từ hơn mười mét, nắm chặt dây thừng rồi từng li từng tí tuột xuống, cuối cùng không có xảy ra tai vạ gì.
Cố Phi thu dây lại, Nhan Tiểu Trúc ở bên hỏi: "Kế đến làm gì?"
"Lần sau trở về quan sát." Cố Phi trả lời.
"Giống như hôm nay à?" Nhan Tiểu Trúc hỏi.
"Ừ!" Cố Phi đáp.
"Còn có cách gì khác không." Nhan Tiểu Trúc nói.
"Thì không thiếu được thu thập thêm tình báo." Cố Phi đáp lại.
"Cần tôi giúp anh hỏi thăm gì không?" Nhan Tiểu Trúc hỏi.
"Tạm thời chưa cần... Nghĩ ra thì tôi sẽ nói với cô." Cố Phi nói.
"Có lẽ nên tìm chị tôi tới giúp. Cô ấy biết nhiều thứ hơn tôi nhiều." Nhan Tiểu Trúc nói.
Cố Phi nghĩ đến phân tích của Quỷ Đồng với mình trước kia, hiển nhiên cô ấy là một người thông minh, vả lại so với kẻ di dân như Nhan Tiểu Trúc, thì cô ấy hẳn là hiểu biết thành Hạ Vụ hơn, có thể giúp gì đó thật.
"Hmm, vậy nếu có chuyện, tôi tìm hai chị em cô nữa vậy!" Cố Phi nói.
Hai người tạm biệt tại chỗ. Cố Phi đang hồi ức về hành động của Danor George, hy vọng từ đó có thể tìm ra sơ hở, lúc này Hữu Ca chợt gửi tin nhắn cho hắn: "Tra được chút đầu mối!"
"Gì thế?" Cố Phi nhắn lại.
"Rừng cây Sồi, quanh thân rất nhiều chủ thành đều có. Thế nhưng, từ nhật ký thì biết được trước khi gã nhận nhiệm vụ đến thành Hà Vụ từng ghé qua thành Lâm Thủy, vậy thì chủ thành nhắc tới chỉ có một." Hữu Ca nói.
"Thành Lâm Ấm đúng không?" Cố Phi hỏi.
"Làm sao cậu biết?" Hữu Ca kinh hãi.
"Bởi vì chỗ ấy nhiều cây." Cố Phi đáp.
"Cách suy đoán như cậu quá thô ráp, phải biết rằng..." (cắt bớt mấy trăm chữ)
Cố Phi trực tiếp bỏ qua tin nhắn ấy của Hữu Ca, lần nữa nhắn tới: "Tôi cũng có chút manh mối."
"Là cái gì?"
Cố Phi nói thế, Hữu Ca hỏi trước: "Không có nhiệm vụ trong danh sách đi?"
"Ừ!"
"Xùy!" Hữu Ca cũng theo tư duy người chơi thông thường...
Cận Chiến Pháp Sư
Đánh giá:
Truyện Cận Chiến Pháp Sư
Story
Chương 458: Danor George đi ra.
10.0/10 từ 16 lượt.
Truyện Cận Chiến Pháp Sư
Story
Chương 458: Danor George đi ra.
