Cận Chiến Pháp Sư
Chương 277: Cửa ải đường núi nguy hiểm.
Chương 277: Cửa ải đường núi nguy hiểm.
Tại chỗ người chơi, bất luận cao thủ hay người chơi kém hay người bình thường, đều chưa từng thấy cảnh tượng như vậy. Sơn tặc giữa hai ngọn núi giống như thuỷ triều, ùn ùn kéo đến chỗ các người chơi đang đứng trên sườn núi. Bình thường luyện cấp, sao gặp được nhiều quái dày đặc như vầy chứ?
Đường núi không hề rộng rãi tí nào, không đủ quá nhiều người chơi như thế này kề vai nhau đi về phía trước, lúc này hơn một ngàn người xếp thành một hàng dài nối liền, Tung Hoành Tứ Hải ở đoạn trước c*̉a đội ngũ, đám dong binh đoàn ở đoạn sau. Đám sơn tặc đang sáp vào bên hông đội ngũ Tung Hoành Tứ Hải.
Người chơi thuộc dong binh đoàn phía sau đang la sợ hãi, người chơi Tung Hoành Tứ Hải phía trước bị công kích lại không có chút hoảng loạn nào.
Bọn họ vừa ngăn cản quái đánh sâu vào, vừa lui về bên cạnh sườn đường núi, nháy mắt đã kéo rộng chiến trường sang một góc.
Hàn Gia Công Tử cầm bình rượu lắc lắc: "Xem đi, chuẩn bị đầy đủ mà! Đã sớm biết bọn họ đã từng làm thử một lần."
"Nhưng trận thế này..." Hữu Ca giương mắt quan sát, số lượng tiểu quái hiện tại xác thực rất kinh người, nhưng đối với người chơi thật ra không tính là uy hiếp quá lớn.
Dù sao những sơn tặc Ô Long này chỉ là quái nhỏ cấp 30 thôi, đẳng cấp c*̉a người chơi đều đã 40 hết, lại còn nhiều người chơi tụ tập chung một chỗ, thành viên Tung Hoành Tứ Hải nhanh chóng lùi lại mở rộng chiến trường hơi sang hướng bên cạnh, sau đó chiến sĩ lên đầu, pháp sư công kích, tiễn trận c*̉a cung tiễn thủ trước đây làm Cố Phi và Tế Yêu Vũ núp trong rãnh rồi phải đi đường vòng c*̃ng bắt đầu bắn một lượt.
Đám cướp ấy tới bao nhiêu, ngã đổ bấy nhiêu, thi thể trên mặt đất chồng chất như núi, đứa c*̃ biến mất, rồi ngã xuống đứa mới, các trang bị, vật phẩm, tiền tài mọc lên như nấm.
"Trận thế này, Tung Hoành Tứ Hải đã giải quyết ổn thoả, hoàn toàn không cần chúng ta hỗ trợ mà!" Hữu Ca giờ mới nói hết lời.
Hàn Gia Công Tử cười lạnh: "Đây là lần này có chuẩn bị, lần đầu tiên chắc chịu thiệt không nhỏ ở nơi này. Đám quái nhỏ này không lợi hại gì, nhưng số lượng nhiều, lại đột ngột đến, bất ngờ xuất hiện bên cạnh mình, thế nào c*̃ng không trở tay kịp đấy! Lần này có chuẩn bị, đương nhiên xử lý dễ dàng."
Tung Hoành Tứ Hải đích thực xử lý chúng dễ dàng. Đội ngũ bày ra trận hình bao rút dây ở đầu đường núi kia, quái nhỏ NPC đều là đám c*̉ cải lỗ mãng, không biết thay đổi cách tấn công gì cả, một lòng một dạ dũng cảm tiến tới, ồn nào chui vào trận bao rút dây c*̉a Tung Hoành Tứ Hải.
Trong trận hình lớn kia thì lửa từ pháp sư phủ đầy trời, tên rơi giống như bão tố, đám quái xông vào chẳng làm được trò trống gì đã ngã nhào, hoàn toàn không có gì bất ngờ.
"Sức mạnh nhiều người quả thật lớn!" Các người chơi liên tục cảm khái. Nhất là những người chơi thuộc dong binh đoàn chuyên nghiệp. Đội c*̉a họ lớn nhất chỉ mấy chục người, làm sao từng trải thế tiến công c*̀ng nhau từ mấy trăm người, tự nhiên là rung động sâu sắc.
Thế tấn công c*̉a quái nhỏ yếu dần, trận hình bao rút c*̉a Tung Hoành Tứ Hải đã huỷ bỏ, người chơi cận chiến xông lên sườn núi phát động phản công với đám quái nhỏ, các người chơi dong binh đoàn cuối c*̃ng c*̃ng kiếm được cơ hội chen chân, nhốn nháo xông lên giết địch.
Lúc này nhìn sơ tốp năm tốp ba đám quái đều là dạng người già yếu rớt lại lúc xung phong, số lượng người chơi lại chiếm ưu, trung bình mỗi quái nhỏ lọt vào tay bảy tám gã chức nghiệp cận chiến vây đoạt, và 4-5 gã công kích tầm xa bắn lén.
Người chơi vừa đoạt nhau giết quái, vừa căng to con mắt nhìn chằm chằm đám quái rơi xuống cái gì.
Hệ thống là công bằng chính trực đấy, dù sắp xếp kẻ ám sát trong chuỗi nhiệm vụ ư, đó c*̃ng chỉ là quái nhỏ cấp 30 thôi. Rơi ra một đống trang bị mà người chơi cấp 40 đều không thể sử dụng.
Tuy là chất lượng tệ như vậy, nhưng khắp nơi trên sườn núi đều có, tính số lượng thôi c*̃ng hết sức có độ hấp dẫn rồi. Đột ngột trên sườn núi bên kia có vài người chơi đang giết quái nhỏ đến gần bên này, nhìn thấy ở đây trang bị đầy đất, bọn người chơi ấy nhất thời đều choáng váng hoa mắt.
Bọn họ chính là những kẻ chừng cấp 30 thôi, chạy đến đây luyện cấp mà. Những đồ bỏ đi trong mắt người chơi cấp 40, thì ở trong mắt họ đều là bảo vật đó! Nhìn những người chơi này hình như cấp đều rất cao, lại không có ý nghĩ nhặt những trang bị này, mấy người họ bắt đầu ừng ực ừng ực mà nuốt nước bọt.
Nhưng lòng người chơi cấp cao có thể không cao vời tí nào.
Nếu như là bình thường ư, tuỳ tiện bạo ra một trang bị cấp 30, bản thân không cần, bên cạnh có người chơi mới cấp 30 khác, thì bọn họ muốn nhặt liền nhặt đi! Nhưng lúc này khắp sườn núi đều có, bản thân không chiếm, để cho tất cả mấy người kia lượn hết đi, không phải là kiếm lời to quá rồi hả?
Các người chơi suy nghĩ đến đây trong lòng đã không còn bực tức, vì vậy vốn không có ý định nhặt đồ cấp thấp, bây giờ nhao nhao c*́i xuống thò tay, lượm sạch sẽ cả đường núi, ngay cả vải vụn c*̃ng không để chừa một mảnh, sau c*̀ng còn trừng mắt ra oai với mấy người chơi mới đang nhìn lên núi kia.
Điều này khiến mấy tay mơ không hiểu ra làm sao, không biết hành vi bản thân phạm tội ngập trời gì, dẫn tới nhiều người như thế muốn dùng ánh mắt giết chết mình.
Dọn dẹp chiến trường xong, đội ngũ tiếp tục đi tới. Tung Hoành Tứ Hải kiểm kê nhân số lại một chút. Tuy vừa rồi đánh một trận chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng hỗn chiến lớn như vậy xuất hiện chút ngoài ý muốn là không thể tránh được.
Kiểm kê một phen hoàn tất, Tung Hoành Tứ Hải trong hỗn chiến vừa rồi cũng lừng lẫy hi sinh mười người, về phần dong binh vào thời điểm phản kích đoạt quái đằng sau c*̃ng có mấy người chết trận. Nhưng lúc đó đã có khá ít quái rồi, thật khó tưởng tượng có thể tạo ra đả kích trí mạng đến thế.
Mọi người dám khẳng định rằng vẻ ngoài quá giống kẻ cướp, bị những người khác coi thành NPC mà xử đẹp... Lúc đó loạn mà, mọi người lại mới tụ tập với nhau đây thôi, chẳng hề quen biết lẫn nhau, loại chuyện này vẫn rất có khả năng xảy ra.
Một trận chiến này chỉ có kinh hoảng chứ không có nguy hiểm, nhưng giúp các người chơi biết phải phòng bị trước.
Số lượng quái nhỏ nhiều thế kia thật ra là rất đáng sợ đấy, nhưng vừa rồi người chơi chiếm ưu thế về đẳng cấp, người chơi Tung Hoành Tứ Hải lại sớm chuẩn bị tâm lý, lúc giao chiến liền lập tức chiếm giữ điều kiện thuận lợi nhất để dùng trận hình bao rút dây hợp lý nhất, vậy mới khiến việc chiến đấu có vẻ rất đơn giản dễ dàng.
Nếu như tiếp theo, chuyển sang nơi khác, đổi đẳng cấp c*̉a quái vật, vậy thì thêm một lần tập kích bất ngờ, còn có thể đơn giản thế sao?
Xem ra Tung Hoành Tứ Hải cũng là trải qua trận chiến này, sau đó mới ý thức được vấn đề không đơn giản, cho nên xuất hiện ý nghĩ tìm nhiều người giúp đỡ trong đầu. Hơn nữa bọn họ mới chiến đấu ăn chắc mười phần như vậy lại còn tổn thất hơn mười người, đến lúc bị đánh bất ngờ khác càng khó nói rồi.
Sau này rời xa thành Vân Đoan, người hi sinh không còn bù vào nhanh chóng nữa, đích xác là một vấn đề lớn.
Các người chơi giỏi suy nghĩ thuộc dong binh đoàn, vừa trải qua chuyện này, còn đang suy xét cẩn thận nhiệm vụ này ở trong lòng.
Cứ như vậy đi tiếp một đoạn, liền chân chính bước lên đường núi sơn mạch Ô Long rồi.
Đường núi nãy có thể nói là không bằng so với trước kia, lên lên xuống xuống vẫn là sườn núi hoà ái dễ gần đâu.
Lúc này một bên đường núi là vách đá, bên kia chính là vực sâu thăm thẳm. Một là gặp trở ngại, hai là nhảy núi, muốn hình dung bằng một câu thì chính là trái phải đều là đường chết, bạn xem đường núi này cỡ nào nguy hiểm.
Đội ngũ người chơi sẽ càng kéo dài hơn, người chơi chưa từng đi qua đường này đều không dám đi gần bên núi bên kia. Lỡ may một trận gió mạnh đột nhiên thổi qua một chút mà không đứng vững, sau này người ta đồn là bị gió thổi xuống vực, thế thì giấu mặt mũi vào đâu được? Vẫn là bám sát vách núi tương đối thực tế.
Còn có một vài kẻ có sức tưởng tượng phong phú, bắt đầu lo lắng ở đây đột nhiên bị hệ thống phục kích như trước thì nên làm cái gì bây giờ?
Tuy rằng vách núi này nhìn sơ qua không có chỗ nào để ẩn thân cả, nhưng bạn nói lý lẽ với hệ thống thì bạn thua chắc.
Chỉ cần trực tiếp cho chúng xuất hiện bên cạnh, sáng vụt một phát liền có quái ở cạnh bạn rồi, bạn có thể làm gì hệ thống? Bạn nói thế này không hợp lý? Cmn quái trong khu luyện cấp đều là xuất hiện như thế, có người đặt câu hỏi hợp lý hay không sao?
Loại suy nghĩ có chút buồn lo vô cớ này là sở trường c*̉a Hữu Ca trong Công Tử tinh anh đoàn đấy. Lúc này hắn lại treo khuôn mặt sầu lo, hỏi Hàn Gia Công Tử: "Cậu thấy nếu bây giờ hệ thống đột ngột cho ra rất nhiều quái nhỏ lên trên đường núi này, chúng ta có phải đều tiêu đời không?"
"Độ khó c*̉a vấn đề này quá cao..." Hàn Gia Công Tử nói, "Tôi say rồi."
"Sẽ không đâu!" Lục Nguyệt Vũ cư nhiên mở miệng nói chuyện, "Chuyện này không hợp lý mà, ở đây sao lại có quái đi ra chứ? Từ trong đá chui ra ngoài sao?" Lục Nguyệt Vũ sờ thử vách đá, tìm kiếm khe hở có thể khiến người chui ra.
"Không cần! Chỉ cần trực tiếp đổi mới là ra rồi." Hữu Ca nghiêm túc trả lời, cũng trích dẫn nguyên lý vận hành c*̉a khu luyện cấp.
Cố Phi lệ rơi đầy mặt. Hữu Ca à! Bàn vấn đề hợp lý hay không với Tiểu Vũ, cậu đã thua chắc...
Vì vậy Lục Nguyệt Vũ suy nghĩ quan hệ giữa đánh quái khu luyện cấp mà Hữu Ca nêu ví dụ và c*̣c diện trước mắt, chờ cô ấy nghĩ thông thì Hữu Ca đã quên mất từng nói chuyện này với cổ rồi...
"Hey hey, sao không đi nữa, sao không đi nữa rồi?"
Chợt đội ngũ càng đi càng chậm, có nhiều chỗ đã dừng bước, các người chơi đang nghi vấn, nhưng rất nhanh yên tĩnh lại.
Đây chính là ưu thế c*̉a game online, kênh nói chuyện thuận dùng cỡ nào mà! Loại tình huống đoạn trước c*̉a đội ngũ xảy ra vấn đề, sau đó đoạn giữa và sau không biết được hiện trạng là tuyệt đối không thể xảy ra.
Phía sau mới xuất hiện chút nghi vấn thôi, người phía trước đã gửi tin tức về tới nơi: "Đường gãy rồi!"
"Đường gãy rồi? Đây là có ý gì?" Những ai đã đi đường này như Công Tử tinh anh đoàn nhất thời không hiểu được. Lục Nguyệt Vũ phản ứng lại nhanh, sững sờ nói: "Bị đổi mới ư?"
Với thói quen tốc độ c*̉a cô ấy, xác thực không thể chịu đựng nổi loại đội ngũ lớn chầm chậm hành quân, bây giờ còn trực tiếp dừng tại chỗ nữa.
Người phía sau vẫn không hiểu "đường gãy rồi" là có ý gì, địa hình hiểm trở c*̉a đường núi c*̃ng không cho phép tuỳ tiện chen lấn tới phía trước, chỉ có thể yên lặng chờ đấy. Tin tức từ đoàn trưởng các dong binh đoàn truyền về, bên Đảo Ảnh Niên Hoa phía trước đã nói rất nhanh giải quyết khó khăn, mọi người hãy chờ.
Quả nhiên, không chờ lâu thì đội ngũ lại bắt đầu chậm rãi đi tới, vừa đi vừa nghe thấy đằng trước không ngừng vang lên tiếng thán phục theo loại giờ mới bửng tỉnh hiểu ra.
Thẳng tới khi đám Cố Phi tới nơi mới hiểu được là thế nào, đoàn người tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt mà ngơ ngác nói: "Moá, đường thực sự bị đổi mới!"
Lục Nguyệt Vũ đắc ý. Trước mặt, con đường c*̃ núi Ô Long giống như là vô duyên vô cớ bị gãy mất khoảng ba mét.
Bất quá phía trên nó có đặt một tấm ván gỗ làm thành cầu bởi tay người chơi: Hay thanh gỗ dài hơn ba mét vắt ngang nối lại hai đoạn, ở trên có từng đống từng đống rơm rạ trải lên tấm ván. Cầu ấy rất đơn sơ, rất mạo hiểm.
Người chơi đi lên đó đều nơm nớp lo sợ, ở đây có khối gã đứng sát sạt vách tường mang vẻ mặt vàng vọt, thoạt nhìn là không dám đi qua cây cầu tự làm này.
"Xì, này có gì ghê gớm!" Tế Yêu Vũ chẹp miệng, lên cầu rồi, tốc độ còn rất nhanh, nháy mắt vượt qua mấy người, hành vi không kỷ luật qua cầu thế này làm mấy gã vốn trên cầu sợ hãi.
Tiếp đó Lục Nguyệt Vũ c*̃ng đạp chân lên.
"Nhiệm vụ này chơi thật vui nha!" Lục Nguyệt Vũ vừa hưng phấn, vừa c*́i người xốc bản gỗ lên để nghiên cứu.
Người đứng trước cô ấy rõ ràng cảm thấy dưới chân mình chợt lỏng lẻo, xoay người lại xem thử, chân mình một nửa đã giẫm ở giữa không trung, dưới chân chính là vực sâu hoàn toàn không thấy đáy.
"Á..." Người nọ bỗng cảm giác dưới chân mình không có mặt đất liền không thu lại lực được, chân lập tức mềm nhũn, thân thể rất phối hợp chao đảo, té xuống.
----------------
ps: Dịch chương này, cảm thấy không ưng ý lắm. khi nào rảnh chỉnh sửa lại vậy :
Cận Chiến Pháp Sư
Đánh giá:
Truyện Cận Chiến Pháp Sư
Story
Chương 277: Cửa ải đường núi nguy hiểm.
10.0/10 từ 16 lượt.
Truyện Cận Chiến Pháp Sư
Story
Chương 277: Cửa ải đường núi nguy hiểm.
