Cận Chiến Pháp Sư

Chương 274: Nhiệm vụ bảo tiêu.


Chương 274: Nhiệm vụ bảo tiêu.


Trong quán rượu Tiểu Lôi tụ tập những dong binh đoàn tương đối cường hãn trong thành Vân Đoan. Có lẽ trước đó có rất nhiều dong binh đoàn giấu tài không ai biết rõ, nhưng sau lần hoạt động thi đấu vừa rồi giống như trải qua quá trình sinh tồn giữ lại những đoàn tốt.


Mặc kệ dong binh đoàn này ở trong trận đấu thắng hay thua, thì trong đoàn có điểm đặc biệt gì, có cao thủ đặc biệt nào không, đều đã thể hiện rõ rệt trong cuộc thi.


Lấy các dong binh đoàn trong quán rượu hiện giờ để làm ví dụ, Công Tử tinh anh đoàn thì không cần bàn nữa, trừ bọn họ ra, Ngân Nguyệt ngồi ở đây đương nhiên là vì "Vương Hiệu Lệnh" c*̉a hắn.


Kỹ năng loại chiến trận hiển nhiên là thư ắt không thể thiếu khi đoàn chiến nhưng loại kỹ năng này được biết phải là Thánh Kỵ Sĩ cao cấp hơn nữa mới có được, hiện tại Ngân Nguyệt có, lập tức thành một kẻ đóng vai tiền vệ, được các công hội lớn lấy lòng c*̃ng là chuyện đương nhiên.


Không tính đến hắn ta, như dong binh đoàn Tử Tinh c*̉a các cô gái, kỳ thực không có thực lực gì, nhưng chỉ cần một Tế Yêu Vũ hung hãn tồn tại, lập tức có giá trị mời đến.


Về phần dong binh đoàn c*̉a đám người Anh Trủng Nguyệt Tử kia, Cố Phi về sau mới biết được tên gọi là "Đại Săn Giết", thành viên đều đến từ công hội c*̉a chính bọn họ, là một dong binh đoàn đặc biệt chỉ tụ tập các cao thủ chơi bẫy.


Cứ hễ là dong binh đoàn có điểm nổi bật, đều ở trên danh sách mời c*̉a Tung Hoành Tứ Hải ngày hôm nay, đến c*̀ng vì cớ gì, người c*̉a Tung Hoành Tứ Hải còn chưa xuất hiện bóng nào, mọi người chỉ có thể thầm suy đoán.


c*̃ng may không phải chờ lâu lắm, lại lục đục có mấy nhà dong binh đoàn đến, sau đó Vô Thệ Chi Kiếm, c*̀ng Đảo Ảnh Niên Hoa và Phong Hành là hai thành viên nòng cốt c*̉a Tung Hoành Tứ Hải đã đến quán rượu.


Công hội đoạt giải quán quân, ngai vàng số một thành Vân Đoan c*̉a Tung Hoành Tứ Hải đã không ai có thể rung chuyển, mặt hội trưởng Vô Thệ Chi Kiếm đỏ lừ lừ, lúc tiến vào mang đầy mùi rượu.



Vân Trung Mục Địch, Nghịch Lưu Nhi Thượng, c*̀ng những đội trưởng c*̉a các dong binh đoàn ở đây kỳ thực đều là hội trưởng c*̉a công hội lớn thành Vân Đoan, mọi người từ lúc bắt đầu thành lập công hội vẫn tranh sáng đấu tối, bây giờ Tung Hoành Tứ Hải rốt cuộc một nhà độc đại, thấy những người ấy khó tránh khỏi chuyện hăm hở bắt chuyện thầm chọc tức một phen.


"Ha ha, lão Vân! Đã lâu không gặp rồi!"


"Ồ. Nghịch Lưu, gần đây vẫn khoẻ chứ!"


Giọng Vô Thệ Chi Kiếm lớn đến nỗi đinh tai nhức óc, người trong cả phòng đều nhíu nhíu mày.


Dáng vẻ có ý giống như nhà giàu mới nổi thế này khiến tất cả mọi người đều cảm thấy khá khinh thường, cho rằng người như thế ấy cư nhiên lại lãnh đạo công hội lớn nhất thành Vân Đoan, thực sự là nỗi buồn đau c*̉a toàn thể người chơi thành Vân Đoan.


Tiếp đó Vô Thệ Chi Kiếm lại chào hỏi với từng dong binh đoàn khác, thái độ trở nên khiêm tốn nhã nhặn hơn ban nãy rất nhiều, nhất là lúc chào hỏi với các cô gái Trọng Sinh Tử Tinh, khiêm tốn đến mức khiến người cả phòng muốn ói. Hệt như là vở kịch then chốt luôn để lại cuối c*̀ng vậy.


Vô Thệ Chi Kiếm bắt chuyện một vòng hoàn tất, cuối c*̀ng đến bàn Công Tử tinh anh đoàn bên này, thì chính là chào hỏi từng mỗi người ngồi đây một phen, ngay cả Ngự Thiên Thần Minh vốn là một thành viên bình thường trong Tung Hoành Tứ Hải c*̉a hắn c*̃ng nhận được tiếp đãi trịnh trọng từ hắn ta.


Đây c*̃ng là đãi ngộ mà dong binh đoàn khác không hưởng tới.


Làm nhân vật chính trong vở kịch quan trọng, Cố Phi được lưu lại thành người cuối c*̀ng. Vô Thệ Chi Kiếm lôi kéo tay Cố Phi, lắc lên lắc xuống một phen. Mà Đảo Ảnh Niên Hoa và Phong Hành đi bên cạnh hắn ta lúc này mang vẻ mặt có chút không được tự nhiên, một kẻ rất tức giận, một rất mờ mịt.


Vô Thệ Chi Kiếm hỏi han hồi lâu, sau c*̀ng nói: "Cậu làm người chơi thành Vân Đoan chúng ta nở mày nở mặt rồi, tôi kiêu ngạo vì cậu đó!!!"


Đám người trong cả phòng rốt cục không nhịn được, một người tại góc vị trí bên kia trực tiếp vỗ bàn đứng lên, trừng mắt sang đây: "Vô Thệ cmn có việc thì mau nói đi, lằng nha lằng nhằng là muốn bị chém hả! Tự nhìn dáng vẻ thấy gớm c*̉a mình đi!!!"



Vô Thệ Chi Kiếm rốt cục buông tha Cố Phi, sau khi quay đầu nhìn xem thì cười ha hả: "Ha ha, nói chuyện chính, nói chuyện chính!"


"Cô gái kia hung hãn thật! Người nào thế?" Cố Phi kinh ngạc. Cho dù cả phòng ai ai c*̃ng bất mãn, nhưng lời nói trực tiếp như vậy, không cho người ta mặt mũi quá rồi, cô gái này hết sức mạnh mẽ mà!


Hữu Ca lập tức chen lên giới thiệu: "Đây là đội trưởng c*̉a Thất Thải Vân Gian đứng thứ tư trong cuộc thi đấu dong binh đoàn lần này, Cố Tiểu Thương, c*̃ng là hội trưởng công hội bậc ba Thải Vân Gian, trước khi Tế Yêu Vũ tới, cô gái mạnh nhất ở thành Vân Đoan chính là cô ấy, nghe nói Vô Thệ Chi Kiếm theo đuổi cổ lâu lắm rồi!"


"Woa. Mắt nhìn c*̉a Vô Thệ Chi Kiếm rất khác biệt đó nha!" Chiến Vô Thương và Ngự Thiên Thần Minh thán phục.


Dáng dấp Cố Tiểu Thương nói chuyện theo phong thái bình thường mà thôi, nhưng thực sự quá mức mạnh mẽ, khiến người ta nếu không để ý sẽ suy nghĩ sai rồi cảm thấy đây là một đàn ông.


Khác với Lục Nguyệt Vũ, Lục Nguyệt Vũ chỉ là bởi vì không chú ý ăn mặc, mặc trang bị lung tung, hơn nữa giọng nói c*̃ng khá trung tính, cho nên từng bị Cố Phi hiểu nhầm thành đàn ông trong quá khứ. Từ khi cô ấy đổi qua áo giáp chiến sĩ thiết kế điển hình riêng cho phái nữ ở thành Nguyệt Dạ xong, đã không xảy ra loại hiểu lầm tương tự nữa rồi.


Mà Cố Tiểu Thương hoàn toàn phụ thuộc vào vấn đề khí chất. Dù bạn biết rõ người này chính là nữ giới đấy, trong lòng c*̃ng không tự chủ sẽ nhớ một câu: "Woa, cô gái này thật men-lì (manly)..."


Chính là nhờ mấy câu đầy nam tính mà cô rống lên với Vô Thệ Chi Kiếm, cuối c*̀ng Vô Thệ Chi Kiếm c*̃ng dừng hẳn hành vi thăm hỏi c*̉a mình.


Đi tới giữa quán rượu, hắn hắng giọng mà nói: "Những ai ngồi ở đây đều là tinh anh trong giới dong binh thành Vân Đoan cả, ngày hôm nay hẹn tất cả mọi người tới, là có một nhiệm vụ muốn mời mọi người c*̀ng chúng tôi hợp tác một phen."


Lời này vừa nói xong, trong phòng lập tức ong ong vang lên tiếng sợ hãi than.


Tại sao ư? Ngồi đây đều là dong binh đoàn, hiểu biết về các loại nhiệm vụ trong trò chơi không ai có thể rõ hơn bọn họ rồi.



Tuy là những dong binh đoàn này thường hoạt động với tổ mười người, nhưng nói thật ra thì, với nhiệm vụ hiện nay mà hệ thống phát ra, còn chưa có cái nào cần điều binh khoa trương hơn mười người đâu.


Mà Tung Hoành Tứ Hải bây giờ muốn thuê dong binh đoàn làm nhiệm vụ, hiển nhiên nhiệm vụ này không thể nào là loại nhiệm vụ người chơi thầm thuê làm được.


Với thực lực dong binh đoàn 750 người c*̉a bọn họ, người chơi lén thuê làm còn có chuyện họ không làm được? Cho nên chỉ có thể là nhiệm vụ từ hệ thống, nhiệm vụ hệ thống 750 người không thể hoàn thành, còn phải thuê thêm dong binh đoàn, đã thế còn gọi tới toàn bộ cao thủ c*̉a thành Vân Đoan, đây là cái nhiệm vụ khó khăn kiểu gì?


Vô Thệ Chi Kiếm chừa đủ thời gian cho mọi người thán phục, chủ yếu là hắn c*̃ng rất hưởng thụ cảm giác khi tuyên bố nguyên nhân c*̉a sự việc khiến người nghe rung động này.


Chờ an tĩnh trở lại, mọi người đồng tâm nhìn về phía hắn lần nữa, lúc này hắn mới nói tiếp: "Nhiệm vụ này, chính là phần thưởng Tung Hoành Tứ Hải chúng tôi đạt được sau công hội chiến, thật không dám dấu diếm, nhiệm vụ này xem ra chính là một chuỗi nhiệm vụ."


Lần thứ hai náo động.


Cho tới nay, người chơi đều cho rằng nhiệm vụ dành cho một người có phần thưởng cao nhất chính là hình thức chuỗi nhiệm vụ; mà nhiệm vụ đoàn thể c*̉a công hội hình như độ khó cao nhất chính là nhiệm vụ song hướng, ai c*̃ng chưa nghe qua vụ nhiệm vụ công hội còn có thể nhận được chuỗi nhiệm vụ.


Mấy người trong Công Tử tinh anh đoàn nhao nhao nhìn về phía Cố Phi. Chuỗi nhiệm vụ đã bị đồn thành truyền thuyết, nhưng tính ai đã từng hoàn thành nó, e rằng chỉ có mình Cố Phi rồi.


Không phải nói vận may c*̉a những người khác đều chẳng cao nên không đụng phải, mà là gặp phải thường làm một nửa nhiệm vụ liền thất bại, c*̃ng có có khi làm được nửa không tiếp tục được nên tạm gác lại đấy. Làm hoàn chỉnh xong xuôi một chuỗi nhiệm vụ, hiện nay bọn họ chỉ biết có Cố Phi.


Vô Thệ Chi Kiếm lần nữa hưởng thụ cảm giác khiến mọi người thán phục, sau đó tiếp tục giới thiệu: "Nội dung nhiệm vụ này, rất đơn giản, chính là áp tiêu!" (Áp tải mục tiêu đến đích)


"Áp tiêu?" Mọi người giật mình, cái từ ngữ hàm nghĩa mang đầy tính võ hiệp ném ở trong trò chơi thiên hướng phong cách fantasy, xác thực có chút chát miệng, không hợp.



"Chính là ý đó." Vô Thệ Chi Kiếm nói, "Bảo vệ đồ được chỉ định đến thẳng đích đến, từ con đường nhiệm vụ báo trước mà xem, đoạn đường này phải thông qua tổng cộng năm chủ thành, chỉ tính thời gian đi thôi c*̃ng đã tốn sơ sơ mười tiếng đồng hồ. Mà nếu là bảo vệ đồ được chi định, vậy thì dọc con đường này nhất định sẽ gặp phải không biết bao nhiêu lần tập kích cướp bóc."


Mọi người nghe qua đã hiểu đại khái, có người thiếu kiên nhẫn hỏi: "Nói như thế, độ khó chiến đấu trên đường c*̃ng không biết, sao các anh có thể khẳng định 750 người các anh không đối phó được, cần tìm dong binh đoàn giúp đỡ?"


Vô Thệ Chi Kiếm liếc mắt nhìn người này, nghiêm túc nói: "Bởi vì trong đó có quy tắc đặc biệt, thành viên công hội, chỉ có cơ hội sống còn một lần trong quá trình làm nhiệm vụ thôi, nói cách khác, nếu như chết, lập tức bị phán là nhiệm vụ thất bại, mất đi phần thưởng từ nhiệm vụ."


"Khụ..." Mọi người còn đang ngẫm nghĩ chi tiết quy tắc này, Vô Thệ Chi Kiếm lại đã kể ra một quy tắc khác: "Còn có, trong quá trình làm nhiệm vụ, thành viên công hội không có cách nào đổi vị trí ghi lại toạ độ ở chủ thành, điều này có nghĩa gì, mọi người hẳn rất rõ ràng đi?"


Không chờ người khác trả lời, Vô Thệ Chi Kiếm tự giải thích: "Nó có nghĩa là, giai đoạn đầu, đường đi còn gần đây, cho dù có thành viên công hội hi sinh, nhưng có thể tiếp tục dấn thân vào hỗ trợ chiến đấu, nhưng khi đã đi được đoạn đường mấy tiếng rồi thì thành viên đã hi sinh sẽ sống lại toàn bộ ở thành Vân Đoan, không có cách nào giúp đỡ chúng ta."


"Cho nên, các người muốn thuê một số người bên ngoài hỗ trợ, bởi vì chúng tôi không bị quy tắc hạn chế, dù đi đường mấy giờ sau c*̃ng có thể ở chủ thành gần đấy ghi lại toạ độ, sau khi chết c*̃ng có thể sống lại ở đó, tiếp tục giúp các người bán mạng phải không?" Chợt có người lạnh lùng hỏi.


Vô Thệ Chi Kiếm bình tĩnh đáp: "Các vị đều là cao thủ, đương nhiên sẽ không dễ chết như thành viên bình thường c*̉a công hội bọn tôi; thế nhưng phải so sánh với việc thành viên c*̉a bọn tôi chết đi không thể tiếp tục hỗ trợ, thì ưu thế ấy c*̉a các vị đúng là thứ bọn tôi cần đến. Vì thế, trong thù lao nhiệm vụ các vị có thể thêm vào, bồi thường khi hi sinh trong nhiệm vụ, mọi người c*̃ng có thể ngồi xuống chậm rãi thảo luận nó. Trừ những điều trên ra..." Vô Thệ Chi Kiếm cố ý ngừng lại một chút, rồi tiếp tục nói: "Trang bị hay vật phẩm xuất hiện trong giao chiến dọc theo con đường đi tới này, mọi người hoàn toàn cộng hưởng, thấy thế nào?"


Điều kiện này quả thực ưu đãi cực kì, dựa theo quy c*̉ bình thường khi dong binh đoàn làm nhiệm vụ, giúp người thuê giết quái xuất hiện trang bị gì hết thảy c*̃ng đều thuộc về người thuê cả, cho dù trước đó đã nói trước, e rằng chỉ có thể như chín trâu mất một sợi lông. (diễn tả điều nhỏ nhặt không đáng kể, không có tác dụng)


Mà Vô Thệ Chi Kiếm đưa ra hoàn toàn cộng hưởng, ý c*̉a hoàn toàn cộng hưởng chính là ai lấy được thì người đó giữ. Những người chơi ở đây đều suy nghĩ riêng mình ngay lúc này, quán rượu Tiểu Lôi hoàn toàn yên tĩnh.


Trên mặt Vô Thệ Chi Kiếm c*̃ng đã treo lên nụ cười mỉm như đã thắng lợi: "Chuyện cơ bản chính là như thế, mọi người ngồi xuống suy nghĩ cẩn thận và bàn bạc, nghĩ xong nhắn cho tôi một tin, có cái gì không rõ, hoặc có yêu cầu gì, thì pm tôi. Thế thôi, chúng tôi đây xin đi trước."


Vô Thệ Chi Kiếm dứt lời, c*̀ng Phong Hành, Đảo Ảnh Niên Hoa rời đi rồi. Người chơi ở lại quán rượu Tiểu Lôi đều đang suy nghĩ một vấn đề giống nhau: "Làm, hay không làm."


Cận Chiến Pháp Sư
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cận Chiến Pháp Sư Truyện Cận Chiến Pháp Sư Story Chương 274: Nhiệm vụ bảo tiêu.
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...