Cận Chiến Pháp Sư
Chương 271: Quyển 6: Chuỗi nhiệm vụ. - Chương 271: Giải thưởng quán quân (1).
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Quyển 6: Chuỗi nhiệm vụ.

Chương 271: Giải thưởng quán quân (1).
"Ngự Thiên, Ngự Thiên, phát thưởng kìa, mau tỉnh lại!" Cũng may là Cố Phi hiền lành tốt bụng, dù bị Chiến Vô Thương ngăn cản nhưng hắn vẫn cứ đánh thức Ngự Thiên Thần Minh.
"A, có chuyện gì vậy?" Ngự Thiên Thần Minh còn ngái ngủ.
"Đến lúc nhận thưởng, công hội chiến kết thúc rồi!" Cố Phi nói.
"Yeah!!!" Ngự Thiên Thần Minh bừng tỉnh, hắn nhảy dựng lên hoan hô.
Tất cả mọi người đều híp mắt nhìn hắn, bất thình lình, Ngự Thiên Thần Minh biến sắc, khuôn mặt hắn trở nên tái nhợt, tinh thần vừa dâng cao nháy mắt đã biến mất, dáng vẻ thất hồn lạc phách: "Vậy... trận đấu chung kết bên công hội, tôi có đi không?"
Sắc mặt mọi người đều biến đổi, hai mặt nhìn nhau. Chỉ riêng Chiến Vô Thương là vùi đầu trong hai cánh tay c*̉a mình mà cười thầm mờ ám.
"Tôi... tôi..." Ngay cả năng lực sắp xếp từ ngữ của Ngự Thiên Thần Minh cũng biến mất.
"Tôi cũng quên mất cái này..." Hữu Ca lặng lẽ nói.
"Haizz..." Kiếm Quỷ thở dài sâu một hơi.
"Chính cậu cũng không nên quên chứ!" Cố Phi nói, bình thường Ngự Thiên Thần Minh cứ một ngày hai trận, sau trận dong binh là trận công hội, c*̃ng phải hình thành thói quen mới đúng.
Hàn Gia Công Tử phân tích: "Ba ngày không đánh, hơn nữa hắn sắp được thưởng nên quá hưng phấn, với lại... tửu lượng còn phải luyện thêm!"
"Theo quy tắc thì không trình diện trong trận đấu có được nhận thưởng không?" Kiếm Quỷ nhỏ giọng hỏi Hữu Ca, hắn sợ nói to sẽ k*ch th*ch đến Ngự Thiên Thần Minh.
"Cái này đương nhiên là không rồi, nếu có thì họ còn sắp xếp thi đấu vào cuối tuần làm gì!" Hữu Ca cũng nhỏ giọng trả lời.
Ngự Thiên Thần Minh vẫn đứng bất động như một bức tượng, hai tay của hắn nắm lại, khủng bố như sự im lặng c*̉a bầy cừu vậy.
Bên cạnh, Chiến Vô Thương mừng rỡ đến mức hai vai run rẩy, Cố Phi thấy vậy liền đạp hắn một cái: "Anh nhớ kỹ đúng không! Sao lại không nhắc nó! Chơi xấu quá!"
Chiến Vô Thương ngẩng đầu, mặt kinh ngạc, cuối cùng hắn vội vã nhấc tay tỏ thái độ: "Tôi thề với trời là tôi không nhớ đến vấn đề này. Đương nhiên tôi cũng rất vui vì mình không nhớ... Ngự Thiên, anh mừng thay cho cậu đó!"
"Móa!" Cả đám khinh bỉ tên bất lương này.
"Ngồi xuống, ngồi xuống!" Hữu Ca kéo tượng gỗ Ngự Thiên Thần Minh ngồi xuống ghế.
"Haizz..." Kiếm Quỷ ngồi cạnh Ngự Thiên Thần Minh nhưng hắn cũng trầm mặc, dù sao thì hắn cũng không giỏi an ủi người khác.
"Ồ, tuyên bố quy tắc ban thưởng rồi!!!" Hữu Ca đột nhiên kêu lên.
Mọi người đều ngưng thần chăm chú vào tin tức của hệ thống, Ngự Thiên Thần Minh cũng vì thế mà lấy lại chút sức sống.
Trước tiên là phần thưởng cho cuộc thi đấu dong binh đoàn.
Đầu tiên là đội xếp hạng ba: Thưởng ngẫu nhiên tổng cộng sáu món, trong đó ba món sẽ được phát trực tiếp vào túi c*̉a người có biểu hiện tốt trong các trận chiến. Ba món còn lại sẽ được gửi ở Cao ốc dong binh, người trong đoàn sẽ đến đó nhận rồi tự do phân chia. Đồng thời chắc chắn còn có kinh nghiệm và tiền bạc.
Đứng hạng hai: Thưởng ngẫu nhiên tám món, bốn món hệ thống phân phối, bốn món được chia tự do theo ý muốn, chắc chắn còn có kinh nghiệm và tiền bạc.
Đứng hạng nhất: Thưởng ngẫu nhiên mười món, năm món sẽ được hệ thống phân phối, năm món còn lại được chia tự do theo ý muốn, chắc chắn còn có kinh nghiệm và tiền bạc.
Thông báo của hệ thống là được tuyên bố trên toàn bộ server, phần thưởng trong trò chơi luôn là phần hấp dẫn người nhất. Công bố phần thưởng ngoại trừ là một loại tuyên bố, còn là phương thức kích thích nhiệt tình c*̉a hết thảy người chơi. Điều có lợi ích như vậy hệ thống sao có thể lặng lẽ tiến hành được.
Lúc này, mọi người chơi ở Thế Giới Song Song đều vểnh tai lắng nghe hệ thống thông báo quy tắc ban thưởng. Sau khi nghe xong, những người chơi ở thành Vân Đoan có phản ứng lớn nhất.
Còn phải hỏi lý do sao? Tất cả mọi người ở thành Vân Đoan đều biết dong binh đoàn đứng số một – Công Tử tinh anh đoàn tổng cộng chỉ có sáu người thôi. Sáu người chia đều mỗi người một món, có bốn người có thể đạt được hai món rồi.
Mấy chủ thành khác làm gì có hiện tượng gần như kỳ tích này, đa số các dong binh đoàn hiện này đều là bậc 5 cao nhất, thấp c*̃ng phải là dong binh đoàn bậc 3, nhân số đạt tới 60, lấy được thưởng mười món thì c*̃ng là c*̣c diện cháo ít mà người nhiều. Mà phương thức ban thưởng này đối với Công Tử tinh anh đoàn mà nói, thực sự kiếm lời to rồi.
"Cmn, quá sướng!!!" Chiến Vô Thương hung hăng đập bàn một cái, hắn muốn tìm một người tay bắt mặt mừng, nhưng khi nhìn thấy Cố Phi ngồi bên cạnh, lại thêm Hàn Gia Công Tử ở đối diện, đều mang vẻ mặt tỏ ra ta đây lạnh lùng hỡ hững nhìn hắn, Chiến Vô Thương tự giác ngồi xuống lại.
Ngay sau đó, hệ thống lại công bố quy tắc ban thưởng cho cuộc thi đấu giữa các công hội.
Hiển nhiên, quy mô của công hội chiến sẽ lớn hơn dong binh đoàn rất nhiều, các cuộc chiến diễn ra nảy lửa và cao trào hơn. Chính vì thế phần thưởng tất phải càng phong phú, nhưng chắc hình thức cũng tương đồng với quy tắc bên phần dong binh đoàn thôi.
Quả nhiên, khi công bố quy tắc ra, đích thực là một hình thức với phần thưởng bên cuộc thi đấu giữa các dong binh đoàn.
Hạng ba: Thưởng ngẫu nhiên ba mươi món, mười lăm món do hệ thống phân phối, mười lăm món được chia tự do theo ý mình, chắc chắn có kinh nghiệm và tiền tài;
Hạng hai: Thưởng ngẫu nhiên bốn mươi món, quy tắc chia giống trên, mỗi một nửa. Có kinh nghiệm tiền tài;
Hạng nhất: Thưởng ngẫu nhiên năm mươi món, quy tắc như trên. Ngoài ra còn có thể nhận được một nhiệm vụ công hội.
Nhiệm vụ công hội này lại không hề được thưởng cho dong binh đoàn hạng nhất. Khi mọi người còn đang bàn tán thì âm thanh của hệ thống lại vang lên: Cho người chơi c*̉a công hội và dong binh đoàn trúng thưởng có thời gian mười lăm phút để chỉnh lý túi đồ. Nếu đến lúc nhận thưởng mà xảy ra vấn đề do hết không gian trong túi tiền, thì coi như bỏ qua phần thưởng.
Nhận được thông báo tất cả mọi người của các công hội lớn và các dong binh đoàn lớn đều lục đục bận rộn hết cả lên.
Thiết kế túi tiền trong Thế Giới Song Song, mặc kệ bạn có bao nhiêu vật phẩm, trong túi c*̃ng chiếm một ô không gian, cho nên chỉ cần cam đoan túi của mình còn dư một ô là được, cơ hồ là không cần ai phải mất công đi dọn dẹp.
Đương nhiên, cũng có mấy phần tử cực kì cá biệt hoang tưởng tất cả phần thưởng đều bay đến túi c*̉a gã, nên dọn sạch triệt để.
"Trước đó chưa từng nghe hệ thống sẽ phát thưởng dựa trên biểu hiện trong trận nha!" Hữu Ca kinh ngạc.
"Không biết sẽ căn cứ theo cái gì đây, điểm tích luỹ?" Chiến Vô Thương nói, ghen ghét nhìn về phía Cố Phi.
"Trên lý thuyết sẽ không như vậy, chắc là sẽ căn cứ vào hiệu quả c*̉a các kỹ năng được dùng, kết hợp với đặc điểm chức nghiệp rồi quy đổi ra thành một tiêu chuẩn thống nhất chăng? Chứ nếu dựa vào tích điểm thì chắc chắn là pháp sư rồi! Dạng chiến đấu theo quy mô đoàn đội thế này, điểm tích luỹ cao nhất khẳng định đều ở trong tay pháp sư." Hữu Ca phân tích.
"Dù có nói như thế nào, thì nhất định Thiên Lý có là cái chắc rồi!" Chiến Vô Thương nói.
"Chúng ta có tổng cộng sáu người mà lại được phát năm phần, nên lo người nào xui xẻo không có thưởng đi!" Cố Phi nói, đưa mắt nhìn về phía Hàn Gia Công Tử cà Hữu Ca.
Người xui xẻo hiển nhiên sẽ được chọn trong hai người này. Dù sao thì Công Tử tinh anh đoàn khi chiến đấu thì chủ yếu sử dụng lối đánh quấy rối và du kích, hai người họ không có không gian phát huy quá lớn. Còn về việc chỉ huy của Hàn Gia Công Tử, sưu tầm tình báo của Hữu Ca, những việc này hiển nhiên hệ thống chẳng đủ trí tuệ đến nỗi có thể thống kê chúng vào.
Lúc này hai người đưa mắt nhìn nhau...
Mười lăm phút này thực sự quá dày vò đối với tất cả mọi người. Công Tử tinh anh đoàn còn hơi tốt, bởi vì phần thưởng đều có thể chia cho mọi người nên không cần hồi hộp làm gì.
Nhưng mấy thành viên của công hội và dong binh đoàn khác thì hoàn toàn khác biệt, lúc này mỗi người đều cầu trời khấn phật, thắp nhang cầu tổ tiên, cầu nguyện mình lọt vào mắt xanh của đại thần hệ thống.
Mặc dù có một số người biết rõ sự cống hiến của mình trong các trận chiến ít cỡ nào, thế nhưng, dù sao cũng phải cho họ có quyền theo đuổi mơ ước của mình đúng không?
Mười lăm phút rốt cuộc cũng đã trôi qua. Hệ thống tuyên bố phần thưởng một cách đồng loạt, nó không hề quản xem việc làm với hiệu suất cao như vầy thì người chơi có thấy rõ hay không.
Nhưng giống như đã nói khi nãy, việc này sẽ tạo ra sự khích lệ, mê hoặc vô cùng lớn với những người không được thưởng. Mà hệ thống cũng bảo hộ quyền riêng tư, nó không hề công bố danh tính của những người nhận được thưởng.
Trong quán rượu Tiểu Lôi, năm âm thanh thanh thúy "leng keng" vang lên. Những cao thủ cũng không thất tiết vào lúc này, bọn họ không vội vàng nhìn xem mình nhận được gì. Mà cả đám đều ngẩng đầu ngóng nhìn, quan sát biểu tình của tất cả mọi người một phen.
Chiến Vô Thương vẫn duy trì vẻ mặt mờ mịt chờ mong, biểu lộ ấy đã bán đứng hắn.
Năm người đồng loạt buột miệng cười, chỉ vào người hắn mà nói: "Thì ra người xui xẻo là anh nha!"
"Hả?" Chiến Vô Thương bỗng nhiên đứng dậy: "Đã phát thưởng rồi?"
Năm người gật gù.
"Con bà nó, sao lại là tôi! Tại sao là tôi chứ?" Chiến Vô Thương rống.
Vua tình báo, vua thống kê, vua số liệu tập trung trên thân Hữu Ca đã bắt đầu phân tích: "Khụ, nói một cách hợp lý thì cậu không có giết nhiều người trong các trận chiến đúng không? Hơn nữa chắc còn tính đến một vài mặt khác, ví dụ như thời gian tham gia, số lần chết gì gì đó... chúng đều là hạng yếu c*̉a anh..."
Chiến Vô Thương nghe xong c*̃ng im miệng, đích thực hắn không giết người bao nhiêu, nếu nói đến chết, hắn lại thường là người đầu tiên trong cả đoàn.
"Quên đi, anh không được nhận lúc này thì năm món được chia tự do kia chắc chắn có một cái của anh." Hàn Gia Công Tử nói.
"Có phải tôi không còn cơ hội nhận được hai cái nữa ư?" Chiến Vô Thương nói.
Mọi người nhìn về phía hắn, rồi bỏ lại một câu: "Không biết xấu hổ."
"Đem ra xem là cái gì đi!" Lúc này cả đám mới bắt đầu móc túi, lấy ra tay, xem xong thì ai ai c*̃ng chép miệng.
"Lần này hệ thống nhân đạo quá rồi, phát theo chức nghiệp nha!" Hữu Ca nói.
Hàn Gia Công Tử được một cây pháp trượng mục sư: Thiên Sứ Xảo Quyệt, trí lực +10, tinh thần +10, thể chất +10. Hồi Phục Thuật cường hóa 20%. Kỹ năng: Sinh Mệnh Giả Tưởng, trong nháy mắt bổ sung đủ máu cho mục tiêu, có thể kéo dài 30 giây, sau 30 giây hiện tượng thanh máu giả tạo sẽ biến mất, CD 2 phút.
Cả đám vừa nhìn pháp trượng xong, Hữu Ca lập tức cảm khái: "Kỹ năng này, rất âm hiểm đó..."
"Nhìn tôi này." Nói xong Hữu Ca lấy phần thưởng của hắn ra: Thanh Kiếm Chạng Vạng, sức mạnh +10, nhanh nhẹn +10, thể chất +10, cường hóa công kích 35%, 10% xuất hiện hiệu quả suy yếu.
"Cái này..." Các cao thủ nhìn cây kiếm này đều đưa mắt về phía Hữu Ca: "Anh chuyển chức thành Hắc Ám Kỵ Sĩ rồi?"
Hữu Ca gật đầu: "Kỹ năng cao cấp của Thánh Kỵ Sĩ thiên về chiến trận, tôi nghĩ dong binh đoàn của mình không cần loại kỹ năng đó đi?"
"Muốn chơi cái gì thì chơi, cần gì phải để ý những điều khác." Hàn Gia Công Tử thản nhiên nói.
"Ha ha... Nhìn mọi người đánh đánh giết giết, nên đôi lúc cũng muốn nhào lên góp vui!" Hữu Ca cười.
"Hữu Ca rốt cục đã hiểu." Cố Phi rất vui mừng, lúc trước hắn vẫn không biết niềm vui khi chơi game của Hữu Ca là ở chỗ nào.
Hữu Ca cười cười, nhìn về phía Ngự Thiên Thần Minh: "Ngự Thiên, cậu được cái gì?"
Có vẻ phần thưởng vẫn không khiến Ngự Thiên Thần Minh quên đi nỗi buồn phiền vì bỏ lỡ trận chung kết của công hội chiến. Trên mặt hắn vẫn có chút khó chịu, khi hắn móc trang bị ra từ túi thì trong phòng nhấp nhoáng hai luồng sáng.
Cả đám đều biến sắc: "Cậu cầm ra cái gì vậy?"
Ngự Thiên Thần Minh lại càng hoảng sợ, lẽ nào khi nãy hắn vẫn quan sát chưa kỹ, đây là một món thần vật gì? Nghĩ vậy, hắn cố mở mắt muốn nhìn kỹ thì Kiếm Quỷ ở bên cạnh hắn lên tiếng: "Không có việc gì, là tôi và Vô Thương thăng cấp."
"Hả? À, kinh nghiệm với tiền thưởng cũng được phát rồi?" Cả đám vừa nói vừa kiểm tra kinh nghiệm và túi tiền, họ phát hiện nó đã tăng không ít. Kiếm Quỷ và Chiến Vô Thương có kinh nghiệm nhiều hơn nên khi được thưởng liền lập tức thăng cấp nhảy lên cấp 41.
Điều này cũng không có gì quá bất ngờ, vì vậy mọi người lại bắt đầu tập trung vào món đồ Ngự Thiên Thần Minh để trên bàn. Nó cũng là một món vũ khí, Phù Sinh* Chi Sát:
Nhanh nhẹn +10, lực lượng +10, tầm bắn +5, cường hóa công kích 35%, 10% tạo thành hiệu quả xuyên thấu.
[*Phù Sinh: Kiếp Phù Du]
"Cái này..." Đám người Hữu Ca trầm mặc một lúc, sau c*̀ng nói: "So với Thư Kích Rít Gào mà cậu đang dùng khó mà nói rõ cái nào tốt hơn mà!"
"Ừ!" Ngự Thiên Thần Minh gật đầu, vẻ mặt do dự. Hiển nhiên rất phân vân để lựa chọn. Thư Kích Rít Gào của cậu ta có nhanh nhẹn +20, tầm bắn +10, xác suất trí mạng +15%, trí mạng +15%, cường hóa Thư Kích +30%.
Nếu như là công kích bình thường thì có cường hóa công kích 35% của Phù Sinh Chi Sát sẽ có rất nhiều lợi thế. Thế nhưng Thư Kích Rít Gào lại là trang bị cường hoá toàn bộ những gì liên quan đến một kỹ năng, nên lúc sử dụng Thư Kích để công kích thì mạnh hơn nhiều không có chút nào cần hoài nghi.
Ngự Thiên Thần Minh cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật gật đầu. Lúc này ánh mắt của mọi người lại hướng về phía Kiếm Quỷ.
"May là của tôi không phải là vũ khí!" Kiếm Quỷ vừa cảm khái vừa lấy trang bị ra. Dù sao thì hắn đã có Trường Tru Đoản Thán, đây là bộ trang bị vượt cấp. Rất hiển nhiên, hệ thống thưởng trang bị đều là trang bị đúng quy quy c*̉ c*̉, là thuộc về trình độ cấp 40 giai đoạn hiện nay, cho nên nếu như cho Kiếm Quỷ vũ khí thì, quá lãng phí rồi.
Kiếm Quỷ đặt lên trên bàn một miếng vải. Tất nhiên cái này hoàn toàn khác so với vải che mặt tự chế của bọn Cố Phi, đây là trang bị có thuộc tính.
Khăn Che Mặt Thích Khách: Nhanh nhẹn +10, sức mạnh +10, cường hóa phòng ngự +19%, cường hóa Tiềm Hành +20%.
"Tên mộc mạc thật!" Mọi người cảm thán.
"Cường hóa Tiềm Hành? Tiềm Hành còn có thể cường hóa hả?" Ngự Thiên Thần Minh nói thầm.
"Hiện nay mọi người vẫn chưa tìm ra trang bị và kỹ năng phản Tiềm Hành nên ai cũng nghĩ rằng không cần có cường hóa Tiềm Hành!" Kiếm Quỷ vừa nói vừa liếc nhìn Cố Phi, tuy rằng cái phản Tiềm Hành của Cố Phi không phải dựa vào trang bị hay kỹ năng, nhưng Kiếm Quỷ vẫn muốn biết 20% cộng thêm này có hiệu quả với Cố Phi hay không.
Lúc này đã đến phiên Cố Phi bày trang bị. Hắn mở tay ném một món lên bàn: "Được món đồ này."
Phần thưởng của Cố Phi là một chiếc nhẫn. Nhẫn Trấn Lôi: Xác suất xuất hiện công kích phụ hệ điện +12%, kháng pháp thuật hệ điện +12%.
Trang bị khác loại thì tiêu chuẩn nhận định cũng sẽ khác nhau. Giống như vật phẩm trang sức thì thường không có nhiều thuộc tính cộng thêm như vũ khí. Mà cái Chiếc Nhẫn Trấn Lôi này tuy chỉ có hai dòng thuộc tính, nhưng nó lại là trang bị tím.
Hơn nữa, hệ thống định giá trị cho trang bị có một vài điều bất đồng cực lớn với người chơi, nó không hề xét đến độ thông dụng của thuộc tính. Ví dụ như Chiếc Nhẫn Trấn Lôi của Cố Phi, có thể nói đây là một phần thưởng phù hợp với thân phận pháp sư hệ Điện của hắn.
Nhưng nếu phân tích kỹ thì xác suất xuất hiện phụ pháp là một thuộc tính vô dụng với một pháp sư bình thường. Ngoài ra còn có kháng hiệu ứng của hệ điện... Hiện nay pháp sư chuyển chức đều chọn hệ Thủy, cho nên trang bị công kích hay phòng ngự có liên quan đến hệ Thủy đều có đắt hơn hệ Điện rất nhiều. Giá trị của thuộc tính kháng hệ Điện, cũng không cao lắm.
Nếu sở hữu các trị số có ưu thế lớn nhưng nó lại là trang bị có những thuộc tính không được trọng dụng thì sẽ được người chơi gọi là ngụy cực phẩm. Mà trong mắt hệ thống thì lại không có phân chia ngụy cực phẩm hay cực phẩm thật, chỉ thấy trị số của hai dòng thuộc tính này rất cao, nên sẽ đánh giá cho chiếc nhẫn ấy rất cao, rồi đem giải nhất này thưởng cho Cố Phi.
Ở trong mắt hệ thống, có khi cái ngụy cực phẩm này còn có giá trị cao hơn nhiều so với phần thưởng của đám Kiếm Quỷ, Ngự Thiên Thần Minh. Mà cũng may Cố Phi lại cũng là một tên ngụy pháp sư, chứ nếu là một pháp sư khác chắc chắn hắn sẽ chửi đổng lên từ sớm rồi.
Nhưng nói như thế nào thì trong mắt hệ thống, hay đánh giá c*̉a người chơi, thì trong năm trang bị được thưởng thì pháp trượng của Hàn Gia Công Tử là ưu tú nhất.
Nhưng nếu nói trang bị được thưởng sẽ dựa trên thành tích của quá trình thi đấu, thì ai cũng sẽ nghĩ Cố Phi mới là người nhận được món tốt nhất, chứ sao lại là Hàn Gia Công Tử?
Tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu về vấn đề này. Trầm mặc một lát, Hữu Ca chuyên về thống kê đã phát hiện vấn đề: "Tôi biết rồi! Quá trình chúng ta thi đấu đến cuối c*̀ng, chỉ có một mình Hàn Gia Công Tử là chuyên cần từ đầu đến cuối."
"Chuyên cần từ đầu đến cuối?" Mọi người ngẩn ra, sau đó bọn họ lập tức phản ứng. Trận thi đấu đầu tiên c*̉a dong binh đoàn, truyền tống trận quá chen chúc, mà đối thủ chỉ có một người, nên đám người này đều lười biếng không đi, chỉ có Cố Phi và Hàn Gia Công Tử tham gia.
Mà Cố Phi sau đó có một ngày chơi chém trăm người ở ngoài Điểm Hồi Sinh với đám người Vân Trung Mục Địch, kết quả cũng bỏ lỡ một trận. Cứ như vậy mà tính thì chỉ có đúng một mình Hàn Gia Công Tử tham gia đầy đủ mười trận thi đấu của dong binh đoàn.
Cũng giống như việc bỏ bê công việc khi đi làm là một sai lầm rất ác liệt vậy, hiển nhiên hệ thống cũng sẽ nghiêm nghị xử phạt những người thiếu trách nhiệm vắng mặt. Mà Hàn Gia Công Tử tuy không lập đại công nhưng lại không phạm lỗi nặng ấy, cuối c*̀ng trúng tuyển đồng chí tốt, gương tốt trong mắt hệ thống. Vì thế thu được phần thưởng tốt nhất từ hệ thống phát xuống.
"Chậc, tốt, thật sự là quá tốt." Hàn Gia Công Tử nói.
Những người khác cũng hết lời để nói, chỉ có thể thầm than vận mệnh bất công, cuối cùng lại để cho tên ác ôn này cầm đi phần thưởng lớn nhất.
"Được rồi, được rồi, chúng ta đi coi phần thưởng tự do phân phối đi!" Chiến Vô Thương đã đỏ mắt nửa ngày ở bên cạnh, nóng lòng muốn cầm phần của mình trong phần thưởng tự do phân phối kia lắm rồi đấy!
Quyển 6: Chuỗi nhiệm vụ.
Chương 271: Giải thưởng quán quân (1).
"Ngự Thiên, Ngự Thiên, phát thưởng kìa, mau tỉnh lại!" Cũng may là Cố Phi hiền lành tốt bụng, dù bị Chiến Vô Thương ngăn cản nhưng hắn vẫn cứ đánh thức Ngự Thiên Thần Minh.
"A, có chuyện gì vậy?" Ngự Thiên Thần Minh còn ngái ngủ.
"Đến lúc nhận thưởng, công hội chiến kết thúc rồi!" Cố Phi nói.
"Yeah!!!" Ngự Thiên Thần Minh bừng tỉnh, hắn nhảy dựng lên hoan hô.
Tất cả mọi người đều híp mắt nhìn hắn, bất thình lình, Ngự Thiên Thần Minh biến sắc, khuôn mặt hắn trở nên tái nhợt, tinh thần vừa dâng cao nháy mắt đã biến mất, dáng vẻ thất hồn lạc phách: "Vậy... trận đấu chung kết bên công hội, tôi có đi không?"
Sắc mặt mọi người đều biến đổi, hai mặt nhìn nhau. Chỉ riêng Chiến Vô Thương là vùi đầu trong hai cánh tay c*̉a mình mà cười thầm mờ ám.
"Tôi... tôi..." Ngay cả năng lực sắp xếp từ ngữ của Ngự Thiên Thần Minh cũng biến mất.
"Tôi cũng quên mất cái này..." Hữu Ca lặng lẽ nói.
"Haizz..." Kiếm Quỷ thở dài sâu một hơi.
"Chính cậu cũng không nên quên chứ!" Cố Phi nói, bình thường Ngự Thiên Thần Minh cứ một ngày hai trận, sau trận dong binh là trận công hội, c*̃ng phải hình thành thói quen mới đúng.
Hàn Gia Công Tử phân tích: "Ba ngày không đánh, hơn nữa hắn sắp được thưởng nên quá hưng phấn, với lại... tửu lượng còn phải luyện thêm!"
"Theo quy tắc thì không trình diện trong trận đấu có được nhận thưởng không?" Kiếm Quỷ nhỏ giọng hỏi Hữu Ca, hắn sợ nói to sẽ k*ch th*ch đến Ngự Thiên Thần Minh.
"Cái này đương nhiên là không rồi, nếu có thì họ còn sắp xếp thi đấu vào cuối tuần làm gì!" Hữu Ca cũng nhỏ giọng trả lời.
Ngự Thiên Thần Minh vẫn đứng bất động như một bức tượng, hai tay của hắn nắm lại, khủng bố như sự im lặng c*̉a bầy cừu vậy.
Bên cạnh, Chiến Vô Thương mừng rỡ đến mức hai vai run rẩy, Cố Phi thấy vậy liền đạp hắn một cái: "Anh nhớ kỹ đúng không! Sao lại không nhắc nó! Chơi xấu quá!"
Chiến Vô Thương ngẩng đầu, mặt kinh ngạc, cuối cùng hắn vội vã nhấc tay tỏ thái độ: "Tôi thề với trời là tôi không nhớ đến vấn đề này. Đương nhiên tôi cũng rất vui vì mình không nhớ... Ngự Thiên, anh mừng thay cho cậu đó!"
"Móa!" Cả đám khinh bỉ tên bất lương này.
"Ngồi xuống, ngồi xuống!" Hữu Ca kéo tượng gỗ Ngự Thiên Thần Minh ngồi xuống ghế.
"Haizz..." Kiếm Quỷ ngồi cạnh Ngự Thiên Thần Minh nhưng hắn cũng trầm mặc, dù sao thì hắn cũng không giỏi an ủi người khác.
"Ồ, tuyên bố quy tắc ban thưởng rồi!!!" Hữu Ca đột nhiên kêu lên.
Mọi người đều ngưng thần chăm chú vào tin tức của hệ thống, Ngự Thiên Thần Minh cũng vì thế mà lấy lại chút sức sống.
Trước tiên là phần thưởng cho cuộc thi đấu dong binh đoàn.
Đầu tiên là đội xếp hạng ba: Thưởng ngẫu nhiên tổng cộng sáu món, trong đó ba món sẽ được phát trực tiếp vào túi c*̉a người có biểu hiện tốt trong các trận chiến. Ba món còn lại sẽ được gửi ở Cao ốc dong binh, người trong đoàn sẽ đến đó nhận rồi tự do phân chia. Đồng thời chắc chắn còn có kinh nghiệm và tiền bạc.
Đứng hạng hai: Thưởng ngẫu nhiên tám món, bốn món hệ thống phân phối, bốn món được chia tự do theo ý muốn, chắc chắn còn có kinh nghiệm và tiền bạc.
Đứng hạng nhất: Thưởng ngẫu nhiên mười món, năm món sẽ được hệ thống phân phối, năm món còn lại được chia tự do theo ý muốn, chắc chắn còn có kinh nghiệm và tiền bạc.
Thông báo của hệ thống là được tuyên bố trên toàn bộ server, phần thưởng trong trò chơi luôn là phần hấp dẫn người nhất. Công bố phần thưởng ngoại trừ là một loại tuyên bố, còn là phương thức kích thích nhiệt tình c*̉a hết thảy người chơi. Điều có lợi ích như vậy hệ thống sao có thể lặng lẽ tiến hành được.
Lúc này, mọi người chơi ở Thế Giới Song Song đều vểnh tai lắng nghe hệ thống thông báo quy tắc ban thưởng. Sau khi nghe xong, những người chơi ở thành Vân Đoan có phản ứng lớn nhất.
Còn phải hỏi lý do sao? Tất cả mọi người ở thành Vân Đoan đều biết dong binh đoàn đứng số một – Công Tử tinh anh đoàn tổng cộng chỉ có sáu người thôi. Sáu người chia đều mỗi người một món, có bốn người có thể đạt được hai món rồi.
Mấy chủ thành khác làm gì có hiện tượng gần như kỳ tích này, đa số các dong binh đoàn hiện này đều là bậc 5 cao nhất, thấp c*̃ng phải là dong binh đoàn bậc 3, nhân số đạt tới 60, lấy được thưởng mười món thì c*̃ng là c*̣c diện cháo ít mà người nhiều. Mà phương thức ban thưởng này đối với Công Tử tinh anh đoàn mà nói, thực sự kiếm lời to rồi.
"Cmn, quá sướng!!!" Chiến Vô Thương hung hăng đập bàn một cái, hắn muốn tìm một người tay bắt mặt mừng, nhưng khi nhìn thấy Cố Phi ngồi bên cạnh, lại thêm Hàn Gia Công Tử ở đối diện, đều mang vẻ mặt tỏ ra ta đây lạnh lùng hỡ hững nhìn hắn, Chiến Vô Thương tự giác ngồi xuống lại.
Ngay sau đó, hệ thống lại công bố quy tắc ban thưởng cho cuộc thi đấu giữa các công hội.
Hiển nhiên, quy mô của công hội chiến sẽ lớn hơn dong binh đoàn rất nhiều, các cuộc chiến diễn ra nảy lửa và cao trào hơn. Chính vì thế phần thưởng tất phải càng phong phú, nhưng chắc hình thức cũng tương đồng với quy tắc bên phần dong binh đoàn thôi.
Quả nhiên, khi công bố quy tắc ra, đích thực là một hình thức với phần thưởng bên cuộc thi đấu giữa các dong binh đoàn.
Hạng ba: Thưởng ngẫu nhiên ba mươi món, mười lăm món do hệ thống phân phối, mười lăm món được chia tự do theo ý mình, chắc chắn có kinh nghiệm và tiền tài;
Hạng hai: Thưởng ngẫu nhiên bốn mươi món, quy tắc chia giống trên, mỗi một nửa. Có kinh nghiệm tiền tài;
Hạng nhất: Thưởng ngẫu nhiên năm mươi món, quy tắc như trên. Ngoài ra còn có thể nhận được một nhiệm vụ công hội.
Nhiệm vụ công hội này lại không hề được thưởng cho dong binh đoàn hạng nhất. Khi mọi người còn đang bàn tán thì âm thanh của hệ thống lại vang lên: Cho người chơi c*̉a công hội và dong binh đoàn trúng thưởng có thời gian mười lăm phút để chỉnh lý túi đồ. Nếu đến lúc nhận thưởng mà xảy ra vấn đề do hết không gian trong túi tiền, thì coi như bỏ qua phần thưởng.
Nhận được thông báo tất cả mọi người của các công hội lớn và các dong binh đoàn lớn đều lục đục bận rộn hết cả lên.
Thiết kế túi tiền trong Thế Giới Song Song, mặc kệ bạn có bao nhiêu vật phẩm, trong túi c*̃ng chiếm một ô không gian, cho nên chỉ cần cam đoan túi của mình còn dư một ô là được, cơ hồ là không cần ai phải mất công đi dọn dẹp.
Đương nhiên, cũng có mấy phần tử cực kì cá biệt hoang tưởng tất cả phần thưởng đều bay đến túi c*̉a gã, nên dọn sạch triệt để.
"Trước đó chưa từng nghe hệ thống sẽ phát thưởng dựa trên biểu hiện trong trận nha!" Hữu Ca kinh ngạc.
"Không biết sẽ căn cứ theo cái gì đây, điểm tích luỹ?" Chiến Vô Thương nói, ghen ghét nhìn về phía Cố Phi.
"Trên lý thuyết sẽ không như vậy, chắc là sẽ căn cứ vào hiệu quả c*̉a các kỹ năng được dùng, kết hợp với đặc điểm chức nghiệp rồi quy đổi ra thành một tiêu chuẩn thống nhất chăng? Chứ nếu dựa vào tích điểm thì chắc chắn là pháp sư rồi! Dạng chiến đấu theo quy mô đoàn đội thế này, điểm tích luỹ cao nhất khẳng định đều ở trong tay pháp sư." Hữu Ca phân tích.
"Dù có nói như thế nào, thì nhất định Thiên Lý có là cái chắc rồi!" Chiến Vô Thương nói.
"Chúng ta có tổng cộng sáu người mà lại được phát năm phần, nên lo người nào xui xẻo không có thưởng đi!" Cố Phi nói, đưa mắt nhìn về phía Hàn Gia Công Tử cà Hữu Ca.
Người xui xẻo hiển nhiên sẽ được chọn trong hai người này. Dù sao thì Công Tử tinh anh đoàn khi chiến đấu thì chủ yếu sử dụng lối đánh quấy rối và du kích, hai người họ không có không gian phát huy quá lớn. Còn về việc chỉ huy của Hàn Gia Công Tử, sưu tầm tình báo của Hữu Ca, những việc này hiển nhiên hệ thống chẳng đủ trí tuệ đến nỗi có thể thống kê chúng vào.
Lúc này hai người đưa mắt nhìn nhau...
Mười lăm phút này thực sự quá dày vò đối với tất cả mọi người. Công Tử tinh anh đoàn còn hơi tốt, bởi vì phần thưởng đều có thể chia cho mọi người nên không cần hồi hộp làm gì.
Nhưng mấy thành viên của công hội và dong binh đoàn khác thì hoàn toàn khác biệt, lúc này mỗi người đều cầu trời khấn phật, thắp nhang cầu tổ tiên, cầu nguyện mình lọt vào mắt xanh của đại thần hệ thống.
Mặc dù có một số người biết rõ sự cống hiến của mình trong các trận chiến ít cỡ nào, thế nhưng, dù sao cũng phải cho họ có quyền theo đuổi mơ ước của mình đúng không?
Mười lăm phút rốt cuộc cũng đã trôi qua. Hệ thống tuyên bố phần thưởng một cách đồng loạt, nó không hề quản xem việc làm với hiệu suất cao như vầy thì người chơi có thấy rõ hay không.
Nhưng giống như đã nói khi nãy, việc này sẽ tạo ra sự khích lệ, mê hoặc vô cùng lớn với những người không được thưởng. Mà hệ thống cũng bảo hộ quyền riêng tư, nó không hề công bố danh tính của những người nhận được thưởng.
Trong quán rượu Tiểu Lôi, năm âm thanh thanh thúy "leng keng" vang lên. Những cao thủ cũng không thất tiết vào lúc này, bọn họ không vội vàng nhìn xem mình nhận được gì. Mà cả đám đều ngẩng đầu ngóng nhìn, quan sát biểu tình của tất cả mọi người một phen.
Chiến Vô Thương vẫn duy trì vẻ mặt mờ mịt chờ mong, biểu lộ ấy đã bán đứng hắn.
Năm người đồng loạt buột miệng cười, chỉ vào người hắn mà nói: "Thì ra người xui xẻo là anh nha!"
"Hả?" Chiến Vô Thương bỗng nhiên đứng dậy: "Đã phát thưởng rồi?"
Năm người gật gù.
"Con bà nó, sao lại là tôi! Tại sao là tôi chứ?" Chiến Vô Thương rống.
Vua tình báo, vua thống kê, vua số liệu tập trung trên thân Hữu Ca đã bắt đầu phân tích: "Khụ, nói một cách hợp lý thì cậu không có giết nhiều người trong các trận chiến đúng không? Hơn nữa chắc còn tính đến một vài mặt khác, ví dụ như thời gian tham gia, số lần chết gì gì đó... chúng đều là hạng yếu c*̉a anh..."
Chiến Vô Thương nghe xong c*̃ng im miệng, đích thực hắn không giết người bao nhiêu, nếu nói đến chết, hắn lại thường là người đầu tiên trong cả đoàn.
"Quên đi, anh không được nhận lúc này thì năm món được chia tự do kia chắc chắn có một cái của anh." Hàn Gia Công Tử nói.
"Có phải tôi không còn cơ hội nhận được hai cái nữa ư?" Chiến Vô Thương nói.
Mọi người nhìn về phía hắn, rồi bỏ lại một câu: "Không biết xấu hổ."
"Đem ra xem là cái gì đi!" Lúc này cả đám mới bắt đầu móc túi, lấy ra tay, xem xong thì ai ai c*̃ng chép miệng.
"Lần này hệ thống nhân đạo quá rồi, phát theo chức nghiệp nha!" Hữu Ca nói.
Hàn Gia Công Tử được một cây pháp trượng mục sư: Thiên Sứ Xảo Quyệt, trí lực +10, tinh thần +10, thể chất +10. Hồi Phục Thuật cường hóa 20%. Kỹ năng: Sinh Mệnh Giả Tưởng, trong nháy mắt bổ sung đủ máu cho mục tiêu, có thể kéo dài 30 giây, sau 30 giây hiện tượng thanh máu giả tạo sẽ biến mất, CD 2 phút.
Cả đám vừa nhìn pháp trượng xong, Hữu Ca lập tức cảm khái: "Kỹ năng này, rất âm hiểm đó..."
"Nhìn tôi này." Nói xong Hữu Ca lấy phần thưởng của hắn ra: Thanh Kiếm Chạng Vạng, sức mạnh +10, nhanh nhẹn +10, thể chất +10, cường hóa công kích 35%, 10% xuất hiện hiệu quả suy yếu.
"Cái này..." Các cao thủ nhìn cây kiếm này đều đưa mắt về phía Hữu Ca: "Anh chuyển chức thành Hắc Ám Kỵ Sĩ rồi?"
Hữu Ca gật đầu: "Kỹ năng cao cấp của Thánh Kỵ Sĩ thiên về chiến trận, tôi nghĩ dong binh đoàn của mình không cần loại kỹ năng đó đi?"
"Muốn chơi cái gì thì chơi, cần gì phải để ý những điều khác." Hàn Gia Công Tử thản nhiên nói.
"Ha ha... Nhìn mọi người đánh đánh giết giết, nên đôi lúc cũng muốn nhào lên góp vui!" Hữu Ca cười.
"Hữu Ca rốt cục đã hiểu." Cố Phi rất vui mừng, lúc trước hắn vẫn không biết niềm vui khi chơi game của Hữu Ca là ở chỗ nào.
Hữu Ca cười cười, nhìn về phía Ngự Thiên Thần Minh: "Ngự Thiên, cậu được cái gì?"
Có vẻ phần thưởng vẫn không khiến Ngự Thiên Thần Minh quên đi nỗi buồn phiền vì bỏ lỡ trận chung kết của công hội chiến. Trên mặt hắn vẫn có chút khó chịu, khi hắn móc trang bị ra từ túi thì trong phòng nhấp nhoáng hai luồng sáng.
Cả đám đều biến sắc: "Cậu cầm ra cái gì vậy?"
Ngự Thiên Thần Minh lại càng hoảng sợ, lẽ nào khi nãy hắn vẫn quan sát chưa kỹ, đây là một món thần vật gì? Nghĩ vậy, hắn cố mở mắt muốn nhìn kỹ thì Kiếm Quỷ ở bên cạnh hắn lên tiếng: "Không có việc gì, là tôi và Vô Thương thăng cấp."
"Hả? À, kinh nghiệm với tiền thưởng cũng được phát rồi?" Cả đám vừa nói vừa kiểm tra kinh nghiệm và túi tiền, họ phát hiện nó đã tăng không ít. Kiếm Quỷ và Chiến Vô Thương có kinh nghiệm nhiều hơn nên khi được thưởng liền lập tức thăng cấp nhảy lên cấp 41.
Điều này cũng không có gì quá bất ngờ, vì vậy mọi người lại bắt đầu tập trung vào món đồ Ngự Thiên Thần Minh để trên bàn. Nó cũng là một món vũ khí, Phù Sinh* Chi Sát:
Nhanh nhẹn +10, lực lượng +10, tầm bắn +5, cường hóa công kích 35%, 10% tạo thành hiệu quả xuyên thấu.
[*Phù Sinh: Kiếp Phù Du]
"Cái này..." Đám người Hữu Ca trầm mặc một lúc, sau c*̀ng nói: "So với Thư Kích Rít Gào mà cậu đang dùng khó mà nói rõ cái nào tốt hơn mà!"
"Ừ!" Ngự Thiên Thần Minh gật đầu, vẻ mặt do dự. Hiển nhiên rất phân vân để lựa chọn. Thư Kích Rít Gào của cậu ta có nhanh nhẹn +20, tầm bắn +10, xác suất trí mạng +15%, trí mạng +15%, cường hóa Thư Kích +30%.
Nếu như là công kích bình thường thì có cường hóa công kích 35% của Phù Sinh Chi Sát sẽ có rất nhiều lợi thế. Thế nhưng Thư Kích Rít Gào lại là trang bị cường hoá toàn bộ những gì liên quan đến một kỹ năng, nên lúc sử dụng Thư Kích để công kích thì mạnh hơn nhiều không có chút nào cần hoài nghi.
Ngự Thiên Thần Minh cũng chỉ có thể bất đắc dĩ gật gật đầu. Lúc này ánh mắt của mọi người lại hướng về phía Kiếm Quỷ.
"May là của tôi không phải là vũ khí!" Kiếm Quỷ vừa cảm khái vừa lấy trang bị ra. Dù sao thì hắn đã có Trường Tru Đoản Thán, đây là bộ trang bị vượt cấp. Rất hiển nhiên, hệ thống thưởng trang bị đều là trang bị đúng quy quy c*̉ c*̉, là thuộc về trình độ cấp 40 giai đoạn hiện nay, cho nên nếu như cho Kiếm Quỷ vũ khí thì, quá lãng phí rồi.
Kiếm Quỷ đặt lên trên bàn một miếng vải. Tất nhiên cái này hoàn toàn khác so với vải che mặt tự chế của bọn Cố Phi, đây là trang bị có thuộc tính.
Khăn Che Mặt Thích Khách: Nhanh nhẹn +10, sức mạnh +10, cường hóa phòng ngự +19%, cường hóa Tiềm Hành +20%.
"Tên mộc mạc thật!" Mọi người cảm thán.
"Cường hóa Tiềm Hành? Tiềm Hành còn có thể cường hóa hả?" Ngự Thiên Thần Minh nói thầm.
"Hiện nay mọi người vẫn chưa tìm ra trang bị và kỹ năng phản Tiềm Hành nên ai cũng nghĩ rằng không cần có cường hóa Tiềm Hành!" Kiếm Quỷ vừa nói vừa liếc nhìn Cố Phi, tuy rằng cái phản Tiềm Hành của Cố Phi không phải dựa vào trang bị hay kỹ năng, nhưng Kiếm Quỷ vẫn muốn biết 20% cộng thêm này có hiệu quả với Cố Phi hay không.
Lúc này đã đến phiên Cố Phi bày trang bị. Hắn mở tay ném một món lên bàn: "Được món đồ này."
Phần thưởng của Cố Phi là một chiếc nhẫn. Nhẫn Trấn Lôi: Xác suất xuất hiện công kích phụ hệ điện +12%, kháng pháp thuật hệ điện +12%.
Trang bị khác loại thì tiêu chuẩn nhận định cũng sẽ khác nhau. Giống như vật phẩm trang sức thì thường không có nhiều thuộc tính cộng thêm như vũ khí. Mà cái Chiếc Nhẫn Trấn Lôi này tuy chỉ có hai dòng thuộc tính, nhưng nó lại là trang bị tím.
Hơn nữa, hệ thống định giá trị cho trang bị có một vài điều bất đồng cực lớn với người chơi, nó không hề xét đến độ thông dụng của thuộc tính. Ví dụ như Chiếc Nhẫn Trấn Lôi của Cố Phi, có thể nói đây là một phần thưởng phù hợp với thân phận pháp sư hệ Điện của hắn.
Nhưng nếu phân tích kỹ thì xác suất xuất hiện phụ pháp là một thuộc tính vô dụng với một pháp sư bình thường. Ngoài ra còn có kháng hiệu ứng của hệ điện... Hiện nay pháp sư chuyển chức đều chọn hệ Thủy, cho nên trang bị công kích hay phòng ngự có liên quan đến hệ Thủy đều có đắt hơn hệ Điện rất nhiều. Giá trị của thuộc tính kháng hệ Điện, cũng không cao lắm.
Nếu sở hữu các trị số có ưu thế lớn nhưng nó lại là trang bị có những thuộc tính không được trọng dụng thì sẽ được người chơi gọi là ngụy cực phẩm. Mà trong mắt hệ thống thì lại không có phân chia ngụy cực phẩm hay cực phẩm thật, chỉ thấy trị số của hai dòng thuộc tính này rất cao, nên sẽ đánh giá cho chiếc nhẫn ấy rất cao, rồi đem giải nhất này thưởng cho Cố Phi.
Ở trong mắt hệ thống, có khi cái ngụy cực phẩm này còn có giá trị cao hơn nhiều so với phần thưởng của đám Kiếm Quỷ, Ngự Thiên Thần Minh. Mà cũng may Cố Phi lại cũng là một tên ngụy pháp sư, chứ nếu là một pháp sư khác chắc chắn hắn sẽ chửi đổng lên từ sớm rồi.
Nhưng nói như thế nào thì trong mắt hệ thống, hay đánh giá c*̉a người chơi, thì trong năm trang bị được thưởng thì pháp trượng của Hàn Gia Công Tử là ưu tú nhất.
Nhưng nếu nói trang bị được thưởng sẽ dựa trên thành tích của quá trình thi đấu, thì ai cũng sẽ nghĩ Cố Phi mới là người nhận được món tốt nhất, chứ sao lại là Hàn Gia Công Tử?
Tất cả mọi người đều cảm thấy khó hiểu về vấn đề này. Trầm mặc một lát, Hữu Ca chuyên về thống kê đã phát hiện vấn đề: "Tôi biết rồi! Quá trình chúng ta thi đấu đến cuối c*̀ng, chỉ có một mình Hàn Gia Công Tử là chuyên cần từ đầu đến cuối."
"Chuyên cần từ đầu đến cuối?" Mọi người ngẩn ra, sau đó bọn họ lập tức phản ứng. Trận thi đấu đầu tiên c*̉a dong binh đoàn, truyền tống trận quá chen chúc, mà đối thủ chỉ có một người, nên đám người này đều lười biếng không đi, chỉ có Cố Phi và Hàn Gia Công Tử tham gia.
Mà Cố Phi sau đó có một ngày chơi chém trăm người ở ngoài Điểm Hồi Sinh với đám người Vân Trung Mục Địch, kết quả cũng bỏ lỡ một trận. Cứ như vậy mà tính thì chỉ có đúng một mình Hàn Gia Công Tử tham gia đầy đủ mười trận thi đấu của dong binh đoàn.
Cũng giống như việc bỏ bê công việc khi đi làm là một sai lầm rất ác liệt vậy, hiển nhiên hệ thống cũng sẽ nghiêm nghị xử phạt những người thiếu trách nhiệm vắng mặt. Mà Hàn Gia Công Tử tuy không lập đại công nhưng lại không phạm lỗi nặng ấy, cuối c*̀ng trúng tuyển đồng chí tốt, gương tốt trong mắt hệ thống. Vì thế thu được phần thưởng tốt nhất từ hệ thống phát xuống.
"Chậc, tốt, thật sự là quá tốt." Hàn Gia Công Tử nói.
Những người khác cũng hết lời để nói, chỉ có thể thầm than vận mệnh bất công, cuối cùng lại để cho tên ác ôn này cầm đi phần thưởng lớn nhất.
"Được rồi, được rồi, chúng ta đi coi phần thưởng tự do phân phối đi!" Chiến Vô Thương đã đỏ mắt nửa ngày ở bên cạnh, nóng lòng muốn cầm phần của mình trong phần thưởng tự do phân phối kia lắm rồi đấy!
Cận Chiến Pháp Sư
Đánh giá:
Truyện Cận Chiến Pháp Sư
Story
Chương 271: Quyển 6: Chuỗi nhiệm vụ. - Chương 271: Giải thưởng quán quân (1).
10.0/10 từ 16 lượt.
Truyện Cận Chiến Pháp Sư
Story
Chương 271: Quyển 6: Chuỗi nhiệm vụ. - Chương 271: Giải thưởng quán quân (1).
