Cẩm Niên

Chương 78: Tâm nguyện


Khương Cẩm Niên lập tức đáp lời: “Ví dụ như đầu tư cổ phần? Kiểu như New Third Board (*) ấy ạ.”


(*) Ở thời điểm truyện được viết, New Third Board là một sàn giao dịch thứ ba ở Trung Quốc, hay còn gọi là NEEQ (Sàn giao dịch cổ phiếu và trái phiếu quốc gia mới). Tuy nhiên, vì thanh khoản kém nên hiện tại, New Third Board chính là Sàn giao dịch chứng khoán Bắc Kinh (Beijing Stock Exchange – BSE), được thành lập dựa trên nền tảng của Sàn giao dịch NEEQ cũ, nhằm phục vụ chủ yếu các doanh nghiệp vừa và nhỏ (SMEs) có hoạt động đổi mới sáng tạo, bổ sung cho hai sàn chính là Thượng Hải (SSE) và Thâm Quyến (SZSE). Sàn mới này áp dụng hệ thống đăng ký IPO thí điểm, tập trung vào tính minh bạch và tinh gọn quy trình, thu hút các công ty nhỏ và tiên tiến.


Phó Thừa Lâm khích lệ: “Em có thể thử xem.”


Khương Cẩm Niên đăm chiêu: “Nếu bây giờ là năm 1998, em sẽ đầu tư cổ phiếu vào Tencent và Alibaba. Sau đó em sẽ trở thành tỷ phú, siêu siêu giàu luôn…”


Phó Thừa Lâm hỏi cô: “Đợi đến khi em siêu giàu rồi, em muốn làm gì?”


Anh đã dự đoán trước vài câu trả lời, như mua nhà, mua máy bay, hay thành lập quỹ đầu tư. Tuy nhiên, Khương Cẩm Niên lại trả lời vô cùng kiên định: “Em sẽ tài trợ cho các nghiên cứu y học của các tổ chức hàng đầu.”


Còn lý do và động cơ cho hành động ấy, Khương Cẩm Niên không nhắc tới một lời.


Cô chỉ vòng tay ôm cổ anh, lặng lẽ hôn anh một cái.


Khi Phó Thừa Lâm vui vẻ, anh thường không để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng lúc này rõ ràng anh đang rất thỏa mãn mà thả lỏng, tâm trạng của Khương Cẩm Niên cũng tốt lên theo, cô không nhịn được mà bàn bạc với anh: “Tuần sau em phải đi Thâm Quyến công tác, khảo sát hai công ty trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Nhiệm vụ lần này rất gấp, em chỉ đi ba ngày hai đêm thôi…”


Cô chưa nói xong, Phó Thừa Lâm đã nhắc: “Thứ Ba tuần sau, Hội nghị Tài chính Định lượng 2017 sẽ diễn ra ở Thâm Quyến, anh phải ghé qua đó một chút. Khi nào em đi? Chúng ta có thể đi cùng nhau.”


Khương Cẩm Niên hân hoan: “Em cũng đi vào thứ Ba.”


Đây có lẽ là chuyến công tác mà cô mong đợi nhất từ trước tới nay.

*


Thứ Hai đi làm, công ty tổ chức cuộc họp giao ban sáng như thường lệ.


Sếp lớn Đào Học Nghĩa không ngồi ghế mà luôn đứng trong phòng họp, lắng nghe ý kiến của từng nhân viên.


Anh ta thảo luận với mọi người về xu hướng đầu tư, nhắc đến việc chỉ số sàn ChiNext (*) hoạt động không tốt trong năm 2016. Hiện tại, những lĩnh vực anh ta đánh giá cao bao gồm rượu trắng, y tế, công nghệ thông tin, xe năng lượng mới… Sau đó, anh ta gọi tên Khương Cẩm Niên, hỏi cô có ý kiến gì không.


(*) Sàn ChiNext là một sàn giao dịch được xây dựng theo mô hình sàn Nasdaq của Mỹ.


Khương Cẩm Niên đáp: “Chính phủ đang hỗ trợ phát triển xe năng lượng mới. Trước đó có một công ty chứng khoán tổ chức roadshow, tôi đã tham gia…”


Cô mở một tập tài liệu ra, giới thiệu: “Tôi nghĩ, ngoài việc chú ý đến tình hình cụ thể của xe năng lượng mới, chúng ta còn có thể phân tách thêm các chỉ báo xu hướng thị trường.”


Cách đó không xa, một người mới tên là Viên Đồng lên tiếng hỏi: “Thế nào gọi là phân tách? Chỉ báo xu hướng thị trường là gì?”


Viên Đồng ít nói, tính cách lạnh lùng, vô cùng hướng nội. Nhưng cậu ta có tinh thần chuyên cần bền bỉ, thái độ làm việc nghiêm túc và tôn trọng mọi đồng nghiệp.


Khương Cẩm Niên lấy ví dụ cho cậu ta: “Giả sử chúng ta đặt trọng tâm vào xe năng lượng mới, tôi xin hỏi một câu, pin xe được làm từ vật liệu gì? Loại vật liệu nào có tiềm năng phát triển lớn nhất? Tôi cho rằng đó là kim loại Cobalt và kim loại Mangan (*).”


(*) Hai kim loại này chủ yếu được ứng dụng trong việc chế tạo pin, Chúng kết hợp trong hợp kim NMC (Nickel-Manganese-Cobalt) cho pin xe điện, Mangan giúp tăng tính ổn định, mật độ năng lượng và giảm giá thành so với việc chỉ dùng Cobalt.


Ồ, thì ra ý cô là vậy.


Viên Đồng hiểu ra: “Chị đang tháo rời các linh kiện của một chiếc xe, rồi nghiên cứu nhưng nhà cung ứng của những linh kiện đó.” Anh ta cầm bút ký, dựa theo phát biểu của Khương Cẩm Niên ghi chép vài dòng.


Một đồng nghiệp nam khác ngồi cạnh Viên Đồng nói: “Mỏ Cobalt chủ yếu nằm ở Canada, Congo, Cuba, một số công ty trong mảng kim loại màu đã thu mua các mỏ khai thác ở nước ngoài. Sản lượng Cobalt năm 2016 quá cao, tài nguyên dư thừa, mà xe năng lượng mới của chúng ta… không có nhu cầu sản xuất nhiều đến thế.”


Anh ta mở một tập tài liệu ra, trong đó có một trang chính là báo cáo phân tích ngành kim loại màu do một công ty chứng khoán thực hiện về “kim loại Cobalt”.


Anh ta nói câu nào cũng có lý.


Nhưng Khương Cẩm Niên lại phản bác: “Trữ lượng kim loại Cobalt trong nước ta rất ít, nhưng sản lượng lại rất lớn.”


Đồng nghiệp nam nói: “Phần lớn nguyên liệu Cobalt trên toàn cầu, ít nhất là 60% đến 70%, đều được vận chuyển từ Congo, Châu Phi.”


Anh ta không thảo luận thêm với Khương Cẩm Niên nữa. Bởi vì sếp lớn Đào Học Nghĩa đã lên tiếng. Đào Học Nghĩa yêu cầu các nghiên cứu viên theo dõi các doanh nghiệp liên quan, nộp báo cáo cho anh ta, đồng thời giao cho đồng nghiệp bên bộ phận kiểm soát rủi ro tiếp tục thực hiện “kiểm soát rủi ro trước đầu tư”.


Khương Cẩm Niên lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ tay, nói tiếp: “Ngoài ra, trí tuệ nhân tạo và Big Data đã trở thành một phần trong chiến lược quốc gia, nhiều trường đại học có kế hoạch mở thêm chuyên ngành trí tuệ nhân tạo vào năm 2018. Phần mềm đang phát triển thì phần cứng cũng phải đồng bộ.”


Cô vừa mới đặt nền cho câu này thì Viên Đồng đã đứng dậy, đứng tại chỗ nhìn thẳng vào tầm mắt của sếp: “Nếu phân tách khái niệm AI và Big Data ra, thì đó chính là thuật toán toán học, cấu trúc hạ tầng. Quan tâm đến công ty AI, cũng phải quan tâm đến thiết bị lưu trữ, mạch tích hợp, ý của Khương Cẩm Niên là vậy.”


Mỗi lần họp, gương mặt Viên Đồng đều không có chút biểu cảm nào, như một mỹ nam được tạc từ băng lạnh, khiến người khác sợ hãi.


Cậu ta đột ngột đứng thẳng lên nói, chẳng hiểu sao lại không có ai trong phòng họp tiếp lời. Viên Đồng giữ nguyên vẻ mặt lạnh băng, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh, như thể tất cả mọi người đều đang nợ tiền cậu ta. Mọi người rơi vào sự im lặng lúng túng, Khương Cẩm Niên lại cảm thấy có chút buồn cười. Nghĩ lại thì, kiểu “nam chính lạnh như băng” mà cô thích hồi thiếu nữ, dường như lại mang thêm vài phần hài hước và vô lý.


Khương Cẩm Niên thất thần, nghĩ về Phó Thừa Lâm, anh thì được coi là tuýp người gì nhỉ?


Trong một khoảnh khắc, cô nhận ra một sự thật, người mà cô thích năm xưa, không phải là con người thật của anh.


Cô coi anh là ánh mặt trời. Nhưng anh chẳng hề rực rỡ đến thế.



Cô thấy anh rất lạc quan tích cực. Thực ra anh chỉ ngụy trang thành hình tượng tương tự vậy thôi.


Trong lúc Khương Cẩm Niên đang lơ đãng, Đào Học Nghĩa gọi cô một tiếng. Cuộc họp sáng kết thúc, Đào Học Nghĩa cùng trợ lý của mình, và cả Khương Cẩm Niên, Dư Nhạc Nhạc cùng những người khác đi đến một căn phòng làm việc. Dư Nhạc Nhạc là trợ lý hiện tại của Khương Cẩm Niên. Cô bé khá thông minh, bắt nhịp rất nhanh, sáng mai cô bé sẽ cùng Khương Cẩm Niên khởi hành đi Thâm Quyến.


Trong văn phòng rộng lớn đặt một hàng xương rồng xanh mướt.Một cây trong số đó có nụ hoa màu vàng trên đỉnh đầu, nõn nà tươi tắn, như sắp nở hoa. Đào Học Nghĩa cực kỳ yêu quý nó, tưới nước xong rồi mới hỏi: “Cô có đề xuất công ty cụ thể nào không?”


Khương Cẩm Niên hỏi: “Công ty thuộc mảng nào ạ?”


Đào Học Nghĩa di chuyển chậu hoa xuống dưới bậu cửa sổ: “Kim loại màu.”


Khương Cẩm Niên hiểu: Anh ta vẫn còn để tâm đến nội dung trong cuộc họp sáng nay.


Vì có hai trợ lý ở đó, Khương Cẩm Niên báo ra mã chứng khoán của công ty đó: “300816. Đào tổng, tôi đề xuất anh tìm hiểu cụ thể một chút, công ty này chủ yếu kinh doanh bột Cobalt độ tinh khiết cao, họ có mỏ ở Congo, tháng Hai năm nay mới niêm yết. Vào thị trường lúc này rủi ro sẽ thấp hơn.” 


Đào Học Nghĩa nhẹ giọng đáp được.


Anh ta kéo rèm cửa ra, ánh nắng thong thả tràn vào, phản chiếu lên cây xương rồng sắp nở hoa. Đây là một chậu cây sa mạc không bao giờ thiếu nước, sinh trưởng rất mạnh mẽ.


Đào Học Nghĩa quay lưng về phía cô, hỏi: “Cấp trên trước đây của cô là La Hạm phải không?”


Khương Cẩm Niên thừa nhận: “Vâng.”


Trong lòng cô thoáng kinh ngạc: Chẳng lẽ La Hạm và Đào Học Nghĩa có quan hệ gì sao? Ý nghĩ vừa lóe lên, cô đã tự sỉ vả mình một cách dữ dội, tại sao lại đi suy đoán lãnh đạo nữ chứ? Làm phụ nữ vốn dĩ đã rất khó khăn rồi.


Khi cô lùi lại một bước, Đào Học Nghĩa lại lên tiếng: “La Hạm hiện giờ có ổn không? Tôi nghe mấy người bạn nói, cô ấy có chút mâu thuẫn với công ty cũ.”


Khương Cẩm Niên suy nghĩ một chút, chọn cách giấu kín sự thật: “Tôi không rõ mâu thuẫn cụ thể của họ. Không lâu sau khi giám đốc La nghỉ việc, tôi cũng xin nghỉ.”


Đào Học Nghĩa gật đầu, nhấp một ngụm trà, lại liếc nhìn cô một cái. Anh ta đeo một cặp kính gọng bạc, dáng vẻ nhân hậu nho nhã, ngoại hình và khí chất này đều khiến Khương Cẩm Niên nhớ đến Đàm Thiên Khải. Chẳng trách những người giàu có lại sẵn lòng giao tiền cho họ quản lý, ngoài tài ăn nói và năng lực ra, e rằng ngoại hình cũng là một điểm cộng, trông họ giống hệt tầng lớp tri thức chân chất thật thà.


Mặt trời mọc ở hướng Đông, bóng đổ dần cao, Đào Học Nghĩa dặn dò với Khương Cẩm Niên những điều cần lưu ý khi đi công tác.


Khương Cẩm Niên ghi nhớ trong đầu, còn trợ lý Dư Nhạc Nhạc của cô là một cô gái cẩn thận, giỏi ký họa. Cô bé ghi chép không sót một chữ nào lời của Đào Học Nghĩa lên giấy.


Lời giải thích tiếp theo của Đào Học Nghĩa khiến Dư Nhạc Nhạc sững sờ, dừng tay lại.


Đào Học Nghĩa nói: “Công ty chúng ta có bốn quỹ hỗn hợp cổ phiếu và trái phiếu, có ba giám đốc quỹ quản lý chúng. Có một giám đốc họ Ngô, trước khi cô đến anh ta đã nghỉ việc rồi. Anh ta nói quá mệt, muốn sống thong thả hơn một chút. Biểu hiện một tháng qua của cô, tôi và lão Trần, kỹ sư Lý đều nhìn thấy rõ, sau khi khảo sát lần này kết thúc, chúng tôi bảo đảm con đường phía trước của cô sẽ rộng mở.”


Anh ta lấy ra một tập hồ sơ: “Đây là báo cáo thăng chức của cô.”


Khương Cẩm Niên hiểu ý, bày tỏ lời cảm ơn.


Cô biết, trước khi báo cáo được công bố, cô phải đạt được thành tích… Sự coi trọng của Đào Học Nghĩa tựa như ý nghĩa của một bản “quân lệnh trạng”. Công ty bên này thật sự không theo lẽ thường, so với công ty cũ quy củ cứng nhắc của cô, quả thực khác biệt một trời một vực.


Sau đó, Khương Cẩm Niên và Dư Nhạc Nhạc rời khỏi văn phòng.


Lát sau, Dư Nhạc Nhạc hỏi: “Giám đốc Khương, ngày kết thúc khảo sát, em có thể đến cửa hàng lưu niệm mua vài món đồ nhỏ cho bà em không?”


Chà, cô bé đã gọi “Giám đốc Khương” rồi đấy.


Khương Cẩm Niên ôm tài liệu, đáp: “Em đi chơi cũng không sao đâu.”


Dư Nhạc Nhạc mỉm cười, lộ ra chiếc răng khểnh: “Tối nay em có thể mời chị ăn cơm không?”


“Hôm khác nhé, để chị mời em,” Khương Cẩm Niên tùy tiện tìm một cái cớ, “Hai ngày nay nhà chị có chút việc.”


Việc gì chứ?


Chẳng qua là vì cô mới kết hôn không lâu.


Cô và Phó Thừa Lâm gần như đang trong giai đoạn mặn nồng. Tất cả thời gian rảnh rỗi của họ đều bị tình yêu vắt kiệt chẳng còn bao nhiêu. Tình yêu rốt cuộc có phải là một thứ tốt đẹp hay không? Ngoài việc khiến người ta vui vẻ, hạnh phúc, mãn nguyện, nó còn tiêu tốn rất nhiều tư duy và tinh lực.

*


Trong tòa nhà văn phòng được trang hoàng tinh tế, Khương Cẩm Niên và Dư Nhạc Nhạc giữ im lặng chờ thang máy.


Cửa chính vừa mở, một đoàn người của đơn vị đối tác bước ra, người dẫn đầu không ngờ lại là Kỷ Chu Hành.


Kỷ Chu Hành mặc vest, cao ráo và đẹp trai, cử chỉ ung dung tự tại.


Đôi mắt anh ta đen láy sâu thẳm, không khác gì lần đầu họ gặp nhau.


Khương Cẩm Niên lướt qua vai anh ta.


Không ai quay đầu, không ai dừng bước.


Nhưng dường như anh ta đã nói một câu: “Chú ý an toàn nhé, cô Khương.”



Chú ý an toàn?


Chú ý an toàn gì chứ.


Cửa thang máy đóng lại, ngăn cách hoàn toàn hai người.


Khương Cẩm Niên đứng ở góc phía trong, hỏi: “Em có nghe thấy vừa nãy có ai nói chuyện không?”


“Ai đó nói về an toàn ạ,” Dư Nhạc Nhạc nói, “Là vị Kỷ tổng đó sao?”


Khương Cẩm Niên lắc đầu: “Chị nghe không rõ.”


Ở một nơi mà cô không biết, Kỷ Chu Hành đứng sững lại một lúc. Những tòa nhà văn phòng ngoài hành lang đan xen cao thấp, cửa sổ kính sáng loáng phản chiếu một màu xanh đậm, tựa như bầu trời và biển cả vô tận.


Kỷ Chu Hành nhìn về hướng đó, cũng không chắc mình đang nhìn cái gì. Đồng nghiệp bên cạnh hỏi anh ta: “Vẫn đang bận tâm về công việc à?”


Anh ta giả vờ: “Đúng vậy.”


Tâm sự của Kỷ Chu Hành không ai hay biết. Khương Cẩm Niên quay đầu là quên anh ta luôn. Cô nhớ chiều tối qua, Phó Thừa Lâm có nhắc đến các loại hình đầu tư khác nhau. Thế là cô vội vàng trước giờ tan sở, đưa ra một phương án nghiên cứu đầu tư New Third Board, gửi cho Đào Học Nghĩa và cấp trên trực tiếp của mình.


Cái gọi là “New Third Board” là hệ thống chuyển nhượng cổ phần của các doanh nghiệp vừa và nhỏ trong nước. Quá trình IPO dài đằng đẵng, New Third Board cung cấp sự thuận tiện cho các công ty nhỏ, thúc đẩy việc huy động vốn cho các doanh nghiệp siêu nhỏ, nhỏ và vừa.


Mặc dù đầu tư cổ phần không phải thuộc phạm vi chức trách của Khương Cẩm Niên, nhưng cô nhớ lại “kế hoạch hợp tác thương mại điện tử” của Cao Đông Sơn trước kia chẳng phải cũng đã được ủy ban đầu tư nhất trí thông qua đó sao? Cô đánh bạo tự mình thử một phen.


Sản phẩm của Quỹ Tuyền An không nhiều, không thể gọi là “chuyên sâu”, giăng lưới rộng thì càng dễ bắt được cá.


Hai ba năm trở lại đây, ngành tài chính kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì. Tình hình thị trường năm 2018 sẽ ra sao? Đó vẫn là một ẩn số, biết đâu cổ phiếu A có thể tăng lên thì sao, Khương Cẩm Niên lạc quan ước tính. Cho dù chính cô cũng chẳng mấy tin tưởng vào sự lạc quan này.


Cô lén phàn nàn với Phó Thừa Lâm về thị trường chứng khoán.


Cô nói: “Ai cũng muốn kiếm tiền nhanh, vào nhanh ra nhanh, ai cũng nôn nóng, em cũng vậy.”


Phó Thừa Lâm lại trả lời: “Bình thường thôi mà.”


Ngày mai cả hai đều đi công tác nên tối nay khá thong thả.


Hai người hoàn toàn không đụng đến công việc mà đi đến phòng chiếu phim gia đình, chọn đại một bộ phim tên là “The Banker”. Căn phòng này nằm sát gara của Phó Thừa Lâm, được thiết kế theo kiểu rạp chiếu phim, chỉ có mười chỗ ngồi, hai chiếc ghế ở chính giữa là rộng rãi nhất.


Vì không có khán giả nào khác nên Khương Cẩm Niên chẳng thèm giữ trật tự, cứ luôn miệng nói chuyện với Phó Thừa Lâm: “Tại sao lại bình thường? Anh phải nói cho em vài lý do đi.”


Phó Thừa Lâm vừa xem phim vừa trả lời: “Rất nhiều người đều muốn giàu sau một đêm. Có tiền rồi thì tiêu xài, đó là tâm lý rất bình thường của mọi người.”


Khương Cẩm Niên hỏi anh: “Anh có muốn giàu sau một đêm không?”


Cô ngồi rất tùy ý, đôi chân thon dài duỗi thẳng, gác lên tay vịn, làn da trắng như tuyết phản chiếu trong ánh sáng mờ tối. Ánh mắt Phó Thừa Lâm vẫn hướng về phía màn hình. Nhưng anh vén váy cô lên, v**t v* đôi chân, rồi mới đáp: “Sau khủng hoảng tài chính năm 2008, anh từng muốn giàu sau một đêm. Sau đó anh đã lỗ sạch vốn liếng.”


“Bây giờ thì sao?” Khương Cẩm Niên hỏi, “Anh có lỗ lần nào không?”


Cô khép hai đầu gối lại, nhích về phía anh.


Anh nói: “Ngồi qua đây.” Vừa nói vừa vỗ nhẹ vào đùi mình.


Khương Cẩm Niên không đồng tình: “Em không ngồi lên đùi anh đâu. Em đâu phải không có ghế, ngồi lên người anh thì còn ra thể thống gì.”


Phó Thừa Lâm cũng chẳng quan tâm cô nghĩ gì, đẩy cái tay vịn ngăn cách giữa hai người ra, ôm lấy eo cô, hơi dùng lực một chút đã kéo cô qua. Đệm ghế da mát lạnh trơn trượt, Khương Cẩm Niên suýt nữa ngã xuống. Cô không phòng bị, bị anh nắm lấy hai tay, thuận thế tựa vào lồng ngực anh.


Khương Cẩm Niên đang định gây chuyện với anh, anh liền chỉ vào màn hình đang thay đổi ánh sáng: “Anh không thường xuyên có thời gian xem phim đâu.”


Cô lập tức ngoan ngoãn yên lặng: “Vậy anh xem tiếp đi.”


Khi bộ phim gần kết thúc, cuối cùng cô không nén nổi tò mò, lại hỏi một câu: “Công ty tài chính của các anh đã từng lỗ tiền bao giờ chưa?”


Phó Thừa Lâm đáp: “Rồi.”


Khương Cẩm Niên ngạc nhiên: “Lỗ bao nhiêu vậy?”


Anh nói: “1,2%.”


“Không cao mà.”


“Chê thấp à?”


Khương Cẩm Niên biện bạch: “Em hy vọng anh không lỗ dù chỉ một xu cơ. Em đang an ủi anh mà, anh chỉ lỗ có 1,2%, không tính là cao, anh hiểu không? Anh có hiểu được lòng tốt của em không?”


Phó Thừa Lâm gật đầu một cái, tỏ ý đã hiểu: “Không lỗ một xu nào là chuyện không thể. Với trình độ hiện tại của anh cũng không làm được việc chắc chắn không sai sót.”



Khương Cẩm Niên tiếp tục hỏi: “Tại sao?”


Phó Thừa Lâm giải thích: “Con người sẽ phạm sai lầm, chương trình cũng sẽ có bug. Anh không phải là cỗ máy vạn năng. Khoản lỗ 1,2%, công ty anh có thể cố gắng chống chịu được.” Anh nói với Khương Cẩm Niên về phương thức thử nghiệm, trình bày chiến lược đầu tư định lượng của mình. Đây là những kiến thức đáng giá ngàn vàng, Khương Cẩm Niên tập trung tinh thần lắng nghe.


Sau đó, cô lại lo lắng: “Đây có phải là bí mật nội bộ ở công ty anh không? Em có quen những cao thủ định lượng khác, khi nhắc đến phương pháp thực hiện, hầu hết đều không nói thật đâu.”


Ở ngay phía trước cô, bộ phim đã kết thúc, màn hình xuất hiện tên của đội ngũ sản xuất, bản nhạc cuối phim uyển chuyển du dương.


Màn sáng làm nền cho bóng tối, lúc sáng lúc tắt. Khương Cẩm Niên nằm bò trên ghế, cằm gối lên chiếc gối ôm mềm mại, đuôi mắt khẽ nhướng, trông hệt như một con cáo nhỏ. Phó Thừa Lâm vén tóc cô lên, khi cô ghé sát lại gần, anh nói khẽ: “Anh là chồng em, đương nhiên sẽ nói thật.”


Trong mắt Khương Cẩm Niên lấp lánh ánh sáng, cảm thán: “Anh tốt quá.”


Lời chưa dứt, cô đẩy cổ tay anh một cái, được đằng chân lân đằng đầu: “Hội nghị thượng đỉnh tài chính định lượng ngày mai em không đi được. Anh giúp em để ý xem có nội dung gì đặc biệt quan trọng không, về nhà thuật lại cho em nhé.”


Phó Thừa Lâm lập tức đồng ý với cô.


Sáng sớm hôm sau, hai người đồng thời xuất phát.


Nhưng họ không thể đi cùng một chuyến bay.


Khương Cẩm Niên phải chờ đồng nghiệp ở công ty, còn Phó Thừa Lâm đương nhiên có vòng tròn xã giao của anh.


Phó Thừa Lâm ở trong phòng VIP nói cười vui vẻ với vài người, trong đó có một thanh niên ăn mặc sành điệu còn gọi anh là anh. Người đó chú ý đến Khương Cẩm Niên, hỏi một câu: “Anh, đây là chị dâu em à?”


Phó Thừa Lâm nói: “Là chị dâu cậu đấy. Anh và cô ấy quen nhau chín năm rồi, đầu năm nay mới lấy giấy đăng ký kết hôn.”


Chàng thanh niên liền cười: ““Lên máy bay em phải nói chuyện với chị ấy mới được.”


Đúng lúc này, Khương Cẩm Niên nhận được một cuộc điện thoại. Cô vẫy tay chào tạm biệt Phó Thừa Lâm, xách ba lô đi sang sảnh chờ phía bên kia, hai đồng nghiệp đang đợi cô. Mấy người bàn bạc một hồi, quyết định hôm nay xuống máy bay sẽ không dừng lại mà lập tức di chuyển đến địa điểm khảo sát.

*


Thời tiết chẳng chiều lòng người, máy bay hạ cánh trễ nửa tiếng.


Bên ngoài đang mưa, mây đen cuồn cuộn bao phủ mặt đất.


Mưa phùn lất phất như sương như khói, mang theo vài phần ý vị của vùng sông nước Giang Nam. Sau khi ra khỏi sân bay, áo ngoài và váy của Khương Cẩm Niên đều bị ướt. Thời tiết này, cô che ô cũng như không, những sợi mưa  li ti mịn màng  theo gió nhẹ len qua từ dưới vành ô.


Dư Nhạc Nhạc hỏi cô: “Chúng ta đi thẳng đến công ty khảo sát luôn ạ?”


Khương Cẩm Niên đáp: “Đúng vậy.” Cô thuận miệng hỏi một câu: “Em là người ở đâu?”


Dư Nhạc Nhạc giữ chặt vali: “Em nói chuyện có giọng địa phương ạ? Em đang học tiếng phổ thông theo chị đó.”


Khương Cẩm Niên cười lắc đầu: “Không có, giọng em nghe rất mềm mại.”


Dư Nhạc Nhạc nói: “Em là người Nam Kinh, Giang Tô.”


Cô bé còn nói: “Chị cũng mềm mại.”


“Nam Kinh?” Khương Cẩm Niên né vị trí của đồng nghiệp nam còn lại, kéo cao tay cầm vali, nói bâng quơ, “Chị biết một công ty, rất hứng thú, nhưng lại không có thời gian đi Nam Kinh khảo sát thực tế.”


Dư Nhạc Nhạc lập tức đề nghị: “Để em tìm người hỏi giúp chị.”


Trong lòng Khương Cẩm Niên tràn cực kỳ băn khoăn. Cô không thể để lại sơ hở. Cho dù xuất phát điểm của cô tốt, nhưng qua lời truyền miệng của mọi người, khó tránh khỏi sẽ có một số ý nghĩa phái sinh. Cô dứt khoát từ chối, khéo léo thoái thác: “Để tuần sau chị tìm Trần tổng, sắp xếp một chuyến công tác.”


Cô vẫn luôn canh cánh trong lòng nhà máy kim loại Cobalt ở Nam Kinh kia. Hai ngày nay, cô một bên khảo sát ngành công nghệ thông tin, một bên bận rộn làm phân tích cơ bản và phân tích kỹ thuật của nhà máy đó. Ban ngày cô chạy đôn chạy đáo, ban đêm thức khuya, còn phải trao đổi với đồng nghiệp, đừng nói là đi tìm Phó Thừa Lâm, ngay cả gọi video cho anh cũng phải tranh thủ thời gian.


Tuy nhiên, Khương Cẩm Niên lại gọi điện thoại công việc cho các công ty chứng khoán khá chăm chỉ.


Lời mở đầu của cô thường là: “Xin chào, tôi là giám đốc của Quỹ Tuyền An.”


Đối phương về cơ bản đều sẽ nể mặt cô. Một số công ty quỹ hay nợ phí quản lý của công ty chứng khoán, Quỹ Tuyền An chưa bao giờ có tiền lệ này.


Sau vài cuộc điện thoại, công việc của Khương Cẩm Niên đã có tiến triển, cô thầm nghĩ: Đợi cô về nhà, nhất định phải chia sẻ kinh nghiệm này với Phó Thừa Lâm.


Phó Thừa Lâm ở lại Thâm Quyến hai ngày.


Ngày đầu tiên, anh tham dự buổi hội nghị thượng đỉnh tài chính đầu tiên, chỉ nghe người ta diễn thuyết, bản thân không tham gia.


Ngày thứ hai, anh đại diện cho công ty, phát biểu tại hội nghị. Đến phần hỏi đáp, vẫn có khách mời nghi ngờ tính khả thi của phương châm định lượng tại thị trường A-share rốt cuộc cao đến mức nào?


Phó Thừa Lâm không trực tiếp trả lời sự nghi ngờ của đối phương, anh nói: “Trước năm 2016, không ít đầu tư định lượng tập trung vào các cổ phiếu vốn hóa nhỏ. Bắt đầu từ năm nay, phạm vi đầu tư trở nên rộng hơn, lấy dữ liệu từ công ty của chúng tôi làm ví dụ, tỷ suất lợi nhuận…” 


Anh hơi dừng lại một chút, vì anh nhớ lại câu nói của Khương Cẩm Niên, rằng “Những cao thủ định lượng em quen, hầu như đều không nói thật”. Trớ trêu thay, bây giờ anh cũng không định nói thật.


Thị trường cạnh tranh khốc liệt, anh sẽ không để người khác lên con thuyền của mình rồi căng buồm ra khơi.



Anh giới thiệu về thành tích của công ty, hoàn thành lời giải thích một cách suôn sẻ, cả khán phòng vang lên một tràng pháo tay.


Các phóng viên tài chính của các trang web lớn tập trung ở một khu vực. Phó Thừa Lâm bước xuống bục diễn thuyết, một phóng viên còn đuổi theo hỏi anh: “Chiến lược đầu tư định lượng của anh có tính thông dụng không?”


Phó Thừa Lâm lặp lại: “Tính thông dụng?”


Phóng viên giải thích: “Không cao siêu hoa mỹ, để cả người cao tuổi và lớp trẻ đều có thể hiểu được.”


Phó Thừa Lâm không ngần ngại, trả lời trực tiếp: “Đầu tư định lượng không thể làm một vốn bốn lời, mô hình cần được cập nhật liên tục. Thị trường luôn biến động không ngừng. Tương ứng, chiến lược đầu tư cũng phải cải tiến.”


Lời nói và cử chỉ của anh trầm ổn và chừng mực. Anh còn nói: “Công ty chúng tôi có thể cung cấp dịch vụ cho cả những người lớn tuổi và những người trẻ tuổi, tỷ suất lợi nhuận dự kiến vô cùng ổn định.”


Phóng viên lại hỏi: “Ngưỡng đầu tư của công ty anh là bao nhiêu?”


Phó Thừa Lâm né tránh: “Chúng tôi đang điều chỉnh. Sáu tháng cuối năm sẽ có quy định mới.”


Phóng viên lẽ ra nên đi tìm khách mời khác. Nhưng anh ta cân nhắc một chút, lại đặt câu hỏi: “Cho tôi xin email, tôi sẽ gửi bản thảo phỏng vấn sau khi viết xong cho anh xem qua. Chúng tôi dự định đặt tiêu đề tin tức cho quý công ty là James Simons của Trung Quốc, người dẫn dắt đầu tư định lượng thế hệ mới, anh có đồng ý không?”


Phó Thừa Lâm đã từ chối. Anh tự nhận quy mô công ty nhỏ, thị trường A-share trong nước khác với thị trường chứng khoán Mỹ, các nhà đầu tư không thể so sánh lẫn nhau.


Phóng viên thấy anh nói cũng có lý.


Phó Thừa Lâm chào tạm biệt anh ta, đi ra xung quanh, làm quen thêm vài người bạn mới.


Có một số đối tác từ phía Hồng Kông đến. Người ta hỏi anh: “Khách sạn Sơn Vân còn tiếp tục lên sàn không?”


Anh đáp: “Đang chuẩn bị, dự án đã khởi động lại.”


Bạn bè cảm thán: “Năm ngoái cơ hội tốt thế mà lại phải bỏ lỡ. Chuyện tốt đúng là lắm gian truân.”


Có người hoàn toàn chưa nghe nói về lý do khách sạn Sơn Vân niêm yết thất bại, đi hỏi khắp nơi. Người biết chuyện thì kín như bưng, người không biết chuyện thì mỉm cười im lặng, sau đó vẫn là Phó Thừa Lâm tự mình đáp lời: “Những năm đầu từng phạm sai lầm ở Hồng Kông, hiện tại đã hối cải, hy vọng bộ phận giám sát chứng khoán cho chúng tôi thêm một cơ hội nữa.” Anh vừa nói vừa nâng ly với mọi người, cười nói tự nhiên, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.


Tối hôm đó, anh chạy sô hai buổi tụ tập, uống ba ly rượu, rồi vẫy tay chào tạm biệt mọi người.


Một người bạn tính tình phóng khoáng nói: “Anh Lâm, Thâm Quyến hay lắm.”


Anh ta ra sức ám chỉ cho Phó Thừa Lâm, muốn dẫn anh đến một số câu lạc bộ cao cấp.


Thành phố lớn không bao giờ thiếu mỹ nhân, chỉ cần có tiền có tài nguyên, những tinh anh nam giới đều có thể ôm bên trái bế bên phải. Đủ mọi vẻ đẹp, hồng nhan phấn dặm, mặc sức cho họ say sưa trong vàng son, chìm đắm trong chốn dịu dàng.


Nhưng Phó Thừa Lâm từ chối: “Tôi chưa bao giờ chơi bời ở ngoài.”


Không những vậy, còn có người phụ họa: “Phó tổng kết hôn rồi.” Rồi tốt bụng nhắc nhở một câu: “Cô dâu rất xinh đẹp, thông minh, là một sinh viên ưu tú.”


Người đó nghe xong, chúc mừng Phó Thừa Lâm, nhưng vẫn khăng khăng đòi mời khách. Anh ta nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại: Anh ta là chủ nhà, phải tiếp đãi khách khứa. Nếu không thì là Phó Thừa Lâm không nể mặt, không coi anh ta là bạn.


Phó Thừa Lâm thấy anh ta nhiệt tình khó từ chối, bèn thuận miệng trả lời: “Sao có chuyện để khách theo sở thích của chủ nhà được? Hay là anh đến tham gia hoạt động giải trí mà tôi thích, được không?”


Người đó đang vui vẻ thì nghe Phó Thừa Lâm nói tiếp: “Tôi đặc biệt thích nhảy Bungee trên cao, nhảy cầu 15 mét, rơi tự do theo gia tốc trọng trường, không đeo đồ bảo hộ và mũ bảo hiểm. Ai đeo đồ bảo hộ thì không phải bạn tôi. Huynh đệ, anh đi theo tôi, tối nay chơi mệt rồi, chúng ta ngủ luôn ở công viên giải trí.”


Người bạn đó vội vàng thoái thác, mượn cớ bỏ chạy mất.


Còn Phó Thừa Lâm thì chặn một chiếc xe, chạy thẳng về phía khách sạn nơi Khương Cẩm Niên ở. Cô ở khách sạn Sơn Vân, đúng là tự sa vào lưới. Phó Thừa Lâm dễ dàng có được số phòng của Khương Cẩm Niên, thong thả gõ cửa. Anh dùng tay kia cởi cà vạt, quấn quanh cổ tay, rồi lại từ từ nới lỏng, lặp đi lặp lại mấy lần, đến khi Khương Cẩm Niên ra mở cửa..


Cô ngơ ngác nhìn anh.


Anh hỏi: “Không nhận ra chồng em à?”


Khương Cẩm Niên hỏi: “Hôm nay anh bận không?”


Phó Thừa Lâm có lẽ khá để tâm việc Khương Cẩm Niên ở cùng thành phố mà hai ngày rồi không đến tìm anh. Dù sao thì Khương Cẩm Niên chỉ nghe anh trả lời một câu: “Anh không bận bằng em, công việc của em quan trọng hơn.”


Ý của anh dường như là: Công việc của em còn quan trọng hơn cả anh.


Khương Cẩm Niên không lên tiếng. Cô chột dạ.


Mặc dù Phó Thừa Lâm trông vẫn có vẻ phong độ ngời ngời, nhưng mùi rượu lẫn lộn trên người anh quá nồng nặc. Mùi rượu đó hòa quyện với hơi thở nam tính, cứ như một loại hormone di động. Khương Cẩm Niên lùi lại một bước, hỏi anh: “Anh đã uống rượu gì vậy?”


Phó Thừa Lâm đáp: “Vodka.”


Khương Cẩm Niên không vui: “Anh lén em đi uống rượu mạnh.”


Cô giữ nguyên tắc “việc gì cũng có thể thương lượng”, nói với anh: “Anh ra ngoài xã giao vẫn nên ít uống rượu thôi.” Cô đoán anh đi thẳng đến đây nên có lẽ sẽ khát, liền đứng bên cạnh tủ trà, vặn mở một chai nước khoáng cho anh.


Phó Thừa Lâm khóa trái cửa phòng, khi đi ngang qua Khương Cẩm Niên, anh bế xốc eo cô lên vai.


Chai nhựa bị Khương Cẩm Niên nắm chặt trong tay, nước lọc suýt nữa thì đổ ra ngoài. Cô hoảng hốt nói: “Anh thả em xuống!”


Cẩm Niên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cẩm Niên Truyện Cẩm Niên Story Chương 78: Tâm nguyện
10.0/10 từ 20 lượt.
loading...