Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 8

Chương 8 – Tạ Lịch Thăng xuất hiện trong ống kính của Khương Tạo.

Cặp đôi lạc quẻ: 8


Sáng thứ Hai lúc tám giờ, Khương Tạo cuối cùng cũng mở được mắt dưới sự thúc giục của tiếng chuông báo thức cuối cùng.


Cô có thói quen xem tin nhắn khi đánh răng. Kết quả, vừa mở khóa màn hình, hàng chục cuộc gọi nhỡ đã nhảy ra, làm Khương Tạo sợ đến mức suýt đánh rơi điện thoại.


Nhìn chằm chằm vào ba bốn số lạ ở địa phương, nhãn cầu Khương Tạo cứng lại và nhức mỏi.


Cô cúi người nhổ bọt kem đánh răng, nhìn vào bồn rửa mặt, tầm nhìn chập chờn, như thể vừa tỉnh dậy đã bị giáng một đòn trời giáng.


… Không sao, chắc chỉ là gọi nhầm thôi.


Cô chặn mấy số đó, trả lời tin nhắn WeChat của dì nhỏ về việc giới thiệu đối tượng xem mắt thường ngày, sau đó ném điện thoại sang một bên không nhìn nữa.



Chín giờ, Khương Tạo chấm công đúng giờ. Chín rưỡi, cô tham gia cuộc họp nhóm mới của bộ phận Kế hoạch. Cô được chọn vào nhóm Kế hoạch 3 phụ trách máy quay cầm tay, tổ trưởng là Đường Bồng, nhân viên kỳ cựu của bộ phận.


Đường Bồng cũng đã làm ở Vân Thăng được ba năm. Đây là lần đầu tiên cô ấy được “giao trọng trách” dẫn dắt một nhóm nhỏ, nhưng bản thân lại điềm tĩnh và đáng tin cậy như thể đã là một tiểu lãnh đạo.


Tan họp lúc mười một giờ, Khương Tạo chợt nhớ ra một chuyện, bèn rủ Lê Lê, người đang muốn trốn việc, đến tòa Đông.


Tận dụng “ưu đãi” của đối tượng xem mắt cũ của CEO.


Mặc dù báo cáo đã nộp, nhưng không có nghĩa là cô không cần phải làm quen thêm với các sản phẩm khác của Vân Thăng. Muốn trở thành “người bán hàng” giỏi nhất của Vân Thăng, hiểu rõ ưu nhược điểm của nó như cha mẹ hiểu con cái là điều cơ bản nhất.


Tòa Đông là Tòa Nghiên cứu và Phát triển, trông còn mang tính công nghệ hơn cả tòa Tây. Khương Tạo và Lê Lê giống như hai con nhỏ nhà quê mới lên phố, nắm tay nhau ngó nghiêng, không dám lớn tiếng kinh ngạc.


Cách bài trí mỗi tầng đều đồng nhất, chủ yếu là tông màu kim loại xám trắng, mang đến cảm giác tương lai như bước vào căn cứ nghiên cứu trong phim khoa học viễn tưởng.


Quả nhiên là đại gia công nghệ hàng đầu có khác.


Hai người hỏi hết chỗ này đến chỗ kia, cuối cùng cũng tìm được tầng trưng bày sản phẩm có thể tham quan và dùng thử.


Khu vực trưng bày sản phẩm có trần cao ba tầng, đối diện với lớp kính toàn cảnh 270 độ. Từng sản phẩm lấp lánh dưới ánh đèn, tỏa ra vẻ kiêu hãnh.


Họ lén lút tham quan. Có ba bốn nhân viên bộ phận Nghiên cứu và Phát triển đang “cãi nhau” ở một bên, có vẻ như họ gặp phải vấn đề cần tranh luận trong công việc nhưng không tiện nói trong phòng thí nghiệm và khu vực làm việc, nên chạy ra đây để “cãi” cho đã.


So với không khí làm việc hòa nhã ở tòa Tây, những người ở đây có vẻ “trẻ con” hơn, mang sự cố chấp nghiêm túc với kỹ thuật, nhất định phải phân rõ đúng sai.


“Họ cãi nhau ghê quá… Không sao chứ?” Lê Lê sợ hãi, hỏi nhỏ.


Khương Tạo nhặt một chiếc máy bay không người lái lên, đặt trong lòng bàn tay, ngạc nhiên vì trọng lượng nhẹ của nó, đồng thời an ủi người bên cạnh: “Yên tâm, chưa chửi thề thì chưa tính là chuyện gì to tát đâu.”


Lê Lê: “…” Định nghĩa về cãi nhau của bà thật là đơn giản và thô bạo.


“Nhìn màu thẻ nhân viên, hai cô đến từ tòa Tây à?” Một kỹ thuật viên trẻ đang tranh cãi nhìn thấy họ, lân la đến bắt chuyện.


Hai người quay lại nhìn anh ta. Lê Lê mỉm cười: “Chào đồng nghiệp. Chúng tôi đến chơi… à không, đến tìm hiểu sản phẩm.”


“Không làm phiền các anh thảo luận chứ?”


Kỹ thuật viên trẻ nhìn những người bạn của mình, thở dài: “Chuyện thường ngày thôi. Toàn là mấy ông kỹ sư khoa học tính khí quái gở. CEO của bọn tôi lại còn khuyến khích thái độ nghiên cứu nghiêm túc này nữa, nên họ càng hăng.”


Nghe đến CEO, Khương Tạo khẽ động mắt, liếc nhìn anh ta.


“Cũng đúng, trong lĩnh vực kỹ thuật càng nghiêm túc, càng va chạm thì càng dễ tạo ra sản phẩm tốt, đúng không.” Lê Lê cười xòa.


Kỹ thuật viên trẻ không biết nghĩ đến điều gì, khoanh tay, lắc đầu: “Ừm, vì chuyện này mà Sếp Tạ còn đặc biệt lập một phòng y tế trong công ty, nói là nếu choảng nhau thật thì tiện xử lý, chuyện xấu trong nhà nên úm lại.”


Lê Lê: “…”


Khóe mắt Khương Tạo giật giật.


Ừm, đúng là chuyện anh ta có thể làm.


Kỹ thuật viên trẻ hỏi thêm một câu: “Thẻ nhân viên tòa Tây hình như không vào được tòa Đông đâu nhỉ? Hai cô vào bằng cách nào?”


Lê Lê nhìn Khương Tạo.



Khương Tạo chớp mắt, cười gượng gạo: “Tôi mượn thẻ của sếp.” Lời này không sai.


Kỹ thuật viên trẻ gật đầu: “Sếp của bộ phận Kế hoạch các cô đối xử với nhân viên tốt thật.”


Kỹ thuật viên trẻ tranh luận mệt rồi, cũng tranh thủ lén lút trốn việc một chút, dẫn họ dùng thử và giới thiệu từng sản phẩm.


Khương Tạo và Lê Lê đều là dân mù công nghệ, lần đầu tiên được thấy nhiều thứ mới lạ như vậy, họ chơi đùa vui vẻ như hai nữ sinh đại học.


Khương Tạo cầm chiếc máy bay không người lái nặng chỉ hơn hai trăm gram, nhấn nút cất cánh trên ứng dụng, nó liền bay vút lên không như một nàng tiên nhỏ.


“Ưu điểm của mẫu này là dễ mang theo, thao tác đơn giản, có thể cất cánh mà không cần đặt trên mặt phẳng.” Kỹ thuật viên trẻ cài đặt chế độ theo dõi thông minh, vẫy tay với Khương Tạo: “Xong rồi, cô cứ đi về phía trước, dù cô đi đâu nó cũng sẽ theo cô.”


Khương Tạo ngạc nhiên, nhìn Lê Lê, rồi đối diện với chiếc máy bay không người lái màu trắng đang bay lơ lửng, lùi từng bước ra xa. Chiếc máy bay như có mắt khóa chặt lấy cô, im lặng di chuyển theo cô, giống như một cái đuôi ngoan ngoãn.


Trên đường đi gặp vật cản, nó có thể nhận dạng và tránh né chính xác, sau đó lại tiếp tục vù vù bay theo Khương Tạo.


Lê Lê không ngừng kêu wow, cầm điện thoại của kỹ thuật viên trẻ thao tác đủ chức năng: “Trời ơi, thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức này rồi sao? 4K lại còn có cả làm đẹp, chỉnh màu! Ánh sáng vừa đủ, Khương Tạo, nhìn bà trong ống kính đẹp xỉu luôn!!”


Khương Tạo dẫn “tiểu tinh linh” đi một vòng rồi quay lại, tinh thần phấn chấn hỏi kỹ thuật viên trẻ: “Sắp tới chúng tôi phải làm kế hoạch cho máy quay cầm tay mới, anh có thể cho tôi trải nghiệm được không?”


“Được chứ, chính là cái này.” Kỹ thuật viên trẻ dẫn họ đi trải nghiệm.


Lê Lê ngẩng đầu lên, thao tác trên hệ thống: “Ôi hình như bay cao quá rồi, làm sao thu về đây?”


Kỹ thuật viên trẻ cầm lấy dạy: “Cái này là giảm độ cao, còn nếu muốn thu về…” Anh ta nhìn Khương Tạo: “Phiền cô giống như lúc nãy, đưa tay ra đỡ là được.”


Khương Tạo lùi lại vài bước, nhìn chiếc máy bay không người lái đang kêu vù vù, cánh quạt quay tốc độ cao, hơi lo lắng bị thương, nhưng vẫn làm theo.


Đúng lúc đó, Tạ Lịch Thăng cùng vài người phụ trách khác vừa tuần tra xong phòng thí nghiệm lớn, bước xuống cầu thang, và vô tình thấy cảnh này—


Khương Tạo mặc một chiếc váy liền màu đơn sắc, đứng dưới ánh sáng gần như không góc chết, khuôn mặt ngẩng lên trắng sáng lấp lánh. Đôi mắt nheo lại như hai hạt ngọc trai đen đang vỗ cánh.


Cánh tay cô cân đối và đẹp, vươn ra không trung chờ chiếc máy bay không người lái màu trắng nhẹ nhàng hạ xuống, toát ra một vẻ dịu dàng.


Cứ như thể cô là nữ thần tương lai trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, người ban linh hồn cho máy móc.


Tạ Lịch Thăng đút tay vào túi quần tây, bước chân chậm lại, ánh mắt sâu hơn rất nhiều.


Chiếc máy bay không người lái nhỏ màu trắng tinh khiết, đáp xuống lòng bàn tay cô một cách chính xác và dịu dàng. Sau khi phả ra luồng khí cuối cùng thì dừng hoạt động. Khương Tạo ngạc nhiên quay đầu, nở một nụ cười rạng rỡ hiếm thấy: “Tuyệt thật.”


Kết quả, mọi người đều đang nhìn về phía sau cô. Khương Tạo ôm chiếc flycam quay lại—thấy một nhóm người trông như lãnh đạo và Tạ Lịch Thăng ở trong số đó.


Cô hơi sững sờ.


Tạ Lịch Thăng đã thu lại ánh mắt trước khi cô kịp nhìn đến, dùng tập tài liệu trên tay vỗ vỗ vào nhân viên nghiên cứu vẫn còn đang “bàn luận rôm rả”, giọng điệu rất nhẹ nhưng đầy uy lực: “Trước khi tôi tuần tra, các cậu đã càm ràm không ngớt ở đây rồi. Nếu không quay về làm việc, tôi sẽ tính là vắng mặt đấy.”


Nhân viên nghiên cứu: “…”


Mấy người đó lập tức ngừng cãi nhau, xin lỗi rồi xô đẩy nhau chạy đi.


Khương Tạo đứng yên nhìn anh chằm chằm. Cô nghĩ rằng nếu anh không nói chuyện thì ít nhất cũng sẽ liếc nhìn cô một cái, dù sao cô đứng ở đây là nhờ chiếc thẻ ID anh đưa.


Nhưng Tạ Lịch Thăng cứ như không nhìn thấy cô, trò chuyện xã giao với mấy người phụ trách rồi đi về phía thang máy, không hề dành thêm chút sự chú ý nào.


Cô cụp mắt xuống, nhận ra họ vốn dĩ nên giữ mối quan hệ xa lạ như vậy.


Đây chẳng phải là mục đích cô vội vàng muốn phủi sạch mối quan hệ xem mắt của hai người sao.


Nhưng bị anh làm lơ một cách chân thật như thế này, cô vẫn cảm thấy hơi là lạ, một mùi vị khó tả.


Lê Lê không biết những suy nghĩ trong lòng cô, lén lút xáp lại gần cảm thán: “Mỗi lần thấy CEO là tui không dời mắt nổi. Đẹp trai đến mức khiến người ta phát hờn, mặc dù biết rõ anh ấy tính tình rất quái gở.”


“Mấy hôm nay tui hóng được nhiều chuyện về Sếp Tạ trong group buôn dưa lê lắm.”


“Group buôn dưa lê?” Cô thắc mắc.


“Haizz, thì cứ là có thôi. Họ nói Sếp Tạ trước khi khởi nghiệp thành công đã là ‘cậu ấm’ rồi, nhưng anh ấy chưa bao giờ tiết lộ ra ngoài là bố anh ấy là sếp lớn ngành nào.”


Lê Lê nói thêm: “Nhưng chuyện gia đình anh ấy rất hòa thuận thì ai cũng biết. Mẹ anh ấy thường gửi rất nhiều quà cho nhân viên văn phòng chủ tịch, nhờ họ chăm sóc Sếp Tạ nhiều hơn.”



“Sếp Tạ còn có mấy anh chị em nữa, cả nhà có vẻ rất đầm ấm, viên mãn.”


Nói xong, cô ấy xụ mặt, giang tay: “Bà nói xem ông trời công bằng chỗ nào. Tại sao anh ấy đã có gia đình giàu có, được yêu thương rồi, lại còn có cả nhan sắc và IQ cao, khởi nghiệp cũng thành công luôn.”


Khương Tạo cười khổ: “Đừng nói nữa, tui hơi muốn chết rồi đây.”


Lê Lê nảy ra một ý tưởng kỳ quặc: “Ây, bà nói xem anh ấy có vợ con rồi không nhỉ? Rất nhiều sếp trong đội ngũ sáng lập của Vân Thăng đều kết hôn sớm khi còn trẻ.”


Khương Tạo tựa vào quầy, thầm trả lời đối phương: Tuy chưa kết hôn, nhưng đã bắt đầu đi xem mắt rồi thì chắc cũng sắp thôi.


Cô lau dấu vân tay trên chiếc máy bay không người lái, bỗng nhớ lại cuộc trò chuyện trong xe của anh lần trước.


chỉ có hai kiểu người sẽ kết hôn sớm, một là gia đình đặc biệt viên mãn không cần lo lắng gì, hai là hoàn toàn ngược lại


Cô nghĩ: Xem ra anh là kiểu người thứ nhất.



Chiều tối hôm đó, chiếc Panamera màu xám tím lướt qua ánh đèn neon nhộn nhịp của trung tâm thành phố, đi vào khu biệt thự cao cấp yên tĩnh.


Làm việc liên tục mười hai tiếng từ chín rưỡi sáng đến giờ, Tạ Lịch Thăng mệt mỏi đến mức mí mắt nặng trĩu. Đậu xe xong, anh nhìn mái tóc hơi rối qua gương, đặc biệt dừng lại chỉnh sửa một chút, sau khi tươm tất mới bước vào thang máy biệt thự.


Trước khi cửa thang máy ở tầng phòng khách mở ra, có thể nghe thấy tiếng cười đùa trò chuyện thoang thoảng xuyên qua cánh cửa. Khi anh bước vào, tiếng động lập tức giảm đi một nửa.


Tạ Gia Mỹ, đang khoác tay bố Tạ Thắng, là người đầu tiên nhìn thấy anh, cất cao giọng: “Á, anh về rồi!”


Cả nhà đồng loạt nhìn về phía anh.


Tạ Thắng liếc nhìn anh bằng khóe mắt, hừ lạnh tỏ vẻ không hài lòng: “Cả nhà chờ có mình con, làm như tổng thống không bằng.”


Nóc nhà Tôn Yến đứng dậy đón, bác bỏ lời trách móc của chồng: “Anh còn không biết Lịch Thăng bận rộn đến mức nào sao? Con nó khó khăn lắm mới về nhà một lần, anh làm cái trò gì vậy.”


Tôn Yến chào đón anh, đôi mắt cười cong như vầng trăng khuyết, không có chút uy h**p nào: “Mệt không con? Hai đứa em con đói không chịu được, nên mọi người đã ăn trước rồi. Con muốn ăn gì? Mẹ bảo đầu bếp làm ngay bây giờ.”


“Lại gọi người ta quay lại nấu ăn chỉ vì một mình nó? Nấu rồi nó cũng chỉ chọn lựa đủ điều.” Tạ Thắng đặt tách trà xuống mạnh một cái: “Không thể nuông chiều cái thói xấu này của nó được, lỡ bữa là đáng đời phải chết đói.”


Lúc này, Tạ Hướng Vinh, đang ngồi trên sofa đơn chơi điện thoại, cười: “Bố đoán xem là ai nuông chiều.”


“Bố còn không biết đâu, cua mới ra ở Tiên Hồ, mẹ gửi thẳng cho anh ấy luôn. Con và Gia Mỹ chưa kịp ăn miếng nào.”


Tạ Thắng nhíu mày, hỏi vợ: “Có chuyện đó à?”


Tôn Yến cười gượng, nhìn Tạ Lịch Thăng, rồi lại nhìn hai đứa con còn lại của mình: “Cái này… Mẹ chỉ nghĩ Lịch Thăng làm việc vất vả…”


“Thôi đi mẹ, cuối cùng chẳng phải anh ấy ăn hết với đám bạn nhậu của ảnh sao.” Tạ Hướng Vinh khinh bỉ.


Tạ Thắng chỉ vào Tạ Lịch Thăng đang lười biếng dựa ở một bên, rồi quay sang vợ: “Em cũng quản hai đứa con ruột em đi có được không?”


Tạ Gia Mỹ bám vào sofa, hứng thú: “Anh! Phần cua Tiên Hồ của em anh ăn hết rồi, phải bồi thường em! Mua cho em một chiếc xe. Phải có một chiếc Ferrari em mới không nhắc đến chuyện tình địch của em sắp hạ gục em rồi, quê chết!”


“Còn nữa, sinh nhật năm nay em muốn bao một chiếc du thuyền ở Hong Kong, anh chi tiền đi, em sẽ không đòi quà nữa!”


Tạ Lịch Thăng khoanh tay dựa vào tường, mặt không đổi sắc từ chối: “Ăn hai con cua của em mà em muốn lột da anh luôn à?”


Anh cười: “Thế thì khác gì lũ du côn ngoài đường.”


“Mẹ con dạy con nói chuyện với anh chị em trong nhà như thế đấy à?” Lông mày Tạ Thắng đã điểm bạc, nhưng khi nhíu lại, gân xanh trên trán cũng căng lên, đáng sợ như hồi còn trẻ: “Chạy ra ngoài làm mấy trò linh tinh, kiếm được chút tiền, tưởng mình ghê gớm lắm à? Lại muốn bị bố mày tát vào mồm đúng không?”


Khi ông nổi giận, khí thế áp bức. Hai người con còn lại lập tức thu lại vẻ mặt.


Ngược lại, Tạ Lịch Thăng lại càng cong khóe mắt lên, giọng điệu luôn như đang nói đùa, thậm chí còn có vẻ ôn hòa kỳ lạ: “Đừng ra vẻ nữa sếp lớn Tạ, lần cuối cùng con trai bố bị ăn tát là chuyện mười năm trước rồi.”


“Cái mồm con cứng thế này, có tát được hay không còn chưa biết, đừng có làm gãy cái xương già của bố.”


“Bố con không biết nói tiếng người, con đâu phải không biết.” Tôn Yến làm hòa, vỗ vai anh, khuyên nhủ: “Em con nó đang tuổi tiêu tiền. Công ty con bây giờ mở tốt như vậy, cả nhà đều tự hào về con.”


“Dù sao con chưa cưới vợ sinh con, chưa cần nuôi gia đình, thì con cứ trợ cấp thêm cho hai đứa em con đi.”


“Đợi đến khi nào con kết hôn rồi, tiền đều giao cho vợ quản lý, lúc đó con muốn cho tụi nó tiền cũng khó khăn hơn đấy.”



Bà quay sang con gái, giục: “Gia Mỹ, nhanh lên, cảm ơn anh đi.”


Tạ Gia Mỹ mặt dày dựa vào bên cạnh bố, vẫy tay với anh: “Cảm ơn anh, lát nữa em gửi số thẻ cho anh nhé~”


Tạ Thắng nhấp trà, thêm một câu: “Làm thêm nhiều việc tử tế, tích đức cho mình.”


Việc mua xe và bao du thuyền cho em gái xem như đã định.


Lần trước về nhà, anh cũng đã “tặng” em trai một căn hộ làm quà tốt nghiệp đại học.


Cổ họng Tạ Lịch Thăng ngứa ngáy muốn cười, anh đã quen với cái kết quả cứ mỗi lần về nhà là chắc chắn bị khều mất thứ gì đó.


Biệt thự tráng lệ, bầu không khí hòa thuận và tươi đẹp. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi sàn gạch sạch bong không một hạt bụi.


Khung cảnh gia đình hòa thuận vạn sự hưng này, vĩnh viễn không thể khắc họa rõ nét hình bóng của một người.


Nơi này không có phòng riêng của anh, thậm chí không có chỗ để anh ngồi, nơi như thế này, lại được gọi là nhà.


Bốn cái bóng đen đứng thẳng dài ra vô hạn, tụ lại, tan chảy thành một cái lồng màu xám, giam giữ anh một cách chặt chẽ.


Đợi Tạ Thắng lên lầu, Tôn Yến vẫn bảo đầu bếp làm đồ ăn mang lên. Bà nhìn đứa con trai lớn đang ăn, cười nói: “Cái cô giúp việc ở nhà con đó, mẹ thấy không được. Lần trước mẹ đi cùng người ta giao cua đến, ôi chao, cô ta vụng về quá, rửa trái cây làm bắn hết nước lên người mẹ.”


“Con đi làm cả ngày mệt mỏi như vậy, nhỡ đâu cô ta lại làm con thêm bực mình thì không hay.”


“Mẹ đã cho cô ta nghỉ rồi, sau này không cần đến nữa. Lát nữa mẹ sẽ sắp xếp cho con một cô giúp việc cẩn thận hơn đến làm việc nhà.”


Tạ Lịch Thăng im lặng lắng nghe, cầm đũa, không hề hứng thú với bàn thức ăn ngon lành trước mắt.



“Cháu chỉ mới mở một công ty thôi, chứ có phải bố thiên hạ đâu.” Tạ Tử, cô họ của Tạ Lịch Thăng, đặt trái cây đã rửa sạch bên cạnh anh, tức giận mắng chửi: “Công ty có tiền thì cũng là tiền của công ty, không phải của một mình cháu. Bọn họ bần cùng sinh đạo tặc hả?!”


Ông chú Tạ Thu Mạnh đang cầm quân cờ giật mình, cạch một tiếng rơi xuống bàn cờ, thở dài.


Tạ Lịch Thăng ngồi ở đầu kia của bàn cờ vây, ngước nhìn cô họ, cười: “Cô cứ gào như vậy sớm muộn gì sẽ làm ông chú của cháu bị điếc mất.”


“Cháu còn đủ tiền tiêu không, không đủ thì xin cô.” Tạ Tử kéo ghế ngồi bên cạnh hai ông cháu, quan tâm: “Sau này tiền cưới vợ cũng bị vét sạch thì làm sao? Vốn dĩ cháu đã chẳng được con gái thích rồi, lại không có tiền nữa thì…”


“Dừng, dừng, dừng.” Tạ Lịch Thăng chỉ vào hai vị giáo viên ưu tú lão thành trước mặt, không chút nể nang: “Lại còn xin hai người á, lương cả năm của hai người cũng không đủ cho họ triển công phu sư tử ngoạm một lần đâu.”


Anh thu mắt, đi một nước cờ: “Yên tâm đi, tiền tiêu cháu đủ. Cháu đâu phải thằng ngu, làm sao để họ hút sạch máu thật được?”


Tạ Tử nhìn đứa cháu họ, khẽ thở dài: “Cháu đó, đường đường là ông chủ một công ty rồi, còn phải chịu cái sự ấm ức này.”


“Mỗi lần cháu về nhà đều phải lấy bọn cô làm cái cớ để trốn qua đây xả giận, rốt cuộc phải nhịn đến bao giờ mới xong hả.”


“Chờ bố cháu chết.” 


Tạ Lịch Thăng cong môi, thầm ra hiệu cho ông chú biết nước cờ này quá tệ: “Chia xong tài sản thừa kế.”


“Công việc làm ăn của bố cháu năm sau kém hơn năm trước, làm sao so được với cái ngành công nghệ mới nổi của cháu ? Cháu cứ phải nhịn bọn họ vì mấy cái đó làm gì?” Tạ Tử lại thấy mình là người lớn không nên nói như vậy, bèn xua tay: “Thôi, tiền nào có bao giờ là đủ.”


“Cháu không tranh giành cho bản thân, nhưng cũng phải vì chị của cháu và Tiểu Phong mà kiên trì.” Anh nói.


“Chị ấy thà không cần gì cũng phải trốn khỏi cái nhà này. Nếu cháu cũng học theo chị ấy mà từ bỏ quyền thừa kế, chẳng phải quá dễ dàng cho những người đó sao?”


Tạ Tử nhớ đến chị gái ruột của Tạ Lịch Thăng, trầm ngâm: “Cũng phải, nó một mình nuôi con cũng không dễ dàng.”


Nhưng không hiểu sao, bà đột nhiên chuyển trọng tâm câu chuyện: “Cháu xem con của chị cháu đã biết chạy biết nhảy rồi, mà cháu còn chưa dẫn được cô gái nào về ra mắt, có thể có chút triển vọng được không?”


“Lời mẹ kế của cháu nói cũng có lý đấy, cháu tìm một người vợ rồi giao hết tiền cho cô ấy quản. Sau này họ có muốn vơ vét gì, cháu bảo vợ cháu từ chối. Họ làm sao có thể mắng một người ngoài như mắng cháu được?”


“Trị mấy thể loại dại nhà khôn chợ như này, phải chơi chiêu như vậy!”


Ông chú Tạ Thu Mạnh nãy giờ im lặng không nói gì, bất ngờ ngẩng đầu đồng tình: “Chiêu hay đấy.”


Tạ Lịch Thăng khinh bỉ nhìn cặp cha con này, ngạc nhiên bật cười nửa tiếng: “Viện trưởng Tạ? Giáo sư Tạ? Cô giáo Tạ, đây là lời mà một người học trò đầy thiên hạ nên nói sao?”


Tạ Thu Mạnh cười lớn hai tiếng, gõ vào bàn cờ: “Người giỏi đánh trận không lấy việc rút quân làm điều xấu hổ. Nước theo địa hình mà chảy; binh theo tình thế mà thắng.”



Nói xong điển tích, ông hiếm khi nói thêm một câu: “Cô của cháu nói vậy thôi, không phải thật sự bảo cháu tìm một cô gái để làm lá chắn đâu.”


“Cháu mà không nhanh là hai năm nữa đã ba mươi tuổi rồi đấy.”


“Bọn ông chỉ mong, cháu có một gia đình của riêng mình.”


Cô và ông chú có thương anh đến mấy thì cuối cùng cũng là người ngoài. Nhà của họ cũng không phải là nhà của Tạ Lịch Thăng.


Tạ Tử sốt ruột hỏi: “Vậy thì, có tiến triển gì chưa? Có gặp được cô gái nào tạm ổn không?”


Tạ Lịch Thăng bị nước cờ lấy lùi làm tiến của ông chú kiềm chế. Anh nhíu mày cân nhắc thế cờ, mơ hồ đối phó: “Không có, vẫn vậy.”


Tạ Tử lắc đầu, đi vào bếp nấu mì cho anh: “Cháu đó, cô bên này có quen vài cô gái khá tốt, lát nữa cháu phải đi gặp từng người cho cô, nghe chưa.”


Ván cờ này xem như hoàn toàn vô vọng.


Tạ Lịch Thăng đứng thẳng người, cam tâm bái phục ông chú. Khi thu dọn quân cờ, anh bỗng nhiên thất thần, không biết đang nghĩ đến điều gì.


Chỉ những người cực kỳ hài lòng hoặc cực kỳ bất mãn với gia đình mới chọn hôn nhân, có phải không.


Anh cười khẩy bằng hơi mũi, hầu như không để lại dấu vết gì.


Không biết là ai lại giỏi tổng kết đến thế.



Chiều hôm sau, cuối cùng anh cũng rảnh rỗi để đến bộ phận Nghiên cứu và Phát triển tham gia thử nghiệm thế hệ sản phẩm mới.


Ánh sáng buổi chiều có một sức hút đặc biệt, nó rải thành từng mảng, màu cam.


Giống như mặt trời xách một thùng sơn màu vàng cam tưới xuống thành phố.


Tạ Lịch Thăng đi ngang qua tầng trưng bày sản phẩm, thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.


Người con gái mặc áo thun, đeo thẻ nhân viên đang cầm máy quay cầm tay quay chụp khắp nơi, như đang trải nghiệm sản phẩm.


Dù chỉ đứng yên ở đó, cái vẻ vụng về của một người mù công nghệ vẫn lộ rõ. Có vẻ vì chưa điều chỉnh tốt nên gimbal bị mất cân bằng. Thay vì điều chỉnh thiết bị, cô lại xoay cổ tay để tìm lại độ cân bằng.


Tạ Lịch Thăng đứng tại chỗ, ánh mắt từ từ di chuyển theo cô. Sự vụng về đó khiến anh hơi nhíu mày.


Mặc dù lịch trình phía sau dày đặc đến mức không thể lãng phí dù chỉ một phút, anh vẫn nhấc chân, đi về phía không đúng với lịch trình.


Sau mười mấy mét—


Tạ Lịch Thăng xuất hiện trong ống kính của Khương Tạo.


Tác giả có lời muốn nói:


Bạch Bạch: Chương này nhân vật chính của tôi là Sếp Cua(1) đó! Sau này mạch truyện sẽ càng ngày càng thiên về đời thường, mọi người cứ yên tâm!


Chị Tạ Lịch Thăng, Tạ Nhu Nhân và bé Tiểu Phong là khách quen của truyện Soái Ca Dưới Lầu! Tác phẩm đó đã kết thúc rồi.


Ngoài ra, tôi muốn nhấn mạnh lại: chủ đề chính của truyện là “Thiên hạ chế giễu anh kiêu, em nguyện phía sau vẫn yêu anh mãi.” Mọi người có thể theo nhịp cảm xúc này mà thưởng thức nhé ^^


(1) Giải thích thêm của editor về từ Sếp Cua (): Một cách chơi chữ từ Cua ( – Xiè) trong tiếng Hán có âm đọc gần hoặc đồng âm với họ Tạ ( – Xiè). Ngoài ra, có một nhân vật nổi tiếng trong phim hoạt hình Chú bọt biển tinh nghịch (SpongeBob SquarePants) tên là ông Krabs (hay Ông Cua), một nhân vật keo kiệt, tham tiền nhưng lại có vẻ ngoài cứng cáp, khó gần (như con cua) và thường xuyên bày trò (đôi khi là cà khịa) để đạt mục đích. Tác giả dùng biệt danh này để ám chỉ Tạ Lịch Thăng có tính cách kiêu ngạo, khó chiều, có phần keo kiệt (với cảm xúc hoặc sự mềm mỏng), thường giở trò trêu chọc Khương Tạo. Sau này các bạn sẽ gặp lại biệt danh này nhiều lần nên editor chú thích kỹ một tí.


Tác giả chú thích trích dẫn


#1 “Nước theo địa hình mà chảy; binh theo tình thế mà thắng.”


— Trích Binh Pháp Tôn Tử · thiên Hư Thực.


Ý nói dòng chảy của nước phụ thuộc vào địa thế; dùng binh cũng phải căn cứ tình hình đối phương mà đặt ra cách thắng lợi. “Chảy” nghĩa là quyết định, quy định, kiềm chế.


#2 “Người giỏi đánh trận không lấy việc rút quân làm điều xấu hổ.”


— Trích Biểu Xin Chiêu Hàng Giang Đông của Tào Thực (Tam Quốc).


Ý nói người giỏi tác chiến thì tiến hay lui đều phải linh hoạt tùy tình huống, không cố chấp giữ một lối. “Xấu hổ” nghĩa là cảm thấy thẹn vì điều gì đó.

Hết chương 8

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 8
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...