Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 48

Chương 48 – “Gọi, là, đàn, anh”

Trò đùa lãng mạn: 48


Cô bé chạy lon ton quay lại chỗ Tạ Lịch Thăng. Anh nửa ngồi xổm xuống, kiên nhẫn nghe cháu gái thuật lại lời nhắn, quả nhiên sau đó liền bất lực nhếch mép, chỉ tay về phía Khương Tạo từ xa, ánh mắt như muốn nói: Chơi như vậy không vui đâu nha.


Khương Tạo đứng yên tại chỗ khoanh tay, nhún vai nhìn anh, dùng ánh mắt đáp trả đầy thách thức.


Thử không qua đây xin lỗi xem.


Lúc này, Tạ Lịch Thăng nào dám cãi lại nóc nhà. Anh chống tay lên đầu gối đứng dậy, bước chân nhanh nhẹn chạy về phía cô.


Dưới ánh đèn đường, bóng dáng anh vừa toát lên nét ngông nghênh, nhiệt huyết của một chàng thiếu niên, lại vừa pha lẫn sự điềm tĩnh, vững chãi của người đàn ông trưởng thành. Phong thái phóng khoáng ấy khiến người ta không thể rời mắt.


Khi Tạ Lịch Thăng đang chạy về phía Khương Tạo, từ ghế sau chiếc Panamera, một người phụ nữ khác cũng bước xuống.


Tạ Nhu Nhân đi ra, ôm lấy Tiểu Phong, giọng trách yêu vài câu vì tội dám hùa theo cậu trêu chọc mợ.


Hai mẹ con đồng loạt nhìn về phía họ.


Lúc này Khương Tạo mới giật mình nhận ra chị gái của Tạ Lịch Thăng cũng có mặt. Cô lập tức rén ngang, thu lại vẻ mặt đùa cợt ban nãy, vội vàng nở một nụ cười xã giao chuẩn mực hướng về phía người phụ nữ đằng xa.


Khi cô quay lại, Tạ Lịch Thăng đã chạy đến trước mặt. Thân hình cao lớn của anh đổ xuống một bóng râm, bao trùm lấy người cô.


Anh chống hai tay lên hông, dùng tấm lưng rộng che chắn hoàn toàn tầm nhìn, không cho cô nhìn về phía mẹ con Tạ Nhu Nhân nữa, ép cô chỉ được nhìn mình anh.


“Cái gì mà ly hôn?”


“Chữ đó mà em cũng dám nói bừa bãi thế sao, hả?”


Khương Tạo nghĩ thầm, ngày thường ở nhà cô cũng nói không ít lần, sao giờ ra đường anh lại ra vẻ nghiêm trọng thế không biết.


Cô thu ánh mắt về, khoanh tay ngẩng mặt lên, khí thế không hề kém cạnh: “Ồ, thế còn chuyện anh xúi Tiểu Phong gọi ‘Mẹ’ lung tung thì không phải là nói bừa sao?”


“Anh bày ra cái trò trẻ con đó, chưa bị chị gái đánh bao giờ à?”


“Đánh suốt chứ sao.” Tạ Lịch Thăng vòng tay ôm eo cô, kéo cô đi về phía xe, giọng điệu chẳng hiểu sao lại có chút tự hào: “Anh bị chị ấy đuổi đánh từ bé đến lớn quen rồi.”


Khương Tạo đã quá quen với cái nết gợi đòn này của anh, cười giả lả vài tiếng rồi nói: “Lần đầu tiên gặp Tiểu Phong, không ngờ con bé lại đáng yêu đến vậy.”


“Đúng là gen trội. Bố ruột con bé chắc chắn cũng rất đẹp trai. À mà… hình như trước mặt chị ấy thì mình không nên nhắc đến chuyện này nhỉ?”


“Chị ấy không để bụng đâu, nhưng đúng là gã đàn ông người Pháp đó đã làm chị ấy tổn thương không ít.”


Tạ Lịch Thăng dặn dò thêm: “Nếu lỡ mồm có nhắc đến thì em cũng đừng cuống. Chị ấy tính tình dễ chịu lắm, chuyện đó cũng qua lâu rồi.”


Khương Tạo ghi nhớ kỹ: “Ok, em biết rồi.”


Đi đến trước mặt đối phương, cô chủ động chào hỏi ngoan ngoãn: “Em chào chị ạ.”


Tạ Nhu Nhân mở rộng vòng tay, chuyển Tiểu Phong sang cho Tạ Lịch Thăng bế, sau đó ôm chầm lấy Khương Tạo bằng sự nhiệt tình và dịu dàng: “Chào em, chị mong được gặp em lâu lắm rồi.”


Tạ Nhu Nhân trông giống mẹ ruột của họ hơn, các đường nét trên khuôn mặt thanh thoát, nhẹ nhàng. Cô không sở hữu vẻ ngoài sắc sảo, góc cạnh như cậu em trai Tạ Lịch Thăng, nhưng nét đẹp đằm thắm ấy lại toát lên sự quyến rũ trưởng thành rất riêng.


Hai chị em có cùng đôi mắt hồ ly một mí giống hệt nhau. Chỉ khác là ánh mắt Tạ Nhu Nhân mị hoặc hơn, như một lưỡi dao bọc nhung biết cười, còn Tạ Lịch Thăng thì mang tính công kích trực diện và sắc bén hơn.


Khương Tạo vốn không có sức đề kháng trước sự dịu dàng của những người chị gái xinh đẹp thế này. Trái tim cô lập tức đổ gục, có chút ngượng ngùng đáp: “…Em cũng vậy ạ, em nghe Tạ Lịch Thăng nhắc về chị suốt.”


Tạ Nhu Nhân liếc xéo cậu em trai, cười khẽ: “Nó nói gì về chị? Chắc lại nói xấu chứ gì?”


“Chẳng hạn như: bướng bỉnh, bất hiếu, vô tâm, vứt hết gánh nặng gia đình cho em trai để đi rong chơi khắp thế giới, vân vân…”


Tạ Lịch Thăng hừ lạnh, đính chính ngay: “Mấy câu đó là lão già Tạ mắng chị thì có. Mắng em thì được, chứ đừng có vu khống cho em.”



Khương Tạo run vai cười khúc khích.


“Chị làm phiền buổi hẹn hò của hai đứa rồi. Nhưng vì muốn gặp em quá nên chị bảo Lịch Thăng tối nay ăn tối chung luôn, không phiền chứ?” Cô hỏi đầy tinh tế.


Khương Tạo vội vàng xua tay: “Dạ không đâu, xin lỗi chị, em không biết trước kế hoạch nên chẳng chuẩn bị quà gì cho chị cả…”


Tạ Nhu Nhân lộ ra vẻ cảm động, càng nhìn càng thấy cô em dâu trắng trẻo này thuận mắt, bèn khoác vai cô mở cửa xe: “Không sao, người một nhà cả mà, sau này còn nhiều dịp. Lên xe đi nào, chúng ta đến nhà hàng.”


“Chờ khi nào được nghỉ phép, em dẫn Tạ Lịch Thăng đến Tân Dương tìm chị chơi nhé. Chị có mở một quán bar style Ai Cập tên là Epic ở đó, đồ uống ổn áp lắm.”


“Mùa đông ở Tân Dương đẹp cực kỳ. Tần Nam hiếm khi có tuyết, nhưng ở đó hễ vào đông là tuyết rơi trắng trời.”


Khương Tạo gật đầu lia lịa, hai mắt sáng rỡ: “Ok la! Em luôn muốn đi du lịch Tân Dương mà chưa có dịp.”


Tạ Lịch Thăng bế Tiểu Phong đứng chôn chân tại chỗ, nhìn cháu gái rồi hỏi một câu đầy chua chát: “Con có thấy cậu thừa thãi không?”


Tiểu Phong đung đưa hai chân, giục: “Cậu ơi, cậu mau thả con vào trong xe đi, nắng quá! Nóng quá!”


Tạ Lịch Thăng: “…”


Sắp sang đông đến nơi rồi, cháu nóng cái vẹo gì?


…………


Bảy giờ rưỡi tối.


Tại phòng khách biệt thự chính nhà họ Tạ.


“Có xác định chắc chắn là vợ thằng Lịch Thăng có thai không? Được mấy tháng rồi?”


Tôn Yến cầm điện thoại, trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng hạ giọng chỉ thị: “Cô tranh thủ dò hỏi kỹ đi. Ngoài ra, điều tra thêm lý lịch của con bé họ Khương kia, nếu moi được nguyên nhân hai đứa nó kết hôn gấp gáp thì càng tốt.”


“Tôi cứ thấy…” Bà ngập ngừng, rồi cúp máy dứt khoát: “Thôi không nói nữa, cứ thế đi, có biến gì phải báo tôi ngay.”


Hai anh em Tạ Hướng Vinh và Tạ Gia Mỹ ngồi ngả nghiêng trên ghế sofa. Tạ Gia Mỹ nghe mẹ nói chuyện điện thoại mà chẳng hiểu mô tê gì, bèn hỏi: “Kết hôn thì còn cần lý do gì nữa hả mẹ? Con thấy anh con thích chị ấy thật mà, biết đâu là tình yêu đích thực đấy.”


“Tình yêu đích thực cái nỗi gì?” Tôn Yến quay lại, giọng sắc nhọn gay gắt: “Nó hai mươi tám năm trời không thèm yêu đương, đùng một cái đòi cưới là ra ngoài đường vơ đại được tình yêu đích thực luôn à? Mày đấy, suy nghĩ có chịu dùng não không hả con?”


Tạ Gia Mỹ bĩu môi, cúi đầu mân mê bộ móng tay: “Mẹ lại mắng con… Con chỉ thấy hai người họ diễn cũng thật lắm. Nhưng mà mẹ nói cũng đúng, chuyện con cái nhanh quá mức bình thường.”


“Cứ như là… ừm…”


Tạ Hướng Vinh ngồi bên cạnh lạnh lùng bồi thêm: “Cứ như tranh thủ trước khi bố chết vội vàng đẻ đứa cháu đích tôn ra vậy.”


Tôn Yến lườm con trai: “Đã bảo rồi, cái thứ xúi quẩy đó cấm được nói ra mồm.”


Tạ Hướng Vinh dằn mạnh tách trà xuống bàn cái cạch, nhíu mày đầy hằn học: “Còn chưa rõ ràng sao? Bố vừa nhận chẩn đoán bệnh, anh ta đã làm đủ trò, từ kết hôn đến sinh con. Tâm tư bày hết lên mặt bàn rồi, chẳng buồn giả vờ thanh cao nữa.”


“Trước kia thì tỏ vẻ khinh thường gia sản, nói cái gì mà không cần một xu, thế giờ anh ta đang làm cái gì đây?”


“Trước đây mẹ giới thiệu bao nhiêu thiên kim tiểu thư, anh ta còn chẳng thèm liếc mắt, vậy mà đúng lúc dầu sôi lửa bỏng này lại đòi cưới là cưới ngay.”


Tôn Yến cau mày, ngồi xuống ghế, thở dài sườn sượt.


“Đúng vậy… Nó đã lộ liễu đến mức này rồi.”


“Chúng ta không thể ngồi yên được nữa.” Bà tỏ vẻ uất ức, tủi thân: “Đừng thấy bố cưng chiều hai đứa mà lầm, dù sao thì hai đứa kia, một đứa là con trai trưởng, một đứa là con gái lớn được ông ấy nuôi nấng từ tấm bé.”


“Hai đứa là phận đến sau, làm sao mà so bì tình cảm được?”


“Tại sao phải so với bọn họ? Tốt hơn thì đã sao? Dù sao cũng là con của người ngoài.” Tạ Hướng Vinh căm hận tận xương tủy, bực bội nhổ toẹt một tiếng: “Bố mà có chút lương tâm nào thì không nên bạc đãi ba mẹ con mình, nhất là mẹ.”



“Mẹ phải chịu đựng sự ghê tởm, cố nhịn nhục nhìn Tạ Nhu Nhân và Tạ Lịch Thăng lượn lờ trước mắt như hai con ruồi mà vẫn cam lòng chăm sóc ông ấy. Bao năm qua, mẹ đã hy sinh vì bố bao nhiêu thứ?”


“Còn nữa, cái công ty Vân Thăng của anh ta có được ngày hôm nay, không nhờ mẹ giúp đỡ cứu vớt thì nó làm sao nên chuyện!? Giả tạo cái gì chứ!”


“Bố để lại toàn bộ tài sản cho chúng ta là điều hiển nhiên!” Cậu ta khẳng định chắc nịch.


Tạ Gia Mỹ thấy không khí căng thẳng vội an ủi: “Ôi dào, chẳng phải bố đã hứa với mẹ rồi sao, đến lúc đó phần lớn tài sản sẽ để lại cho chúng ta mà~”


Những lời con trai nói hoàn toàn đánh trúng tâm lý của Tôn Yến. Bà nhìn chằm chằm vào khay trà, não bộ hoạt động hết công suất, cố tìm ra manh mối bất thường từ mặt biển tưởng chừng như đang sóng yên biển lặng này.


“Không đúng…” Tôn Yến rùng mình, có một dự cảm không lành: “Mẹ luôn cảm thấy có gì đó cấn cấn.”


“Hai đứa nói xem… liệu bố con có còn chuyện gì giấu mẹ không?”


Cái linh cảm nguy hiểm mơ hồ ấy khiến trực giác của Tôn Yến mách bảo rằng – tuyệt đối không thể để cuộc hôn nhân của Tạ Lịch Thăng và Khương Tạo diễn ra suôn sẻ như vậy.


Đó chắc chắn là một quả bom nổ chậm đang chôn vùi dưới lòng đất.


Nếu không xử lý sớm, đợi đến ngày thanh toán tài sản mà nó phát nổ, thì mọi toan tính và sự nhẫn nhịn bấy lâu nay của bà đều sẽ đổ sông đổ biển.


…………


Mười giờ rưỡi tối.


Khương Tạo tắm rửa xong xuôi, đang nằm trong phòng ngủ cho khách cùng Tiểu Phong.


Bữa tối bốn người diễn ra rất vui vẻ. Tiểu Phong đặc biệt kết Khương Tạo, cứ quấn lấy cô không rời nửa bước. Vốn dĩ cô muốn mời hai mẹ con ở lại chơi vài ngày, nhưng Tạ Nhu Nhân sáng hôm sau phải đến bệnh viện thăm bố già sớm, nên cô ấy đành để Tiểu Phong ở lại nhà bọn họ một hôm.


Do hoàn cảnh gia đình của Tạ Nhu Nhân hơi đặc biệt, Tiểu Phong đã rèn được tính tự lập từ rất sớm, cô bé không hề sợ hãi dù phải xa mẹ. Hơn nữa, bé lại rất thân với cậu.


Thế là mới có cảnh tượng này.


Dù phòng ngủ cho khách đã được trang trí chu đáo, nhưng Khương Tạo vẫn sợ cô bé lạ nhà khó ngủ, nên sau khi tắm xong, cô chui tọt vào chăn nằm cùng cô bé, phớt lờ ánh mắt uất ức như oán phụ của ai đó đang đứng ngoài phòng khách.


Tiểu Phong rúc vào lòng Khương Tạo mềm mại thơm tho, hai mợ cháu cùng xem hoạt hình trên máy tính bảng, chốc chốc lại vang lên tiếng cười khúc khích giòn tan.


Khương Tạo vốn thích trẻ con xinh xắn, hơn nữa Tiểu Phong lại ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, càng khiến cô thêm phần yêu thương, cưng chiều.


Ai mà chẳng thích được ôm ấp một cô búp bê lai Tây biết nũng nịu, không quấy khóc lại còn cưng xỉu thế này chứ.


Tạ Lịch Thăng tắm xong, quấn khăn tắm ngang hông định bước vào phòng ngủ chính, nhưng nghĩ thế nào lại thấy không cam tâm, bèn quay gót sang phòng ngủ khách.


Trước cửa phòng vẫn vọng ra tiếng hoạt hình vui nhộn. Anh nghiêng người bước vào, nhìn vào trong—


Tiểu Phong nằm trong lòng Khương Tạo đã ngủ say sưa, còn cô vẫn giữ nguyên tư thế ôm bé, không dám cựa quậy.


Thấy anh vào, Khương Tạo vội đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu “suỵt”, bảo anh nhẹ nhàng thôi kẻo bé con tỉnh.


Tạ Lịch Thăng tóc còn ẩm nước, cổ áo choàng tắm lỏng lẻo để lộ v*m ng*c săn chắc, lười biếng dựa vào khung cửa, nghiêng đầu ra hiệu cho cô về phòng ngủ chính với anh.


Khương Tạo ôm Tiểu Phong, có chút không nỡ, chỉ vào đứa bé, dùng khẩu hình hỏi: “Để bé con một mình có sao không?”


Anh rón rén bước đến gần, từ từ rút máy tính bảng khỏi tay cô, tắt màn hình rồi đặt sang một bên, thì thầm vào tai cô: “Tiểu Phong tự ngủ một mình từ lâu rồi.”


“Chị anh mở quán bar, buổi tối hay phải ở lại quán, con bé toàn tự ngủ ở nhà thôi.”


Khương Tạo vô cùng ngạc nhiên, nhìn xuống cô bé nhỏ xíu trong lòng, không khỏi thấy xót xa và mềm lòng vì sự hiểu chuyện của Tiểu Phong.


Anh thúc giục rất gấp, dường như anh còn cần cô hơn cả đứa cháu gái nhỏ. Hôm nay hai người đã trải qua quá nhiều chuyện, từ sáng đến giờ cũng chưa kịp có không gian riêng tư. Cô gật đầu, rón rén đặt Tiểu Phong nằm thẳng lại, đắp chăn cẩn thận cho bé.


Vừa xỏ chân vào dép đi trong nhà, Tạ Lịch Thăng đã bất ngờ cúi người, luồn tay xuống nhấc bổng hai chân cô lên, bế thốc cô lên kiểu công chúa—



Khương Tạo giật mình suýt hét lên, vội vàng bịt miệng đánh nhẹ vào vai anh, trừng mắt trách móc: Anh làm cái trò gì vậy!


Tạ Lịch Thăng nhướng mày, ghé sát tai cô nhắc nhở bằng giọng trầm thấp: “Kẹp chặt chân vào, nếu để ngã gây tiếng động là con bé tỉnh đấy nhé.”


Cô đành ngậm chặt miệng, dùng chân kẹp lấy đôi dép kẻo rơi, cố sức vòng tay ôm chặt cổ anh, mặc kệ người đàn ông bế mình đi ra ngoài như một món chiến lợi phẩm. Anh còn rất ăn ý quay lại dùng chân gạt tắt đèn và đóng cửa phòng ngủ khách.


Vừa đi đến phòng khách, Tạ Lịch Thăng vừa tranh thủ hôn trộm lên môi cô một cái, hỏi: “Sáng kêu gào muốn uống rượu, thế mà tối đi ăn có chị ở đó anh thấy em ngồi im thin thít chẳng dám gọi.”


“Sao? Sợ uống say làm mất hình tượng trước mặt chị chồng à?”


Khương Tạo ôm cổ anh, khẽ hừ mũi: “Biết rồi còn hỏi đểu?”


“Uống không? Trước khi ngủ làm một ly với anh đi?” Anh hỏi.


Cô nhìn Tạ Lịch Thăng không nói gì, nhưng ánh mắt đã đồng ý. Anh quá hiểu cô, bèn hỏi thẳng: “Bia hay vang?”


“Bia đi.” Khương Tạo giơ một ngón tay lên, mặc cả: “Chỉ một cốc thôi đấy. Mấy hôm nay cứ phải chạy đi bệnh viện, uống để trấn an tâm hồn, rồi đi ngủ.”


Tạ Lịch Thăng chiều ý cô, đặt cô ngồi xuống ghế sofa, rồi quay người đi lấy đồ uống.


Mặc dù trong tủ rượu có loại Clown King phiên bản giới hạn đắt tiền hơn nhiều, nhưng Khương Tạo lại chỉ mê mẩn Floris vị dâu tây. Loại bia trắng Bỉ pha với nước ép dâu tây nguyên chất này cực kỳ hợp gu của cô. Cả hai từng tình cờ thử ở một nhà hàng và Khương Tạo thích mê, thế là Tạ Lịch Thăng mua hẳn về nhà dự trữ.


Ngồi trước cửa sổ kính sát đất của căn hộ cao tầng, ngắm nhìn cảnh đêm lung linh của thành phố, Khương Tạo khoanh chân thoải mái trên thảm, nhận lấy ly bia mát lạnh từ tay anh.


Uống một ngụm lớn, cảm giác sảng khoái chạy dọc sống lưng khiến mọi mệt mỏi và nỗi lo lắng bồn chồn hai ngày qua đều tan biến theo một tiếng ợ nhẹ đầy thỏa mãn.


Khương Tạo ôm ly bia, nheo mắt cảm thán: “Quả nhiên, đời chỉ thiếu đúng ngụm bia này.”


Tạ Lịch Thăng cười khẽ, ngồi xuống bên cạnh, cụng ly với cô một tiếng keng giòn tan rồi cũng uống một ngụm.


Hai người vừa nhâm nhi bia, vừa ngắm nhìn ánh đèn đô thị rực rỡ bên dưới.


Tần Nam là một thành phố mới loại một với tỷ lệ cây xanh bao phủ rất cao, sở hữu nhiều danh lam thắng cảnh núi non nhưng không ngọn nào cao quá 1.500 mét.


Có sông, có cảnh đêm lộng lẫy và đắt giá đặc trưng của vùng tam giác kinh tế Thượng Hải – Giang Tô – Chiết Giang.


Có hồ, ngồi bên hồ có thể phóng tầm mắt nhìn ra những ngọn núi xa xa sáng rực đèn điện như những dải ngân hà.


Khương Tạo sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này. Nếu không vì chán ghét người mẹ ruột, có lẽ cô cũng chẳng rời Tần Nam, lang bạt ở Nam Thành suốt bảy tám năm trời để đi học và làm việc.


Cô chỉ tay về một hướng xa xăm, nói với Tạ Lịch Thăng: “Nhà bà ngoại em ở phía đó, trên núi, nhà làm nghề trồng trà.”


“Trong sân nhà bà ngoại có một cây bồ kết cổ thụ rất cao và to, nghe nói tuổi đời đã hơn tám mươi năm. Dù xung quanh có thay đổi, quy hoạch thế nào thì nó vẫn sừng sững ở đó. Sau này khi làng xây dựng lại nông thôn mới, hầu hết cây cối đều bị chặt, nhưng kỳ lạ thay, khu vực xung quanh cây đó lại được giữ nguyên.”


Khương Tạo nhấp môi, chìm vào hồi ức, đây là lần hiếm hoi cô chủ động kể về gia đình mình: “Căn nhà của bà ngoại cuối cùng cũng xây bao trọn lấy nó vào trong sân. Mọi người từng muốn chặt đi để lấy đất trồng rau, nhưng bà nhất quyết không cho.”


“Bóng cây lớn lắm, mùa hè cả nhà có thể kê ghế ra dựa vào gốc cây để tránh nóng.”


Tạ Lịch Thăng im lặng lắng nghe, tay mân mê ly bia: “Anh chưa từng thấy cây bồ kết bao giờ.”


“Thật ra nó là một loại cây rất bình thường, vẻ ngoài xù xì, nhưng sức sống cực kỳ mãnh liệt, quăng quật ở đâu cũng sống được. Ở thành phố bên cạnh có một cây bồ kết thần sống đến hơn bốn trăm năm rồi cơ.”


Khương Tạo rủ mắt, nhìn về hướng bóng tối xa xăm mỉm cười nhạt: “Mẹ em tuy sinh em ra nhưng bà ấy không thích em, dù sao em cũng là kết quả của một lần mang thai ngoài ý muốn.”


“Em ra đời hơn hai tháng rồi mà vẫn chưa có tên. Hôm đó bà ngoại giục mẹ em đặt tên gấp để làm giấy khai sinh, mẹ em bực mình nên giao toẹt việc đó cho bà ngoại.”


“Quan hệ của bà ngoại và mẹ em cũng như nước với lửa. Anh biết rồi đấy, ai mà chịu nổi cô con gái tính nết như bà Phan Ngọc chứ.”


Anh khẽ hỏi: “Rồi sao nữa?”


“Bà ngoại kể với em, hôm đó bà đang ngồi hái rau trong sân.” Khương Tạo dừng lại một chút, như đang hình dung lại khung cảnh ngày ấy: “Bà ngẩng đầu lên, nhìn thấy cái cây bồ kết đó, bèn nói: Thôi thì gọi là Tạo đi.”



“Sống dai, lì lợm, không ốm đau, toàn thân từ gai đến quả đều là vị thuốc quý.” Cô nói, giọng nhẹ bẫng.


Tạ Lịch Thăng thấy thú vị, trêu: “Thế sao không gọi là Giáp?”


Khương Tạo lườm anh: “Chậc, thế anh nói xem chữ ‘Tạo’ với chữ ‘Giáp’ thì chữ nào nghe sang mồm hơn?” (1)


(1) Tên của Khương Tạo đã được giải thích ở chương 1. Ở đây nói rõ thêm: Cây Bồ kết trong tiếng Trung là Tạo Giáp Thụ (). Tạo (): Có nghĩa là màu đen/đen sẫm, hoặc là bồ kết (vì quả bồ kết màu nâu đen). Giáp (): Có nghĩa là vỏ quả, vỏ hạt, hoặc quả đậu (như đậu nành, đậu cô-ve, có lớp vỏ bao bọc). Chữ Giáp khi đứng riêng, hoặc kết hợp với các từ khác (như vỏ đậu), dễ mang lại cảm giác tầm thường, rẻ tiền, chỉ là lớp vỏ. Hơn nữa, về mặt âm thanh, chữ “Tạo” (phát âm là Zao trong tiếng Trung) nghe vẫn trang trọng hơn so với chữ “Giáp” (phát âm là Jia).


Anh bật cười, gật đầu ra chiều đã hiểu.


“Bà không được đi học, không biết chữ, đây là cái tên ý nghĩa nhất mà bà có thể nghĩ ra từ những gì bà thấy trước mắt rồi.”


Khương Tạo sợ bia hết lạnh mất ngon, vội vàng uống thêm một ngụm, rồi nói tiếp: “Thật ra hồi bé em luôn muốn đợi đến khi trưởng thành sẽ đổi một cái tên khác sang hơn. Nhưng cho đến khi bà ngoại kể câu chuyện này cho em nghe trước lúc mất, em mới thay đổi ý định.”


Tạ Lịch Thăng gật đầu đồng tình: “Không phổ biến lắm, nhưng là một cái tên hay và kiên cường.”


“Còn anh?” Khương Tạo lái chủ đề sang anh: “Hôm nay em nghe chị anh kể rất nhiều chuyện thời thơ ấu của hai người. Vì sao anh lại tên là Tạ Lịch Thăng?”


“Anh cũng không rõ. Tên của anh và chị đều do ông chú của anh đặt. Tên chị là Nhu Nhân, hình như có liên quan đến cây cỏ, giúp vận mệnh chị ấy vượng hơn, mềm mại hơn.”


Tạ Lịch Thăng có vẻ chưa bao giờ để ý đến chuyện này, đoán mò: “Còn tên anh, ông chú dạy môn Lịch sử, chắc có liên quan đến lĩnh vực đó.”


Khương Tạo nheo mắt khen ngợi: “Nghe có vẻ là một cái tên mang ý nghĩa vĩ mô đấy.”


Anh hừ khẽ: “Có tác dụng gì đâu? Cuối cùng chẳng phải vẫn tự mình sống đó sao.”


“Không phải đâu, điều đó chứng tỏ ông chú đặt cho anh cái tên vĩ đại là đúng rồi còn gì,” Cô lắc nhẹ ly bia, làm cho bọt khí dưới đáy ly sủi lên, giọng chọc ngoáy: “Anh của bây giờ chẳng phải là một trong những người đứng đầu ngành công nghiệp máy bay không người lái, thăng tiến vù vù sao?”


Tạ Lịch Thăng kéo cô ngã vào lòng mình, vò rối mái tóc cô: “Em lại đang phông bạt cho anh đấy hả?”


Khương Tạo ngã vào lồng ngực anh, cười rúc rích.


Anh với tay kéo chiếc chăn lông cừu lớn bên cạnh, quấn trọn cả hai người vào trong.


Cô ngồi gọn trong lòng anh, tựa lưng vào v*m ng*c vững chãi, chiếc chăn ấm áp bao bọc lấy cả hai.


“Nói thật nha, trước đây em cứ nghĩ anh là kiểu công tử bột lớn lên trong nhung lụa, kiểu cha thiên hạ, bố thiên nhiên, nếu không thì tính cách cũng không… khó ở đến vậy.” Cô tựa đầu vào vai anh, hai chân duỗi thẳng, đung đưa qua lại một cách thoải mái.


“Thế mà chị lại bảo hồi nhỏ anh rất ngoan, lễ phép, ít nói. Dù mẹ kế cố ý nuông chiều để làm hư, anh cũng chưa từng làm chuyện gì quá đáng. Cho đến khi anh phát hiện bà ta muốn nuôi anh thành phế vật, cách nói chuyện và hành xử của anh mới trở nên gai góc như vậy.”


Khương Tạo ngẩng đầu lên, từ góc độ này nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ quyến rũ dưới cằm anh, hỏi: “Anh có buồn không? Không ngờ người mẹ luôn tươi cười bên cạnh mình lại chẳng hề mong mình tốt đẹp. Chắc lúc đó anh sốc và khó chịu lắm nhỉ?”


“Dù thông minh hay trưởng thành sớm đến đâu, lúc ấy anh cũng chỉ là một cậu học sinh mười lăm mười sáu tuổi.” Cô đặt ly bia xuống sàn, nắm lấy bàn tay to lớn của anh xoa nhẹ: “Anh đã vượt qua khoảng thời gian cô độc đó như thế nào vậy, bạn học Tạ Lịch Thăng?”


Tạ Lịch Thăng dùng ngón tay nâng cằm cô lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào mắt cô, sửa lời từng chữ một: “Gọi, là, đàn, anh.”


“Được rồi—” Cô cười tươi rói, rướn người lên, hôn chụt một cái lên nốt ruồi dưới cằm anh. Giọng nói nhỏ nhẹ, pha chút hơi thở gợi cảm và mềm mại: “Thế hồi đó đàn anh Tạ đang nghĩ gì vậy?”


Cái hôn nhẹ lướt qua cằm làm anh ngứa ngáy, tiếng “đàn anh” kéo dài đầy lả lơi như chiếc móc câu móc thẳng vào tim gan, khiến Tạ Lịch Thăng cảm thấy rạo rực khắp người. Anh cúi đầu, trao cho cô một nụ hôn đầy chiếm hữu.


Anh ngậm lấy cánh môi mềm mại của cô, m*t mát đầy thèm khát, tạo ra vài tiếng ám muội, rồi mới luyến tiếc rời ra, nhếch môi cười tà:


“Nghĩ xem nên xử đàn em khóa dưới này thế nào.”



Tác giả có lời muốn nói: 


Bạch Bạch: Không phải chứ Tạ Lịch Thăng, anh có thể tém tém lại cái thú tính của mình được không [ xem thường ]. Lại để hai người ngọt ngào hết cả một chương rồi, đáng ghét thật, tác giả đang muốn tạo drama gia đấu kịch tính mà toàn bị cơm chó của hai người phá đám [ chó bắp cải ]. Thôi được rồi! 


Đại bùng nổ chương cuối ba vạn chữ bắt đầu rồi! Các bạn đã sẵn sàng chưa!!! Sang trang thôi!

Hết chương 48

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 48
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...