Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm

Chương 41

Chương 41 – “Từ hôm nay em đã trở thành nhân viên chính thức. Chúc mừng em, Khương tiểu thư.”

Trò đùa lãng mạn: 41


7 giờ 30 phút tối hôm ấy, tại Nhà thi đấu C thuộc Trung tâm Thể thao thành phố Tần Nam.


Buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của Vân Thăng đang được phát sóng trực tiếp trên toàn cầu.


Toàn bộ nhân viên Vân Thăng tham gia công tác chuẩn bị và phụ trách phát sóng đều đang căng như dây đàn tại các vị trí chốt chặn, nín thở chờ đợi giây phút buổi họp báo chính thức khép lại.


Thế nhưng, khi ngước nhìn vị CEO đang đứng trước màn hình lớn, trôi chảy giới thiệu những điểm nhấn công nghệ của sản phẩm mới, họ không khỏi có một khoảnh khắc ngỡ ngàng.


Năm mươi lăm tiếng đồng hồ. Trong chừng ấy thời gian, họ đã đập đi xây lại hoàn toàn một buổi họp báo đạt chuẩn quốc tế.


Cảm giác thành tựu thầm lặng, tuy khó nói thành lời nhưng ai cũng ngầm hiểu, đang bùng cháy dữ dội trong lòng mỗi người ngay từ giây phút khai màn. Để làm nên điều kỳ diệu này, nỗ lực của bất kỳ ai có mặt tại đây đều là mảnh ghép không thể thiếu.


Khương Tạo không nằm trong nhóm livestream. Cô ngồi cùng Lê Lê và các đồng nghiệp đại diện nhóm chủ trì kế hoạch ở hàng ghế thứ hai, ngay sát hàng ghế VIP của các nhân vật tầm cỡ.


Mở đầu buổi họp báo, để hâm nóng bầu không khí, màn hình lớn bắt đầu trình chiếu đoạn teaser thú vị về văn hóa dân gian và tính ứng dụng của nó do chính tay Khương Tạo thực hiện.


Cô chợt nhớ lại lời Tạ Lịch Thăng từng nói trong cuộc họp khẩn: “Chuẩn bị tốt buổi họp báo, đến ngày đó, các nhân vật máu mặt trong giới sẽ theo dõi livestream toàn cầu, đối thủ cạnh tranh cùng ngành, người tiêu dùng, cư dân mạng, đều sẽ nhìn thấy tên của mọi người trên màn hình lớn.”


Đến tận giờ phút này, Khương Tạo mới thấm thía sức nặng của câu nói ấy.


Khi ý tưởng và tâm huyết của mình được trình chiếu trước hàng triệu cặp mắt trên khắp thế giới, niềm kiêu hãnh tột bậc ấy là thứ không gì có thể đánh đổi. Điều kỳ diệu là, chỉ hơn năm mươi tiếng trước, cô chưa từng nghĩ đoạn phim làm ra chỉ để ‘tự sướng’ này lại có một rạp chiếu hoành tráng đến thế.


Đoạn phim mở đầu bằng tiếng cười khúc khích của các dì, các cô trong bản. Khương Tạo đã dựng lại cảnh dùng flycam trải khăn bàn cho các dì ở homestay, cảnh dùng drone vặn bóng đèn, hay cảnh lũ trẻ tập tành điều khiển drone nhưng gió từ cánh quạt lại thổi bay sạch mớ cánh hoa đang phơi của một chú hàng xóm. Những ‘công dụng’ trời ơi đất hỡi nhưng tấu hề này khiến khán giả cười ồ lên thích thú.


Thước phim ghi lại cảnh drone Vân Thăng làm việc một cách ‘thiếu nghiêm túc’ nhưng lại ‘thiết thực’ đến lạ, phản chiếu trọn vẹn niềm vui và sự ngạc nhiên mộc mạc, chân thành của người dân vùng cao.


Phân đoạn ‘thiếu nghiêm túc’ hài hước đột ngột dừng lại, chuyển cảnh sang những khung hình tuyệt đẹp của núi rừng được ghi lại bởi các dòng sản phẩm Vân Thăng: thác nước hùng vĩ, ruộng bậc thang ngút ngàn, những đồi chè bồng bềnh như mây, rồi cuối cùng là thành cổ rực rỡ trong ánh đèn và pháo hoa đêm.


Ống kính không chỉ bắt trọn hình ảnh những blogger du lịch sáng tạo nội dung tại phố cổ, khách leo núi, hay những người yêu thú cưng đeo camera mini chống nước cho cún cưng lội suối, mà còn có cả hình ảnh các bà, các mẹ trong trang phục dân tộc. Với đôi bàn tay chai sạn vì nương rẫy, họ cầm những chiếc máy ảnh nhỏ gọn, tân tiến của Vân Thăng, vụng về nhưng đáng yêu ghi lại khoảnh khắc, thi thoảng thốt lên vài câu tiếng địa phương ngượng ngùng. Hình ảnh ấy khiến trái tim mọi khán giả đều mềm lại, cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.


Trọng tâm của concept “Tái sinh & Linh hoạt” nằm ở hai chữ “linh” và “sinh”.


Đúng như Khương Tạo đã nói với Tạ Lịch Thăng tối qua: Cuộc sống vốn dĩ đã tươi đẹp, và công nghệ chỉ là đôi mắt giúp con người khám phá ra sự thật đó.


Sản phẩm tốt không nên kén chọn người dùng. Một sản phẩm tốt phải phù hợp với bất kỳ ai—ngay cả khi nó bị dùng một cách phí phạm chỉ để vặn một chiếc bóng đèn.


Đoạn phim kết thúc trong tiếng vỗ tay không ngớt. Lê Lê vênh mặt lên tận trời vì tự hào. Khương Tạo nhìn sang bên cạnh, bắt gặp ánh mắt Ngụy Nguyên đang ngồi ở khu vực đối tác.


Dường như anh ấy đã nhìn cô từ lâu. Thấy cô quay lại, Ngụy Nguyên, người hẳn đã biết đoạn phim này do cô lên ý tưởng, cong đôi mắt đào hoa, hướng về phía cô vỗ tay, âm thầm gửi gắm sự tán thưởng.


Khương Tạo mỉm cười, gật đầu đáp lễ.


Coi như cô đã không phụ sự tin tưởng và công nhận mà anh ấy từng dành cho cô ngày đó khi ở nhà.


Buổi họp báo tiếp tục theo đúng quy trình. Tạ Lịch Thăng bước lên sân khấu phụ trách phần thuyết trình nửa sau, đẩy sức hút và giá trị sản phẩm lên cao trào.


Anh vừa xuất hiện, cả hội trường bùng nổ trong tràng pháo tay kéo dài không dứt. Lúc này, Khương Tạo mới thực sự cảm nhận được quyền lực và tầm ảnh hưởng của người đàn ông ấy trong giới công nghệ. Trước đây cô không rành rẽ giới này, chỉ biết anh có thực lực, nhưng không ngờ anh lại có tiếng tăm như vậy.


Trên sân khấu, Tạ Lịch Thăng kết hợp nhịp nhàng với hiệu ứng minh họa, phong thái tự nhiên, pha chút hóm hỉnh khi kể lại những giai thoại thú vị trong quá trình Nghiên cứu và Phát triển.


Chất giọng trời phú của anh trầm ấm, mỗi khi buông lời bông đùa hay đặt câu hỏi, âm cuối thường hơi ngân lên, vừa tự nhiên vừa quyến rũ chết người, khiến câu chuyện trở nên lôi cuốn lạ thường.


Là người duy nhất chứng kiến sự ra đời của bài diễn văn này, Khương Tạo ngồi dưới lắng nghe mà không hề cảm thấy đây là một bài văn mẫu được viết vội để chữa cháy. Nó hoàn chỉnh, chín chắn như thể đã được thai nghén, trau chuốt từng câu chữ từ ngày đầu tiên khởi động dự án.


Cô khẽ siết chặt tay. Chứng kiến sự xuất sắc hiển nhiên của Tạ Lịch Thăng, cô thầm ghen tị với tài hoa của anh, nhưng đồng thời cũng hạ quyết tâm phải nỗ lực hơn gấp bội.


Không chỉ Ngụy Nguyên, Hàn Triều Vân, mà ngay cả Tạ Lịch Thăng, cô muốn đủ bản lĩnh để sánh vai cùng họ. Cô muốn không ngừng nỗ lực, tạo dựng thành tựu trong lĩnh vực của riêng mình, để khi đứng cạnh họ, cô không bao giờ bị lu mờ.



Do buổi họp báo được làm lại từ đầu, để che giấu sự chuẩn bị gấp gáp, Tạ Lịch Thăng đã chủ động rút ngắn thời lượng xuống còn nửa tiếng so với dự kiến, lược bỏ mọi chi tiết rườm rà. Bài thuyết trình của anh gói gọn trong ba mươi phút. Nhịp độ nhanh, gãy gọn khiến người xem khó lòng bắt bẻ sơ hở.


Khi bài diễn văn đi đến hồi kết, Tạ Lịch Thăng bỗng dưng khựng lại, ánh mắt hướng về một điểm dưới khán đài.


Khương Tạo giật thót.


Ánh mắt anh chỉ lướt qua cô trong tích tắc, rồi lại ngước lên, đối diện với hàng ngàn khán giả và ống kính trực tiếp: “Năm nay là năm thứ tám tôi dấn thân vào ngành công nghiệp máy bay không người lái. Khi một người mang vác gánh nặng, cắm cúi đi một quãng đường quá dài, quá xa, thực ra rất dễ quên mất lý do mình bắt đầu.”


“Thành tích hiện tại của Vân Thăng rất ấn tượng: chiếm hơn 50% thị phần, hơn một triệu người dùng toàn cầu, có mặt tại hơn 70 quốc gia.”


“Nhưng đôi khi tôi tự hỏi,” Tạ Lịch Thăng chậm rãi bước đi trên sân khấu, ngón tay thon dài xoay nhẹ chiếc bút trình chiếu, cúi đầu trầm tư, “Tôi đã cống hiến năng lượng, thời gian, sức khỏe, tình cảm, thậm chí là cả tuổi trẻ cho Vân Thăng, vì điều gì?”


“Đơn thuần vì muốn công nghệ drone của Trung Quốc vươn ra thế giới một cách kiêu hãnh ư?” Anh lắc đầu, nhếch môi cười, thú nhận: “Dù đúng là vậy, nhưng nghe có vẻ hơi vĩ mô và giáo điều quá nhỉ?”


Khán giả bên dưới bật cười nhẹ.


Tạ Lịch Thăng dừng bước, dang một tay ra, như thể đang chân thành trải lòng trước đám đông: “Hay vì muốn kiếm thật nhiều tiền, ăn sung mặc sướng?”


Anh lại lắc đầu: “Cái đó tôi đạt được từ lâu rồi. Đâu cần phải liều mạng làm việc đến thế?”


Một vài nhân viên thân thiết bên dưới cố tình huýt sáo trêu chọc để khuấy động không khí. Tạ Lịch Thăng chỉ tay về phía đám đông ồn ào ấy: “Tôi phát tiền thưởng cho mấy người không ít đâu nhé, sống có lương tâm chút đi.”


Cả hội trường cười ồ lên.


“Suốt hơn một năm qua, tôi mãi đi tìm đáp án cho câu hỏi này. Nó không liên quan đến chiến lược kinh doanh,” anh lấy lại vẻ nghiêm túc, giọng trầm xuống, “Đây là câu hỏi bắt buộc cho giai đoạn cuộc đời hiện tại của tôi.”


“Và rồi,” Tạ Lịch Thăng dừng lại một nhịp.


“Vào một đêm gió mát.”


Cả khán phòng im phăng phắc, nín thở lắng nghe.


Ánh mắt anh lướt nhẹ, kín đáo chạm vào gương mặt trắng trẻo của người con gái dưới khán đài, rồi nhìn thẳng vào ống kính: “Tác giả của đoạn phim mở màn vừa rồi đã kéo tôi đứng trên đỉnh đồi, đặt chiếc Y-Agile(1) vào tay tôi.”


(1) Y-Agile: đây là tên mẫu drone mà tác giả tự đặt cho sản phẩm mới của Vân Thăng. Agile nghĩa là linh hoạt/nhanh nhẹn.


“Cô ấy nói: Phố cổ, màn đêm, ánh đèn và pháo hoa…”


Tim Khương Tạo đập thình thịch, đôi mắt mở to sững sờ, không dám tin nhìn lên Tạ Lịch Thăng. Cô nghe anh nói, từng chữ từng chữ, mang những lời tâm tình riêng tư của cô ra kể trước toàn thế giới.


“Màu sắc và cảnh tượng cô ấy muốn, chỉ có flycam của Vân Thăng mới làm được.” Tạ Lịch Thăng nhắc lại, ánh mắt trở nên kiên định, đôi mắt cáo đen láy, sâu thẳm sự tập trung.


“Tôi nghĩ mình đã tìm thấy rồi.”


“Khoảnh khắc đó, tôi đã tìm ra câu trả lời. Đó chính là lý do tôi không ngừng theo đuổi công nghệ.”


“Đó chính là ý nghĩa sự tồn tại của Vân Thăng.”


Anh thu lại dáng vẻ buông lơi thường ngày, cúi đầu thành kính cảm ơn khách hàng và nhân viên: “Cảm ơn người đã mang đến cho tôi câu trả lời.”


Ống kính máy quay từ từ lướt qua, bắt trọn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của anh, một thông điệp không lời nhưng ẩn chứa nhiều điều sâu xa.


“Và cũng cảm ơn các bạn, những người đã kiến tạo nên giá trị của Vân Thăng.”


Tạ Lịch Thăng kết thúc bài diễn văn, cúi chào.


Tiếng vỗ tay và reo hò bùng nổ như muốn hất tung mái vòm nhà thi đấu C.


Lê Lê và Đường Bồng trố mắt nhìn nhau, mắt mở to hơn cả trứng ngỗng, rồi đồng loạt quay phắt sang nhìn Khương Tạo.



Lê Lê lắp bắp, không dám tin: “Khương Tạo, cái clip đó là bà quay… Vậy, người mà Sếp Tạ nói… là bà hả?”


“Ở phố cổ… bà với Sếp Tạ ở cùng nhau?”


Mối quan hệ này, không ai dám nghĩ sâu hơn. Cái người bình thường vẫn đi làm và tan ca cùng họ, thi thoảng còn chửi xéo, cà khịa CEO, rốt cuộc là thần thánh phương nào thế này?!


Họ kinh ngạc hỏi dồn, nhưng mãi không thấy chính chủ trả lời.


Khương Tạo đứng chôn chân tại chỗ, tai ù đi, như bị định thân, mắt không rời người đàn ông trên sân khấu.


Cô từng nghĩ đến ngày hai người công khai, nhưng không ngờ lại theo cách này: không nêu tên, không lộ mặt để bảo vệ sự riêng tư cho cô, nhưng lại công khai niềm tự hào và tình yêu anh dành cho cô trước bàn dân thiên hạ.


Cứ như vậy, vào thời điểm thích hợp nhất, tự nhiên nhất, anh đã để những người biết chuyện hiểu rõ mối quan hệ của họ. Và sự cố lần này cũng là minh chứng hùng hồn nhất rằng cô vào bộ phận Kế hoạch bằng thực lực chứ không phải đi cửa sau. Nếu không phải rơi vào thế không còn đường lui như vừa qua, phương án vốn đã bị loại ngay từ đầu của cô, căn bản không có cơ hội được đưa ra ánh sáng.


Một lúc sau, Khương Tạo quay sang nhìn Lê Lê và Đường Bồng đang há hốc mồm, cô chỉ mỉm cười dịu dàng: “Thực ra tài lùa gà của CEO nhà tụi mình cũng đỉnh chóp đấy chứ, đúng không?”


“Tui nghĩ sản phẩm lần này sẽ bán đắt như tôm tươi cho xem.”


Cô không thừa nhận trực tiếp, nhưng nhìn thái độ đó, Lê Lê và Đường Bồng nhìn nhau, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống đất cái bộp.


Trời má.


Quả là thần thái của bà chủ.


Hình như…, có vẻ…, khả năng cao là… họ đã ôm được một cái đùi vàng siêu to khổng lồ rồi.



Buổi họp báo kết thúc mỹ mãn. Tạ Lịch Thăng và ban lãnh đạo đi trả lời phỏng vấn, còn nhân viên Vân Thăng ở lại dự tiệc mừng công.


55 tiếng đồng hồ chiến đấu như một trận đánh sinh tồn, khi hạ màn, rất nhiều nhân viên vì xả được áp lực mà bật khóc ngon lành. Quá mệt mỏi, quá đau tim, nhưng họ đã làm được.


Dù Tạ Lịch Thăng vẫn đang bận rộn với truyền thông, trợ lý của anh đã truyền đạt chỉ thị: Toàn bộ nhân viên tham gia vụ giải cứu họp báo được nghỉ phép có lương 3 ngày. Trong thời gian này có thể xử lý nốt việc tồn đọng tại nhà, không bắt buộc lên công ty. Tiền thưởng và quà cáp sẽ tính sau, ai cũng có phần.


Mọi người sướng phát điên. Ba ngày phép cộng với cuối tuần là thành kỳ nghỉ 5 ngày. Ai nấy đều lao vào phòng tiệc bao trọn gói, ăn uống thả phanh.


Trong bộ phận Kế hoạch, không ít người biết Khương Tạo là tác giả clip, nên đoán già đoán non người mà CEO nhắc đến tám, chín phần là cô.


Vừa bước vào tiệc, Khương Tạo đã cảm nhận được những ánh mắt soi mói đầy ẩn ý tứ phía. Mọi người đều đang nén một bụng nghi ngờ và hóng hớt, nhưng không dám xác nhận hay hỏi thẳng. Không khí vì thế mà hơi sượng trân, dù không đến mức thù địch.


Khương Tạo vốn ngại bị soi mói, đành cụp mắt đi theo Lê Lê và Đường Bồng, giả vờ như không có chuyện gì, cắm cúi ăn buffet.


Lê Lê nhét ba cái chân cua hoàng đế vào miệng, vừa nhai nhồm nhoàm vừa hóng hớt: “Thế túm lại bà với Sếp Tạ là quan hệ gì? Nói mau, nói mau, tụi tui thề sống để dạ chết mang theo, tuyệt đối không bóc phốt lung tung.”


Trương Khả Tâm tạt gáo nước lạnh: “Bà không bóc thì có ích gì? Khỏi cần nghĩ cũng biết mấy cái nhóm chat hóng chuyện của công ty đang spam điên cuồng rồi.”


Lê Lê cầm tay Khương Tạo lên soi chiếc nhẫn: “Vậy là cái này với cái của Sếp là nhẫn đôi hả… Xịn thế. Yêu đương với Tạ tổng cảm giác thế nào? Chắc khổ sở lắm ha, với cái mỏ hỗn của anh ta…”


Đường Bồng nâng ly rượu, bình tĩnh chốt hạ: “Không phải yêu đương, mà là kết hôn rồi chứ gì?”


“Đến nước này rồi, bà còn dám ngồi trước mặt chính thất đâm chọt chồng người ta à?”


Khương Tạo đang uống nước trái cây thì sặc, ho sù sụ.


Khả Tâm và Lê Lê nhìn Đường Bồng với vẻ mặt phức tạp: “Bà có cần huỵch toẹt ra thế không…”


“Hai đứa tui chưa dám nghĩ xa tới đó mà.”


Khương Tạo phì cười, tò mò hỏi: “Sao không dám đoán?”



Lê Lê thở dài, vẻ mặt bi thảm: “Chắc không ít thế đâu.”


Đường Bồng và Khương Tạo bị màn kẻ tung người hứng này chọc cười. Bốn người lại vui vẻ đùa giỡn như mọi ngày. Những người xung quanh đang xì xào bàn tán, thấy Khương Tạo và nhóm cô ấy thân thiết như vậy, sắc mặt lại đổi khác, có vẻ hối hận vì trước đây không tranh thủ làm thân với cô.


Khương Tạo nhìn mấy cô bạn, quyết định nói rõ lòng mình: “Bất kể tui với Tạ Lịch Thăng là quan hệ gì, sau này tui trước hết vẫn là người của bộ phận Kế hoạch, vẫn là nhân viên quèn, là kiếp trâu ngựa cày thuê như mấy bà thôi.”


“Mấy chuyện khác miễn bàn. Nhưng bà đã chịu cưới anh ấy, chứng tỏ ngoài đời anh ấy cũng có tí điểm tốt, chắc không đến nỗi móc mỉa như lúc làm việc.” Lê Lê khoác vai cô, nghiêm túc được một giây rồi lại quay về bản chất: “Cơ mà, bà không xin Tạ tổng bán cho tụi tui ít cổ phiếu ưu đãi được sao?”


“Tụi tui là bạn thân của bà xã sếp tổng mà lị!”


Khả Tâm giật khóe mắt: “Bạn thân là bà tự phong đấy à?”


Đúng lúc đang rôm rả, cửa phòng tiệc bỗng xôn xao.


Tất cả nhân viên đồng loạt ngước nhìn—CEO Tạ Lịch Thăng đang bước vào trong vòng vây của mọi người. Có vẻ màn phỏng vấn đã xong.


Các sếp và đối tác đều muốn lôi kéo Tạ Lịch Thăng về bàn mình, nhưng anh đứng giữa đám đông, vẫy Lý Thường lại.


Anh hỏi một câu, rồi ghé tai nghe trợ lý báo cáo. Lý Thường nói vài lời, rồi chỉ tay về phía bàn của Khương Tạo.


Ngay lập tức, ánh mắt Tạ Lịch Thăng xuyên qua đám đông ồn ào, chiếu thẳng vào cô.


Khương Tạo ngừng nhai, không phản ứng thái quá, cứ thế điềm nhiên đón nhận ánh mắt của anh, nhìn người đàn ông từng bước tiến về phía mình dưới sự chứng kiến của toàn thể nhân viên.


Đường hoàng, đĩnh đạc, không chút né tránh.


Thấy Tạ Lịch Thăng tiến đến với tư cách mới, Khả Tâm và Lê Lê sợ đến mức ngừng ăn. Lê Lê miệng vẫn ngậm chân cua, mắt trân trân nhìn đến mức rắm cũng không dám đánh.


Tạ Lịch Thăng đi đến bàn, liếc ly nước của Khương Tạo để chắc chắn không phải rượu, rồi hỏi: “Ăn no chưa?”


Khương Tạo gật đầu: “Em cũng không đói lắm.”


Anh quét mắt nhìn đám đồng nghiệp của cô, giả trân quan tâm xã giao: “Đồ ăn công ty chuẩn bị ổn không?”


Khả Tâm gật đầu như gà mổ thóc, chỉ sang Lê Lê: “Ngon tuyệt vời sếp ơi, quá sang chảnh. Sếp nhìn cái người này đi, ăn đến mất hết cả nhân tính rồi.”


Đường Bồng im lặng, cạn lời. Đừng làm lố thế được không… Người ta lại tưởng bạn của Khương Tạo toàn bọn dở hơi cám lợn.


Tạ Lịch Thăng gật đầu, ánh mắt lại quay về phía Khương Tạo, giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng đến mức khiến người nghe muốn rớt hàm.


“Về nhà không?”


Khương Tạo lại gật đầu.


Vừa trải qua một sự kiện lớn, cả ngày chưa được nói chuyện riêng câu nào. Thật lòng, từ lúc họp báo kết thúc, cô đã muốn ôm chầm lấy anh, nhưng vì hoàn cảnh nên đành nín nhịn.


Cuối cùng cũng được về nhà.


Cô đứng dậy, đặt tay mình vào lòng bàn tay đang chìa ra của anh.


Một nhân viên nào đó đang hóng hớt không kìm được thốt lên kinh ngạc.


Bà chủ nằm vùng ngay trong văn phòng.


Ai mà đỡ nổi, sao tự nhiên thấy rén ngang.


Khương Tạo được anh dắt tay, quay lại chào nhóm Lê Lê. Mấy cô bạn nhìn theo với vẻ mặt vừa cảm thán vừa thâm thúy.


Tạ Lịch Thăng dắt cô đi thẳng ra ngoài. Những người định bắt chuyện đều biết ý tản ra, phần việc còn lại để Lý Thường lo liệu. Đêm nay là thời gian dành riêng cho hai người.




Tạ Lịch Thăng kéo cô về phía bãi xe. Khương Tạo đổi cách nắm tay, mười ngón đan chặt. Cô phải bước nhanh mới theo kịp sải chân dài của anh: “Anh có mệt không?”


Anh lắc đầu, im lặng.


Khương Tạo hơi nhíu mày: “Ừm, vậy tối nay anh nghỉ ngơi cho khỏe đi. Anh cho nhân viên nghỉ, vậy mai anh có nghỉ không?”


Tạ Lịch Thăng nhìn cô, rồi gọi: “Khương Tạo.”


“Suỵt.”


Sau tiếng suỵt, anh mím môi.


Tim Khương Tạo đập thình thịch như bị ai cào nhẹ. Cô hiểu ngay những ẩn ý không lời của người trưởng thành.


Cả hai bước nhanh hơn. Cô không hỏi nữa, cúi đầu giấu đi gương mặt đang nóng bừng.


Chỗ đậu xe của Tạ Lịch Thăng là khu VIP biệt lập, có hệ thống rèm che chắn bụi bốn phía.


Vừa vào đến nơi, anh ấn nút hạ rèm, rồi mở cửa ghế sau, đẩy Khương Tạo vào trong. Cô chưa kịp phản ứng, người đàn ông đã lách người theo sát—


Chưa kịp thốt nên lời, cô đã bị anh giữ chặt gáy, cưỡng hôn mãnh liệt.


Khoảnh khắc môi chạm môi, cơ thể Khương Tạo như bắt lửa. Cô chẳng buồn hỏi han gì nữa, vòng tay ôm cổ anh, nhiệt tình đáp lại. Không cần ngôn từ, mọi tâm tư dồn nén đều hòa tan trong nụ hôn cuồng nhiệt này.


Bốn bức rèm từ từ buông xuống, ánh sáng trong xe mờ dần.


Tiếng môi lưỡi quấn quýt, ướt át và gấp gáp trong khoang xe mỗi lúc một lớn.


Khương Tạo bị hôn đến ngạt thở, đẩy nhẹ ngực anh, giọng mềm nhũn như nước: “Về… về nhà trước đã…”


“Anh đặt khách sạn rồi.” Tạ Lịch Thăng quỳ một chân trên ghế sau, rướn người cởi áo vest: “Để ăn mừng cho em.”


“Ăn mừng gì?” Cô ngơ ngác.


“Bận quá nên quên à?” Anh thành thạo luồn tay chạm vào thắt lưng cô, tháo khuy quần một cách thành thạo: “Ba tháng thử việc đã trôi qua, từ hôm nay em đã trở thành nhân viên chính thức. Chúc mừng em, Khương tiểu thư.”


Khương Tạo bừng tỉnh, lúc này mới nhớ ra.


Tạ Lịch Thăng cúi xuống, nâng mặt cô lên, hôn day dứt đầy lưu luyến: “Ngày em chính thức được nhận, em lại trở thành công thần lớn nhất của Vân Thăng.”


Dứt lời, anh lại ngậm lấy môi cô.


Khương Tạo nhắm mắt, cuốn lưỡi cùng anh, cảm thấy cả người rạo rực, bứt rứt không yên. Cô bị anh hôn đến mức líu lưỡi, lầm bầm: “Vậy… vậy thì đi… khách sạn đi.”


“Không.” Anh móc trong túi quần ra một gói nhỏ, nhét vào tay cô, giọng khàn đặc đầy vẻ gợi tình.


“Làm ngay trên xe.”


“Anh nhịn hết nổi rồi.”


Đầu óc Khương Tạo nổ bùm một tiếng, hoàn toàn trống rỗng.



Tác giả có lời muốn nói: 


Bạch Bạch: Không ngờ chương ở phố cổ lại trở thành nút thắt quan trọng đến vậy! Rất thích kiểu tình tiết liên kết chặt chẽ làm câu chuyện trở nên trọn vẹn thế này [ mắt lấp lánh ]. Có vẻ như đôi trẻ đang chịu nhiều áp lực cần giải tỏa gấp đây [ mắt lấp lánh ]. 


Này, đồ đầu bếp của tôi đâu, giặt xong đồng phục chưa, mau mang ra đây! 

Hết chương 41

Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm Story Chương 41
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...