Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 31
Chương 31 – “Đúng vậy, cậu ta đã trở lại, còn em thì đã kết hôn với anh.”
Trò đùa lãng mạn: 31
Đã bảy năm kể từ khi Ngụy Nguyên ra nước ngoài kể từ buổi gặp mặt bạn bè vừa rồi.
Khương Tạo bảy năm không gặp Ngụy Nguyên, chưa từng ngờ rằng sẽ tái ngộ đối phương trong một tình huống bất ngờ như vậy.
Đầu óc cô vốn đã choáng váng như bị sét đánh, nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy Tạ Lịch Thăng, não cô lập tức trống rỗng.
Một tiếng “Đinh ——” vang lên trong đầu, khả năng suy nghĩ của cô gần như bị vô hiệu hóa.
Bởi vì Tạ Lịch Thăng là người duy nhất biết cô từng có tình cảm với Ngụy Nguyên, vì hiện tại anh vẫn là chồng hợp pháp của cô.
Bởi vì ánh mắt anh nhìn cô từ xa, chất chứa quá nhiều hàm ý mà cô không thể nắm bắt.
Tạ Lịch Thăng và Ngụy Nguyên, hai người đàn ông mang hai luồng từ trường đối lập. Khương Tạo chính là viên đá nhỏ vô tình rơi vào trung tâm vụ va chạm từ trường ấy.
Nếu cứ đứng đó, cô sẽ bị nghiền nát trong áp lực vô hình.
Ngụy Nguyên nhìn Khương Tạo, ánh mắt chậm rãi chuyển động, vừa định mở lời thì đồ vật trong tay vèo một cái đã bị cô lấy đi.
Khương Tạo nhanh chóng nhét đồ vào túi xách, không dám nhìn thẳng Ngụy Nguyên. Với vẻ mặt khó đỡ, cô lại nói lời cảm ơn: “Thực xin lỗi, cảm ơn anh.”
Sau đó, cô quay đầu bỏ đi.
Ngụy Nguyên đứng thẳng dậy, nhìn bóng lưng cô gái đang bước nhanh dần xa. Bàn tay phải trống rỗng của anh vẫn còn lơ lửng giữa không trung.
Đúng lúc anh còn đang thất thần thì Triệu Dương Thành và Tạ Lịch Thăng đã đi tới bên cạnh.
Triệu Dương Thành vẫn như thời đi học, một tay vỗ vai anh, khuôn mặt hớn hở: “Tôi nhớ cậu muốn chết!”
Anh ta cũng thấy Khương Tạo, chỉ vào bóng dáng cô đang đi xa, nói với Tạ Lịch Thăng: “Kia chẳng phải là đàn em của chúng ta sao? Sao cô ấy thấy tôi mà không dừng lại chào một câu? Lạnh lùng quá, đúng là cô gái có tính tình thất thường.”
Tầm mắt Tạ Lịch Thăng vẫn dõi theo nơi xa, sắc mặt bình tĩnh, không hề đáp lời.
Ngụy Nguyên nhìn Triệu Dương Thành, nghi hoặc: “Cậu làm sao mà quen cô ấy?”
Triệu Dương Thành sửng sốt, bị hỏi trúng chuyện khó nói, liếc mắt nhìn Tạ Lịch Thăng bên cạnh, gãi đầu cười gượng: “Haizzz, chỉ là trời xui đất khiến thôi… Lần trước Lịch Thăng dẫn cô ấy đi ăn cơm nên tôi mới quen.”
Lời nói này lập tức dấy lên thêm nhiều nghi vấn.
Ngụy Nguyên chuyển tầm mắt sang Tạ Lịch Thăng, người vừa xuống máy bay nên vẫn còn chút mệt mỏi, và lặp lại lời Triệu Dương Thành: “Lịch Thăng dẫn cô ấy đi ăn cơm cùng cậu?”
Triệu Dương Thành mồ hôi nhễ nhại, dĩ nhiên không muốn thừa nhận chuyện mình không đứng đắn mà lại lôi anh em ra chắn vụ xem mắt, “Hây da, đúng vậy! Nghe nói hiện tại cô ấy đang làm ở công ty Lịch Thăng! Quen biết lâu dần thì liên hệ với nhau thôi.”
“Cô ấy còn cùng Tạ Lịch…” Anh ta đột nhiên nhận được một ánh mắt sắc lẹm từ Tạ Lịch Thăng, lập tức im bặt.
Không đợi chủ đề này tiếp tục nảy nở, anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay Tạ Lịch Thăng, khoe chiếc nhẫn trên tay phải anh ra: “Không nói chuyện đó nữa! A Nguyên! Cậu xem đây là cái gì!!”
Năm ngoái về ăn Tết, tình hình gần đây của bạn bè anh ta vẫn nắm được trên mạng. Sao lần này trở về lại có nhiều chuyện để hóng vậy?
Ngụy Nguyên nhất thời chưa phản ứng kịp, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn cưới trên tay anh hai giây, sau đó bất ngờ hỏi Tạ Lịch Thăng: “Cậu thật sự đã kết hôn rồi ư?”
Tạ Lịch Thăng đẩy tay Triệu Dương Thành đang nắm chặt ra, nhướng mày: “Tôi làm ăn nghiêm túc, lấy chuyện này ra đùa làm gì?”
Triệu Dương Thành vỗ vai anh, trách móc: “Cậu đăng ký kết hôn rồi, đến bây giờ không dẫn em dâu ra cùng các anh em ăn một bữa cơm, giới thiệu làm quen. Giấu như mèo giấu cứt thế làm gì? Cậu giấu vậy rồi ngày cưới không phải cũng gặp sao?!”
Ngụy Nguyên cười hai tiếng, tỏ vẻ tán đồng.
Triệu Dương Thành quay đầu lại, phát hiện Tạ Lịch Thăng lại nhìn mình bằng ánh mắt hình viên đạn, kinh hãi, vội vàng giải thích: “Tôi hơn cậu tận ba tháng đấy, gọi em dâu là đúng rồi!!”
Tạ Lịch Thăng đáp lại: “Cô ấy bận, mấy ngày nữa thu xếp được thời gian anh sẽ gọi các cậu.”
Ngụy Nguyên khoanh tay, đầy hứng thú: “Tuy nhìn có vẻ vội vàng, nhưng cậu không phải dạng dễ tính, vợ cậu tuyệt đối phải rất ưu tú.”
Tạ Lịch Thăng hừ cười một tiếng.
“Làm gì… Mới xuống xe có cần khó ở vậy không.” Triệu Dương Thành tuy hay cà khịa, nhưng luôn là người điều hòa không khí. Anh ta nhận thấy bầu không khí cấn cấn giữa hai người, ghé sát hỏi Tạ Lịch Thăng: “Cậu không phải có tình cảm tốt nhất với A Nguyên sao, sao lần này gặp mặt lại không vui, nói chuyện còn quái gở vậy?”
Anh lạnh lùng nghiêng đầu liếc mắt một cái.
Triệu Dương Thành lập tức ngậm miệng.
Tạ Lịch Thăng duỗi tay, vỗ mạnh vào sau lưng Ngụy Nguyên, lực không hề nhẹ. Thái độ anh đã trở lại sự thân thiết thường ngày: “Đi thôi, đi nhậu.”
Ngụy Nguyên bị đánh ho khan một tiếng, nheo một bên mắt cười, ra hiệu cho Triệu Dương Thành cùng đi theo anh.
“Lại đi tập gym à? Cơ bắp to thế.”
Tạ Lịch Thăng đút tay vào túi quần, bước đi đầy vẻ ngạo mạn, nói chuyện càng ngạo mạn hơn: “Cậu mặc màu xám thật xấu.”
Ngụy Nguyên: “…”
“Làm việc ở vùng nông thôn nào bên Mỹ vậy? Thẩm mỹ xuống cấp như thế?” Anh tỏ vẻ chê bai từ tận đáy lòng: “Lát nữa uống rượu thì ngồi cách tôi xa một chút, quá phèn, tôi dị ứng.”
Ngụy Nguyên và Triệu Dương Thành nhìn nhau, không nói gì.
Cậu ta đi công tác về không vui à? Ai lại chọc giận cái tên này nữa rồi?
—
Rời khỏi hiện trường “gặp lại” đầy khó xử, Khương Tạo bắt thẳng tàu điện ngầm về nhà. Nhưng khi tàu còn cách khu mình một bến, cô lại chùn bước. Nghĩ đến khả năng sẽ chạm mặt Tạ Lịch Thăng ở cửa, cô lập tức xuống ga giữa chừng, tìm một quán McDonald’s ngồi ăn tối.
Cô ở đó đến khi trời tối hẳn, thi thoảng lại mở camera giám sát trong nhà để kiểm tra. Thấy Tạ Lịch Thăng không về, lúc này cô mới dám xách túi đứng lên, thong thả quay lại khu nhà.
Theo đoạn tin nhắn thoại mà cô nghe lén từ Ngụy Nguyên, tối nay ba người họ chắc chắn đi nhậu. Mà đã nhậu thì không đời nào về sớm—thậm chí có khi Tạ Lịch Thăng ngủ lại bên ngoài luôn.
Nếu đúng vậy thì… thật quá hoàn hảo.
Có thêm sự xuất hiện của Ngụy Nguyên, mối quan hệ vốn đã mơ hồ giữa cô và Tạ Lịch Thăng càng thêm rối rắm khó giải.
Nhưng cả ngày làm việc lẫn di chuyển làm người cô rã rời, vừa về đến nhà là mọi phiền muộn lập tức bị ném ra sau đầu. Khương Tạo lao thẳng vào phòng tắm, chỉ muốn ngâm nước nóng cho nhẹ người.
Tạ Lịch Thăng cực kỳ coi trọng chất lượng sống. Tất cả nội thất, đồ gia dụng trong nhà đều thuộc loại đắt nhất và tốt nhất thị trường.
Anh không phải kiểu người thích phô trương. Điện thoại anh dùng vẫn là mẫu ba năm trước, laptop cá nhân cũng phải vài năm tuổi, khác xa với kiểu người có tiền là thay đồ ngay khi có model mới ra. Với những thứ anh cho là không cần thiết, dù tốt đến mấy anh cũng không tiêu bừa bãi. Ngược lại, nếu cô có ý định mua đồ trả góp, anh có thể tính ngay trong ba giây xem cô sẽ mất thêm bao nhiêu tiền lãi, rồi dập tắt ý định đó của cô gọn lẹ.
Nhưng khi liên quan đến trải nghiệm cuộc sống, anh tiêu tiền không chớp mắt. Mùa hè muốn giữ nhiệt độ và độ ẩm hoàn hảo? Hệ thống điện chạy cả ngày không tắt.
Đồ bếp, đồ tắm, đồ skincare, đều là hàng đắt tiền, lượng dự trữ lúc nào cũng dư dả. Phòng chứa quần áo thì khỏi nói: giày, đồng hồ, phụ kiện, toàn hàng hiệu.
Anh là người đàn ông sống tinh tế nhất mà cô từng thấy, nhưng không hề làm giảm đi sự nam tính, rắn rỏi vốn có.
Tạ Lịch Thăng là kiểu người dung hòa hoàn hảo giữa vẻ đẹp và sự gợi cảm. Kiểm soát bản thân thì khỏi phải bàn: dáng người, phong thái, mái tóc, thậm chí đến bộ óc, mọi thứ đều như được mài giũa không chê được điểm nào.
Chỉ tiếc… thua mỗi cái tính cách trời sinh. Thua toàn tập.
Tắt vòi nước, Khương Tạo nhìn mình trong gương rồi bật cười.
Sống chung với anh, cô không chỉ tiết kiệm được cả đống chi phí sinh hoạt, mà còn được hưởng toàn bộ những tiện nghi cao cấp nhất.
Khi viên bath bomb tan hết, lớp bọt trắng dày phủ đầy mặt nước, Khương Tạo thả mình xuống chiếc bồn tắm trị giá hai mươi vạn. Hơi nước ấm bốc lên xua đi hơn nửa sự mệt mỏi trên người, khiến cô chỉ muốn chìm xuống và không nghĩ thêm gì nữa.
—
Tắm xong đi ra, Khương Tạo quấn tóc đi vào bếp uống nước đá. Điện thoại liên tục có thông báo, lại là nhóm chat hóng chuyện đang rôm rả.
Trước khi tắm, Khương Tạo đã nhắc đến việc hôm nay cô nói chuyện với nhân viên bộ phận thị trường của Cạnh Linh tại buổi triển lãm, mọi người vẫn đang đợi cô tắm xong để tiếp tục câu chuyện.
Khương Tạo mở tin nhắn thoại, giọng Lê Lê lập tức vang lên: “Thất Thất bà cuối cùng cũng ra rồi! Bọn tui nói chuyện sắp hết đề tài rồi đây, bà tắm kiểu quý xờ tộc gì mà lâu la thế.”
“Nói lẹ nào, nói chuyện gì với người Cạnh Linh? Có giành được phần thắng không?”
Cô bật cười: “Có gì mà tranh cãi, mọi người đều là người làm công, chỉ tùy tiện trò chuyện thôi. Cô ấy nói công ty chúng ta không coi trọng mảng kế hoạch và thị trường, còn cảm thấy tiếc cho tôi nữa cơ.”
“Ơ?” Lê Lê rất ngạc nhiên, hỏi Đường Bồng trong tin nhắn thoại, “Chị đại Bồng, thật vậy sao?”
Giọng điệu Đường Bồng vẫn bình tĩnh: “Cũng không nói sai gì.”
Khương Tạo vừa thoa sữa dưỡng thể, vừa nhìn ra cảnh đêm rực rỡ ngoài cửa sổ kính sát sàn. Cô do dự không biết có nên mở lời hay không, không muốn tỏ vẻ mình quá tò mò, nhưng lại nhịn không được muốn biết thêm, vì thế vẫn lên tiếng: “Sau đó… cô ấy còn nói về người sáng lập bên họ.”
“Nói người sáng lập Hàn Triều Vân trước kia là người tách ra từ Vân Thăng.”
Khương Tạo thuật lại hoàn toàn những lời nữ nhân viên kia đã nói. Lê Lê và Khả Tâm nghe đến mức ú òa kêu lên. Khả Tâm vốn mê tiểu thuyết ngôn tình, hăng hái nói: “Wow! Cô ấy nói họ là ‘yêu nhau lắm cắn nhau đau’ à, gì nhỉ, có thể ‘ship’ cặp này không?”
“Nghe miêu tả cảm giác Hàn Triều Vân rất ngầu, sẽ trở thành ngôi sao sáng của ngành công nghiệp máy bay không người lái trong tương lai á Nữ tổng tài!”
Lê Lê không nhịn được bổ sung: “Hơn nữa nói muốn tiêu diệt Vân Thăng của chúng ta, thật ra ý là muốn giẫm Tạ Tổng của tui dưới chân để anh ấy hối hận chứ gì, ahihi, hình tượng nữ vương tuyệt vời.”
“Bạn của tui ơi, đây chẳng phải tiểu thuyết cuộc chiến thương trường nam nữ chính cường cường mà bà thích xem nhất sao!”
Khả Tâm phát ra tiếng gào thét chói tai.
Khương Tạo rũ mắt lắng nghe, ngón tay thoa sữa dưỡng thể vẫn xoa cùng một chỗ, xoa đến đầu gối đỏ lên mà vẫn chưa chuyển chỗ.
Đường Bồng, người duy nhất là nhân viên cũ, vẫn giữ im lặng, nhưng vẫn không tránh khỏi bị Khả Tâm quấn lấy tra hỏi: “Nói! Kể hết những gì bà biết ra mau!!”
Đường Bồng tỏ ra ghét bỏ hai người này, nhưng mỗi lần cũng đều chiều họ mà tám chuyện: “Tôi không có hứng thú với mấy cái này, toàn là tin fake thôi.”
Khương Tạo lau khô tay, lặng lẽ điều chỉnh âm lượng điện thoại lên cao nhất.
Mọi người đều im lặng lắng nghe Đường Bồng kể về câu chuyện nội bộ của Vân Thăng.
Công ty tiền thân của Vân Thăng do Tạ Lịch Thăng thành lập vào năm thứ ba đại học. Vài sinh viên khoa học kỹ thuật có chỉ số IQ cao, quen biết nhau qua các cuộc thi kỹ thuật, không muốn nhận offer từ các công ty lớn trong và ngoài nước, quyết định hợp tác làm nên chuyện lớn.
Tạ Lịch Thăng cùng vài đối tác khác phụ trách mảng phát triển hình ảnh và thuật toán, mảng back-end do Trần Huống, một người bạn cùng khoa có quan hệ rất tốt với anh, phát triển. Còn Hàn Triều Vân là thiên tài trong lĩnh vực cơ khí máy móc.
Hàn Triều Vân không học cùng trường đại học với họ, nhưng lại có khát vọng tương tự Tạ Lịch Thăng. Cô vừa nhìn thấy phong thái của Tạ Lịch Thăng tại cuộc thi đã lập tức bị thu hút, dẫn theo vài sinh viên chuyên ngành cơ khí và vật liệu có quan hệ thân thiết gia nhập đội ngũ khởi nghiệp của Tạ Lịch Thăng.
Vì thế những người này trở thành quản lý cấp cao hiện tại của Vân Thăng, là người phụ trách từng bộ phận.
Tin đồn tình cảm giữa Tạ Lịch Thăng và Hàn Triều Vân đã có từ những ngày đầu Vân Thăng ra đời, bởi lẽ việc lấy tên ghép của hai người làm tên công ty thực sự quá mức mờ ám.
Mặc dù cả hai từng có lần làm rõ, và mọi người trong đội ngũ sáng lập đều biết sự thật —— rằng chỉ vì họ có đóng góp lớn nhất cho công ty, tên cũng hòa hợp với khái niệm thương hiệu, nên mới đặt tên như vậy.
Hai người hoàn toàn không kiêng dè tin đồn mà hợp tác chặt chẽ, khiến sự nghi ngờ của mọi người dần dần trở thành thói quen.
Bởi lẽ Tạ Lịch Thăng và Hàn Triều Vân quá giống nhau, gần như là phiên bản giới tính khác của nhau. Có người nói, tổ hợp hiểu nhau nhất này là xứng đôi nhất, nhưng cũng có người nói, tổ hợp như vậy có thể tạo ra mọi thứ, chỉ khó có thể sinh ra tình yêu.
“À? Nếu hợp cạ như vậy tại sao lại xảy ra rạn nứt?” Lê Lê tiếc nuối.
Đường Bồng nói: “Ừm… Có lẽ giống như người mà Khương Tạo gặp đã nói, vì Tạ Tổng của chúng ta quá kiêu ngạo.”
Sản phẩm của Vân Thăng giống như một cú nổ vang trời, khiến ai nấy đều chú ý; các số liệu lợi nhuận thì cứ tăng vọt từng ngày.
Tạ Lịch Thăng trẻ tuổi đã thành danh, lại đang nắm trong tay công nghệ độc quyền, nên việc anh kiêu ngạo cũng không khó hiểu. Nhưng anh lại xem Vân Thăng như một tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao để trau chuốt, trong khi Hàn Triều Vân hiểu rõ rằng họ đã không còn là những sinh viên miệt mài làm nghiên cứu nữa, họ đã là thương nhân, và thương nhân thì phải kiếm tiền.
Tham vọng của Tạ Lịch Thăng quá lớn. Với anh, máy bay không người lái có gắn camera chỉ là bước đệm. Anh muốn đẩy công nghệ sang vô số lĩnh vực khác: nông nghiệp, xe tự lái, vận chuyển, giáo dục…
Anh muốn sản phẩm của Vân Thăng có mặt trong từng ngóc ngách của thị trường Lam Hải. Chuyện quảng cáo á? Không đáng bận tâm. Anh cho rằng chỉ cần sản phẩm đủ tốt, khách hàng tự khắc sẽ tìm đến.
Trái lại, tư duy của Hàn Triều Vân hoàn toàn trái ngược. Cô không muốn Vân Thăng chỉ tạo cảm giác “đồ xịn đó” một cách chung chung. Cô muốn tập trung vào một dòng sản phẩm, đánh chiếm tâm trí người tiêu dùng, trở thành “sản phẩm hot trên mạng”.
Dù hiệu năng sản phẩm có thể không quá khác biệt so với đối thủ, cô vẫn dựa vào marketing để đẩy mạnh hình ảnh, chăm chút trải nghiệm khách hàng, chia nhỏ việc nâng cấp tiến trình thành vô số bước, liên tục tung sản phẩm mới để thu lợi nhuận, rồi có vốn mới mở rộng sang các nhánh khác.
Không ai biết hai người đã cãi nhau bao nhiêu lần vì chuyện này.
“Cho nên Hàn Triều Vân bỏ đi luôn?” Khả Tâm tổng kết.
“Ừm. Chỉ bỏ đi thì đã chẳng có gì đáng nói,” Đường Bồng nhớ lại, “nhưng tính cách Tạ Tổng đúng là khó chiều, lại chẳng giỏi đối nhân xử thế. Một nhóm lớn nhân viên Nghiên cứu và Phát triển đi theo cô ấy luôn.” Cô ấy nói tiếp: “Mấy bà mới vào nên không biết, dù số liệu công ty công bố mỗi năm đều đẹp, nhưng mấy năm đó Vân Thăng trải qua giai đoạn khó khăn khủng khiếp.”
“Việc Hàn Triều Vân mang đi nhân lực lẫn công nghệ đã khiến Vân Thăng chảy máu chất xám nặng nề. Rất nhiều dự án bị đình trệ, nhân viên thì hoang mang. Ngay cả bộ phận Kế hoạch, vốn không quan trọng nhất lúc đó, cũng có một đợt nghỉ việc hàng loạt.”
“Pha xử lý của cô ấy thật sự khiến thực lực chung của Vân Thăng tụt lại một đoạn rất dài, đến giờ vẫn đang gượng dậy.”
Cô ấy bổ sung: “Sau này mấy bà đừng chê Chu Đại Công Công nữa. Ổng ấy không có năng lực là thật, nhưng lại là một trong số ít người kiên quyết không rời Vân Thăng.”
Khương Tạo gật gù: “Ừm, với cái đầu óc đó, rời Vân Thăng thì công ty khác cũng không nhận đâu.”
Đường Bồng: “…”
Nghĩ lại thì… cũng đúng.
Khả Tâm và Lê Lê cười rần rần.
“Thực tế chứng minh là Hàn Triều Vân rất giỏi xây dựng thương hiệu. Cạnh Linh mới thành lập được bao lâu đâu, mà đã được mấy tài khoản marketing tung hô là ‘đối thủ không đội trời chung’ của Vân Thăng.” Lê Lê nói.
“Họ còn bảo Cạnh Linh chẳng mấy chốc sẽ vượt qua tụi mình! Xin lỗi nha, Vân Thăng chỉ quảng cáo kém thôi chứ công nghệ thì đâu có tệ!”
Khương Tạo kéo khóe miệng.
Với cái khí thế bảo vệ công ty thế này, chắc nên dắt Lê Lê qua gặp Tạ Lịch Thăng để đòi cho cô ấy ít cổ phần ngay từ đầu, xứng đáng lắm.
“Cái này thì tui không biết thật,”
Đường Bồng phân tích, “nhưng nếu Hàn Triều Vân thích Tạ Tổng, cô ấy đã không bỏ đi rồi còn quay sang đâm một nhát mạnh như vậy, kéo cả đám nhân viên Nghiên cứu kỹ thuật đi chứ?”
Lê Lê thì lại hét lên: “Trời đất ơi! Điện thoại nghe lén rồi! TikTok vừa đề xuất video drama về hai người kia cho tôi! Câu đầu tiên còn là: Trai tài gái sắc, CP ‘tình thù biển hận’ nổi tiếng trong giới Flycam!”
Đường Bồng không hiểu mấy vụ ship CP này, để lại cả nhóm một khoảng lặng to đùng.
Hai người đó rốt cuộc có mối quan hệ khó nói nào không.
Không ai có thể giải đáp ngoại trừ chính họ.
Khương Tạo nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với số giây tin nhắn thoại không ngừng nhảy lên, đôi mắt cô thất thần và rối rắm.
Sau khi cúp điện thoại, cô đi vào phòng vệ sinh sấy tóc.
Nhìn chằm chằm vào gương, Khương Tạo cầm máy sấy. Không hiểu sao cô cứ luôn hồi tưởng lại hình ảnh Tạ Lịch Thăng bận rộn không ngừng, kể từ lần gặp lại anh chưa đầy ba tháng nay.
Bước chân anh gần như không có lúc nào dừng lại một cách vững vàng.
Có phải là vì sự phản bội của Hàn Triều Vân mấy năm trước không?
CEO Vân Thăng cảm thấy sản phẩm của mình quá đỉnh, căn bản không cần mấy chiêu marketing vô bổ đó.
Cạnh Linh nhanh chóng mở rộng, giành vị trí dẫn đầu, thành công niêm yết trên sàn chứng khoán. Ở một khía cạnh nào đó, điều này cũng chứng minh quan điểm của Hàn Triều Vân là đúng đắn.
Ngành công nghiệp máy bay không người lái từ một thị trường Lam Hải mới mẻ những năm trước, đến nay các thương hiệu tập trung vào nhiều tính năng khác nhau mọc lên như nấm. Vân Thăng phát triển rộng khắp nhưng lại không có sản phẩm bán chạy tuyệt đối, đi sau các thương hiệu tiên phong, lại bị các tân binh mới nổi bám sát.
Tình cảnh hiện tại của Vân Thăng có thể nói là vô cùng khó xử.
Việc năm nay mua lại Phi Đạt, đào toàn bộ đội ngũ kế hoạch của họ về Vân Thăng, quyết định cải tổ mạnh mẽ mảng truyền thông, có phải là đang bù đắp cho quan niệm quá mức kiêu ngạo của chính anh mấy năm trước không?
Tạ Lịch Thăng cũng sẽ có lúc thật lòng cảm thấy mình đã sai sao.
Anh cũng sẽ phạm sai lầm, cũng sẽ vì phạm sai mà chịu tổn thất nặng nề, phải trả giá bằng gấp mấy lần nỗ lực để ngăn chặn tổn thất.
Vất vả lắm nhỉ? Đồng đội rời bỏ, một mình phải gánh vác trách nhiệm để tiếp tục.
Cô luôn cảm thấy chính mình là người vất vả nhất mấy năm nay, vì phải vừa đi làm chính vừa làm thêm.
Không ngờ…
Máy sấy ngừng hoạt động, cô cúi đầu chỉnh lại những sợi tóc rụng, lau khô bồn rửa mặt, thở dài.
Cô lo lắng những chuyện này làm gì đâu? Nó có liên quan nhiều đến mình đâu.
Lý lẽ thì cô đều hiểu.
Chỉ là càng nghĩ sâu xa, trong lòng càng có một loại cảm giác chua chát khó tả.
Khương Tạo nhìn đồng hồ, đi vào bếp lấy mật ong.
Nhưng đúng lúc cô đang tự hỏi liệu mình có nên làm những việc này hay không, thì huyền quan bỗng nhiên truyền đến tiếng cạch mở cửa.
Hô hấp Khương Tạo cứng lại, quay đầu nhìn ——
Người đàn ông bước vào cửa, như thường lệ, đỡ tủ giày để thay giày. Nhưng động tác hơi nặng nề đã tố cáo anh đang trong trạng thái say rượu.
Cô vèo một cái quay lại, mở tủ lạnh làm bộ bận rộn lục lọi.
Tiếng bước chân anh càng ngày càng gần. Không ai chủ động nói chuyện, bầu không khí không khỏi càng lúc càng căng thẳng.
Mí mắt Tạ Lịch Thăng hơi nặng trĩu. Anh mở ngăn đông thứ hai bên cạnh cô, lấy ra một chai nước đá, sau đó rầm một tiếng đóng sập cửa tủ.
Khương Tạo lấy ra hũ mật ong, đóng tủ lạnh lại rồi lẳng lặng xoay người, liếc nhìn người đàn ông đang dựa vào quầy bar uống nước.
Trong khoảnh khắc đó, rất nhiều câu hỏi và chủ đề vụt qua đầu cô, khiến cô nhất thời không biết nên mở lời đề cập đến chuyện gì.
Hỏi anh năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Hàn Triều Vân?
Hay là hỏi anh, mấy năm nay kéo công ty có thật sự vất vả lắm không.
Hay là…
Hay là nói một câu về chuyện đêm đó ở khách sạn phố cổ.
Tạ Lịch Thăng uống cạn một chai nước lạnh, vặn nắp chai rồi ném qua. Lạch cạch một tiếng —— anh ném trượt, cái chai rơi xuống đất bên ngoài thùng rác.
Anh cau mày.
Đúng lúc cô đang mắc kẹt trong sự giằng co muốn nói rồi lại thôi, giọng nói hơi lạnh nhạt của đối phương vang lên ——
“Chiều nay.”
“Em chạy nhanh như vậy, là sợ Ngụy Nguyên biết quan hệ của tụi mình sao? Hay là em chột dạ?”
“May mà Triệu Dương Thành đi cùng để đón anh.”
Anh cười một tiếng, trong giọng nói đầy vẻ móc mỉa: “Nếu không anh đã suýt quên mất cái dáng vẻ em lúc trước vừa nhìn thấy cậu ta là mắt dán chặt không rời.”
Câu nói này vừa dứt.
Cảm xúc chông chênh, mềm yếu của Khương Tạo hoàn toàn ngừng lại.
Cô buông bình nước ấm trong tay xuống, ánh mắt bắn về phía đối phương: “Anh nói vậy là có ý gì?”
Tạ Lịch Thăng khi say có một vẻ thản nhiên đến đáng sợ, còn ít cảm xúc hơn ngày thường, lưng dựa vào quầy bar: “Ý trên mặt chữ.”
“Anh nói những điều này có ý nghĩa gì?” Ngực Khương Tạo chợt nghẹn lại như bị lấp kín bởi một cục đá, “Em từng có tình cảm gì với anh ấy thì anh đều biết từ đầu đến cuối.”
“Hơn nữa chúng ta đều đã kết hôn, anh đang cạnh khóe cái gì đấy?”
Bị cô chỉnh một trận, khí thế nói lời châm chọc người của Tạ Lịch Thăng lập tức giảm xuống. Anh nhìn chằm chằm vào cái chai không ném trúng thùng rác.
Người đàn ông ngấm cồn có một vẻ trầm mặc, u ám khiến người ta không thể nắm bắt được.
“Đều kết hôn…” Đuôi mắt anh nhếch lên, giọng rất nhẹ, như đang thưởng thức ý nghĩa sâu xa trong câu nói: “Đúng vậy, cậu ta đã trở lại, còn em thì đã kết hôn với anh.”
Cho dù biết anh say, lời nói hơn nửa là lời say, nhưng nghe xong, ngực cô vẫn dâng lên một ngọn lửa.
Cảm xúc Khương Tạo dâng trào, bắt đầu thấy ngứa tay muốn đập phá đồ vật. Cô cố nhịn, nói: “Anh chỉ vừa hay biết em từng thích anh ấy rất nhiều năm. Đều là người lớn rồi, ai mà chẳng có những trải nghiệm như vậy?”
Lời nói ban đầu muốn nhẹ nhàng, nhưng vừa thốt ra đã biến thành trách móc.
“Em cũng chưa từng hỏi anh, chưa từng can thiệp việc anh đã từng có gì với ai.”
“Anh vừa vào cửa đã bắt đầu lôi nợ cũ của em ra, em chọc gì đến anh sao?”
Tạ Lịch Thăng thoáng nhìn thấy ngón tay hơi run run của cô, môi mỏng cử động, muốn nói lại thôi.
Tất cả những cảm xúc không thể lý giải đều chồng chất lên nhau. Cô cầm lấy hũ mật ong ném vào lòng ngực anh, đỏ mặt giận dỗi: “Anh đáng bị mọi người không thích, đồ khó chiều.”
“Uống say quá thì đi ngủ đi! Mở miệng ra là chọc ngoáy làm người ta gai tinh!”
Nói xong, Khương Tạo lê dép lê trở về phòng ngủ, vài giây sau đóng sầm cửa.
“Cạch!!”
Sau đó, phòng khách khôi phục lại sự tĩnh lặng trước đó.
Người đàn ông dựa vào quầy bar duy trì tư thế cũ, hình ảnh như bị nhấn nút tạm dừng.
Một lúc lâu sau, Tạ Lịch Thăng cúi đầu, nhìn hũ mật ong trong lòng, rồi lại liếc nhìn bình nước lạnh bốc hơi.
Anh nhếch đuôi mắt một chút rồi thả lỏng, sự hối hận chợt ập đến.
… Là dự định.
Pha nước mật ong giải rượu cho anh sao.
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Đừng cãi nhau! Đừng cãi nhau! Vừa mới ngọt ngào đã cãi nhau cái gì! Kỳ thật cãi nhau một chút cũng có một hương vị khác (kẻ xấu cười trộm).
Ai, Tạ Lịch Thăng à, Ngụy Nguyên vừa xuất hiện là Thất Thất của chúng ta đã bối rối rồi, anh còn không giữ lời mà lại đi chọc giận vợ chứ!!!
Chương sau đến đoạn văn án! Khán giả đừng hiểu lầm, Sếp Cua chưa từng thích ai khác, về mặt cảm xúc, anh ấy quả thật là một tờ giấy trắng [đầu chó ngậm hoa hồng]. Anh ấy giận dỗi là vì Thất Thất không thừa nhận mối quan hệ của họ trước mặt Ngụy Nguyên đó [đầu chó ngậm hoa hồng]Hết chương 31
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Story
Chương 31
10.0/10 từ 43 lượt.
