Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 27
Chương 27 – “Có ý gì? Ý là con tìm được chân ái rồi chứ sao.”
Trò đùa lãng mạn: 27
Lý Thường đứng bên cạnh, sắc mặt khó coi, đến thở mạnh cũng không dám. Anh ta lén liếc nhìn bà chủ tương lai, trong lòng kinh ngạc tột độ.
Tuy rằng cô chắc chắn không thể hoàn toàn bình thản như chưa nghe thấy gì, nhưng anh ta lại chẳng tìm thấy chút phẫn nộ hay tủi thân nào trên gương mặt cô.
Cô chỉ lẳng lặng lắng nghe với thái độ của một người ngoài cuộc, khiến người ta không kìm được muốn bóc tách lớp vỏ bọc ấy ra xem rốt cuộc cô đang nghĩ gì.
Lý Thường hé miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉnh lại vẻ mặt, thay cô gõ cửa.
Tiếng nói chuyện bên trong đột ngột im bặt.
Giọng nói trầm ổn của Tạ Lịch Thăng vọng ra: “Vào đi.”
Lý Thường đẩy cửa cho cô.
Khương Tạo ngẩng đầu lên, nhìn thấy người phụ nữ trung niên vừa bị nhân viên chụp lén và bàn tán sôi nổi trong nhóm chat công ty.
Ánh mắt đánh giá của Tôn Yến sắc bén như một mũi tên vừa rời cung, phập một cái găm thẳng vào người cô.
Vừa thấy người ngoài bước vào, bà ta lập tức nở nụ cười, như thể những lời lẽ cay nghiệt vừa rồi không phải thốt ra từ miệng mình.
“Vẫn còn công việc à?”
Tạ Lịch Thăng liếc nhìn Khương Tạo, rồi chuyển tầm mắt sang Lý Thường.
Lý Thường kín đáo ra hiệu bằng một cái nhăn mặt, ám chỉ rằng những lời bà chủ nói lúc nãy bọn họ đều đã nghe thấy cả.
Tạ Lịch Thăng ngầm hiểu.
Tôn Yến không biết họ đã nghe được bao nhiêu, nhìn Khương Tạo rồi thốt lên vẻ vỡ lẽ: “À, cô gái này có phải là……”
“Lịch Thăng, hóa ra là nhân viên trong công ty con à, thảo nào.”
Không hiểu sao, Khương Tạo lại cảm nhận được biết bao hàm ý mỉa mai trong câu nói tưởng chừng như vô thưởng vô phạt ấy.
Khóe miệng cô giật giật, cảm giác bị sỉ nhục ngay tại nơi làm việc khiến lồng ngực cô nóng ran, hai tay siết chặt đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Tôn Yến đứng khoanh tay, nụ cười trên môi tuy dịu dàng nhưng thái độ lại toát lên vẻ không chấp nhận, bà quay sang Tạ Lịch Thăng: “Con xem con kìa, trong nhà đâu phải không ủng hộ con sớm giải quyết chuyện cá nhân.”
“Nhưng khó khăn lắm mới có bạn gái mà lại giấu nhẹm, cũng chẳng chịu đưa về ra mắt bố con.”
Biết tiếp theo là chuyện gia đình, Lý Thường rất biết ý, lặng lẽ lui ra ngoài.
Cảm thấy bên cạnh trống trải, Khương Tạo quay đầu lại, ánh mắt như muốn níu kéo: trợ lý Lý, đừng đi mà, đừng bỏ rơi tôi.
Ai mà ngờ cô phải đơn độc đối mặt với hai nhà tư bản miệng nam mô bụng một bồ dao găm thế này chứ.
“Thất Thất, lại đây.”
Giọng nói trầm thấp với âm cuối ngân nga của người đàn ông vang lên.
Khương Tạo sững sờ, kinh ngạc quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Tạ Lịch Thăng.
Anh vỗ nhẹ vào mặt bàn bên cạnh, ra hiệu cho cô đi tới.
Cô liếc nhanh Tôn Yến, rồi bước về phía anh.
Vừa đến nơi, cô chưa kịp phản ứng thì đã bị cánh tay rắn chắc của anh vòng qua eo, kéo sát vào người, tư thế vô cùng thân mật.
“Mẹ hiểu lầm rồi, con chưa từng nói đây là bạn gái.”
Tay phải cô chống vào lưng anh, nghe câu này mà không kìm được bấu nhẹ vào áo sơ mi của anh.
Câu “phụ nữ lăng nhăng vớ vẩn” của Tôn Yến ban nãy vẫn còn văng vẳng bên tai.
Đúng lúc Khương Tạo ngẩng đầu nhìn anh, Tạ Lịch Thăng lại lên tiếng, nói với Tôn Yến ——
“Tiện đây thì giới thiệu luôn, đây là vợ con.”
Tạ Lịch Thăng cúi đầu, hất hàm về phía Tôn Yến đang đứng đối diện, giới thiệu với Khương Tạo: “Mẹ kế tôi, quý bà Tôn Yến.”
Cả Tôn Yến và Khương Tạo đều đứng hình.
Mắt hạnh của Khương Tạo mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm anh không thốt nên lời.
Nốt ruồi nhỏ bên cằm anh lọt vào tầm mắt cô.
Thấy cô ngây ra như phỗng, bàn tay đang ôm eo cô khẽ vỗ nhẹ, anh hất cằm nhắc nhở: “Chào người lớn đi.”
Khương Tạo hoàn hồn “À” một tiếng, quay sang nhìn Tôn Yến vẫn đang sốc nặng, mở miệng chào: “Chào bác gái ạ.”
Đuôi mắt Tạ Lịch Thăng khẽ cong lên vẻ hài lòng.
Vẻ mặt hiền từ của Tôn Yến rạn nứt vì quá sốc, bà chẳng buồn để ý đến lời chào của Khương Tạo, trân trân nhìn Tạ Lịch Thăng: “Con nói cái gì?”
“Vợ? Con…?!”
Tạ Lịch Thăng thu lại ánh mắt hài lòng dành cho Khương Tạo, bình thản nhìn đối phương, giả vờ ngạc nhiên: “Có vấn đề gì sao?”
“Con kết hôn từ bao giờ?!” Tôn Yến kinh ngạc tột độ.
Anh đáp gọn lỏn: “Chuyện hai ngày trước.”
Tạ Lịch Thăng ôm chặt người trong lòng, hạ giọng giải thích: “Chưa đưa về nhà ra mắt là vì dạo này Thất Thất bận công việc quá, con không muốn em ấy vất vả.”
“Dù sao cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì.”
Tôn Yến như bị sét đánh ngang tai, chỉ tay vào anh, suýt nữa thì tắc thở: “Không phải, con… Bố con vừa mới phát hiện ung thư, trong nhà đang loạn cào cào lên, con lại đi kết hôn vào lúc này là có ý gì??”
“Thế này chẳng phải là hồ đồ sao?”
“Có ý gì? Ý là con tìm được chân ái rồi chứ sao.” Anh trả lời với vẻ bất cần đời.
Khóe mắt Khương Tạo giật giật, im lặng không nói gì.
Tạ Lịch Thăng hỏi ngược lại: “Tạ Chủ tịch bị ung thư đâu phải do con kết hôn, con cũng đâu bảo sẽ mặc kệ ông ấy, mẹ gộp hai chuyện này làm một làm gì?”
Tôn Yến gắt lên: “Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, bố con đang dưỡng bệnh cần tinh thần ổn định, con tiền trảm hậu tấu thế này chẳng phải cố ý đổ thêm dầu vào lửa sao? Vốn dĩ ông ấy đã phát rầu về con rồi.”
“Con kết hôn không tốt sao?” Anh ôm vợ, diễn nét mặt của một người con hiếu thảo, “Ai biết bệnh tình ông ấy kéo dài được bao lâu, con với Thất Thất cố gắng một chút, sớm sinh cho ông ấy đứa cháu bế bồng.”
“Coi như đời này ông ấy cũng được tam đại đồng đường, viên mãn quá còn gì.”
Mặt Khương Tạo đỏ bừng, lén lút thụi nhẹ vào lưng anh một cái.
Ai thèm cùng anh cố gắng chứ…
Mạnh mồm cũng vừa vừa phải phải thôi, nhỡ họ làm thật, cử người đến giám sát thì sao!
Tôn Yến nhìn vẻ e thẹn của cô vợ nhỏ bên cạnh Tạ Lịch Thăng, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Cặp vợ chồng son này thân mật, ăn ý như vậy, nhìn thế nào cũng không giống đang diễn kịch, rõ ràng là có quan hệ thực chất.
“Con… con…” Tôn Yến tức đến nghẹn lời, xua tay vớ lấy chiếc túi xách trên bàn trà, “Con cứ đợi đấy, để bố con tính sổ với con! Mẹ thật sự bó tay với con rồi.”
“Còn cả chuyện người giúp việc nữa, không được nhốt người ta ở ngoài cửa, tiền đã bỏ ra thì phải để người ta làm việc cho tử tế!”
Bà dừng bước, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Tạ Lịch Thăng, nghiêm giọng: “Lịch Thăng, đang lúc nước sôi lửa bỏng, đừng làm những chuyện chống đối bố mẹ nữa.”
“Đây là lần cuối cùng mẹ nói đấy.”
Dứt lời, bà giận đùng đùng bỏ đi.
Khương Tạo nhịn mãi không được, cuối cùng vẫn cố nói với theo một câu cho phải phép: “Bác gái đi thong thả ạ.”
Nghe tiếng cô, vai Tôn Yến cứng lại, bước chân càng nhanh hơn.
Tạ Lịch Thăng bật cười khẽ trong cổ họng.
Đợi người đi khuất, Khương Tạo mới đẩy cánh tay đang siết chặt eo mình ra, càu nhàu: “Anh nhẹ tay chút được không, tay làm bằng sắt hay sao ấy?”
Tạ Lịch Thăng nhướng mày đầy lý lẽ: “Em đừng chê người khác cứng, tự xem lại bản thân có phải quá mềm không đi.”
Khương Tạo trừng mắt, tai đỏ bừng chất vấn: “Còn nữa, vừa nãy anh gọi tôi là gì?”
“Hả?” Anh ngơ ngác một chút rồi nhớ ra, “À, Thất Thất ấy à?”
Cô nổi da gà toàn thân, sốt ruột nói: “Không phải, anh…”
“Hôm đó tôi nghe dì nhỏ của em gọi thế mà,” Tạ Lịch Thăng tì người vào mép bàn, hơi cúi xuống trêu chọc, “Tên ở nhà của em là Thất Thất à?”
Cái tên Thất Thất này cô nghe từ nhỏ đến lớn, chưa từng thấy có gì đặc biệt.
Nhưng khi thốt ra từ miệng anh, nó lại mang một âm hưởng ái muội khó tả.
Vừa êm tai, lại vừa quá phận thân mật.
Cô thấy không thoải mái chút nào, cứ như bị gãi không đúng chỗ ngứa.
Khương Tạo lảng tránh ánh mắt trêu chọc nóng rực của đối phương, nhấn mạnh lần nữa: “Anh không được gọi như thế.”
Tạ Lịch Thăng nghiêng đầu: “Tại sao tôi không được gọi?”
Khương Tạo không giải thích, chỉ khăng khăng: “Tôi cứ cấm anh gọi đấy.”
Anh bật cười thích thú: “Bá đạo thế cơ à.”
Cô hừ nhẹ, chủ động chấm dứt chủ đề vô nghĩa này: “Còn việc gì nữa không? Không có thì tôi xuống làm việc đây.”
“Vừa rồi đứng ngoài cửa chắc nghe được không ít lời khó nghe nhỉ?” Tạ Lịch Thăng khoanh tay trước ngực, ánh mắt dò xét, “Thế mà không giận à?”
“Cứ tưởng em sẽ nổi trận lôi đình chứ.” Anh khích tướng.
Khương Tạo giữ vẻ mặt thản nhiên, giọng nói không chút gợn sóng: “Chẳng qua là nể mặt anh thôi. Mẹ kế anh tìm đủ mọi cách giám sát anh, anh không muốn xé rách mặt chắc chắn là có lý do riêng, vậy tôi càng không thể gây thêm rắc rối. Vốn dĩ kết hôn cũng là để giúp anh đối phó với họ mà.”
Tạ Lịch Thăng im lặng nhìn cô, không nói gì.
Không rõ anh hài lòng hay không hài lòng với câu trả lời này.
Nghe thấy tiếng chuông gọi, Lý Thường gõ cửa bước vào.
Khương Tạo quay người định đi, bỗng nhiên nói thêm: “Hơn nữa, tại sao tôi phải giận? Bà ấy đâu phải mẹ ruột của anh, đối xử với anh cũng chẳng tốt lành gì, anh cũng đâu coi trọng bà ấy.”
“Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ trung niên tâm cơ, thiển cận, mắt chó coi thường người khác, có tí tiền dơ bẩn đã tưởng mình là tầng lớp thượng đẳng, chuyên dùng những giá trị quan thấp hèn để phán xét phụ nữ. Loại người đó…”
“Có gì đáng để bận tâm, giận dỗi chỉ tổ mệt người.”
Nghe một tràng xả giận đanh thép của cô, cả Tạ Lịch Thăng và Lý Thường đều ngẩn người, không khí chìm vào im lặng.
Lý Thường thầm toát mồ hôi: Thảo nào làm được bà chủ của tôi… Lực sát thương cũng 49 50 với sếp tổng chứ chẳng phải dạng vừa…
Khương Tạo mỉm cười với Lý Thường, khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày: “Đi thôi trợ lý Lý, phiền anh dẫn tôi ra thang máy.”
Lý Thường rùng mình một cái, cười gượng gạo, dẫn cô rời khỏi văn phòng CEO.
Tạ Lịch Thăng bật cười khẽ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Khương Tạo.
Thế mà còn bảo là không giận đâu.
…………
Thứ Sáu, sau đó một ngày, Khương Tạo tan làm đúng giờ, đến trung tâm thương mại cao cấp ở trung tâm thành phố để mua quà ra mắt cho ông chú và cô họ của Tạ Lịch Thăng.
Tất nhiên, tiền mua quà do Tạ Lịch Thăng chi trả toàn bộ, cô chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.
Anh chi tiền, cô bỏ công, đại diện hai vợ chồng tặng quà cho người lớn là chuyện hợp lý, hơn nữa cô cũng thực sự không có tiền.
Nếu không vì chuyện này, cô đời nào dám bước chân vào cái nơi mà ngay cả không khí cũng sặc mùi tiền thế này.
Nhưng nhân dịp hiếm hoi đi mua sắm, cô cũng tranh thủ ngắm nghía, ghi nhớ vài món đồ ưng ý, định bụng khi nào nhận được tiền thưởng dự án của Vân Thăng sẽ mua tặng dì nhỏ.
Quà cho ông chú của Tạ Lịch Thăng thì anh đã chuẩn bị xong, là một bộ bản vẽ thiết kế của kiến trúc sư nổi tiếng, rất hợp để tặng cho ông chú làm giáo sư đại học.
Khương Tạo bước vào cửa hàng Hermès, thẳng thắn nói với nhân viên bán hàng là mình không rành về đồ hiệu, nhờ tư vấn quà tặng. Cô nhân viên rất chuyên nghiệp và nhẹ nhàng, tư vấn chi tiết cho cô từ phong cách, chất liệu, độ hiếm cho đến giá cả.
Theo lời Tạ Lịch Thăng, cô của anh trẻ hơn dì nhỏ của cô vài tuổi, là giảng viên đại học, sống độc thân, tính tình phóng khoáng. Vì vậy, cô dựa vào cảm nhận của mình chọn cho bà một chiếc túi xách màu vàng hổ phách phiên bản giới hạn, giá hơn mười vạn tệ, nghĩ rằng mức này Tạ Lịch Thăng thừa sức chi trả.
Cô nhân viên khen Khương Tạo có mắt thẩm mỹ, tuy mẫu này không phải đắt nhất nhưng rất được ưa chuộng vì màu sắc và độ hiếm, lại mới về cửa hàng không lâu.
Được nhân viên khéo miệng tâng bốc, Khương Tạo vui vẻ chọn thêm một chiếc khăn lụa nữa cho cô của anh.
Đúng lúc hai người đang trò chuyện vui vẻ chuẩn bị đi thanh toán thì từ phòng VIP sâu bên trong, một vị khách bước ra sau khi đã chọn đồ và dùng trà chiều.
Đó là một cô gái tóc xoăn trạc tuổi cô, mặc nguyên cây Chanel, trông như vừa tốt nghiệp đại học, toát lên vẻ lười biếng và sung túc từ đầu đến chân, hoàn toàn trái ngược với một con trâu cày nơi công sở như cô.
Tuy nhiên, ưu điểm lớn nhất mà Khương Tạo tự nhận thấy ở bản thân là —— cô chưa bao giờ cảm thấy tự ti vì những điều đó.
Bởi những thứ mà người khác coi trọng như địa vị xã hội, hàng hiệu, quần áo đắt tiền, trong mắt cô lại chẳng có giá trị lớn lao đến thế.
Không so sánh những thứ nằm ngoài khả năng của bản thân với người khác, cô đã triệt tiêu sự tự ti ngay từ trong trứng nước.
Đó là lý do tại sao từ năm 18 tuổi đến giờ, Khương Tạo luôn giữ được khí chất tự tin, không kiêu ngạo cũng không luồn cúi.
Và đó cũng chính là điều khiến cô trở nên cuốn hút trong mắt người khác.
Cô gái tóc xoăn đeo kính râm Dior ngay cả khi ở trong nhà, có nhân viên bán hàng riêng đi theo phục vụ. Đang định đi thanh toán thì cô ta bỗng dừng bước khi vô tình chạm mắt với Khương Tạo.
Tạ Gia Mỹ nhìn chằm chằm khuôn mặt mộc mạc của Khương Tạo, cười khẩy: “Đúng là tạp nham, ai cũng vào được.”
Tạ Gia Mỹ đưa bàn tay với bộ móng dài nhọn hoắt, hất tờ giấy gói quà của cô ra, liếc nhìn chiếc túi da bên trong, hỏi Khương Tạo: “Cô định mua cái này à?”
Khương Tạo cau mày, không hiểu sao người này lại vô lễ như vậy, hỏi lại: “Có vấn đề gì sao?”
“Mẹ tôi bảo anh hai vớ được một đứa không ra gì rồi kết hôn chớp nhoáng, tôi còn không tin.” Tạ Gia Mỹ vuốt tóc, đôi khuyên tai lấp lánh đung đưa, ánh mắt soi mói cô từ đầu đến chân, giọng điệu mỉa mai, “Không ngờ là thật. Mới đăng ký được mấy ngày mà đã ngứa tay tiêu tiền của anh tôi rồi à?”
Mặc cái bộ đồ rẻ tiền mua trên mạng chẳng biết hiệu gì, đeo cái túi gì kia? Túi tặng kèm khi mua hàng siêu thị à? Nực cười.
Cô ta liếc nhìn món đồ trên quầy: “Sao không mua cái nào đắt hơn ấy? Sợ anh tôi đánh cho à?”
Khương Tạo im lặng nhìn cô ta, chớp mắt.
Thấy cô không nói gì, Tạ Gia Mỹ tưởng vớ được quả hồng mềm, quay sang quát nhân viên bán hàng của mình: “Các người đối xử với khách VIP lâu năm thế đấy à? Hàng tôi đã đặt mà dám bán cho người khác, coi tôi là không khí sao?”
Hai cô nhân viên ngớ người nhìn nhau.
Tạ tiểu thư rõ ràng đâu có nói là muốn lấy chiếc túi này? Sao tự nhiên lại đổi ý thế.
Cô nhân viên phục vụ Khương Tạo tỏ ra khó xử, một bên là khách VIP hống hách, một bên là khách hàng bình thường vô tội.
Tạ Gia Mỹ phẩy tay, làm ra vẻ đại lượng không thèm chấp nhặt: “Thôi được rồi, gói cả cái túi này lại cho tôi, vẫn gửi về địa chỉ cũ.”
“Khoan đã.” Người phụ nữ có vẻ ngoài và khí chất đều thanh thuần, hiền lành bỗng lên tiếng.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Khương Tạo.
Khương Tạo nhìn thẳng vào cô tiểu thư nhà giàu quen thói nuông chiều, “Cô là em gái cùng cha khác mẹ của Tạ Lịch Thăng đúng không? Tôi nghe anh ấy nhắc rồi, đúng là có một người như thế.”
Tạ Gia Mỹ nhíu mày.
“Tạ Lịch Thăng có ngông cuồng đến đâu cũng không bao giờ động tay chân với phụ nữ.” Khương Tạo bình tĩnh hóa giải lời mỉa mai của cô ta, rồi mỉm cười phản công, “Vậy theo cô, loại đàn ông sẵn sàng đánh phụ nữ chỉ vì họ tiêu tiền, là loại người nào trong nhận thức của cô?”
Cô nhún vai, trả lời thay đối phương: “Chắc là chuyện này từng xảy ra quanh cô rồi nên cô mới ám ảnh sâu sắc đến thế nhỉ.”
Sắc mặt Tạ Gia Mỹ thay đổi hẳn, “Cô có ý gì!??”
“Hai ngày trước tôi gặp mẹ cô ở công ty, bà ấy đang mắng Tạ Lịch Thăng xơi xơi vì chuyện chúng tôi kết hôn.” Khương Tạo bước lên một bước.
Cô cao hơn Tạ Gia Mỹ một chút, dáng người mảnh mai nhưng thẳng tắp như cây trúc xanh kiên cường: “Bà ấy bảo trong nhà đang loạn như cái chợ vỡ, sao anh ấy chỉ biết lo cho bản thân mà mặc kệ gia đình.”
Những lời Khương Tạo nói đều xuất phát từ đáy lòng, nên nghe không giống gây sự hay chỉ trích, mà đơn thuần là thắc mắc: “Tiêu chuẩn của bố mẹ cô dành cho con cái có phải là quá khác biệt không?”
“Bố ruột bị ung thư, con gái thì thảnh thơi tiêu tiền ở cửa hàng đồ hiệu thay vì về nhà chăm sóc, còn con trai cả ngày đêm làm việc quần quật không được chợp mắt thì lại bị mắng là bất hiếu.”
Cô cố tình dùng từ nhẹ nhàng, đặt tay lên ngực hỏi: “Gia đình cô đối xử với Tạ Lịch Thăng có phải quá khắc nghiệt rồi không?”
Thực ra câu Khương Tạo muốn nói là —— Rốt cuộc các người coi Tạ Lịch Thăng là cái gì vậy?
Cả cửa hàng im phăng phắc như tờ.
Nhân viên không ai dám ho he một tiếng.
Tạ Gia Mỹ không ngờ cô lại mồm mép đến thế, nhất thời cứng họng, cơn giận bùng lên át cả lý trí, cô ta cười khẩy: “Cô là cái thá gì mà dám xía vào chuyện nhà tôi!”
“Chưa bước chân vào cửa nhà họ Tạ thì đừng có lên mặt! Bố mẹ tôi không đời nào chấp nhận loại con dâu như cô đâu!”
Khương Tạo cong mắt cười, đáp trả: “Thế thì sao? Tôi lấy Tạ Lịch Thăng chứ có lấy bố mẹ cô đâu.”
Tạ Gia Mỹ khẩu nghiệp không kiêng nể, khoanh tay khẳng định: “Kết hôn thôi mà, với người trong giới bọn tôi thì tờ giấy đó chẳng là cái thá gì cả.”
“Hôm nay Tạ Lịch Thăng cưới cô, ngày mai anh ấy có thể li dị để cưới đứa khác ngon nghẻ hơn, giàu có hơn cô gấp vạn lần.”
“Đến lúc đấy thì đừng nói là làm vợ, ngay cả cái công việc quèn kia cũng chẳng giữ nổi đâu.” Cô ta nhếch mép, “Vào được Vân Thăng chắc là đỉnh cao nhất đời cô rồi nhỉ?”
Chửi bới xuất thân, ngoại hình hay tính cách thì cô không chấp, nhưng Khương Tạo cực ghét ai lôi năng lực và công việc của cô ra làm trò đùa.
Đó là những thứ cô đã phải nỗ lực hết mình mới có được, không cho phép những kẻ ngồi mát ăn bát vàng xúc phạm.
Vốn dĩ cô không muốn làm căng.
Khương Tạo thở dài, mở chiếc ví vải cũ kỹ ra lần nữa, nói thẳng: “Tôi không biết những điều cô nói có thành sự thật hay không, nhưng tôi biết một điều.”
“Nếu bây giờ cô không xin lỗi tôi, thì ngay cả tư cách bước vào đây hưởng thụ dịch vụ VIP cô cũng không còn đâu.”
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Tạ Gia Mỹ, cô rút ra một chiếc thẻ đen viền vàng.
Thật không may, đó chính là thẻ chính của chiếc thẻ phụ mà Tạ Gia Mỹ đang cầm.
Tạ Gia Mỹ trợn tròn mắt, không thể tin nổi Tạ Lịch Thăng lại giao chiếc thẻ quyền lực nhất cho người phụ nữ này.
“Sau khi đăng ký kết hôn, anh trai cô đã giao toàn bộ tài sản cho tôi quản lý rồi.” Khương Tạo nhìn chiếc thẻ trên tay, rồi nhìn cô tiểu thư đang run rẩy, hỏi một câu nghe có vẻ vô hại nhưng đầy sức nặng: “Giờ cô xin lỗi, hay muốn nghe tôi gọi điện cho ngân hàng khóa thẻ phụ của cô lại?”
Tạ Gia Mỹ cuống lên: “Họ Khương khốn khiếp kia!! Cô dám!!”
“Không có thẻ phụ của anh trai, với số tiền cô tiêu hôm nay…” Khương Tạo bật cười, vẻ mặt lo lắng chân thành, “Về nhà chắc chắn sẽ bị ăn đòn đấy nhỉ?”
Mặt Tạ Gia Mỹ đỏ gay như gan lợn, đôi bông tai lấp lánh rung lên bần bật theo cơn giận của chủ nhân.
“Tôi, cô…” Cô ta lắp bắp, bắt đầu thấy sợ.
Đúng lúc này, một tiếng huýt sáo vang lên đầy vẻ cợt nhả.
Hai người cùng quay lại, thấy Tạ Lịch Thăng không biết đã đứng dựa vào kệ hàng từ lúc nào, thản nhiên xem kịch hay.
Anh vừa tan làm, cà vạt nới lỏng, áo vest xộc xệch, toát lên vẻ phong trần, bất cần.
Trang phục đơn giản với sơ mi trắng quần tây, cổ tay trái đeo Apple Watch giống hệt Khương Tạo, kèm theo một chiếc lắc bạc cá tính.
Không dát đầy hàng hiệu lên người nhưng khí chất ngạo nghễ thì không ai bì kịp.
Nhìn thấy Tạ Lịch Thăng, Khương Tạo thở phào nhẹ nhõm.
Tạ Lịch Thăng đút tay túi quần, ánh mắt lướt qua hai người phụ nữ, rồi cười nhạt: “Tạ Gia Mỹ, còn chưa thấy đủ mất mặt à?”
Hy vọng cuối cùng về việc được anh trai bênh vực của Tạ Gia Mỹ tan biến, cô ta òa khóc nức nở như phải chịu oan ức lớn lắm.
Anh đủng đỉnh bước tới, liếc nhìn Khương Tạo “không sứt mẻ miếng nào”, rồi nói với cô em gái cùng cha khác mẹ: “Chị dâu của em từ năm mười mấy tuổi đã phải đối phó với đủ loại lưu manh rồi, với cái trình độ khẩu nghiệp của em, cô ấy chấp ba mươi đứa cũng không xi nhê đâu.”
Khương Tạo thu lại vẻ sắc sảo vừa rồi, trở về làm quả hồng mềm, ngượng ngùng liếc anh một cái.
Đây là đang khen hay chê tôi thế?
Tạ Lịch Thăng nhìn chiếc túi cô chọn, gật đầu, hiếm khi khen ngợi gu thẩm mỹ của người khác: “Được đấy, khá đẹp.”
Anh liếc xéo Tạ Gia Mỹ đang khóc lóc ỉ ôi: “Còn đứng đần ra đấy làm gì? Chị dâu dạy cho rồi đấy, về nhà mà làm con ngoan trò giỏi đi.”
Cô nhân viên bán hàng chuyên nghiệp chứng kiến cảnh này, vốn đã quen với đủ loại drama của giới nhà giàu, nhanh trí cười nói: “Thưa Tạ tiểu thư, vậy những món đồ hôm nay…?”
Tạ Gia Mỹ không dám ho he nữa, vừa quệt nước mắt vừa gào lên: “Không mua nữa!! Tôi không mua nữa được chưa!”
Nói xong, cô ta xách túi giậm gót giày cộp cộp bỏ đi.
Quầy thu ngân chỉ còn lại nhân viên và hai vợ chồng họ, không gian yên tĩnh trở lại.
Khương Tạo đưa thẻ cho nhân viên thanh toán, hỏi anh: “Sao anh lại đến đây?”
“Tan họp sớm, đoán là em đến đây mua đồ.” Tạ Lịch Thăng uể oải dựa vào quầy, giờ phút này chẳng còn dáng vẻ tổng giám đốc đạo mạo, mà giống hệt một gã công tử bột đưa bạn gái đi mua sắm, “Nó hình như quên xin lỗi em rồi, em định khóa thẻ nó thật à?”
Khương Tạo làm gì có gan nhận quản lý tài sản của anh chứ, chẳng qua lúc nãy cầm thẻ anh nên chém gió dọa người ta chút thôi.
Cô lấy đâu ra bản lĩnh đó.
Khương Tạo nghiêng đầu nhìn vào mắt anh: “Anh định cho tôi cái quyền đó thật sao?”
Tạ Lịch Thăng cười, ý tứ quá rõ ràng: “Thẻ đang ở trong tay em mà.”
“Ồ.” Cô quay đi, dùng giọng điệu mềm mỏng nhất để nói ra lời tàn nhẫn nhất: “Thật ra kể cả lúc nãy cô ta có xin lỗi tôi, tôi vẫn sẽ bảo anh khóa thẻ cô ta lại.”
Anh nhìn chằm chằm vào mặt cô, hỏi: “Tại sao?”
Khương Tạo nhận lại hóa đơn và bút, ký tên rồi đưa trả nhân viên, sau đó lại ngước lên nhìn người đàn ông.
“Tạ Lịch Thăng, tiền của anh dễ kiếm lắm sao?”
“Nói cách khác, thực ra anh rất dễ bị bắt nạt?”
Tạ Lịch Thăng nhìn sâu vào mắt cô, như muốn soi rọi tận tâm can người phụ nữ này.
Không biết từ khoảnh khắc nào, anh cảm thấy có thứ gì đó trôi nổi trong lòng mình suốt bao năm qua, bỗng bùm một tiếng, rơi tõm vào một vòng xoáy vừa khít.
Tạ Lịch Thăng chậm rãi nhếch môi, cụp mắt xuống che giấu cảm xúc, nhưng ánh nhìn vẫn không rời khỏi gương mặt cô.
Hiếm khi anh không đáp trả lại sự khinh thường của cô.
“Bị em nói thế, hình như đúng là có chút chút.”
———————–
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Gia Mỹ à, chị dâu cô xử lý cô còn đơn giản hơn dọn việc nhà nhiều đấy [kính râm]. Thất Thất mạnh mẽ bảo vệ chồng khiến tôi viết thấy sảng khoái! Giống như Tạ Lịch Thăng vậy, chỉ đơn giản là yêu Khương tiểu thư!Hết chương 27
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Story
Chương 27
10.0/10 từ 43 lượt.
