Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 22
Chương 22 – “Không phải thích, càng không phải yêu, là cảm giác.”
Cặp đôi lạc quẻ: 22
Nghe Tạ Lịch Thăng nói chuyện, Khương Tạo mới tỉnh lại từ đống cảm xúc cá nhân hỗn loạn.
Mỗi khi cảm xúc trào dâng, cô gần như không thể nghe thấy người khác nói gì, đúng là có hơi ngây ngốc.
Để tránh bại lộ khuyết điểm này, mấy năm nay cô vẫn luôn cố tình l*m t*nh cảm tê liệt đi một chút, khiến bản thân phản ứng chậm hơn người bình thường.
Nhưng một khi gặp phải chuyện như vậy, mọi thứ vẫn lộ ra hết.
Nước mắt Khương Tạo còn đọng lại nơi khóe mắt, cô phản ứng lại, nhanh chóng kéo Tạ Lịch Thăng xem xét khắp nơi: “Anh không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Phải đi bệnh viện thôi…”
Tiếng xẻng đập vào người anh lúc nãy trầm đục, tuyệt đối không phải giả trân.
Thấy cô rốt cuộc đã lộ ra vẻ mặt của người bình thường, Tạ Lịch Thăng mang vẻ mặt đầy tò mò và nghiên cứu đánh giá cô, mặc cô kéo tay anh kiểm tra lung tung.
Chờ cô lật bàn tay phải của anh lên, thấy vết máu và vết bầm tím, Khương Tạo sầm mặt, phủi tay, lại tiến lên muốn đá người đàn ông đã nằm liệt trên mặt đất, không còn khả năng chống cự kia.
“Này, này.” Tạ Lịch Thăng bật cười, lại một lần kéo cô trở về.
“Em lại tính cố ý đả thương người đấy à.”
Khương Tạo tức cái lồng ngực, quay đầu kéo tay bị thương của anh, nhẹ nhàng chạm vào xương ngón tay, ngẩng đầu hỏi anh: “Có bị liệt không? Cảm giác thế nào?”
“Còn động được, xương cốt hẳn là không sao.” Tạ Lịch Thăng trả lời cô, tay trái đã móc di động ra báo cảnh sát, giao tiếp với cảnh sát: “Chào Anh/Chị, nơi này là ngã tư đường Vạn Viên và Thịnh Bình, khu Kim Hồ, thành phố Tần Nam…”
Khương Tạo lẳng lặng nhìn anh gọi điện thoại, ngước nhìn lên, Tạ Lịch Thăng hình như cao hơn một chút, đứng gần, giọng nói hình như cũng hay hơn ngày thường.
Cô có chút nhìn đến nhập thần.
Sống mũi cao, xương gò má cao, một ánh sáng chiếu vào, bóng râm sắp che cả mắt phải.
Đã từng có ai khen anh có tướng mạo đẹp đến mức vô thực chưa nhỉ? Chắc là có rồi.
Ơ? Một bên cằm còn có một nốt ruồi kìa.
Kỳ thật người này chỉ dựa vào mặt mà nói, dù có kết tám đời hôn nhân cũng không sợ không có phụ nữ muốn, mệt một cái là cứ hễ mở mồm nói chuyện là chọc chửi.
Nhưng mà… Lúc đứng đắn kỳ thật rất đáng tin cậy.
Trách không được tính tình kém như vậy, nhưng bạn bè lại không ít.
Hiện tại nghĩ đến, năm đó bức tường tỏ tình của trường học một nửa là tên Ngụy Nguyên, nửa còn lại là tên anh, cũng không phải không thể lý giải.
Khương Tạo nhìn chằm chằm đôi môi mấp máy của anh khi nói chuyện, bỗng dưng nghĩ đến xúc cảm ngày đó vô tình hôn phải.
Vị bụi bặm trong gió bay tới, làm cô ý thức được mình có bao nhiêu thần kinh, vừa mới trải qua nguy hiểm thế mà còn có thể nghĩ linh ta linh tinh.
Cảm thấy thẹn với lương tâm, Khương Tạo lùi về sau, vừa muốn buông tay anh — người đàn ông vừa gọi điện thoại vừa nắm chặt tay cô.
Tim Khương Tạo run lên, như thể đuôi mèo nhỏ thình lình bị bỏng, cuộn lại.
Lòng bàn tay người đàn ông khô ráo ấm áp, vừa động vừa cọ xát, chọc cho cô từ tay đến cả người đều không ngừng ngứa ngáy.
“Ừm, chúng tôi sẽ đứng yên tại chỗ, làm phiền các anh/chị mau chóng, chúng tôi hai người không thể đảm bảo vẫn luôn khống chế được người gây bạo lực.”
Tay phải Tạ Lịch Thăng có thương tích nhưng vẫn cố tình phải dùng lực níu cô lại, cô không dám giãy giụa, sợ dùng một chút lực sẽ chạm vào vết đau của anh.
Cảnh sát phái lực lượng gần nhất nhanh chóng tới xử lý, anh cúp điện thoại, liếc mắt nhìn cô, nhướng mày: “Em đỏ mặt cái gì?”
Khương Tạo co rụt lại, mặt vùi xuống càng thấp: “……”
“Anh kéo tôi không buông.”
Cô nói đến nước này, Tạ Lịch Thăng vẫn không buông tay, ngược lại nắm tay cô nâng lên nhìn nhìn, cố ý nói: “Ơ, vừa rồi tôi cứ tưởng em muốn đổi tư thế kéo tôi.”
Mặt Khương Tạo càng nóng, không dám dùng sức chỉ có thể thúc giục bằng miệng: “Không có, buông ra… Vậy anh buông ra đi.”
“Tay anh còn đang chảy máu kìa.”
Tạ Lịch Thăng bất ngờ: “Không cần lo lắng, không có gì lớn.”
Cô liếc mắt sửa lại: “Ý tôi là nói đừng để máu váy bẩn tay tôi, dơ lắm.”
Tạ Lịch Thăng: “……”
Cảnh sát lưu lại số điện thoại của anh, cách một hai phút là gọi điện thoại tới hỏi thăm trạng thái và vị trí của bọn họ. Tạ Lịch Thăng cần phải đi bệnh viện trước, Khương Tạo nhìn di động bỗng nhiên muốn đi, anh gọi cô lại: “Đi đâu đấy?”
“Anh đi bệnh viện trước đi, lát nữa tôi đi tìm anh.” Cô nói.
Tạ Lịch Thăng dùng biểu cảm dò hỏi.
Khương Tạo xấu hổ, tuy rằng lúc này nói cái này không quá thích hợp, nhưng vẫn là giải thích: “Tôi đã hứa với bạn cùng phòng mang cơm chiều, đồ vừa mới mua đều rơi vãi trên mặt đất rồi, tôi mua lại một phần đưa về nhà rồi mới đi bệnh viện tìm anh.”
Anh nghe xong nhìn tay còn đang đổ máu, lại nhìn về phía cô: “Đi cùng tôi còn không quan trọng bằng cơm của bạn em à?”
Khương Tạo trầm mặc.
Tạ Lịch Thăng cười.
Cô biết nói “Đúng vậy” thì quá là vô lương tâm, rốt cuộc người ta mới vừa cứu mạng cô, nhưng mà…
“Nói thế nào thì, tôi cũng là hứa trước với bạn cùng phòng mua cơm cho họ…”
Khóe miệng anh trễ xuống: “Không ăn được cơm em mua thì họ thà đang sống sờ sờ mà chết đói? Phải không?”
Khương Tạo thả tay xuống, không đáp được.
Ừm… Lỡ vậy thật thì sao.
Tạ Lịch Thăng thở dài, móc di động ra gọi điện thoại: “Nói số nhà cho tôi, tôi thay em đặt một phần cơm hộp cho họ, như vậy được chưa?”
Kỳ thật cô cũng nghĩ đến biện pháp này, vừa định nói chính mình tự mua là được, vừa ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt của ai đó đã không vui, hiển nhiên không muốn lại nghe cô vòng vo.
“……” Khương Tạo yên lặng thu lại lời đến bên miệng, gật đầu.
Theo ý của anh, cô thành thành thật thật báo địa chỉ nhà.
Sau khi nhắn WeChat tìm lý do giải thích với mấy người Lê Lê xong, Khương Tạo cùng Tạ Lịch Thăng theo xe cảnh sát đến bệnh viện xử lý vết thương, rồi lại quay về đồn để lập biên bản.
—
Khương Tạo không nghĩ tới từ chạng vạng đến buổi tối ngắn ngủn mấy giờ mình có thể tới đồn cảnh sát hai lần, vẫn là vì những chuyện khác nhau.
Gần đây rốt cuộc là sao thế này, chuẩn bị độ kiếp sao?
Sau đó bị cô liên lụy, dì nhỏ cũng lần thứ hai chạy tới đồn cảnh sát tìm cô, nói là vừa phụ đạo xong bài tập cho con, đã ở trên đường.
Buông di động xuống, Khương Tạo nhìn về phía người ngồi ở bên cạnh.
Tạ Lịch Thăng cũng đang cầm di động nhắn tin, tay trái gõ chữ tốc độ rất nhanh, hiển nhiên chuyện này đã hủy đi sắp xếp ban đầu tối nay của anh.
Cô chậm rãi hạ tầm mắt, nhìn chằm chằm tay phải bị băng vải trắng băng bó của anh.
Tuy xương cốt không sao, nhưng vẫn bị trẹo. Lúc rửa sạch vết máu, những mảng bầm trên mu bàn tay và cánh tay càng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Những vết thương này lẽ ra đều phải nằm trên người cô.
Phía phòng thẩm vấn bên cạnh, đồng chí cảnh sát đang lớn tiếng nghiêm khắc phê bình bạn trai của Phan Ngọc — người vừa mới lấy lại chút tỉnh táo. Âm thanh trách mắng vọng sang, từng đợt rõ mồn một.
Khương Tạo không có tinh lực quan tâm những cái đó, ánh mắt đặt ở chỗ bị thương của anh, nhỏ giọng hỏi: “…… Còn đau không?”
Giọng cô quá nhỏ, như là lầm bầm lầu bầu, Tạ Lịch Thăng đánh ra một chuỗi chữ dài xong mới phản ứng lại, dừng lại, quay đầu nhìn qua.
Cô vẫn luôn nhìn chằm chằm, anh bật cười một tiếng, cà khịa một câu: “Nếu tôi nói còn đau em có thổi cho tôi không?”
Sắc mặt Khương Tạo nghẹn lại, né tránh anh nhìn chăm chú, nhỏ giọng khịa lại: “Anh là trẻ con à? Còn thổi thổi…”
Tạ Lịch Thăng nhét di động vào túi, đem lực chú ý một lần nữa đặt lên người cô: “Còn em thì sao?”
Tuy rằng cô chỉ là bị người kia đẩy một cái, nhưng cú ngã đập vào xe kia là thật, Khương Tạo lắc đầu: “Không sao, kiểm tra rồi, ngay cả bị thương ngoài da cũng không có.”
Anh không nói chuyện, như là đang suy xét, cuối cùng vẫn động thủ.
Tạ Lịch Thăng đưa tay ra, ngón tay luồn vào ống tay áo thun của cô, từ dưới kéo lên ——
Khoảnh khắc lòng bàn tay anh chạm vào cánh tay, một luồng tê dại chạy dọc người khiến Khương Tạo giật mình. Cô quay đầu, vừa định chất vấn “Anh làm gì vậy?”, nhưng lời còn chưa kịp bật ra thì ngón tay anh đã chuẩn xác chạm đúng vào chỗ đau của cô.
Anh vén cao tay áo bên vai phải của cô. Mảng bầm tím trên bờ vai lập tức hiện ra trước mắt hai người, đập thẳng vào tầm nhìn.
Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua nơi xanh tím kia, nhìn người nọ không tự giác co rút lại, hỏi: “Cái này gọi là ngay cả bị thương ngoài da cũng không có?”
Anh lại cười một chút: “Sao lại da thịt nhạy cảm như vậy.”
Khương Tạo bực bội kéo tay áo xuống che lại, thành thật nói: “Cũng chỉ mới bắt đầu đau từ lúc nãy thôi.”
Đối phương trêu chọc: “Sao không bảo bác sĩ xử lý một chút? Lớn tướng rồi còn sợ khám bác sĩ.”
“Không phải.” Cô chắp hai tay lại trước người, nghiêm túc nói, “Lúc đó tôi chỉ tập trung vào anh thôi, thời gian đâu mà đau với nhức.”
Ánh mắt Tạ Lịch Thăng trở nên vi diệu, nhìn chằm chằm mặt cô không hé răng.
Hai người nhìn nhau trầm mặc.
Khương Tạo biết đối phương đang nhìn mình, rốt cuộc cảm giác tồn tại của ánh nhìn kia quá mạnh, nhưng cô lại làm bộ không biết, vẫn luôn nhìn chỗ khác.
Giây lát, Tạ Lịch Thăng nghe thấy phòng thẩm vấn liên tục dò hỏi và phê bình, hồi tưởng lại cảnh tượng sự kiện vừa rồi, kết hợp với các loại phản ứng của cô, nhìn chằm chằm bóng người qua lại, mở miệng hỏi: “Chuyện như vậy, trước kia em còn gặp mấy lần?”
Khương Tạo sửng sốt.
Qua vài giây, cô nói: “Có thể không trả lời không? Hơi không nhớ rõ…”
Ngữ khí Tạ Lịch Thăng thực nhẹ, không xen lẫn bất luận thái độ nào: “Không muốn nói thì thôi, cứ coi như tôi không hỏi.”
Khương Tạo có chút rối rắm.
Cô rất muốn đáp lại sự tò mò của đối phương đối với mình, nhưng lại không biết nên nói thế nào.
“Tôi… Đúng thật là từng ứng phó với rất nhiều đời bạn trai của mẹ tôi.” Cô nhìn chằm chằm ngón tay mình, tách ra rồi lại chập vào, vừa nói, “Nhưng không phải mỗi người đều giống như vậy, hễ ra tay là đánh người, cho nên không bị đánh quá nhiều, đừng lo lắng.”
Cô nói nhẹ nhàng bâng quơ, lại như cũ bị người nhạy bén bắt được sơ hở, Tạ Lịch Thăng quay đầu, tầm mắt trở lại trên người cô: “Ý em là tuy rằng không đánh người, nhưng cũng không thiếu dùng thủ đoạn khác, đúng không.”
“Họ đã làm gì?” Ánh mắt anh đuổi sát.
Khương Tạo không nói chuyện, rũ tầm mắt càng sâu, càng tối.
“Cũng không có gì… Cùng lắm là vì tiền dây dưa qua lại.”
“Có rất nhiều điện thoại tin nhắn quấy rầy, lúc nóng nảy thì nói chút rất khó nghe, ít có trường hợp tìm tới tận cửa.”
Cô chỉ tóm tắt qua, lại cố tình lược bớt rất nhiều.
Trong những năm tuổi dậy thì mông lung và bế tắc, mẹ cô liên tục đưa về hết người bạn trai này đến người bạn trai khác, ai nấy đều xuất hiện với những vai diễn kỳ quặc theo cách khiến cô khó lòng chịu nổi.
Họ không phải những “nhân vật chính” xuất sắc gì, chỉ là một đám người xám xịt, mờ nhòe, gom góp lại thành một tập thể hỗn tạp. Những gương mặt xa lạ ấy cứ thế lần lượt bước vào đời cô, hết lần này đến lần khác giẫm nát chút cảm giác an toàn mong manh mà cô còn giữ được.
Khi cô chỉ biết co người lại, ôm chặt chính mình để tìm một điểm tựa, thứ duy nhất lọt vào tầm mắt lại là Phan Ngọc đứng ngoài xem trò, vừa cười vừa trêu chọc.
Tạ Lịch Thăng đưa tay vào túi quần, mới nhớ ra mình đã cai thuốc được một thời gian. Trong túi chẳng có gì, anh đành tựa người ra sau, giọng bình thản mà chắc chắn:
“Lần sau nếu lại có kẻ như vậy xuất hiện, nhớ gọi tôi.”
Khương Tạo nâng lên đôi mắt mù mịt hơi sương, tầm mắt từ hồi ức chậm rãi chuyển qua trên người anh, đối diện với người đàn ông: “…… Vì sao?”
Tạ Lịch Thăng đối diện với ánh mắt cô: “Em nói xem.”
Trong khoảnh khắc một câu rơi xuống, bầu không khí thay đổi nhanh chóng.
Vết đau trên vai giống như bỗng nhiên không còn cảm giác đau, nhưng theo sau đó, lại là cái cảm giác khó có thể hô hấp lưu loát kia.
Khương Tạo tránh mà không kịp, bị đáp án trong mắt Tạ Lịch Thăng đánh thẳng vào.
Có những chuyện dù cô né tránh thế nào thì cuối cùng cũng sẽ chạm đến điểm giới hạn. Đến khoảnh khắc ấy, cả thế giới sẽ ép cô phải đối mặt và đưa ra lựa chọn.
Khi nguy hiểm ập tới, khi cô được Tạ Lịch Thăng kéo vào lòng bảo vệ, một ý niệm bỗng lóe lên trong đầu Khương Tạo.
Đó chính là khoảnh khắc cô không thể tiếp tục lẩn tránh, phải đối diện với đáp án.
Miệng Khương Tạo khô khốc, đầu lưỡi đắng ngắt. Cô siết chặt lấy cổ họng mình, vừa mới định mở miệng nói thì——
“Thất Thất? Thất Thất ——” tiếng dì nhỏ phá vỡ hai bầu không khí giữa hai người.
Khương Tạo đứng lên một cách nhanh chóng, vẫy tay với dì nhỏ: “Dì, ở chỗ này nè, chỗ này.”
Phan Hủy vội vàng, chạy đến trước mặt cháu gái, sau khi xác định cô bình an thì thở phào một hơi, rồi quay đầu, nhìn về phía người đàn ông ngồi ở bên cạnh cháu mình.
Kỳ thật dì ấy vừa mới đi tới liền chú ý đến người thanh niên này, rốt cuộc với khí chất và hình tượng của anh, ngồi ở trong đám người quá mức chói mắt, rất khó không chú ý đến.
Tạ Lịch Thăng mang theo vết thương, rất tự giác mà đứng lên.
Nhìn hai người trẻ tuổi đứng chung một chỗ thập phần xứng đôi, Phan Hủy mỉm cười, hỏi: “Người này là?”
Khương Tạo vừa nhớ tới “màn giới thiệu đi vào lòng đất” của Tạ Lịch Thăng trước đây, trong lòng thầm kêu không xong.
Cái tên thần kinh này khẳng định lại muốn nói cái gì mà “người theo đuổi, đối tượng xem mắt” giống lần trước!
Không kịp bịt mõm anh rồi, thật là.
“Chào cô.” Khuôn mặt sắc bén của anh treo sự ôn hòa, thậm chí hơi cúi đầu, “Cháu là bạn của Khương Tạo, trước kia học cùng một trường.”
Khương Tạo kinh ngạc: “……?”
Biết điều rồi à?
Lần này tiến hóa, biết nói tiếng người rồi à.
Tạ Lịch Thăng đảo mắt, đối diện với Khương Tạo.
Ánh mắt không hề có bất luận ám chỉ nào của người đàn ông này làm cô cạn lời.
“……” Cái sắc mặt này.
Phan Hủy nhìn người đàn ông đàng hoàng trước mặt, sự hài lòng gần như ánh lên rõ trong mắt, giọng điệu cũng trở nên nhẹ nhàng: Ai chà, tốt quá. Lần này may mà có cháu ở đây. Cháu bị thương à? Không sao chứ?”
Tạ Lịch Thăng liếc nhìn cánh tay phải của mình, rồi trấn an người lớn: “Chỉ là vết thương ngoài da thôi ạ. Chỉ cần Khương Tạo không sao là được.”
Khương Tạo lại trầm mặc.
Vừa mới là ai kêu cô thổi cho, là ma à?
Lúc này cảnh sát đi ra, tiếp đón cô: “Khương Tạo phải không? Vào trong một chút.”
Khương Tạo nói với dì nhỏ một câu, rồi liếc sang Tạ Lịch Thăng, kín đáo ra hiệu bảo anh đừng nói linh tinh. Sau đó, cô cúi đầu đi theo cảnh sát vào phòng lấy lời khai.
—
Gây rối và cố ý gây thương tích, bạn trai của Phan Ngọc chắc chắn phải ở lại đồn cảnh sát uống trà. Huống hồ người bị thương lại là Tạ Lịch Thăng, một sếp bự, luật sư riêng của anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này.
Khi Khương Tạo bước ra ngoài, dì nhỏ đã không còn ở đó. Cô nhìn điện thoại mới thấy dì để lại tin nhắn WeChat, nói rằng đã về nhà từ nửa giờ trước.
dì nhỏ: Có tiểu Tạ ở đây dì an tâm rồi, có chuyện gì con cứ gọi điện thoại cho dì nhé.
Khương Tạo nhìn chằm chằm di động, lần thứ ba trầm mặc.
… Tiểu Tạ?
“Xong việc chưa?” Tạ Lịch Thăng cũng kết thúc lấy lời khai, đi đến bên cạnh cô, liếc mắt di động của cô: “Là tôi bảo dì nhỏ về, quá muộn rồi, dì ấy ở chỗ này chờ cũng không có ý nghĩa.”
Khương Tạo trừng mắt, gằn từng chữ một hỏi lại: “Dì, nhỏ?”
Mặt anh không đổi sắc: “Dì ấy bảo tôi cứ xưng hô thoải mái, không thì gọi là gì, gọi mẹ à?”
Cô tức giận đến bật cười, chạy nhanh ngăn lại: “Tạ Lịch Thăng!”
“Ơi.” Anh nhàn nhạt đáp một tiếng.
Tim Khương Tạo đập mạnh, cứng đờ quay mặt đi: “…… Anh giáp mặt một kiểu sau lưng một kiểu, nịnh nọt với người lớn nhà tôi như vậy, anh là muốn làm gì?”
Tạ Lịch Thăng đút tay vào túi quần, gật đầu với luật sư riêng từ phòng thẩm vấn ra, anh ngoái đầu nhìn lại, vẫn nói câu kia: “Em nói xem.”
Cô nghẹn lời, có chút chống đỡ không được.
—
Vị trí đồn cảnh sát cách bờ sông rất gần, xong xuôi mọi việc, hai người không vội vã đường ai nấy đi.
Tạ Lịch Thăng muốn hít thở không khí, Khương Tạo xem anh là ân nhân cứu mạng nên đi theo, không nói gì.
Dọc theo con đường đi ra từ đồn cảnh sát, đi qua một ngã tư là đến bờ sông.
Khương Tạo thấy khung cảnh xung quanh hơi quen quen, nghĩ một hồi mới ý thức được, thế mà lại là đoạn đường lát đá ven sông lần trước hai người đã từng tản bộ.
Trùng hợp quá.
Đến khúc rẽ, Tạ Lịch Thăng liếc về phía cửa hàng tiện lợi gần đó, rồi bất chợt lên tiếng: “Đói rồi. Muốn ăn kem ghê.”
Khương Tạo bất đắc dĩ: “Giờ này là mấy giờ rồi? Tôi kiếm đâu ra chỗ mua kem cho anh…”
Nói xong, cô sửng sốt, đối diện với đôi mắt trêu chọc của Tạ Lịch Thăng, gương mặt nóng lên.
“Anh cố ý khịa tôi!”
Đèn giao thông đổi màu liên tục. Chỉ cần băng qua lối đi bộ sang phía bên kia đường là có thể bước lên những bậc thang dẫn ra quảng trường ven sông, nơi con đường lát đá mở ra một tầm nhìn thoáng đãng để dạo ngắm cảnh.
Cô đi bên cạnh người đàn ông, lần đầu không lo lắng sẽ bị xe điện đi ngược chiều đụng vào, tiện miệng hỏi: “Anh đã nói chuyện gì với dì nhỏ của tôi?”
Tạ Lịch Thăng tiếp tục úp úp mở mở: “Không có gì, tùy tiện nói chuyện.”
“Có cái gì giấu giếm?” Khương Tạo bất mãn, hỏi lại, “Anh không nói lung tung về tôi chứ.”
Anh nhướng mày: “Ví dụ như?”
Cô gãi gãi tóc: “Ví dụ như lúc xem mắt không phối hợp còn làm khó dễ anh, kiểu vậy…”
“Em rất giỏi tự kiểm điểm.” Tạ Lịch Thăng để tay bị thương trong túi, trước sau như một nhàn nhã chơi xỏ: “Tôi nói hết, nói em lúc xem mắt chê tôi lớn lên xấu, không cho tôi nói chuyện, không muốn tiếp tục cùng tôi tiếp xúc, bắt nạt tôi suốt còn thừa dịp tôi uống say trộm hôn tôi, xong việc hai ngày sau còn cùng người khác xem mắt, ở công ty cũng giả vờ không quen biết tôi.”
Khương Tạo trợn tròn mắt: “Anh, anh chém gió vừa vừa thôi!”
“Tôi đâu có như vậy!”
Tạ Lịch Thăng không trả lời, chỉ là nhướng đuôi mắt nhìn chằm chằm cô.
Khương Tạo lúc này mới tin anh nói dối.
Cô thở dài, lắc đầu: “Thôi, tôi không thèm chấp anh, đâu phải lần đầu tiên anh nói đểu tôi như vậy.”
Hai người xuyên qua vạch qua đường, tiếp tục đi phía trước.
“Tôi đùa em thôi, tùy tiện nói chút về chuyện của em.” Lần này anh nói là thật.
Khương Tạo vừa định hỏi cụ thể là gì, sau đó nghe thấy đối phương bỗng nhiên nói ——
“Em có một dì nhỏ rất yêu thương em.”
Bên tai cô yên tĩnh một giây đồng hồ.
Tạ Lịch Thăng nhìn vào đôi mắt mờ sương, trống rỗng của cô và nói: “Đúng là em đã đánh mất rất nhiều thứ mà người khác vừa sinh ra đã có.”
“Nhưng đồng thời, em cũng sở hữu những thứ mà dù người khác có cố gắng đến đâu… cũng khó mà chạm tới được.”
Khương Tạo chậm rãi hỏi: “Anh là nói dì nhỏ của tôi sao?”
“Xem như vậy đi.” Tạ Lịch Thăng nói, “Bà ấy không phải là mẹ em, nhưng lại như một người mẹ mà yêu thương em.”
“Tôi rất hâm mộ em.”
Lần này, cô không đáp lời.
Chờ đi tới vị trí trước bậc thềm, Tạ Lịch Thăng vươn tay trái, ý bảo người phía trước: “Kéo tôi đi với, không thể đi lên.”
Khương Tạo đã bước lên hai bậc, quay đầu lại nhìn xuống anh, cạn lời: “Anh bị thương ở tay, đâu phải ở chân.”
“Tay bị thương ảnh hưởng đến việc đung đưa cánh tay, tôi lại cao, đi đường dễ bị mất thăng bằng.” Tạ Lịch Thăng nói lý lẽ rõ ràng, tay vẫn giơ ở giữa không trung không nhúc nhích.
Cô nhìn người đàn ông vẫn không nhúc nhích, cuối cùng bị lòng áy náy chi phối, bại trận, đi trở lại vươn tay phải, chậm rãi nắm lấy anh.
Tuy rằng là cô chủ động kéo anh, nhưng là vì chênh lệch kích thước tay của hai người quá lớn, cuối cùng ngược lại như là cô tự đưa tay mình vào lòng bàn tay anh.
Tạ Lịch Thăng nắm lấy tay cô, cũng không có mượn lực, bước lên bậc thang.
Người đàn ông bước chân lên, hơi thở tức khắc tới gần.
Anh nắm tay cô, loại cảm giác bao bọc này quá mức cường thế, Khương Tạo bị một cảm xúc không rõ ràng kéo đi, rũ mi mắt, trong lúc xúc động bỗng nhiên nói ——
“Kỳ thật ngày đó tôi đúng là cố ý hôn anh.”
Tạ Lịch Thăng đứng hình.
Ý thức được mình đã nói gì, không còn đường cứu vãn.
Cô thở dài trong lòng, trước sau chỉ nhìn chằm chằm mặt đất, bổ sung: “… Anh cứ coi như tôi cố ý đi.”
Trong tầm mắt trống rỗng, chỉ có mặt đất, mũi giày của hai người, và đôi bàn tay đang nắm chặt.
Đối phương im lặng, không khí căng thẳng một cách vừa phải, không thể để kéo dài rồi nguội lạnh mất. Khương Tạo tranh thủ thời điểm này, ép mình bình tĩnh lại: “Chuyện tôi nhân lúc anh say rồi giở trò lưu manh… thật ra cũng chẳng có gì đáng nói.”
“”Anh đã giúp tôi chuyện của mẹ, hôm nay lại cứu tôi. Ngoài mấy chuyện đó, còn rất nhiều, rất nhiều điều khác…”
“Tôi đã nói rồi, tôi là người có tiêu chuẩn đạo đức tương đối cao.”
“Tạ Lịch Thăng…” Môi cô có chút run, thậm chí không biết sau khi nói xong câu tiếp theo, cuộc sống của mình rốt cuộc sẽ đi về nơi nào, “Nếu anh cảm thấy tôi có thể giúp được anh…”
“Vậy chúng ta, kết hôn cũng được.”
Nói xong, cô khẩn trương đến nhắm cả mắt lại.
Qua một hai giây, không khí trước sau vẫn an tĩnh.
Cô bừng mở mắt, không dám nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: “… Sao anh không nói lời nào.”
Tạ Lịch Thăng không hé răng, kéo cô đi phía trước.
Khương Tạo bị anh kéo đi, im miệng không nói, dần dần tới gần vị trí bờ sông ngắm cảnh.
Chờ đi tới lan can bờ sông, anh buông tay ra.
Tim như không còn ở lồng ngực, mồ hôi trong lòng bàn tay cô tức khắc bị gió thổi khô, cô cuộn ngón tay lại.
Trải qua mấy chục mét bước chậm, xúc động bình phục rất nhiều, Khương Tạo lúc này mới mở mắt nhìn anh, dò hỏi: “Anh không muốn cùng tôi nữa sao?”
Tạ Lịch Thăng dựa hàng rào, thần sắc không có vẻ phóng túng như lúc trước: “Em có cảm giác gì với tôi không?”
Cô không nghĩ tới đối phương mở miệng câu đầu tiên lại là câu này.
“Ý… gì.”
Anh nhìn về phía mặt sông, nhìn chằm chằm du thuyền ngắm cảnh thong thả trôi qua.
“Kết hôn, sinh sống với người không có cảm giác, đừng nói hai năm, ba ngày là không chịu được rồi?”
Khương Tạo hoảng hốt.
Lần trước ở nơi này, hai người cũng đã nói rất lâu về chuyện hôn nhân. Cho đến khi nhận ra ánh mắt của đối phương dần trở nên không còn thích hợp, đến mức không thể tiếp tục câu chuyện nữa mới dừng lại.
Tạ Lịch Thăng chống tay lên lan can, từng chút một tiến lại gần cô. Giọng anh trầm xuống, bị gió thổi qua làm nhạt đi cảm giác xa cách.
“Tôi nói không phải thích, càng không phải yêu, là cảm giác.”
Khi anh đã tới gần hết mức có thể, gần đến độ chỉ cần hạ mắt xuống là nhìn thấy hàng mi đang run rẩy của cô, anh thấp giọng hỏi: “Khương Tạo, em với tôi… có chút cảm giác nào không?”
Trái tim Khương Tạo đập dồn như muốn bật khỏi cổ họng. Cô chậm rãi ngẩng đầu, chạm vào đôi mắt hồ ly trong bóng tối càng thêm câu hồn của anh.
Cô nói không ra lời.
Tạ Lịch Thăng nắm lấy tay phải cô, sờ đến lòng bàn tay quá nóng của cô, giữa mày hơi động, sau đó chậm rãi cúi người xuống, tựa hồ muốn nhìn rõ đôi mắt cô.
Khương Tạo chậm chạp nhìn anh.
Anh lại hỏi một lần nữa: “Em… có cảm giác gì với tôi không?”
Không khí như những hạt đá vụn liên tục bị nước sông xô vào, căng đến tận cực hạn.
Ánh mắt hai người siết chặt, dính chặt vào nhau, như thể đã trải qua hàng trăm nghìn hiệp giằng co vô hình.
Anh tiến sát cô hơn nữa, khoảng cách tự nhiên tạo thành một luồng dò hỏi. Cổ tay cô bị anh nắm chặt, ngón tay khẽ run, lướt nhẹ qua ngực anh.
Ánh mắt Khương Tạo run rẩy, rời đi rồi lại trở về trong đôi mắt anh, vừa muốn mở miệng…
Tạ Lịch Thăng không chần chừ, quyết đoán áp xuống môi cô, phong bế mọi lời chưa kịp nói.
»»»
Phần 1 “Cặp đôi lạc quẻ” kết thúc
«««
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Khúc này xong là đến Chương 1 và Chương 2 của phần 0 Đoạn dạo đầu, các bạn có thể nhảy lại xem lại một lần nữa nếu muốn.
Thật sự xúc động đến mức nước mắt chảy thành sông! Ai mà hiểu được Tạ Lịch Thăng ba lần hỏi “Em có cảm giác gì với tôi không” cuối cùng là sao cơ chứ!!! Chương sau cũng sẽ tiếp tục Đoạn dạo đầu! Dĩ nhiên sẽ có người muốn xem chi tiết cảnh hôn (hắc hắc, thử hỏi xem), có muốn tác giả hé lộ một chút không nhỉ?
Cảm ơn mọi người đã theo dõi toàn bộ quá trình từ khi hai nhân vật này gặp nhau đến lúc này, dẫn tới hôn nhân! Hy vọng đại đa số mọi người sẽ hài lòng. Sau hôn nhân, chắc chắn còn rất nhiều điều thú vị đang chờ đợi! Tôi sẽ tiếp tục nỗ lực hết mình!Hết chương 22
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Story
Chương 22
10.0/10 từ 43 lượt.
