Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 16
Chương 16 – “Em có tin không, tôi có cảm giác với em.”
Cặp đôi lạc quẻ: 16
“Anh đang nói vớ va vớ vẩn gì thế? Tôi chưa chết thì đương nhiên là còn biết đau.” Cơn đau ở cổ từng đợt nhói lên, Khương Tạo nắm lấy cổ tay anh để gạt ra, cau mày nói: “Đừng… đừng chạm vào.”
Tạ Lịch Thăng rút tay lại, dừng lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt anh không rời cô, khóe môi khẽ nhếch như thể sắp buông ra lời móc họng nào đó khiến người ta tổn thương.
“Còn biết tránh à? Tôi còn tưởng cô xem thể diện quan trọng hơn cả mạng sống cơ đấy.”
Khương tiểu thư bị chọc trúng tim đen, cuối cùng chỉ biết cạn lời: “…”
“Người quá coi trọng thể diện cuối cùng thường là người khó giữ được thể diện nhất.” Tạ Lịch Thăng đút tay vào túi, nghiêng đầu ý bảo cô đuổi kịp: “Mọi người đều rất bận, không ai rảnh rỗi lấy hết tinh lực ra để chuyên môn chê cười cô đâu.”
“Đi theo tôi.”
Giống như một con mèo đang xù lông chuẩn bị vồ người lại bị tạt nguyên chậu nước lạnh vào mặt, toàn bộ vẻ hung hăng lập tức bị dập tắt sạch sẽ.
Khương Tạo thu lại cảm xúc, nhất thời thấy hơi mệt và chẳng buồn nghĩ thêm. Cô tăng tốc bước theo anh, cùng hướng ra ngoài khu chung cư.
—
Tạ Lịch Thăng đi đến tiệm thuốc bên đường, lại mua một túi dược phẩm hoàn toàn giống ngày hôm đó.
Cô đứng tại chỗ nhìn anh đi trở về, có một cảm giác xấu hổ vì liên tục được người mình không ưa chiếu cố, cô cúi đầu đá đá giày.
Lần này không giống lần trước, vì vết thương của Khương Tạo ở vị trí khác. Tạ Lịch Thăng trở về, tự mình ngồi xuống bậc thềm đá cao nửa người, vẫy tay với cô: “Đứng lại đây.”
Vết thương trên mặt đã khó tự mình bôi thuốc, không ngờ vết thương ở cổ trong tình huống không có gương còn bất tiện hơn.
“…” Khương Tạo liếc anh một cái, đành phải nghe lời dịch về phía trước mặt anh.
Tạ Lịch Thăng giơ tăm bông, thấy cô dùng tốc độ rùa bò dịch một bước nhỏ, mí mắt anh cụp xuống: “Khương Tạo, trông tôi dễ tính lắm sao?”
Tuy chỉ là một câu nói buông lơi, nhưng lực uy h**p lại là thật, Khương Tạo mím môi, đi nhanh một bước về phía trước mặt anh.
Tạ Lịch Thăng cân nhắc khoảng cách, dang hai chân ra, một tay nắm lấy cánh tay cô kéo mạnh—
Cô kinh hãi lảo đảo về phía trước một bước nhanh, cả người đứng thẳng trong khoảng trống g*** h** ch*n anh.
Chỉ cần cọ thêm một chút nữa, đầu gối cô sẽ chạm vào…
Khương Tạo liếc nhìn vị trí đó, mặt không nhịn được mà cứng lại, rồi đỏ lên.
Tạ Lịch Thăng dùng tăm bông chấm thuốc sát trùng, rũ mắt cũng không nhìn cô, nhưng lại đặt câu hỏi chính xác: “Nhìn cái gì vậy?”
Mang theo ý cười có phần trêu chọc.
Bị phát hiện rình coi, Khương Tạo rụt vai, vội vàng phản bác: “Tôi không nhìn chỗ nào cả.”
Anh ngồi trên bậc thềm đá nên chiều cao cơ bản ngang bằng với cô khi đứng. Tạ Lịch Thăng giơ tay gọi cô: “Lại gần chút nữa, ngẩng cằm lên, nếu không sẽ không bôi được thuốc đâu.”
Khí thế của người đàn ông mang theo một sức hút lẫn uy lực rất bản năng. Khương Tạo đan hai tay ra sau, khẽ nắm lấy vạt áo để kìm sự căng thẳng. Cô ngẩng đầu, hơi nghiêng sang một bên, tạo điều kiện để anh dễ dàng bôi thuốc lên vết thương.
Khoảnh khắc nước thuốc chạm vào miệng vết thương— Khương Tạo nhíu mày, cổ co rúm lại.
Cô liếc nhìn người đàn ông đang chăm chú nhìn mình bằng ánh mắt nghiêm túc, nhỏ giọng bổ sung: “… Cảm ơn anh.”
Tạ Lịch Thăng liếc cô một cái, ánh mắt lại dời về: “Lúc này cô nên kêu đau, không nên nói cảm ơn.”
“Tại sao cô luôn luôn không giống người khác vậy?”
Lông mi Khương Tạo lay động, có chút mất tự nhiên: “Ai quy định lúc này nhất định phải kêu đau?”
Anh cười khẽ, không tỏ ý kiến: “Cũng đúng.”
Tạ Lịch Thăng ném tăm bông, lúc xé hộp băng keo cá nhân hỏi: “Người vừa rồi, là mẹ cô?”
Vốn tưởng rằng đối phương sẽ không đề cập, không ngờ đi một vòng, chủ đề vẫn quay về n** m*n c*m nhất của cô.
Môi Khương Tạo cứng đờ, suy nghĩ vài cách trả lời, cuối cùng cũng chỉ có thể không tình nguyện nói: “À, ừ…”
“Mẹ ruột?” Anh chậm rãi truy vấn.
Cô lại trả lời: “Ừ.”
Lần này đối phương không nói nữa, Khương Tạo quay đầu vẫn luôn nhìn cảnh phố nơi xa, nhìn cửa hàng hoa mới mở đang chuẩn bị đóng cửa, ánh đèn lần lượt tắt đi.
Có lẽ vì hơi khó chịu với sự im lặng đột ngột này, cô tự giễu cười, chủ động kéo chủ đề xuống: “Khó chấp nhận đúng không? Người có gia đình viên mãn, mẹ hiền con thảo không cách nào lý giải là bình thường.”
Động tác xé băng keo cá nhân của Tạ Lịch Thăng hơi chậm lại, biểu cảm không có phản ứng gì, như thể lời cô nói không liên quan gì đến anh.
Khương Tạo vẫn hơi để ý, dịch lại hỏi một lần: “… Cho nên anh, rốt cuộc đã nghe được bao nhiêu?”
“Tôi nói chuyện với bà ấy tiếng không lớn, chắc là nghe không rõ lắm đâu nhỉ?”
Anh thật sự không biết phải nói sao với cô nữa. Hai tay chống lên đầu gối, anh hơi cúi người xuống, nhìn cô bật cười: “Cô mong tôi nói là không nghe rõ đến thế hả?”
Đối diện ánh mắt ấy, ánh mắt Khương Tạo khẽ dao động vài lần rồi nhẹ nhàng gật đầu.
Tạ Lịch Thăng lập tức bật cười, toàn bộ biểu cảm như sáng bừng lên. Nụ cười ấy tỏa hào quang đến mức khiến cô chỉ trong thoáng chốc cũng thấy mình như bị hẫng một nhịp.
Kết quả giây tiếp theo người này lại nói tiếp.
“Vậy không được.”
Hiệu ứng lừa gạt của anh đột nhiên tắt ngúm, ánh mắt Khương Tạo nghiêm nghị, có cảm giác bị trêu đùa phẫn nộ: “Anh.”
“Nếu thính lực và khả năng hiểu của tôi đều không có vấn đề…” Tạ Lịch Thăng nói dở câu thì vừa lúc dán miếng băng cá nhân lên cổ cô. Ngón cái của anh ấn nhẹ xuống, hơi ấm từ vân tay xuyên qua lớp vải lan thẳng vào da thịt.
Bị chạm vào bất ngờ, Khương Tạo khẽ giật mình. Cánh tay vốn mảnh mai, nhạy cảm của cô như bị điện lướt qua, lập tức nổi lên một lớp da gà.
Cô vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Tạ Lịch Thăng. Chỉ cần lỡ đối diện đôi mắt lúc nào cũng như đang cười đầy bất chính kia, cô liền có cảm giác toàn thân mình tr*n tr**, không có nổi một lớp che chắn, bị anh nhìn thấu và phân tích đến tận cùng.
Tạ Lịch Thăng như vừa tìm được một điểm đột phá. Trong bóng tối, mắt anh ánh lên một tia sáng trong trẻo, giống hệt con mèo hoang phát hiện con mồi thú vị, toàn thân căng đầy khí thế chuẩn bị vồ lấy.
Anh nói: “Mẹ ruột của cô, là vấn đề phiền phức nhất trong cuộc sống hiện tại của cô, đúng không.”
Khi đối phương nói ra kết luận này, Khương Tạo bỗng nhiên không còn lòng hiếu kỳ với câu hỏi trước của mình, vì như thể hỏi lại anh nghe được bao nhiêu đã không còn ý nghĩa.
Chưa từng có người nào cùng cô nhắc đến chủ đề này, đến nỗi cô cũng không biết nên nói gì để qua loa đối phó. Vài giây sau, cô mới vô cùng cứng đờ đáp lại: “Haizz, ai… ai mà chẳng có chút chuyện phiền phức.”
Cô rất muốn truyền đạt ý không muốn đào sâu này cho đối phương.
Ngay khi cô cho rằng đối phương sẽ bất chấp sự ngượng ngùng của cô để tiếp tục đề tài, Tạ Lịch Thăng lại chuyển hướng: “Vết thương trên mặt lần trước bao lâu thì hết sưng?”
Cô hơi không phản ứng kịp: “Hình như… một tuần?”
Khương Tạo bặm môi: “Tôi sẽ chú ý, không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Anh hết giúp cô chuyện này đến chuyện khác, đi đi lại lại cũng chẳng ít công. Khương Tạo cảm thấy mình nên nói một câu cho phải phép: “Lát nữa nếu anh rảnh… tôi mời anh ăn cơm.”
Tạ Lịch Thăng nhướng mắt nhìn cô.
Cô xua tay, giải thích trước: “Tiền lương tôi có hạn, không ăn được đồ quá đắt.”
Bận rộn nửa ngày tay rốt cuộc rảnh rỗi buông xuống, anh thảnh thơi nói: “Tôi không thiếu người mời ăn cơm.”
Khương Tạo rất muốn trợn trắng mắt, nghĩ thầm: Ừm đúng đúng, người muốn mời anh đây ăn cơm nhiều đến mức có thể xếp hàng từ đây đến Paris rồi xếp hàng quay lại.
Cô chỉ là khách sáo một câu chứ không phải không biết chuyện này.
Anh khoe khoang cái gì chứ.
Đối phương đã phá hỏng lời mời, cô muốn nói tiếp cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể gượng cười một tiếng, giơ tay sờ sờ mũi.
Và ánh mắt Tạ Lịch Thăng chưa bao giờ rời khỏi mặt cô, bỗng nhiên lại nói: “Tôi hỏi cô chuyện này.”
Khương Tạo nhìn chằm chằm mặt đất: “Ừm, anh nói đi.”
“Người đàn ông cô gặp ở nhà hàng tối nay, là buổi hẹn thứ hai rồi phải không?”
“Đúng vậy, sao anh hỏi?”
“Cô cảm thấy anh ta không tệ?”
Cô chớp mắt: “Ừm… Cũng được.”
“So với tôi thì sao?”
Khương Tạo dừng lại, quay đầu lại nhìn anh, tần suất hô hấp lại có dấu hiệu rối loạn.
Là ý… gì đây.
“Khương Tạo.” Tạ Lịch Thăng thu đi nụ cười không đứng đắn, khi nghiêm túc giọng nói càng thấp hơn một chút: “Tôi có phải là người có điều kiện tốt nhất trong số những người cô từng đi xem mắt không?”
Một linh cảm kỳ quái dâng lên trong lòng, nhưng cô không dám khẳng định, thậm chí không dám nghĩ tiếp.
Ánh mắt của anh quét đến khiến Khương Tạo như bị đóng băng tại chỗ, ngón tay khẽ động, run nhẹ một cách vô thức.
Cô không nói dối được, cũng không nói được lời thật: “Cái này… Không nhất định.”
Tạ Lịch Thăng xuyên qua lời biện minh của cô, khóe miệng anh nhấc lên, thản nhiên gật đầu: “Xem ra là vậy.”
Tai Khương Tạo nóng lên: “Anh rốt cuộc muốn nói gì?”
“Xem mắt tiếp cũng không nhất định tìm được người có điều kiện tốt hơn tôi.” Anh đứng dậy, lập tức cao hơn cô rất nhiều, bước đến gần.
Cô lùi lại một bước, lại phát hiện mình trốn một bước thì anh lại gần một bước.
“Sao anh dám kết luận, đàn ông trên toàn thế giới đều đã chết sạch sao? Người nhà anh có biết anh tự luyến như vậy không?”
Tạ Lịch Thăng đứng tư thế thoải mái, sửa lại lời cô: “Cái này nên gọi là tự tin.”
“Tôi chỉ là nói về các phương diện điều kiện.” Mỗi bước anh đều hướng vào khoảng trống g*** h** ch*n Khương Tạo, nơi phòng bị yếu ớt, làm cô vừa muốn tránh xa lại sợ giẫm phải anh, bước chân trở nên lúng túng.
Ánh mắt Tạ Lịch Thăng bình thản, nhưng vẫn có mị lực không ai sánh kịp, anh đếm kỹ từng điểm một.
“Tuổi tác.”
“Ngoại hình.”
“Chiều cao.”
“Dáng người.”
“Bằng cấp.”
“Tài chính.”
“Năng lực.”
“Đương nhiên rồi, gu thẩm mỹ của tôi lại càng miễn bàn, sở thích thì lại đa dạng.” Nói đến đây, Tạ Lịch Thăng dường như tự mình cũng thấy hài lòng. Anh vuốt nhẹ lông mày, khẽ lắc đầu cảm thán: “Đúng là chẳng có gì để chê cả.”
Khương Tạo nghe đến choáng váng: “…”
Về mặt tính cách, tính tình này nọ lọ chai sao anh không đề cập tới nửa lời vậy.
“Tôi vẫn không hiểu anh muốn biểu đạt cái gì.”
Ánh mắt anh liếc nhìn khoảng cách sau lưng cô đến cột điện, không dấu vết tiếp tục nói: “Cô đã nói, nguyên nhân xem mắt là vì cảm thấy mặc kệ bắt đầu từ bước nào cuối cùng kết quả đều giống nhau.”
“Và tôi tán thành cách nói của cô.”
“Cô cũng nói, người kết hôn sớm không ngoài hai loại tình huống, mà tôi với cô là cùng một loại người.”
“Cô còn nói.” Tạ Lịch Thăng lôi ra tất cả những lời cô đã từng nói, dùng làm lời khai màn trước khi tuyên bố mục đích: “Muốn thử xem có thể dựa vào xem mắt tìm được một đối tượng hẹn hò hay không.”
Cô lập tức có chút xấu hổ: “Ơ thì, thật ra cũng không…”
“Nếu tôi có thể giải quyết rắc rối của cô—”
Anh kéo câu chuyện quay lại chủ đề về mẹ cô mà lúc nãy bị cô lảng đi, như thể tất cả những giúp đỡ trước đó đều chỉ để dẫn đến câu này. “So với mấy đối tượng xem mắt khác của cô…”
“Có phải là càng có sức cạnh tranh hơn không?”
Khương Tạo càng nghe càng choáng váng.
Cô căn bản không nghĩ tới những lời cô nói bừa, lại bị anh nhớ rõ ràng như vậy.
Theo lý thuyết, người như cô nói những lời đó, lọt vào tai loại người như anh hẳn là như mây bay ngang trời mới đúng.
Cô chưa bao giờ cân nhắc Tạ Lịch Thăng.
Càng không cảm thấy, Tạ Lịch Thăng sẽ cân nhắc cô.
Nhưng người đàn ông trước mặt cô, dường như cố ý, lại nói ra lời ấy ngay ở khoảnh khắc tiếp theo.
“Khương Tạo, kết hôn đi?”
Đuôi mắt Khương Tạo đột nhiên mở rộng.
Đầu óc cô như bị đánh trống rỗng, cơ thể như chỉ còn biết dán mắt vào anh, môi hé mở: “Vì… cái gì?”
“Những người đàn ông đi xem mắt vì mục đích kết hôn sinh con, không có thời gian để chậm trễ với cô đâu.”
Nói xong câu này, anh hiếm khi dời tầm mắt đi, nhìn nơi khác, tạm dừng vài giây.
“Nhưng tôi có thể cùng cô thử.”
“Chọn tôi, ít nhất.” Tạ Lịch Thăng liếc nhìn cô, hứa hẹn: “Sẽ không còn phải kêu đau, không cần nói lời cảm ơn, không cần xin lỗi.”
Khương Tạo hoàn toàn cứng họng, ngốc nghếch lắc đầu, lùi về sau, giọng nói yếu ớt lộ ra vẻ khó hiểu: “Ý tôi… là.”
Tạ Lịch Thăng nhướng mày.
“Tại sao, là tôi.” Cô bổ sung trong sự mờ mịt.
Không phải vì cái gì muốn chọn anh.
Mà là vì cái gì anh muốn lựa chọn tôi.
Lúc này cô mới nói rõ ràng ý mình, khiến cho cả đống lời anh vừa nói trở thành vô nghĩa.
Tạ Lịch Thăng thở dài, liếc mắt qua, lộ ra vài phần cạn lời.
Cạn lời thực sự, thậm chí có chút hoài nghi sự lựa chọn của chính mình.
Không khí giữa hai người im lặng vài giây.
Sau đó, khi Khương Tạo bước lùi tiếp theo sắp chạm vào cột điện, anh đột nhiên hành động, áp sát lại—
Lưng cô được lòng bàn tay anh vững vàng đỡ lấy, đệm ngay trước khi cơn đau ập tới.
Khương Tạo nhìn chằm chằm vào ngực áo anh, nghe giọng nói đối phương vang lên.
“Tối hôm cúp điện ở công ty tôi căn bản không say, chút động tác đó của cô, tôi tùy tiện là có thể tránh đi.”
“Nếu tôi thật sự muốn trốn, cô không có khả năng hôn được tôi đâu.”
Cô ngây ra kinh ngạc.
Vì lưng cô dừng trên lòng bàn tay anh, nên Tạ Lịch Thăng nhẹ nhàng ôm một cái, người cô đã bị lực đẩy đó đưa về phía trước, nằm gọn trong vòng tay anh.
Khương Tạo bị bắt ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt thực hiện được ý đồ của anh.
Tạ Lịch Thăng cúi đầu, dùng giọng nói nhẹ nhàng và quyến rũ —
“Khương Tạo, em có tin không.”
“Tôi có cảm giác với em.”
—
Tác giả có lời muốn nói:
Bạch Bạch: Tạ Lịch Thăng thật sự là một con người kỳ lạ, anh ta là người yêu đương kiểu gì vậy? Lời cầu hôn không đàng hoàng và không đứng đắn nhất trong lịch sử đến rồi! Bởi vì các cặp đôi khác trong Vũ trụ Thuần Bạch đều cầu hôn sau khi yêu, đều là phiên bản thâm tình, không ngờ đến cặp vợ chồng này lại đặc biệt như vậy.
Thăng tử, chỉ cần không mở miệng, anh liền có thể trực tiếp g**t ch*t mọi đối thủ trong Vũ trụ xem mắt này! Tiên quyết là! Anh đừng mở miệng!!
Editor có lời muốn nói:
Sau một hồi xoắn quẩy, mình quyết định đổi xưng hô của a Thăng với tiểu Tạo là tôi – em. Vì chưa đến đoạn thực sự tỏ tình lắm (??) nên chưa đổi hẳn sang anh – em. Mình đang nói cái gì zị không biết nữa. Mong bạn đọc bỏ qua cho sự phong phú trong xưng hô của Tiếng Việt.Hết chương 16
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Đánh giá:
Truyện Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Story
Chương 16
10.0/10 từ 43 lượt.
