Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 42
Sau khi Lục Y và Đặng Vân rời đi, trong hí lâu chỉ còn lại Vĩnh Gia và Tống Đàn. Vĩnh Gia vẫn còn muốn nghe hát, nhưng bên Điện Minh Chương có người đến báo: phòng hoa vừa dâng mấy chậu lan, mời Tống Đàn quay về xem qua.
“Trời lạnh thế này, lan sao có thể nở?” Tống Đàn lấy làm kinh ngạc.
“Chỉ cần có lòng, hoa nào chẳng nở được.” Vĩnh Gia nói, “Ngươi cứ về trước đi. Ta cũng phải trở về thỉnh an Hoàng tổ mẫu.”
Hai người tùy ý chuyện trò đôi câu rồi mỗi người một ngả.
Tống Đàn trở lại Điện Minh Chương, vừa bước vào nội thất đã ngửi thấy hương thơm dìu dịu. Trên bàn nhỏ cạnh giường có bày hai chậu lan còn vương sương, hoa nở thanh tú, hương thơm trong trẻo, xa xăm.
Tuyên Tuy đang dựa bên giường đọc sách, ánh sáng xuyên qua cửa sổ rọi xuống phủ hết lên người hắn.
Tống Đàn đứng ở bên màn trướng một lát, tiện tay khẽ gảy chuỗi trân châu treo, chuỗi hạt va vào nhau leng keng. Tuyên Tuy ngẩng đầu nhìn sang.
“Về rồi à?” Tuyên Tuy đặt sách xuống, đưa tay gọi Tống Đàn lại.
“Người hôm nay rảnh rỗi? Sao không cùng thần đi nghe hát?” Tống Đàn cởi áo khoác dày, chỉ mặc một chiếc trường bào màu xanh rêu dệt kim tuyến vàng, ngồi xuống cạnh Tuyên Tuy. Hắn nghiêng người nhìn hoa đặt sau lưng, cười nói: “Lan quả nhiên hương thanh thoát.”
Tuyên Tuy tựa vào gối, một chân co lại, dáng vẻ hết sức nhàn nhã: “Nếu ta đi xem hát, e các ngươi không được tự nhiên, chi bằng không tự tìm phiền muộn.”
Tống Đàn liếc y một cái, khí tức quanh người liền trở nên ôn hòa: “Sao lại thế được?”
Hắn khẽ tựa vào vai Tuyên Tuy, kể lại tuồng hát hôm nay. Câu chuyện nói ra thì không dài, mà kể thẳng cũng chẳng thú vị, nên hắn khe khẽ ngâm nga một đoạn khúc hát, lúc ngắt lúc nối, lời ca nghe chẳng rõ.
Tuyên Tuy đưa tay bóp nhẹ cổ hắn, Tống Đàn bật cười, tiếng hát càng lạc điệu.
Không hát nổi nữa, hắn nghiêng người dựa hẳn vào người y, cười nói: “Lần sau thần sẽ cùng người đi xem lại một lần.”
Tuyên Tuy v**t v* mái tóc dài xõa xuống của Tống Đàn, chỉ im lặng không nói.
Chốc lát sau, Lục An bước vào, báo có đại thần cầu kiến. Tuyên Tuy liền đứng dậy sang thư phòng. Tống Đàn cầm cuốn sách y để lại, lật vài trang rồi bỏ xuống, đi về phòng trà phía sau.
Lục An không ở đó, dâng trà là một tiểu thái giám. Tiểu thái giám tìm mãi không ra chỗ Lục An cất riêng trà, Tống Đàn bèn tự đi tìm. Trong tủ khảm ốc có một ngăn nhỏ, bên trong sắp xếp gọn gàng các loại trà của Lục An.
Tống Đàn chọn một gói trà, lúc đứng cạnh ngăn tủ thì liếc thấy một chiếc hộp nhỏ, trong đó đặt một chặn giấy ngọc phỉ thúy đã bị gãy.
“Đây là gì?” – Tống Đàn hỏi tiểu thái giám.
Tiểu thái giám đáp: “Là bút chặn bằng thạch phù dung, hôm nay bệ hạ vô ý làm vỡ. Tạm cất ở đây, chưa rõ là sẽ mang đi tu bổ hay xử lý thế nào.”
Nhìn chặn giấy gãy lìa, Tống Đàn không hiểu sao, cảm giác thư thái trong lòng bỗng tan biến hết.
Trên triều, khi bàn lại việc chọn nhân sự nhập các, Ngụy Kiều đột ngột thoái lui, dù nhiều đại thần thành tâm tiến cử, lại khuyên hắn đổi ý, hắn vẫn khăng khăng từ chối, dường như hoàn toàn không muốn vào nội các.
Phần đông đều cho rằng đó là do Đặng Vân bức ép, nên vô cùng oán giận việc gã thao túng nhân sự, lập tức dâng sớ đàn hặc. Để phản bác, Đặng Vân bèn lục ra vài tội danh, bắt giam mấy vị quan, giam trong Đông Xưởng suốt hơn một tháng mà vẫn chưa thả.
Đặng Vân ngạo mạn lấn át đã trở thành nhận thức chung trên triều. Khi gã giữ người đến tận năm mới vẫn không thả, Thẩm Tịch buộc phải đứng ra điều hòa. Đến lúc ấy, Đặng Vân cũng không muốn sự việc tiếp tục leo thang nữa, dứt khoát buông tay thả người.
Năm ấy, các đại thần ăn Tết chẳng yên ổn, nhưng đối với Hoàng đế thì không mấy ảnh hưởng. Cuộc đối đầu giữa Lục Y và Đặng Vân, mỗi bên đều có thắng có thua.
Qua rằm Nguyên Tiêu, Hoàng đế khởi hành hồi cung, đoàn ngự giá rầm rộ. Nhưng một đợt rét trái mùa bất ngờ ập đến, Tống Đàn ngã bệnh dọc đường trở về, sau đó kéo dài ho khan mãi chưa dứt.
Bệnh ho của Tống Đàn vẫn chẳng thấy thuyên giảm, tâm tình của Tuyên Tuy cũng sa sút suốt ngày. Thái y viện mỗi lần đến bắt mạch đều giống như chịu cực hình, mấy vị thái y cân nhắc tới lui, cuối cùng kê ra một phương thuốc chẳng sai sót gì nhưng cũng chẳng thấy hiệu nghiệm.
Khi phương thuốc được dâng tới trước mặt, Tuyên Tuy chỉ cười lạnh một tiếng, lập tức hạ lệnh lôi toàn bộ người trong Thái y viện ra đánh roi.
Đồng thời, trong lòng y lại có một tầng suy nghĩ khác: cho rằng sức khỏe Tống Đàn kém đi phần nhiều liên quan tới tâm tình, ngờ rằng trong lòng hắn có u uất không thể giải.
“Cái người gọi là Thu Quang ấy, chẳng phải rất giỏi gảy nhạc sao?” Tuyên Tuy nói “Khúc nhạc của hắn chẳng có chút hiệu quả nào ư?”
Lục An đáp: “Dẫu Thu Quang vẫn còn ở lại, nhưng sau đó Tống công công chưa từng triệu kiến hắn.”
Tuyên Tuy khẽ sững, rồi cúi mắt trầm ngâm rất lâu.
“Gọi Thu Quang tới đi,” cuối cùng y nói, “nếu hắn có thể khiến Tống Đàn vui vẻ, trẫm có thưởng.”
Lục An bèn dẫn Thu Quang tới. Trong hậu điện, Tống Đàn mặc thường phục xanh nhạt, chân trần, lười biếng nằm trong ghế lắc. Trong điện, hoa cỏ đều dọn sạch, hương liệu cũng chẳng dùng, chỉ sợ dẫn đến hắn ho khan thêm.
Lạc Tô bưng bát canh lê vào, thần sắc cung kính gần như mang theo sợ hãi, không dám nấn ná, đặt xuống rồi lui ngay.
Trong lòng Tống Đàn khẽ thở dài, nhưng ngoài mặt lại chẳng hé lời.
Lục An từ ngoại thất vào bẩm khẩu dụ của Tuyên Tuy. Tống Đàn hơi do dự, rồi nói: “Mời hắn gảy đi.”
Thái giám dọn tới một bức bình phong tám cánh bằng gỗ đàn hương bọc lụa, ngăn cách Tống Đàn và Thu Quang. Biên chung bày ra, Thu Quang bắt đầu diễn tấu, tiếng nhạc thanh thoát, khiến lòng người bỗng nhiên khoáng đạt.
Khi Lục An rời đi, Tống Đàn nhờ hắn mang theo một phần bánh Bát trân và bánh Ngọc lộ cho Tuyên Tuy.
Không biết có phải bởi hai người ngày ngày quấn quýt bên nhau, mà hễ một người lâm bệnh, người kia cũng chẳng thấy dễ chịu.
“Mùa xuân tiết trời bất thường, thêm vào đó phấn hoa côn trùng nhiều, dễ nổi mẩn ngứa.” Tống Đàn dặn “Phiền ngươi nhắc nhở bệ hạ điều hòa y phục, cũng nhiều an ủi khuyên nhủ, đừng để ngài tức giận quá.”
Lục An đáp vâng, hứa nhất định sẽ chuyển lời.
Khi hắn quay về ngự thư phòng, bầu không khí nơi đó đặc biệt tĩnh lặng. Lục An vừa bước qua ngưỡng cửa, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Trên thảm thư phòng, một thái giám trẻ tuổi đang quỳ, dáng người gầy gò, dù quỳ mà run rẩy nhưng lại không hề lộ vẻ hèn hạ, ngược lại còn có chút đáng thương vừa vặn.
Tuyên Tuy ngồi trên ngự tọa, cúi mắt quan sát người kia, thần sắc lộ vẻ mệt mỏi.
“Ngươi nói, ngươi ái mộ trẫm?” Ánh mắt Tuyên Tuy nửa khép, ngón tay xoa mi tâm.
Người dưới đất khẽ ngẩng đầu, gương mặt trắng trẻo, lông mày thanh tú, nhìn nghiêng lại có mấy phần giống Tống Đàn. Lục An nhanh chóng nhớ ra, người này gọi là Ngọc Phúc, là tiểu thái giám mới vào cung không lâu.
Khi hắn còn đang cân nhắc tình thế, trên thượng tọa Tuyên Tuy lại mở miệng: “Hắn thế nào rồi?”
Lục An lập tức đáp: “Tống công công tinh thần vẫn tốt, còn gửi hai loại bánh cho bệ hạ, dặn bệ hạ giữ gìn sức khỏe, chớ lo lắng.”
Hai đĩa điểm tâm mềm dẻo ngọt ngào được dâng lên án, ánh mắt Tuyên Tuy cũng dần trở nên nhu hòa, khẽ gật đầu một cái.
Y lại nhìn về phía người đang quỳ dưới đất, bỗng sinh chút hứng thú, tùy ý hỏi:
“Ngươi ái mộ trẫm, vậy có biết trẫm là hạng người thế nào không?”
Ngọc Phúc run rẩy đáp: “Bệ hạ là minh quân thánh chủ, anh minh thần võ, uy chấn bốn phương…”
Tuyên Tuy bật cười, tiếng cười cắt ngang lời hắn.
“Trẫm từng có một đại hoạn quan, chắc giờ đã chẳng ai còn nhắc tới.” Tuyên Tuy gõ gõ lên bàn, gọi Lục An dâng trà, “Ông ta hầu hạ trẫm hai mươi năm, sau này bị trẫm hạ độc làm câm giọng, rồi đưa đi Kim Lăng mặc cho tự sinh tự diệt. Với người ngoài, trẫm nói là vì chán ghét kẻ phản bội. Nhưng thực ra, là trẫm ghét ánh mắt của ông ta. Khi ông tanhìn trẫm, không coi trẫm là người, mà chỉ nhìn vào quyền lực trong tay trẫm.”
Tuyên Tuy nhấp một ngụm trà, nói tiếp: “Trẫm thường ngày vốn khoan dung với kẻ mưu cầu danh lợi, bởi loại người ấy dễ nắm trong tay. Nhưng không hiểu vì sao, trẫm lại không thể dung nổi Hạ Minh Nghĩa.”
“Hơn nữa, trẫm còn có một chính thất kết tóc, là phu thê thuở thiếu niên. Nàng là người rất tốt, hiền lương thục đức, lại thông minh như băng tuyết.” Tuyên Tuy khẽ lắc đầu, “Thế mà trẫm không thích nàng, nhẫn nhịn để nàng ngồi hậu vị mười năm, cuối cùng vẫn phế bỏ. Khi đó trẫm đã biết, điều gì mình muốn, nhất định có thể làm được.”
Hắn nâng chén trà, như thể rơi vào trong hồi ức.
“Trưởng nữ của trẫm, vô cùng thông tuệ, bản chất cũng lạnh nhạt giống trẫm. Nhưng bề ngoài lại là gương mặt khiến người ta dễ sinh thương xót, lừa được Tống Đàn tin rằng nàng là kẻ đáng thương, đối với nàng thương tiếc vô cùng. Điều đó làm trẫm nghĩ, có lẽ ngay từ đầu lẽ ra nên tỏ ra yếu thế trước Tống Đàn, chỉ cần hắn quyết định bảo vệ trẫm, thì mặc kệ người ngoài nói thế nào, hắn cũng sẽ không tin.”
“Đáng tiếc,” Tuyên Tuy than thở, “sai một bước, thua cả ván cờ.”
“Trẫm còn có hai đứa con trai, mà trẫm cũng chẳng ưa thích.” Tuyên Tuy thầm nghĩ, những kẻ mình không thích quả thực nhiều, “Đôi khi trẫm ghét chúng th* t*c, nhưng cũng một phần là vì chúng lớn lên rồi sẽ thừa kế quyền lực của trẫm.”
Ngọc Phúc run cầm cập, những lời này vốn chẳng phải điều một kẻ như hắn có thể nghe.
“Thường có triều thần khuyên can, bảo trẫm chớ quá đa nghi, nói triều cục bất ổn thì quốc gia cũng chẳng yên.” Tuyên Tuy nhớ lại, chỉ khẽ cười nhạt. Với thái độ như thế này, e rằng trong sử sách cũng khó lưu lại lời bình tốt đẹp nào.
“Ngươi thử nói, ngươi ái mộ trẫm ở điểm nào?” Tuyên Tuy thản nhiên, “Trên đời này, phần lớn những mỹ từ như khoan dung, thiện lương, đều chẳng liên quan gì đến trẫm.”
Ngọc Phúc giọng run rẩy: “Bệ hạ… bệ hạ phong thần tuấn lãng…”
Tuyên Tuy trầm ngâm một lát rồi nói: “Khuôn mặt này, e rằng cũng coi như không tệ. Nhưng Thẩm Tịch cũng chẳng kém.”
“Ngươi đã từng gặp Thẩm Tịch chưa?” Tuyên Tuy hơi ngẩng cằm, giọng hàm ý khó lường, “Người ta đều nói, Thẩm Tịch là bậc thánh nhân.”
Ngọc Phúc không biết Thẩm Tịch là ai, nhưng trong lòng lại vô cớ sinh ra một nỗi rùng rợn.
“B… bệ hạ… nô tài…” Hắn nói chẳng thành lời, khí thế từ người trên cao ép đến, khiến hắn thậm chí không dám ngẩng đầu.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
