Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
Chương 39
Sau khi Vĩnh Gia công chúa bị cấm túc thì chuyện Lục Y muốn gặp nàng trở nên khó khăn hơn nhiều. Nàng ta bèn đi bái kiến Thái hậu, mượn danh nghĩa đem lễ vật Thái hậu ban cho Vĩnh Gia công chúa mang đến Bình Chương Đài, mới có thể thuận lợi đi vào.
Lúc ấy Vĩnh Gia công chúa đang cùng mấy cung nữ đang chơi trò ném hồ trong hành lang hậu điện. Trên nền đá đặt một cái hồ bụng rộng cổ nhỏ, bên trong đã cắm mấy mũi tên.
Nàng mặc nam trang, mái tóc tết thành một bím lớn, dùng kim quan cố định, phong thái oai hùng, khí khái hiên ngang.
Thấy Lục Y đến, Vĩnh Gia công chúa phất tay cho mọi người lui xuống, chỉ để lại hai người.
“Ngươi đã gặp Tống Đàn, nói với hắn những gì rồi?” Vĩnh Gia công chúa mở miệng, “Phụ hoàng giam chân ta, hẳn là rất tức giận.”
Lục Y đáp: “Nô tỳ khuyên ca ca giống như Đặng Vân, có thể đứng vững trên triều đình.”
Vĩnh Gia công chúa hơi kinh ngạc: “Tống Đàn thoạt nhìn chẳng phải kẻ mê đắm quyền thế.”
“Nô tỳ vốn muốn ca ca có thể rời khỏi hoàng cung, tiêu dao sơn thủy, làm một phú gia nhàn ông.” Lục Y cũng cầm một mũi tên, sắc mặt nhàn nhạt.
Đó mới là cuộc sống Tống Đàn đáng lẽ được hưởng.
“Nhưng quá khó rồi.” Lục Y khẽ than, bởi thế nàng ta mới lùi một bước, mong Tống Đàn nắm lấy quyền thế, ít ra còn có khả năng tự bảo vệ.
Vĩnh Gia công chúa lại ném một mũi tên, chuẩn xác rơi vào trong hồ, nói: “Lần này ngươi gặp Tống Đàn, hắn nói thế nào?”
Lục Y trầm mặc chốc lát, rồi mới đáp: “Hắn chỉ là không còn lựa chọn, nếu có, hắn nhất định sẽ chọn rời cung.”
“Ngươi muốn giúp hắn đưa ra lựa chọn ấy?” Vĩnh Gia công chúa liếc nhìn nàng, nhắc nhở: “Nhưng đối thủ của ngươi là Hoàng đế, kẻ nắm thiên hạ. Y chỉ cần một câu, ngươi sẽ chết không chỗ chôn thân.”
Lục Y cũng ném một mũi tên, song không trúng, chỉ cắm thẳng xuống đất, “Cho nên đôi lúc nô tỳ nghĩ, vì sao y được làm Hoàng đế, còn nô tỳ cùng Tống Đàn chỉ là nô bộc.”
Nàng ta bị Đặng Vân khống chế, bị Thục phi bóp nặn, còn ca ca của nàng ta, vì tư tâm của kẻ khác, buộc phải bước lên con đường hiểm ác vô cùng.
Khi theo Vĩnh Gia công chúa nhập cung, nàng ta từng thấy Tống Đàn cùng Hoàng đế chung một xa giá, người người cung kính đối đãi Tống Đàn, coi hắn như bậc tôn quý không khác gì Hoàng đế.
Cảnh tượng ấy khiến lòng nàng ta mừng rỡ, nàng ta nghĩ Tống Đàn rốt cuộc cũng hết khổ, từ nay sẽ sống thật tốt đẹp.
Bởi vậy, người ngoài khó hiểu được, khi nghe Hoàng đế hạ lệnh muốn Tống Đàn tuẫn táng, trong lòng Lục Y đã dâng lên ngọn lửa phẫn nộ thế nào.
“Lục Y, ngươi phải bình tĩnh. Tống Đàn sẽ không chết, ít nhất bây giờ sẽ không.” Vĩnh Gia công chúa rút một mũi tên đưa cho nàng ta, “Ngươi hiện tại chỉ cần tích góp thế lực, ngày nào đó Tống Đàn cần, ngươi mới có thể giúp được hắn.”
Lục Y nắm chặt mũi tên ấy, đáp: “Nô tỳ hiểu rồi.”
Vĩnh Gia công chúa hơi yên tâm, lại lấy thêm một mũi tên ném vào hồ. Nàng từng trông thấy cảnh Tống Đàn cùng Tuyên Tuy ở chung, nghĩ rằng cho dù là chuyện tuẫn táng, Tống Đàn hiện giờ đại khái cũng sẽ chịu đựng. Nhưng trong lòng nàng cũng thấy tiếc, nếu đổi lại là Tống Đàn trước kia, vừa nhút nhát, tham ăn lại sợ chết, ắt hẳn hắn sẽ đặt việc giữ mạng lên hàng đầu.
E rằng sự tôn quý hôm nay của hắn cũng là do dùng những thứ đắt giá để đổi lấy.
Tuyết tan, mấy ngày liền trời nắng trong rực rỡ, tựa như mùa xuân. Giữa cảnh trời đẹp ấy, lần đầu tiên Tống Đàn ngỏ ý muốn cùng Tuyên Tuy lên núi gần hành cung du ngoạn.
Tuyên Tuy đồng ý, hai người nhẹ nhàng lên đường, chỉ mang theo vài kẻ hầu thân cận và một đội cấm vệ.
Trên núi so với dưới núi thì lạnh hơn, nhưng khi leo dốc lại chẳng thấy rét, chỉ cảm thấy cả người nóng ran, tóc dưới mũ của Tống Đàn đều rịn mồ hôi, hơi thở hóa thành làn khói trắng.
Lên đến lưng chừng núi, phong cảnh xa xa đã tuyệt đẹp: sương mù vờn quanh, sắc xanh lam của núi non cùng tuyết trắng hòa lẫn, như một bức sơn thủy tinh xảo.
Trong núi có ngôi chùa vắng lặng khác thường, thời điểm này gần như không có khách hành hương. Thấy đoàn người Tống Đàn, các hòa thượng lấy làm kinh ngạc, Lục An bèn đi trước sắp xếp.
Tuyên Tuy cùng Tống Đàn dạo quanh chùa. Ngói đỏ cổ kính, tuyết đọng nơi mái hiên đã quét sạch, chỉ còn chất đống ở góc sân. Vài cây tùng cao vút, lá tùng phủ băng, dưới ánh nắng phát sáng lấp lánh.
Sinh hoạt của tăng nhân vẫn theo quy củ, chẳng vì mưa tuyết hay bậc quý nhân quang lâm mà đổi khác, họ vẫn chặt củi gánh nước, đốt hương tụng kinh, thỉnh thoảng chim sẻ vỗ cánh bay khỏi cành, rơi xuống một mảng tuyết vụn.
Trên tường khắc bích họa, có điển cố Niêm Hoa Nhất Tiếu, cũng có dáng từ bi của Bồ Tát cúi đầu. Tống Đàn dừng bước ngắm nhìn, ngẩng đầu lên thì thấy Tuyên Tuy đã đi về phía trước. Y mặc áo dài màu ngọc, ngoài khoác hạc tràng, lông tuyết trắng phủ vai, ngọc đai buông thõng trước ngực.
Theo Phật giáo điển tích, một lần Đức Phật Thích Ca trên núi Linh Thứu, trước mặt đại chúng, không nói lời nào mà chỉ cầm một đóa hoa giơ lên. Mọi người đều không hiểu, chỉ có Đại Ca Diếp mỉm cười, ngầm lĩnh hội được ý chỉ
Nắng chiếu nghiêng một nửa xuống người Tuyên Tuy, ánh sáng khiến những hoa văn ẩn hiện trên áo y như có như không. Trong ngôi chùa cổ kính này, y đứng thẳng tắp, dáng dấp thanh lạnh thoát tục chẳng nhiễm bụi trần.
Y đi mấy bước, dừng lại, quay đầu gọi: “Còn không lại đây?”
Tống Đàn hoàn hồn, chạy hai bước đến bên y, hỏi: “Bệ hạ cũng lễ Phật chăng?”
Tuyên Tuy đáp: “Những năm gần đây ít rồi, sao vậy?”
“Không sao,” Tống Đàn cười hì hì, “Bệ hạ lễ Phật, nhìn thật đẹp mắt.”
Tuyên Tuy nhướng mày, ánh mắt mang theo hứng thú ngắm nhìn hắn.
Tống Đàn chịu không nổi ánh nhìn ấy, vội chạy nhanh qua hành lang, đứng ngoài cổng nguyệt động ngoái đầu lại.
Cổng nguyệt động:

Thiền phòng giản dị vô cùng: một chiếc giường kê sát tường, trên tường dán kinh Phật, bên cửa sổ có chiếc bàn, đặt vài quyển kinh, giấy bút. Chính điện treo một bức tranh, kèm một bài tựa, Tống Đàn xem chẳng hiểu bèn bỏ qua.
Một lát sau, Lục An đến, nói trụ trì muốn bái kiến.
Hai người cùng đến gặp. Trụ trì tuổi đã cao, lông mày bạc trắng, khoác cà sa thêu kim tuyến, tiến lên hành lễ.
Ông nhận ra Tuyên Tuy, dường như từng dẫn y lễ Phật, không dám nói quân vương có căn lành thành Phật, song rõ ràng hết sức tán thưởng.
Chưa nói được mấy câu, Tuyên Tuy liền gọi Tống Đàn lại ngồi, trụ trì muốn bắt mạch cho hắn.
Trụ trì am tường y lý, trị thân trị tâm đều là bậc cao thủ.
Tống Đàn nhìn Tuyên Tuy, lại nhìn trụ trì, rồi đưa cổ tay ra.
Trụ trì bắt mạch, lập tức cầm bút viết phương thuốc.
Tuyên Tuy cầm lên xem, chỉ là một đơn thuốc an thần, không có gì đặc biệt.
Trụ trì bèn nói, muốn một mình nói chuyện cùng bệ hạ.
Tuyên Tuy đưa phương thuốc cho Lục An, bảo Tống Đàn đi trước.
Người rời hết, trong phòng chỉ còn lại hai người. Tuyên Tuy hỏi: “Thân thể hắn có vấn đề gì?”
Trụ trì đáp: “Nhiều nghĩ, nhiều lo, nhiều sợ, nhiều kinh.”
Ánh mắt Tuyên Tuy hơi trầm, giọng mang vẻ lạnh lùng: “Vậy phải chữa thế nào?”
“Xin bệ hạ ít nghĩ, ít lo, ít sợ, ít kinh.”
Tuyên Tuy nhìn chằm chằm vào trụ trì: “Ta là bảo ngươi trị cho hắn.”
“Bệ hạ tốt, thì Tống thí chủ tự nhiên cũng tốt.”
Mày Tuyên Tuy khẽ nhíu, ánh mắt nhìn trụ trì chợt mang theo sự đa nghi và dò xét đặc thù của đế vương.
Sau khi đàm xong, Lục An lại gần thưa: cơm chay đã chuẩn bị, Tống Đàn vẫn đang chờ bệ hạ.
Tuyên Tuy gật đầu, dặn: “Hãy điều tra xem gần đây trụ trì tiếp xúc những ai.”
Lục An hơi ngập ngừng, nghi hoặc: “Nô tài đã hỏi qua chư tăng, nơi đây hẻo lánh, sơn môn một năm chỉ mở nửa, từ thu đến nay chẳng có ai tới nữa.”
Tuyên Tuy mím môi, không nói thêm.
Cơm chay trong chùa mùi vị riêng biệt. Sau khi leo núi, Tống Đàn ăn càng thấy ngon.
Tuyên Tuy nói: “Nếu ngươi thích, mời một sư phụ về làm cũng chẳng khó.”
Tống Đàn khoát tay: “Cơm chay phải ăn ở chùa mới ngon, đem vào cung thì chẳng còn thú vị.”
Nói xong hắn liền thấy không ổn, ngẩng lên nhìn Tuyên Tuy. Nhưng y vẫn bình thản, như chẳng nghe thấy.
Tống Đàn nghĩ một chút, thử hỏi: “Nơi này thoải mái phải không? Bệ hạ ra ngoài dạo chơi, tâm tình sẽ khá hơn nhiều.”
Nhìn ánh mắt tràn ngập mong chờ ấy, Tuyên Tuy chậm rãi gật đầu: “Đợi đến mùa xuân, vạn vật hồi sinh, cảnh sắc các nơi càng đẹp, đến lúc đó ngươi có thể ra ngoài du ngoạn.”
Tống Đàn thoáng kinh ngạc, cảm thấy như được ân sủng. Y chưa nhắc đến việc ban thẻ ngà xuất cung, nhưng đã mở miệng, chịu để Tống Đàn xuất cung chơi.
“Chùa quả nhiên là chỗ tốt,” Tống Đàn nghĩ, “sau này phải đến nhiều hơn.”
Buổi trưa, Tống Đàn ngủ say, Tuyên Tuy nhân lúc ấy xử lý chính sự. Các đại thần nội các gần đây nghe lời, y có thể dành ra nhiều thời gian hơn.
Khi trở lại thiền phòng, thấy Tống Đàn không nằm trên giường mà gối chéo tay, ngủ bên bàn cạnh cửa sổ.
Trên bậu cửa có một nén hương, khói mỏng lượn lờ. Tiếng chuông chùa ngân nga, nắng vàng chan hòa, tuyết trên tùng tan nhỏ giọt, tiếng nước tí tách, xen lẫn tiếng chim sơn ca thanh thoát như ngọc vỡ. Những âm thanh ấy đan vào nhau, ru giấc ngủ say.
Tuyên Tuy bước khẽ đến gần. Bên má hắn đặt một bức họa: trong tranh, hành lang dài, ánh sáng chia làm đôi, Tuyên Tuy bước ở phía trước, vạt áo tung bay, từng chi tiết đều được khắc họa.
Trong lòng y bỗng thấy ấm áp, ngồi xuống cạnh bên, lặng lẽ ngắm.
Tống Đàn trời sinh đã có thiên phú yêu người: ánh mắt sáng trong, chứa chan tình cảm. Hắn luôn dùng sự tích cực ấy trải qua mỗi ngày, mỗi buổi sáng, mỗi trận tuyết. Niềm vui hắn có được từ phong hoa tuyết nguyệt, đều dâng hiến cho người yêu, dù người ấy lạnh lùng, khiến kẻ khác e dè.
Tiếng chuông chùa khiến lòng y tĩnh lặng. Nhìn Tống Đàn an nhiên ngủ, Tuyên Tuy nghĩ: Nếu cả đời chỉ sống vì vài khoảnh khắc, thì y sẽ nhớ mãi giây phút này.
Hai người ở chùa hai ngày. Khi rời đi, Tuyên Tuy vì Tống Đàn mà thỉnh một ngọn đèn trường minh, cầu chúc hắn thân thể khỏe mạnh, vô ưu vô sợ.
Tống Đàn thấy Tuyên Tuy trong chùa thật khiến người ta yêu mến. Trên xe về cung, hắn hứng khởi bàn bạc, tay múa chân bay: kinh thành có nhiều chùa nổi danh, nơi thì núi rừng u tịch, nơi thì khách hành hương tấp nập, hắn muốn đi thăm hết.
Tuyên Tuy không đáp, chỉ nghĩ: đi dạo thì được, nhưng qua đêm thì thôi.
Dù sao Phật môn thanh tịnh, suy tính chuyện chăn gối thì chẳng hợp chút nào.
Bước Qua Băng Xuân - Bán Duyên Tu Đạo
