Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi
Giấc ngủ này của Tô Tinh Nam mơ màng hỗn độn, không biết đã mơ bao nhiêu giấc, hết giấc này đến giấc khác, mọi thứ đều rất chân thật, cô cảm nhận được rõ sự đau lòng.
Như đang ở nhân gian.
Sau khi mơ màng tỉnh dậy, ánh nắng bên ngoài rọi vào khiến cô khẽ híp mắt lại.
Cô chợt hoảng hốt khi nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng trước cửa sổ, ánh sáng xuyên qua thân hình anh tràn vào căn phòng.
Dần dần quen với ánh sáng, Tô Tinh Nam mở mắt, khẽ cử động người.
Người kia rất cảnh giác, nghe thấy động tĩnh liền quay lại, ngồi xuống bên giường cô.
Tô Tinh Nam hơi mỉm cười: "Anh lại tới nữa à."
Lục Phồn Chi cảm thấy mũi cay cay, chuẩn bị cúi người ôm cô.
Tô Tinh Nam duỗi tay ngăn lại: "Anh đừng tới đây."
Lục Phồn Chi sững người, giọng khàn đi: "Em giận anh sao?"
Nước mắt Tô Tinh Nam chảy ra: "Em sợ chạm vào anh thì anh sẽ lại biến mất, giống như những lần trước vậy, rõ ràng em đã nói sẽ quên anh đi, sao anh còn đến đây?"
Nghe cô nói xong, Lục Phồn Chi mặc kệ sự phản kháng của cô, dùng sức ôm cô thật chặt: "Lần này là sự thật, lần này là sự thật."
Tô Tinh Nam khóc dữ dội hơn, tay cô không dám ôm lại anh.
Lục Phồn Chi vén tóc cô lên, hôn nhẹ: "Lần này anh sẽ không rời xa em nữa."
Tô Tinh Nam tựa vào ngực anh, khóc nghẹn ngào, cô run rẩy hỏi: "Thế đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Vì trong chuyện này có liên quan một chút đến bí mật quân sự, anh chỉ có thể nói sơ qua cho em biết thôi, được không?" Lục Phồn Chi một tay ôm cô, một tay giúp cô lau nước mắt.
Tô Tinh Nam gật đầu: "Em hiểu mà."
Bấy lâu nay chẳng phải vẫn luôn như vậy sao, em hiểu.
Hiểu cho mọi thứ, mọi chuyện xảy ra.
Nhưng cũng vì sự hiểu chuyện chết tiệt này, mới có thể làm cho người ta khổ sở như thế.
Thấu hiểu hết mọi nỗi khổ của người khác, đặt mình vào vị trí của đối phương để suy xét sự tình. Cũng vì thế mà xem như những chuyện đối phương làm ra đều rất bình thường, cho dù bản thân tổn thương, cũng chỉ có thể nói ra câu, em hiểu.
Lục Phồn Chi nghe thấy vậy, ngược lại không biết nên giải thích thế nào.
Không biết tại sao, dù anh rất vui khi được gặp lại Tô Tinh Nam, nhưng trong lòng thì lại vô cùng lo lắng.
Bởi vì việc cô bị đưa sang thế giới song song là do dấu hiệu sinh mệnh của cô từng chịu một dao động cực lớn.
Theo anh hiểu chính như vậy.
Tất cả những sự trùng hợp va vào nhau, đúng lúc hoạt động của lỗ đen mặt trời vào hôm đó dao động mạnh, cùng một thời điểm, vì những nghiên cứu của các nhà khoa học, Tô Tinh Nam đã đưa ra một lựa chọn khác cho chính sinh mệnh của mình.
Và còn vì chuỗi vòng tay kia.
Chuỗi vòng mang theo khí tức của Tô Tinh Nam, được Lục Phồn Chi mang theo cùng, trở thành điểm kết nối.
Lục Phồn Chi nói, có lẽ vô số "chúng ta" đều đang sống trong dòng thời không này.
Nhưng A Nam, lần này trở lại bên cạnh em, anh thật sự sẽ không rời đi nữa.
Không biết bao nhiêu đêm, anh đã mơ thấy mình được quay về bên cô.
Tô Tinh Nam nằm trên giường, yên lặng nghe Lục Phồn Chi đỏ hoe mắt nói hết tất cả.
"Ra là vậy."
Lục Phồn Chi vẫn chưa nói hết hoàn toàn, nhìn thấy bộ dạng suy nhược của Tô Tinh Nam, lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Ví dụ như, A Nam, tại sao em lại nghĩ đến việc tự sát?
Trong khoảng thời gian anh không có mặt, rối cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cuối cùng, anh chỉ thở dài một hơi, không hỏi bất cứ một câu.
Ngày tháng còn dài, cuộc đời của chúng ta còn rất lâu.
Hai mắt Tô Tinh Nam phiếm hồng, cô nhẹ giọng nói: "Em ngủ một lát."
"Ngủ đi, anh ở đây với em." Lục Phồn Chi giơ tay vén chăn cho cô, vỗ lưng cô trấn an.
Tô Tinh Nam co mình vào trong chăn, lặng lẽ rơi nước mắt.
Nếu xuất hiện sớm một chút thì tốt quá rồi.
Cô mơ hồ nghĩ về tất cả những chuyện đã xảy ra, như một giấc mộng, thậm chí còn cảm thấy buồn cười.
Bây giờ phải giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao?
Quan trọng là, có thể không?
Tô Tinh Nam hít sâu một hơi nặng nề, mắt khóc đến cay xè.
Khóc rồi khóc, bỗng cảm giác thân thể nặng trĩu.
Lục Phồn Chi ôm lấy cô cách một lớp chăn.
Tô Tinh Nam tuyệt vọng nghĩ, rốt cuộc em phải làm sao mới có thể có được anh giống như trước kia?
Cô vốn tưởng Lục Phồn Chi sẽ nói gì đó, kết quả một lúc lâu sau anh vẫn im lặng, dường như chỉ muốn dùng cái ôm để biểu đạt rằng anh đang ở cạnh cô.
Không biết là do tác dụng của thuốc hay vì điều gì khác, sau khi khóc đến mệt lả, Tô Tinh Nam dần dần chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã tối đen.
Cảm giác nặng trĩu trên chăn cũng biến mất, vậy nên... lại chỉ là một giấc mơ thôi sao?
Tô Tinh Nam ngồi dậy, duỗi tay về phía bàn bên cạnh lấy ly nước, mới vừa cầm lấy, liền thấy một tờ giấy note bị đè phía dưới.
Trên mặt viết: Sau khi thức dậy đừng sợ, nước lạnh rồi thì đi rót lại ly khác. Anh đến phòng làm việc của bác sĩ một chuyến, sẽ trở lại nhanh thôi.
Là chữ viết của Lục Phồn Chi.
Trái tim căng cứng của Tô Tinh Nam cuối cùng cũng thả lỏng được một chút.
Cô cầm ly nước, uống từng ngụm nhỏ.
Lục Phồn Chi vừa bước vào liền nhìn thấy cô đang ngoan ngoãn ngồi ở mép giường uống nước.
"Sao rồi? Tỉnh ngủ có cảm giác thoải mái hơn không?"
Tô Tinh Nam gật đầu, không biết nên mở miệng thế nào, đành tiếp tục im lặng.
"Chúng ta nói chuyện nhé?"
Tô Tinh Nam do dự vài giây.
Lục Phồn Chi thở dài một tiếng: "Nếu em không muốn nói thì thôi."
Tô Tinh Nam lên tiếng: "Anh hỏi đi."
"Anh mới đi gặp bác sĩ tư vấn, anh ta nói trạng thái tinh thần của em không tốt lắm." Lục Phồn Chi lựa lời nói ra.
Tô Tinh n*m c*n bản không định giấu anh: "Anh giúp em hẹn thời gian với bác sĩ đi. Bệnh của em hình như tái lại rồi. Trước đó có uống thuốc nhưng em vẫn không khống chế được."
Giọng của cô run run.
Lục Phồn Chi ôm chặt lấy cô: "Tin anh, mọi thứ sẽ khá lên."
Tô Tinh Nam gắng gượng nở một nụ cười, không trả lời lại.
Câu nói này, cô thật sự đã nghe qua rất nhiều lần.
–
Ánh nắng mùa đông lúc nào cũng mang vẻ ấm áp. Phòng tư vấn tâm lý được bài trí rất ấm áp, tông màu dịu mắt, vài chậu cây khẽ lay động dưới ánh mặt trời.
Bác sĩ nói có chút việc đột xuất, sẽ đến muộn một chút.
Tô Tinh Nam nằm trên chiếc ghế dài màu cam trong phòng, mặc cho ánh nắng bao phủ toàn thân. Cô đoán giọng nói của vị bác sĩ này hẳn sẽ rất ấm áp.
"Xin lỗi, tôi tới muộn." Người còn chưa gặp đã nghe thấy giọng nói, sau đó cửa phòng bị đẩy ra.
Tô Tinh Nam bấm tắt màn hình điện thoại: "Không sao, thời gian vừa khéo, không sớm cũng chẳng muộn."
Đập vào mắt đầu tiên là một đôi giày da mới tinh, bóng loáng. Là bác sĩ, ít nhiều cũng sẽ có thói quen sạch sẽ, cô thầm nghĩ.
Tiếp đến là chiếc áo blouse trắng tinh, gọng kính viền vàng đặt trên sống mũi, mái tóc chải chuốt gọn gàng.
Thật ra, so với tưởng tượng của cô còn trẻ hơn một chút.
Lục Phồn Chi chào hỏi với anh ta, rồi nói: "Hai người trò chuyện đi, tôi ra ngoài đi dạo."
Khoảng thời gian tiếp đó nhường lại cho bọn họ.
Một buổi chiều chậm rãi trôi, mặt trời dần ngả về tây, Tô Tinh Nam từ từ mở lòng, kể cho vị bác sĩ trẻ ấy nghe về quá trình diễn biến tâm lý của mình từ thuở nhỏ đến nay.
Lúc kết thúc, bác sĩ nói với cô: "Cô Tô, dựa vào lời nói của cô cùng với kết quả trắc nghiệm, tôi cảm thấy bệnh tình của cô đã dần biến chuyển tốt hơn, nhưng không thể loại trừ khả năng sẽ tái phát lần nữa. Trong khoảng thời gian này cần phải phối hợp cả thuốc và trị liệu. Tuần sau chúng ta gặp lại vào giờ này nhé, được không?"
Tô Tinh Nam cười, gật đầu: "Cùng anh trò chuyện thật sự rất vui."
Bác sĩ mở cửa tiễn cô ra ngoài, vừa ngẩng đầu đã thấy chàng trai ngồi trên ghế ở hành lang, trong tay ôm một bó hoa tươi. Ánh nắng chiều tà vừa vặn rơi xuống, phủ lên những cánh hoa một lớp màu dịu dàng.
Bác sĩ chợt hiểu ra, người mà Tô Tinh Nam nhắc đi nhắc lại, người đã khiến bệnh tình của cô chuyển biến tốt hơn, chính là anh ấy.
"Hẹn gặp lại bác sĩ." Tô Tinh Nam lịch sự chào tạm biệt, rồi tung tăng chạy đến bên cạnh Lục Phồn Chi.
"Wow. Hoa tặng cho em hả?" Không chờ Lục Phồn Chi trả lời, Tô Tinh Nam đã áp sát vào ngửi.
"Thơm quá đi. Đây chính là hương vị của hạnh phúc."
Lục Phồn Chi sờ đầu cô: "Đi thôi, dẫn em đi ăn một bữa thật ngon."
Tô Tinh Nam cười híp mắt: "Ừm! Em muốn ăn bánh ngọt, còn có lẩu với kem tươi nữa."
"Vậy chắc chắn phải là vị chocolate."
"Chà, nhớ hay ta."
Lục Phồn Chi nựng mặt cô: "Ăn xong chúng ta sẽ đi xem phim nhé?"
"Ý hay đó. Mà xem phim gì vậy?"
"Tuỳ em chọn."
"Không chịu." Tô Tinh Nam quay đầu từ chối ngay.
"Rồi rồi. Để anh chọn."
Bác sĩ đứng đó, nhìn theo bóng lưng họ dần khuất trong ánh hoàng hôn. Rõ ràng chỉ là những câu nói rất đỗi bình thường, vậy mà khi nghe được lại thấy xúc động lạ thường, có lẽ vì sự chân thành trong đó.
Trong thời đại coi trọng vật chất này, cảm xúc của con người đến nhanh rồi đi cũng nhanh. Kẻ chơi đùa tình cảm thì nhan nhản khắp nơi, bề ngoài trông như đang yêu đương ngọt ngào, bình thường, nhưng trên thực tế, sự va chạm của tâm hồn chưa từng tồn tại.
Những người yêu nhau, khi tình cảm vừa chớm nở, luôn nói với nhau về tình yêu của mình, về cả một đời, về thiên trường địa cửu. Nhưng rốt cuộc có thật hay không, chỉ bản thân họ mới biết, hoặc có khi, chính họ cũng đang tự lừa dối mình.
Có lẽ trong lòng họ đều hiểu rõ ràng, chẳng ai thích ai sâu đậm đến thế, huống chi là yêu.
Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi kia, rốt cuộc có mấy ai thật sự làm được?
Bác sĩ thành tâm hy vọng rằng tình cảm của họ là sự chân thành thực sự.
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Story
Chương 50: Những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi
10.0/10 từ 45 lượt.
