Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Chương 43: Tiền đồ như gấm
Đây là một đêm không ngủ.
Tô Tinh Nam hồi tưởng lại toàn bộ mọi chuyện đã xảy ra trước đó.
Cô nhớ tới từng cái ôm, từng chiếc hôn, từng động tác của Lục Phồn Chi, trái tim lập tức co rút đau đớn.
Cô che lại ngực, hít một hơi thật sâu, không thể lại rơi vào cảm giác như vậy.
Rất nguy hiểm.
Tô Tinh Nam rời giường, mở tủ đầu giường ra, chuẩn bị lấy thuốc uống, ngoài ý muốn phát hiện một bức thư đặt ở giữa hộc tủ.
Cô run rẩy vươn tay, lấy lá thư ấy ra rồi mở ra xem.
Là chữ viết của Lục Phồn Chi.
"A Nam, không biết khi nào em sẽ nhìn thấy bức thư này. Lúc em nhìn thấy nó, có lẽ anh đã không còn ở cạnh em. Đừng lén khóc một mình, mỗi tối trước khi ngủ nhớ phải đắp chăn cẩn thận.
Anh không thể chắc được khi nào thì chúng ta sẽ gặp lại, không thể đảm bảo nên anh sẽ không nói ra. Em phải tự chăm sóc bản thân đàng hoàng, tiếp tục sống thật tốt. Em chỉ mới hơn hai mươi thôi, tương lai sau này vô càng sáng lạn, sẽ có cơ hội gặp được rất nhiều người.
Vậy nên, tuyệt đối không được từ bỏ, hứa với anh, được không?
Nếu sau này gặp được một người tốt thì hãy quên anh đi."
Một giọt, hai giọt, nước mắt rơi ướt cả trang giấy.
Tô Tinh Nam cẩn thận lau đi vết nước mắt, sau đó gấp tờ giấy lại, đặt lên trước ngực mình.
Rất lâu sau, cô cất lá thư lại vào ngăn kéo, giơ tay lau khô nước mắt trên mặt, đứng dậy rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua, cuối cùng cũng đến ngày Tô Tinh Nam nhập học.
Cô thuê một căn chung cư gần trường, không để dì Tống đến chăm lo chuyện nhà cửa mỗi ngày, chỉ thỉnh thoảng đến quét dọn.
Từ ngày đó về sau, Tô Tinh Nam không còn trở về ngôi nhà kia nữa.
Cô không thể để bản thân mỗi ngày đều chìm trong đó được.
Sau khai giảng, cuộc sống hằng ngày trở nên bận rộn hẳn.
Tô Tinh Nam dậy rất sớm, tập thể dục buổi sáng một lúc rồi ăn sáng, đi học, chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, sau đó luyện đàn.
Độc vãng độc lai, từ đầu đến cuối luôn chỉ có một mình.
Gió thu dần nổi lên, đến mùa phải mặc áo dài tay và quần dài. Một cơn gió thổi qua làm lá rụng đầy đất, nhân viên vệ sinh đang quét dọn những con đường nhỏ trong khuôn viên trường.
Buổi chiều, Tô Tinh Nam vừa học xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị đứng dậy.
Điện thoại chợt run lên, cô cúi đầu nhìn, là Trần Tân gọi.
"Alo?" Giọng nói vẫn nhàn nhạt như thường.
"Tô Tô, học xong chưa?"
Tô Tinh Nam theo bản năng gật đầu, rồi mới chợt nhớ ra là mình đang nói chuyện qua điện thoại: "Mới vừa hết tiết."
"Tôi chờ cậu ở cổng trường, dẫn cậu đi ăn ngon một bữa."
Tô Tinh Nam có hơi do dự.
Trần Tân hiểu rõ cô: "Đừng từ chối mà. Dẫn cậu đến một quán ngon mà cậu chưa từng tới lần nào."
Tô Tinh Nam khẽ thở dài một tiếng rồi đồng ý.
Sau khi cúp điện thoại, cô lập tức đi ra ngoài cổng trường.
Còn chưa đến cổng, đã nhìn thấy Trần Tân lái chiếc siêu xe cực kỳ phô trương của cậu đỗ trước cổng trường, thu hút không ít ánh nhìn xung quanh.
Tô Tinh Nam nhanh chóng ngồi vào xe, còn chưa thắt dây an toàn, đã lên tiếng: "Đi mau đi mau, tôi không muốn trở thành tiêu điểm của trường vào ngày mai đâu."
Vừa dứt lời, chiếc xe "ầm" một tiếng phóng đi, để lại cả một làn bụi phía sau.
"Cậu hay quá ha, nghĩ sao mà lại chạy chiếc này tới trường đón tôi."
Trần Tân không để ý đến giọng điệu mỉa mai của cô, liếc nhìn cô một cái: "Có phải dạo này cậu không ăn uống đàng hoàng không? Nhìn mặt cậu kìa, trắng bệch như cương thi."
Tô Tinh Nam không đáp lại cậu, dời mắt ra hướng cửa sổ.
Trần Tân cười nhẹ: "Ông đây chở cậu đi ăn ngon."
Chiếc xe hết rẽ trái rồi rẽ phải, chạy vào đường núi.
Đường rất nhỏ, nếu đối diện đột nhiên có một chiếc xe chạy tới, thì phải từ từ nhích qua.
Tô Tinh Nam cũng không hỏi cậu rốt cuộc đi đâu.
Cho đến khi tầm nhìn trở nên thoáng đãng, chiếc xe chạy vào một tiểu viện, trông khá giống phong cách Nhật Bản.
"Món Nhật hả?"
Trần Tân gật đầu, rồi dừng xe lại.
Vừa đi tới cửa, phục vụ khẽ cúi đầu gọi một tiếng: "Chào anh Trần."
Sau đó dẫn họ vào một căn phòng, thay giày ngay trước cửa rồi mới bước vào.
Trần Tân quay đầu nói với phục vụ: "Vẫn là mấy món cũ."
"Vâng, thưa anh." Sau đó liền đóng cửa lại.
Tô Tinh Nam đánh giá xung quanh một lượt, sạch sẽ ngăn nắp, đậm phong cách Nhật. Cô đi đến trước cửa sổ, kéo cửa ra, để gió thổi vào.
Trần Tân nhìn cô như vậy thì liền hiểu, cô rất thích chỗ này.
"Thấy chưa, dẫn cậu đến đây là đúng chỗ rồi."
Tô Tinh Nam gật đầu.
Không lâu sau, từng đĩa sushi tinh xảo được bưng lên, còn có cơm bò phô mai và một phần mì ramen xương heo.
Ngửi thấy mùi thơm, Tô Tinh Nam ngồi xuống bàn, cầm một miếng sushi nhét vào miệng.
"Tôm, phô mai, lươn... Hết phân biệt nổi rồi. Nhưng vị thì thật sự ngon, đáng để lần sau quay lại."
Trần Tân lấy một điếu thuốc ra, kẹp trên tay nhưng không châm lửa, cậu sợ mùi khói quá nặng sẽ phá hư bầu không khí nơi này.
Dường như cậu có điều gì đó muốn nói, lời vừa tới miệng lại lưỡng lự rồi nghẹn xuống. Cậu tiện tay gắp một ít mì cho vào bát, ăn một cách hờ hững.
"Tô Tô, tôi sắp xuất ngoại rồi." Trần Tân ngẩng đầu.
Tô Tinh Nam kinh ngạc nhìn cậu, miếng sushi còn chưa kịp nuốt xuống, cô nhai qua loa vài cái rồi nuốt xuống.
"Sao bất ngờ quá vậy?"
"Chuyện tôi gây ra lần trước đã chọn giận ba mẹ, còn chưa kịp nói nguyên nhân thì hai người họ đã điều tra ra rồi. Nhưng dù sao thì chuyện tôi ra tay đánh người cũng đã làm trái lại lời hứa của tôi với mẹ trước đó."
Trong lòng Tô Tinh Nam có hơi chùng xuống: "Đi đâu?"
"New York." Trần Tân hơi mỉm cười, cầm bình rượu trắng, rót vào ly của cô: "Ơ kìa? Vẻ mặt gì vậy, yên tâm đi. Chờ vài năm nữa thôi, ông đây sẽ nổi danh khắp cả phố Wall, đến lúc đó cậu phải lau mắt mà nhìn đấy."
Tô Tinh Nam nhìn dáng vẻ của cậu thì thấy yên tâm đôi phần, cầm ly cụng với cậu: "Tiền đồ như gấm."
Trần Tân hớp một ngụm nhỏ: "Phòng này để lại cho cậu, tâm trạng không tốt thì cứ đến đây. Muốn đến lúc nào cũng được."
"Chà, hoá ra là của ông chủ Trần, có được ăn miễn phí luôn không?" Tô Tinh Nam nịnh nọt hỏi.
"Đương nhiên rồi, cứ ghi vào sổ của tôi."
Trần Tân dừng một chút, lại nói thêm: "Cậu giúp tôi một chuyện nhé."
"Chăm sóc Đường Đường đúng không?"
Trần Tân hơi giật mình: "Cậu... Sao cậu biết?"
Tô Tinh Nam cười nói: "Tôi còn không hiểu cậu hả, chỉ nhìn sơ qua thôi là biết cậu muốn gì rồi."
Trần Tân vỗ nhẹ lên đầu cô: "Nói chuyện nghiêm túc, tôi nhờ người giới thiệu cô ấy đến đây làm thêm vào cuối tuần, dù sao ở quán bar... Vẫn phức tạp lắm."
Tô Tinh Nam đồng ý: "Được, cậu cứ yên tâm, cô ấy cũng là bạn của tôi mà. Cậu cũng đừng để người ta đợi lâu quá đấy, đến lúc đó cô ấy bỏ theo người khác thì đừng có mà khóc."
Trần Tân gật đầu.
"Đúng rồi, cậu nói cho Đường Đường biết chưa?"
Trần Tân chua xót lắc đầu: "Không có tư cách gì để nói. Huống hồ, đâu thể để con gái người ta đợi tôi lâu như vậy."
Nghe thấy những lời này, Tô Tinh Nam bỗng lặng đi.
Không phải cô cũng đang đợi sao?
Đợi một người dù không có kết quả.
Trần Tân nhìn cô, đôi mắt hơi hơi phiếm hồng: "Tô Tô, đừng hành hạ chính mình nữa, quên anh ấy đi."
Một luồng gió mát từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm mái tóc Tô Tinh Nam trở nên rối tung. Cô cúi đầu, vén tóc ra sau tai, tiện tay lau nhẹ khóe mắt.
"Trần Tân, có những người một khi đã xuất hiện rồi, trong mắt mình sẽ không còn nhìn thấy ai khác nữa."
Tô Tinh Nam nói sang chuyện khác.
"Chừng nào cậu đi?"
"Tối mai lên máy bay."
Tô Tinh Nam gật đầu: "Ừ, thế chiều mai tôi sang nhà cậu ăn cơm, thuận tiện tiễn cậu luôn, cậu nhớ nói với dì một tiếng."
Về sau, cả hai đều uống đến hơi lâng lâng, thậm chí còn cất giọng hát.
Trần Tân gọi tài xế thay, đưa hai người về nhà.
Về đến nơi, Tô Tinh Nam ngã xuống giường liền ngủ.
Uống vừa đúng tửu lượng, nên cô chìm vào giấc ngủ ngay.
Cho đến khi ánh nắng chói chang buổi sáng đánh thức cô.
Cô dụi dụi mắt, đi đến trước cửa sổ kéo rèm ra.
Rồi c** q**n áo, ném vào máy giặt.
Bước vào phòng tắm, bắt đầu gội đầu, tắm rửa.
Mùi rượu tối qua còn vương khắp người, Tô Tinh Nam không dám tắm ngay lúc đó, sợ tắm xong sẽ tỉnh táo, rồi mất ngủ cả đêm.
Theo tính cách trước kia của Tô Tinh Nam, nhất định cô sẽ làm một bữa tiệc tiễn Trần Tân.
Nhưng nhìn trạng thái tinh thần hiện tại của mình, cô không muốn khiến mọi chuyện càng thêm bi thương, nên thôi.
Chỉ có tính cách của Tiêu Sở Sở là chẳng thay đổi chút nào. Vừa nghe tin Trần Tân sắp ra nước ngoài, cô nàng lập tức tổ chức một buổi tiệc tiễn Trần Tân ở CLUB của Lý Diễm.
Cô nàng gọi cho Tô Tinh Nam mấy cuộc, năn nỉ đủ đường, cuối cùng mới kéo được cô tới.
Tô Tinh Nam bất lực, tối đó khoác một chiếc hoodie oversize, vừa khéo che qua mông, bên trong là quần short đen, chân mang đôi bốt da đế xanh.
Cô vuốt tóc ra sau, đội thêm một chiếc mũ lưỡi trai rồi ra khỏi nhà.
Tiêu Sở Sở đứng ở cửa đợi cô, vừa nhìn thấy outfit của cô, không nhịn được mà văng tục: "Đệt. Tới bar chơi mà cậu mặc kiểu này á hả?"
Tô Tinh Nam véo nhẹ chỗ thịt lộ ra ngoài của cô: "Cậu nên chú ý chút đi, thu tới rồi mà còn mặc ít quá vậy."
Vừa bước vào trong, tiếng nhạc đập thẳng vào tai. DJ trên sân khấu dẫn nhịp, đám đông lắc lư theo tiếng nhạc, kẻ hét, người hôn nhau, thân hình uốn lượn mê loạn.
Tiêu Sở Sở kéo tay cô: "Ra nhảy đi, xả stress một chút."
Tô Tinh Nam ghé vào tai cô nàng đáp: "Cậu ra trước đi, lát nữa mình qua."
Đương nhiên cô chỉ nói để dỗ dành cô nàng, nếu không nói vậy, Tiêu Sở Sở nhất định sẽ không buông tha.
Cô tùy tiện tìm một góc ngồi xuống, yên tĩnh đến lạ thường.
Không còn hứng thú uống rượu, cũng chẳng còn tâm trạng nhảy múa.
Dù bộ đồ này trông không giống người tới bar, vẫn có không ít người tiến lại xin thông tin liên lạc.
Lần này Tô Tinh Nam đến cả một chữ cũng không nói, người kia thấy vậy thì xấu hổ, không bắt chuyện được liền rời đi.
Cô cảm thấy bức bối đến cực độ, nhắn cho Trần Tân một tiếng, nói chiều mai sẽ qua tìm cậu, rồi rời khỏi đó.
Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Story
Chương 43: Tiền đồ như gấm
10.0/10 từ 45 lượt.
