Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình


Thời gian lặng lẽ trôi qua, không ai lên tiếng, chỉ có tiếng gõ chữ phát ra từ đầu ngón tay của Trình Đường Âm.


Một lúc lâu sau, cô ấy hít sâu một hơi, đưa điện thoại qua, rồi lãng mắt sang chỗ khác.


Tô Tinh Nam nhìn cô ấy, nói rõ từng một một: "Bọn chị nhất định sẽ bảo vệ sự an toàn của em."


Nói xong mới cầm lấy di động, cùng Tiêu Sở Sở xem qua.


Em tên Trình Đường Âm, sinh năm 2002. Mẹ em đã qua đời ngay lúc sinh qua em vì bị khó sinh. Em và ba sống nương tựa lẫn nhau, vào ngày sinh nhật tròn 10 tuổi của em, ba vì quá thương nhớ mẹ mà sinh ra tâm bệnh. Sau đêm hôm đó, ba cũng đã rời đi theo mẹ.


Em vì quá đau lòng mà không nói được gì trong một thời gian dài, đến khi mọi thứ đã ổn hơn thì lại không thể nói chuyện được nữa.


Từ sau đó, em sống nhờ ở nhà cậu họ, chịu đủ mọi ánh mắt ghét lạnh.


Mãi đến khi thi đại học, cuộc sống mới dễ thở hơn, em cũng không trở về ngôi nhà chẳng khác gì ác mộng ấy thêm lần nào nữa.


Kỳ nghỉ hè sau khi thi đại học, em tìm được một công việc làm thêm tại PANDA CLUB. Lương cao, lại có tiền hoa hồng, làm một tháng gần như đủ trả cho cả năm học phí và phí sinh hoạt hằng ngày của em.


Tối ngày 16 tháng 7, lần đầu tiên em gặp Trần Tân.


Anh ấy và bạn bè cùng ngồi trên dãy sofa da. Em là nhân viên phục vụ mang rượu, bưng một khay cocktail đủ màu sắc.


Lúc đi đến, không biết em đã vấp phải chân ai hay bị ai đụng trúng, suýt té ngã trên mặt đất, nhưng xui thay, toàn bộ ly rượu đều đổ hết.


Một người bạn đi cùng anh ấy, tóc nhuộm vàng, đứng bật dậy, chỉ tay vào mũi em mà chửi mắng thậm tệ, lời lẽ vô cùng khó nghe.


Em không dám trả lời lại, chỉ biết cúi người xin lỗi liên tục.


Ngay khi Tóc Vàng định mở miệng nói gì tiếp thì Trần Tân chợt ngăn lại: "Được rồi, dịu dàng với cô gái nhỏ xíu đi. Rượu này cứ để tôi trả."


Tóc vàng cười cợt: "Công tử Trần đã lên tiếng, tôi sao dám không nghe."


Trần Tân đi đến trước mặt em, hơi cúi đầu, giọng nói chậm rãi: "Xin lỗi em gái nhé. Thằng bạn này của tôi não để trồng cây, ăn nói cũng không biết tích đức, em thông cảm. Phiền em, lại mang đến đây một phần rượu như lúc nãy."


Em không dám ngẩng đầu nhìn anh ấy, chỉ vội vàng gật đầu, rồi quay trở lại quầy bar.


Cũng từ sau khoảnh khắc ấy, gần như ngày nào em cũng ngóng đợi Trần Tân đến đây.


Từ đầu quán đến cuối quán, tìm khắp nơi mà chẳng thấy bóng dáng anh ấy đâu.



Đó là một trong số rất ít sự ấm áp mà em từng nhận được.


Đến tận tối ngày 15 tháng 8, em mới gặp lại anh ấy lần nữa.


Hôm ấy, Trần Tân tới một mình, anh ấy ngồi ghế tại quầy bar uống rượu, vẻ mặt hiện rõ sự chán nản không vui.


Em cố gom hết dũng khí, gõ một đoạn văn trên điện thoại, đọc đi đọc lại, rồi chỉnh sửa vài lần, sau đó đi đến trước mặt anh ấy, đưa điện thoại cho anh ấy xem.


Đầu tiên, Trần Tân ngước mắt nhìn em, không đả động gì, có lẽ anh ấy cảm thấy hành động của em quá l* m*ng, khó hiểu nhìn vào điện thoại của em.


Anh ấy có hơi bất ngờ: "Là em à. Có việc gì sao?"


Em vẫn cứ giữ nguyên động tác giơ điện thoại ra.


Trần Tân nhận lấy, đọc đoạn văn trên màn hình: Cảm ơn anh lần trước đã giải vây giúp tôi. Tôi bị câm, không nói chuyện được, chỉ có thể giao tiếp bằng cách này. Nếu anh đồng ý, cho phép tôi mời anh một ly rượu nhé?


Sau khi đọc xong, anh ấy cười đáp: "À, là một cô bé câm."


Đó là lần đầu tiên em nghe thấy có người gọi mình như vậy, cách gọi không mang theo chút ác ý. Giống như trong mắt anh ấy, em cũng chỉ là một người bình thường như bao người.


Anh ấy chậm rãi nói: "Uống với tôi một ly đi."


E do dự một chút, rồi lắc đầu.


"Sao thế? Không phải muốn cảm ơn à? Em không cần mời rượu, uống với tôi một ly là được rồi, chuyện nhỏ vậy cũng không chịu hả?"


Em lấy lại điện thoại để trả lời anh ấy: Hiện giờ đang trong thời gian làm việc, tôi không thể uống rượu với anh được, nhưng cũng gần tới giờ tan ca rồi. Anh có thể đợi một lát không? Lát nữa tôi sẽ uống với anh.


Trần Tân cười cười, gật đầu.


Tối hôm đó bọn em không nói chuyện gì nhiều, chỉ đơn giản là ngồi uống rượu. Trần Tân không cho em từ chối, đưa em về tận nhà.


Anh ấy nói, con gái ở ngoài một mình vào đêm khuya sẽ không an toàn.


Sau khi nghe thấy câu này, nước mắt em gần như trào ra.


Từ hôm đó trở đi, cách vài ngày anh ấy sẽ đến quán bar một lần, đợi em tan ca, uống rượu cùng anh ấy. Thỉnh thoảng cũng sẽ tâm sự đôi ba câu, nhưng phần lớn đều là anh ấy nói chuyện một mình. Sau khi uống xong, anh ấy sẽ lại như cũ chở em về nhà.


Có lẽ vì em không thể nói chuyện, nên anh ấy mới muốn tìm em uống rượu cùng.


Mấy ngày gần đây, tối nào anh ấy cũng đến CLUB. Em không kiềm chế được, ngày nào cũng tới tìm.



Tối hôm qua, trước khi anh ấy đến, em đang bưng rượu cho một vị khách, hắn ta đã nhân cơ hội đó mà sờ mông em.


Em tức đến mức máu dồn hết lên đầu, nhưng vì công việc, chỉ có thể đặt mạnh ly rượu xuống bàn rồi lập tức rời đi.


Lúc em xoay người đi, còn nghe thấy những câu từ cực kỳ dơ bẩn, kinh tởm phát ra từ miệng bọn họ.


Sau đó em đi vào nhà vệ sinh. Vừa bước ra thì gặp lại chính người đàn ông đó. Hắn ta đi về phía em, vẻ mặt cực kỳ d*m đ*ng, ép em vào góc tường.


Em muốn bỏ chạy, nhưng hắn tát em một cái, làm em ngã xuống đất, rồi siết chặt cổ tay em khiến em không thể cử động. Em không còn cách nào khác, chỉ có thể giơ chân đá hắn, nhưng sức lực giữa nam nữ chênh lệch quá lớn, hắn nhanh chóng khống chế cả hai chân em.


Tay hắn s* s**ng khắp người em, đầu lưỡi thì l**m m*t trên cổ.


Mùi rượu nồng nặc khiến em cảm thấy buồn nôn.


Em cố hết sức để hét lên nhưng lại không thể phát ra tiếng.


Nhân lúc hắn mất cảnh giác, em cắn một cái thật mạnh vào tay hắn.


Hắn đau đến buông lỏng lực, nhưng tay còn lại lại bóp chặt cổ em: "Gan to thật, còn dám cắn tao. Lát nữa tao g**t ch*t mày."


Em tuyệt vọng cùng cực. Đúng lúc này, tiếng chuông báo động vang lên.


Sau khi hắn nghe thấy thì lập tức đứng dậy, nhìn chằm chằm vào em bằng cặp mắt dữ tợn: "Lần này tha cho mày."


Một lát sau, Lily đi tới, đấy là một người chị đồng nghiệp của em ở quán bar, đã làm việc ở quán khá lâu. Khi này em mới biết được, chính chị ấy là người đã cố tình mở chuông báo động để cứu em.


Chị ấy đỡ em đứng dậy, không đành lòng nói với em: "Xin nghỉ phép về nghỉ ngơi đi. Nếu... em còn muốn giữ công việc này, chị khuyên em đừng báo cảnh sát. Người đó tên là Hàn Dương, sau này được thì cứ tránh hắn càng xa càng tốt."


Nói xong chị Lily liền tiếp tục đi làm việc.


Em lau khô nước mắt, gọi điện giám đốc để xin nghỉ phép, chuẩn bị về nhà.


Mới vừa đi đến hành lang, thì chạm mặt Trần Tân, em cúi đầu, trong lòng thầm nhủ, hy vọng anh ấy sẽ không bắt gặp dáng vẻ chật vật này của mình.


Tuy nhiên, anh ấy vẫn nhìn thấy em: "Hoá ra em ở đây, tôi tìm em cả buổi trời."


Nước mắt với mới kìm được, nhưng khi nghe câu nói ấy, em không thể chịu nổi nữa, từng giọt từng giọt rơi xuống.


Lúc này Trần Tân mới nhận ra quần áo tôi xộc xệch. Anh ấy nâng cằm em lên, buộc em phải ngẩng đầu, rồi nhìn thấy vết bầm trên cổ em.


Anh ấy cầm tay em lên, nhìn chằm chằm vào cổ tay.



Trần Tân hẳn hiểu được vừa xảy ra chuyện gì.


Anh ấy sờ đầu em, rồi nói: "Em đi ra bãi đỗ xe, tìm chiếc xe tôi chở em về mấy lần trước, chú Lý sẽ đưa em về. Trở về ngủ một giấc thật ngon đi nhé, đừng sợ."


Đó chính là toàn bộ nguyên nhân và kết quả của mọi chuyện. Nếu mọi người cần em làm gì, em đều sẵn sàng.


Đây là một câu chuyện rất dài.


Sau khi Tô Tinh Nam và Tiêu Sở Sở đọc xong, cả hai đều không kìm được nước mắt.


Khóc cho sự bất công mà cô gái ấy gặp phải, mà biết bao cô gái trên đời phải chịu đựng.


Khóc cho việc dù bị áp bức bởi quyền lực của phái nam trong xã hội phụ hệ, cô gái ấy vẫn cố gắng sống tiếp.


Giữa từng dòng chữ đều có thể thấy được sự e thẹn của một thiếu nữ, cùng với sự vui mừng và hoảng loạn khi nhìn thấy người mình thích.


Trái tim nóng bỏng ấy bị phơi bày trước thiên hạ.


Cùng với những sự việc bẩn thỉu, xấu xa kia.


Cô ấy đã phải mang theo bao nhiêu dũng khí mới có thể bước ra khỏi chuyện đêm qua, không tự khinh thường chính bản thân mình.


Tô Tinh Nam đi đến trước mặt cô ấy, ôm cô ấy vào lòng.


Dù không nói với nhau một câu gì, nhưng ba cô gái đều cảm nhận được sự động viên và ủng hộ từ đối phương.


Trình Đường Âm lại gõ thêm một dòng chữ trên điện thoại: Giờ hai cô chở tôi đến bệnh viện kiểm tra để lấy kết quả giám định thương tích đi, sau đó chúng ta viết thư hoà giải, rồi đi tìm Hàn Dương.


Trên đường đi đến bệnh viện, Tô Tinh Nam luôn nắm tay cô ấy: "Bọn chị sẽ không để Hàn Dương làm tổn thương em thêm lần nào nữa."


Trình Đường Âm cảm kích cầm ngược lại tay cô.


Cảm ơn mọi người.


Tiêu Sở Sở tức giận nói: "Loại chó má như Hàn Dương thì nên bị thiến mẹ đi. Sau này em đi làm lại, có thể sẽ có những lời đàm tiếu kiểu như con gái đi làm ở quán bar là thấp kém, những lời đó em đừng để trong lòng, cũng đừng nghi ngờ bản thân mình. Mỗi công việc miễn là do chính tay mình tự kiếm ra thì đều bình đẳng, không có phân biệt cao thấp sang hèn."


Trình Đường Âm lại lấy điện thoại ra gõ chữ: Em hiểu. Trước đây em cũng từng phải chịu không ít lời gièm pha rồi, mấy thứ này không đánh gục em được đâu. Tuy là có sợ hãi, vì trong hoàn cảnh lúc đó em hoàn toàn không có khả năng tự bảo vệ bản thân, nhưng em sẽ không từ bỏ chính mình


Tô Tinh Nam nhìn cô ấy, vành mắt hơi ướt, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.


Trình Đường Âm tựa như một đóa hoa dại, vượt qua mọi bão táp mưa sa, dù bị giẫm đạp dưới bùn đất vẫn có thể sinh sôi nở rộ.



Bọn họ tra được địa chỉ nhà Hàn Dương, chuẩn bị đi sang đó.


Lý Diễm bảo người chuyển đoạn video theo dõi kia vào USB rồi đem đến bệnh viện. Cậu ta liên lạc với một người bạn ở bệnh viện, rất nhanh sau đó đã có được báo cáo giám định thương tích.


Cả nhóm dừng xe trước cổng tiểu khu, vì là xe lạ nên không được phép vào, bảo vệ bước đến hỏi: "Mấy cô cậu đến tìm ai hả?"


Lục Phồn Chi gật đầu, đưa cho anh ta một gói thuốc lá: "Chúng tôi tìm Hàn Dương, phiền anh mở cổng giúp."


Bảo vệ vui vẻ nhận lấy: "Chờ một lát, để tôi gọi điện cái đã."


Hàn Dương sau khi nghe máy liền hỏi: "Là ai thế?"


Tô Tinh Nam ra hiệu cho bảo vệ đưa điện thoại cho mình. Cô cầm máy, dịu giọng nói: "Hàn Dương, chào anh. Chúng ta mới gặp nhau rạng sáng nay, anh còn nhớ chứ. Tôi muốn đến để xin lỗi anh, phiền anh nói bảo vệ cho chúng tôi vào."


Hàn Dương ở đầu dây bên kia vô cùng đắc ý: "Vậy được, cho họ vào đi."


Sau khi tắt máy, bảo vệ nói với bọn họ: "Mọi người chạy xe vào đi, chạy thêm một khúc nữa là tới. Nếu không nói chuyện lâu thì có thể đậu xe trước cửa biệt thự."


Bọn họ đứng ngoài cửa nhà Hàn Dương.


Tô Tinh Nam nói với Trình Đường Âm: "Nếu cô không muốn gặp hắn thì có thể ngồi đợi bọn tôi trên xe."


Trình Đường Âm kiên định lắc đầu. Ý bảo chính mình có thể đối mặt, sẽ không sợ nữa.


Tay cô ấy đặt lên tay nắm cửa, hít sâu một hơi, rồi nhấn chuông "ding dong."


Rất lâu sau mới thấy một người phụ nữ ra mở cửa.


Vừa bước vào trong, lập tức nhìn thấy Hàn Dương đang nằm thảnh thơi trên sofa, đôi chân bắt chéo, cầm điện thoại lướt xem video.


Mẹ hắn đang cầm dao gọt táo cho con trai.


Hàn Dương quay đầu, liền nhìn thấy cả nhóm đang đứng ngay cửa. Lúc nhìn đến Trình Đường Âm thì lập tức biến sắc.


Nhìn mẹ hắn thì ắt hẳn là không biết gì, vui vẻ mời họ ngồi xuống: "Mấy đứa là bạn của Dương Dương à? Ngồi xuống đi, để dì lấy trái cây cho."


Nếu bà ấy biết được những chuyện ghê tởm mà con trai mình đã làm, không biết còn có thể tươi cười nữa được không.


Tô Tinh Nam lên tiếng trước: "Dì ơi, không cần đâu ạ. Bọn con tìm cậu ấy có chút việc thôi."


Cô nhìn về phía Hàn Dương, không nói chuyện.


Hàn Dương mở miệng nói: "Mẹ, mẹ lên lầu trước đi, bọn con nói chuyện chút."


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 38: Em sẽ không từ bỏ chính mình
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...