Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 29: Đại công chúa của anh


Lục Phồn Chi đứng ở cửa nhìn vào trong.


Tô Viễn Thịnh vẫn không ngại phiền mà bắt chuyện với Tô Tinh Nam.


Tô Tinh Nam thì cứ giữ nguyên sự im lặng.


Cả người cô đều đang kháng cự việc giao tiếp với thế giới bên ngoài.


Lục Phồn Chi đi vào: "Chú, trước cứ để em ấy nghỉ ngơi một lát đi ạ."


"Ừ được được." Tô Viễn Thịnh chỉ cho rằng con gái quá mệt chứ không nghĩ gì xa thêm.


Lục Phồn Chi tự nhiên bước đến, tiếp tục dùng tăm bông thấm nước rồi bôi lên môi Tô Tinh Nam.


"Uống nước không?" Anh hỏi.


Tô Tinh Nam không đáp lại.


Anh liền bưng ly nước lên, thả một cái ống hút vào, rồi đưa đến bên miệng Tô Tinh Nam.


Cô không từ chối, khẽ hé miệng uống nước.


"Ăn một chút gì nhé? Em có thấy đói bụng không?"


"Không ấy ăn cháo đi." Lục Phồn Chi vừa nói vừa tự quyết định.


Sau đó, anh đỡ Tô Tinh Nam dậy, để cô nửa nằm trên giường, từng thìa nhỏ đút cháo cho cô.


Khi Trần Tân đến nơi, cảnh tượng cậu nhìn thấy đó là—


Lục Phồn Chi ngồi bên giường bệnh, Tô Tinh Nam vẫn nằm trên giường, còn Tô Viễn Thịnh thì đi đi lại lại trong phòng.


Làm Trần Tân cũng thấy căng thẳng theo.


Cậu chào một tiếng, rồi đi đến cạnh Lục Phồn Chi hỏi: "Cậu ấy vẫn không chịu nói gì hả?"


Lục Phồn Chi lắc đầu.


Trần Tân khẽ thở dài một hơi, nói: "Để em nói chuyện với cậu ấy thử xem."


Lục Phồn Chi gật đầu, rồi đi đến nói với Tô Viễn Thịnh: "Chú. Chúng ta ra ngoài một lát đi."


Tô Viễn Thịnh nhìn Trần Tân vài giây thì hiểu ra, cùng Lục Phồn Chi đi ra ngoài.


Trần Tân tự nhiên cầm quả lê lên cắn một miếng, vừa ăn vừa nói: "Nằm lâu vậy không sợ phế luôn hai chân à, tới đó rồi sao lái xe được nữa?"


Tô Tinh Nam nằm đó chớp mắt, không để ý đến cậu.



"Tôi biết cậu không muốn nói chuyện. Nhưng cũng đừng hành hạ chính mình được không?"


Một giọt nước mắt chậm rãi trượt ra từ khóe mắt Tô Tinh Nam.


Trần Tân lại nói: "Tôi gọi bác sĩ Trần đến đây nhé?"


Bác sĩ Trần là người tư vấn tâm lý cho Tô Tinh Nam, cô thường xuyên đến gặp ông ấy. Có điều, từ khi Lục Phồn Chi xuất hiện thì cô chưa từng quay lại lần nào.


Tô Tinh Nam giật mình, rồi chậm rãi gật đầu.


Rất lâu sau, cô mới cất tiếng, giọng khàn đặc, hoàn toàn không giống giọng nói thường ngày: "Tôi... không phải là muốn chết. Chỉ là... tôi không biết phải làm sao nữa, tôi không kiểm soát được."


Giọng của Tô Tinh Nam run run, cả người cũng run rẩy nhè nhẹ, cô nằm trên giường bệnh, mất hết hi vọng với tất cả mọi thứ.


"Tôi biết, tôi biết mà." Trần Tân đau lòng, không dám quay sang nhìn cô: "Cậu nghe anh Lục giải thích vài câu đi. Sự việc có lẽ không như cậu nghĩ đâu."


Tô Tinh Nam nói, tôi vẫn rất sợ phải nghe thấy sự thật.


Trần Tân đứng dậy, nhẹ nhàng xoa lên lớp băng trên trán cô: "Vậy thì trước tiên ngồi dậy soi gương đi đã, xem thử trán có để lại sẹo không rồi hãy sợ tiếp."


Tô Tinh Nam tủi thân mím môi, mũi đỏ bừng, nước mắt lưng tròng: "Tôi không muốn xấu đi đâu..."


"Vậy thì mau mà khoẻ lại." Trần Tân nói: "Tôi đi liên lạc với bác sĩ Trần đây."


Ngồi ở băng ghế trong vườn hoa của bệnh viện, Lục Phồn Chi không tiết lộ về tình trạng của Tô Tinh Nam cho Tô Viễn Thịnh biết, anh sợ đến lúc đó mọi chuyện sẽ càng mất kiểm soát hơn.


Nên để Tô Tinh Nam tự mình nói ra sẽ tốt hơn.


Buổi chiều, khi mặt trời chói chang nhất, vị trí phòng bệnh rất tốt, không bị ánh nắng chiếu thẳng vào.


Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng điều hoà đều đều.


Tô Tinh Nam còn đang ngủ, cả người cuộn tròn lại một cục, là tư thế ngủ của người vô cùng không có cảm giác an toàn.


Từ sau khi tỉnh lại, cô đặc biệt thích ngủ. Mũi vẫn ửng hồng, vừa nhìn liền biết cô đã khóc rất lâu.


Trần Tân dẫn theo Trần Du Khả đến.


Lục Phồn Chi ra hiệu cho cậu nói nhỏ lại.


Trần Tân im lặng ra dấu OK.


c** nh* giọng giới thiệu: "Đây là bác sĩ Trần."


Trần Du Khả ngoài bốn mươi tuổi, đã là một chuyên gia tư vấn tâm lý, rất có tiếng ở Bắc Kinh .


Lục Phồn Chi vươn tay: "Chào bác sĩ Trần."


Trần Du Khả bắt tay anh, rồi đi thẳng vào vấn đề: "Tình trạng hiện tại của cô ấy thế nào?"



"Bề ngoài thì khá ổn định, nhưng vẫn từ chối nói chuyện."


Trần Du Khả gật đầu: "Bên ngoài ổn định không đồng nghĩa với bên trong cũng ổn. Vẫn cần theo dõi sát sao, đề phòng cô ấy có hành vi quá khích."


Trần Tân hỏi: "Cậu ấy ngủ bao lâu rồi?"


Lục Phồn Chi đang định trả lời thì thấy Tô Tinh Nam mở hai mắt.


Thấy vậy, Trần Du Khả nói: "Hai người ra ngoài trước đi, để tôi nói chuyện riêng với cô ấy một lát."


Trần Du Khả bước tới bên cửa sổ, mở cửa, kéo rèm ra cho không khí ùa vào.


"Cô bé nhìn xem, ánh nắng ngoài kia đẹp biết bao."


Tô Tinh Nam lại không kìm được nước mắt: "Vâng. đẹp đến mức con không dám chạm vào."


Trong mắt cô chỉ còn lại hoang tàn, cỏ dại mọc um tùm.


Những tòa nhà cao tầng bên ngoài giống như quái vật. Tô Tinh Nam buộc phải nằm trên giường bệnh, bởi cô sợ rằng chỉ cần bước ra ngoài, mình sẽ không có đủ sức để đối đầu với chúng.


Trần Du Khả đi tới bên giường: "Có muốn ngồi dậy không? Thử chạm vào hơi ấm của ánh nắng xem sao. Biết đâu nó lại không đáng sợ như cháu tưởng đâu."


Tô Tinh Nam do dự một lúc, rồi từ từ đứng khỏi giường bệnh, đi đến bên cạnh cửa sổ.


Cô vươn hai tay ra, để ánh nắng chiếu vào lòng bàn tay, rồi khẽ nói: "Bác sĩ Trần, hình như con không còn vui nổi nữa. Trước đây, chỉ cần phơi nắng thôi cũng đủ khiến con vui rất lâu."


Trần Du Khả dịu dàng hỏi: "Người vừa nãy đứng cạnh Trần Tân, là bạn trai của con phải không?"


Tô Tinh Nam gật đầu: "Con hình như đã làm tổn thương anh ấy. Nhưng đồng thời... anh ấy cũng làm con tổn thương."


Trần Du Khả thầm than trong lòng. Một cô gái tốt bụng đến mức ngay cả khi muốn tự sát, cũng chỉ nghĩ rằng mình đã làm tổn thương người khác.


"Có vẻ như con đã tha thứ cho cậu ấy."


Tô Tinh Nam hơi mặt đỏ: "Con muốn đợi anh ấy chính thức nói xin lỗi rồi mới quyết định có tha thứ hay không."


Trần Du bật cười, thật đáng yêu.


Tâm trạng Tô Tinh Nam dường như lại chùng xuống: "Mẹ con... Hình như đã sinh thêm một đứa con nữa."


Trần Du Khả kiên nhẫn đợi cô nói hết.


"Giọng nói của đứa nhỏ rất dễ thương, nhưng con lại không thích nổi, mẹ con cũng đối xử với nó rất dịu dàng." Giọng Tô Tinh Nam nghẹn lại.


"Lúc mẹ hẹn con ăn cơm, con đã có ý định sẽ tha thứ cho việc bà ấy chưa từng liên lạc với con suốt sáu năm qua. Bác sĩ Trần, con như vậy có phải là vô dụng quá không?"


Trần Du Khả lắc đầu: " Là vì con quá mềm lòng, quá lương thiện."


Tô Tinh Nam lẩm bẩm nói: "Nhưng vào khoảnh khắc con nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mẹ với con trai của bà ấy... Con mới nhận ra, con mãi chỉ là một người không quan trọng, có cũng được, không có cũng chẳng sao."



Mãi mãi là người bị bỏ rơi.


Mãi mãi là người không ai cần đến.


Trần Du Khả trò chuyện với Tô Tinh Nam rất lâu, cho đến khi mặt trời gần khuất núi.


Bác gần như đã hiểu rõ nút thắt trong lòng cô, cũng như căn nguyên của bệnh tình.


Trong đầu bác thoáng hiện lên một câu hỏi: Người đàn ông kia... liệu có thể chấp nhận không? Liệu cậu ta có đủ sức gánh vác cả cuộc đời của một người khác không?


Tô Tinh Nam cắt ngang suy nghĩ của bác: "Bác sĩ Trần, sau khi trò chuyện với chú xong, trong lòng con dường như đã thoải mái hơn một chút."


"Chúng ta vẫn tiếp tục theo phương pháp cũ nhé. Trước tiên dùng thuốc để kiểm soát, sau đó tiến hành trị liệu tâm lý định kỳ."


Tô Tinh Nam gật đầu: "Bác sĩ Trần, chú nói xem... những người như con có xứng đáng có một cuộc sống bình thường không?"


Những cảm xúc thất thường cứ lặp đi lặp lại ấy, những thứ như ác quỷ kia, lúc nào cũng có thể xuất hiện bất ngờ.


Những người như họ... liệu có thể chiến thắng chúng được không?


Trần Du Khả dịu dàng gật đầu: "Cô gái nhỏ, con sẽ ổn lại thôi."


Ông ấy lấy điện thoại ra: "Bác sẽ gọi điện cho Trần Tân, kêu mấy người họ đi vào."


Tô Tinh Nam giơ tay ngăn ông ấy lại: "Con... Muốn ở một mình một lát."


Trần Du Khả mỉm cười nhìn cô: "Chú nghĩ hiện tại con vẫn nên có người ở cạnh sẽ tốt hơn."


Chưa đầy một phút sau, Lục Phồn Chi và mọi người từ bên ngoài bước vào.


Trần Du Khả ngạc nhiên hỏi: "Nhanh vậy sao?"


"Đợi ở hành lang bên ngoài." Lục Phồn Chi trả lời.


Trần Du Khả hiểu ra, lại nói: "Tôi đi lấy thuốc đến đây."


Lục Phồn Chi đi ra ngoài cùng ông ấy, vừa đóng cửa lại, anh liền bắt đầu hỏi về tình trạng của Tô Tinh Nam.


Trần Du Khả nhìn chàng trai trước mặt, kiên nhẫn chờ đợi thì anh có, nhưng liệu anh có thể giữ được sự kiên nhẫn ấy lâu dài hay không?


Trần Du Khả đã từng gặp qua rất nhiều người nhà của bệnh nhân bị trầm cảm, lúc mới bắt đầu ai cũng đều kiên nhẫn, nhưng cảm xúc của người bệnh luôn không ổn định, dần dà theo thời gian, họ đều bị đưa vào ở trong bệnh viện. Số lần người nhà đến thăm cũng ngày càng thưa đi.


Ở bên cạnh người trầm cảm, cần có nội tâm cực kỳ mạnh mẽ và khả năng chịu đựng thật lớn. Nếu không, chính bản thân cũng sẽ bị những cảm xúc ấy nhấn chìm.


Trần Du Khả nói: "Hiện tại thì tình hình đã ổn định hơn một chút. Nhưng xét đến hành vi tự sát trước đó, vẫn cần phải luôn có người túc trực bên cạnh. Thực ra so với trước đây, trạng thái của cô bé đã tốt hơn rất nhiều. Sự việc lần này xảy ra cũng quá đột ngột, ngoài dự liệu."


"Vậy nguyên nhân căn bệnh thì sao? Lý do mỗi lần em ấy..." Lục Phồn Chi vừa hỏi là đi thẳng vào trọng tâm.


Trần Du Khả không dám chắc hoàn toàn, cũng không nói ra suy đoán của mình. Ông ấy sợ chàng trai trước mặt không chịu nổi: "Hãy ở bên cô ấy nhiều hơn rồi từ từ quan sát đi."



Lục Phồn Chi nói cảm ơn ông ấy, rồi quay trở vào phòng bệnh.


Trần Tân đang gọt trái cây, nhìn thấy anh vào liền nói: "Đúng lúc anh quay lại, giờ em phải đi ra ngoài xử lý chút việc, xong xuôi em sẽ mua cơm đến cho mọi người."


Cậu tìm cớ rồi chuồn đi.


Lục Phồn Chi bước đến ngồi xuống cạnh mép giường, cầm quả táo bị Trần Tân gọt nham nhở, tiếp tục gọt lại.


Không lâu sau, anh đã cứu được quả táo, cắt thành từng miếng vừa ăn rồi cho vào bát thủy tinh trong suốt, đưa cho Tô Tinh Nam: "Đại công chúa của anh, bây giờ có tâm trạng nghe kẻ hèn này giải thích chưa?"


"Đút em ăn đi, rồi em miễn cưỡng nghe anh giải thích vài câu."


Thât ra khi Tô Tinh Nam nói ra những lời này, cơn giận của cô đã nguôi đi quá nửa.


Lục Phồn Chi rút một tờ khăn giấy lau tay, rồi chậm rãi nói: "Lúc đầu, đúng là ngày nào anh cũng nghĩ đến việc tìm cách để rời khỏi thế giới này."


Nghe đến đây, Tô Tinh Nam lập tức muốn chui cả người vào chăn.


Lục Phồn Chi bắt lấy tay cô, không cho cô nhúc nhích: "Nghe anh nói xong nào."


Tô Tinh Nam không lay chuyển được anh, chỉ đành quay mặt sang một bên.


Anh lại giải thích tiếp: "Ở thế giới bên kia, anh vẫn còn nhiệm vụ chưa hoàn thành. Người nhà, bạn bè chắc đều đang đợi anh trở về. Thế nên đây chính là lý do anh không thể không trở về một chuyến."


Lục Phồn Chi nhận ra Tô Tinh Nam không còn phản kháng nhiều nữa, anh chuyển từ nắm tay sang đan chặt mười ngón tay với cô.


"Dần dần, anh nhận ra mình thật sự yêu em. Lần đầu tiên anh không biết phải làm sao cho đúng, không muốn làm em thất vọng, cũng không muốn tình cảm anh dành cho em trở thành vô nghĩa. Nhưng điều anh lo lắng nhất là, nếu anh mãi không tìm được điểm kích hoạt đó, thì chúng ta sẽ phải sống mãi trong trạng thái như thế này."


Lục Phồn Chi dùng tăm xiên một miếng táo, đút cho Tô Tinh Nam rồi tiếp tục nói: "Vì vậy anh vẫn luôn tìm kiếm điểm kích hoạt đó. Đã có thể đến đây thì nhất định cũng có thể quay về. Chỉ cần tìm được điểm ấy, có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ phải sợ sẽ chia xa nhau nữa."


Không biết từ lúc nào, nước mắt đã đầy ắp trong hốc mắt Tô Tinh Nam.


"Em... Xin lỗi." Cô khóc đến run rẩy cả người: "Em... Đã trách oan anh rồi. Em thật sự sợ anh sẽ rời bỏ em."


Lục Phồn Chi ôm cô, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành: "Nhóc mít ướt, đừng khóc nữa. Em không cần phải xin lỗi, người nên xin lỗi là anh mới đúng, là do anh không nói chuyện rõ ràng với em."


Tô Tinh Nam nằm trong lòng anh khóc đến mức thở không ra hơi.


Lục Phồn Chi rút khăn giấy muốn lau mặt cô.


Tô Tinh Nam tỏ vẻ chống cự: "Em muốn lau trên người anh cơ."


Lục Phồn Chi bật cười: "Được. Vậy em đừng khóc nữa."


Một lát sau, anh lại nói tiếp: "Nhưng lần sau em đừng làm những chuyện khiến người khác lo lắng như vậy nữa được không? Lo lắng là một chuyện, em nhìn xem, em đã làm bản thân mình bị thương nhiều thế nào rồi."


Tô Tinh Nam chần chờ gật đầu.


Lục Phồn Chi hôn lên trán cô: "Còn đau không?"


Nước mắt của Tô Tinh Nam lưng tròng, ngẩng đầu nhìn anh: "Đau, đau muốn chết."


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 29: Đại công chúa của anh
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...