Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng


Sau khi lái xe ra khỏi khu nhà, Tô Tinh Nam cắn chặt môi, hai tay nắm chặt vô lăng như đang bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.


Chiếc điện thoại đặt ở ghế phụ gần như không ngừng reo.


Đến lúc dừng đèn đỏ, chuông di động lại bắt đầu reo.


Tô Tinh Nam cầm điện thoại lên, lúc chuẩn bị ấn tắt thì nhìn thấy một dãy số đã lâu không xuất hiện, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.


Lâu như gần một thế kỷ trôi qua, cô mới chậm rãi bấm nhận máy.


"Tinh Tinh, có đang bận không?"


Giọng nói vẫn dịu dàng như xưa.


Những giọt nước mắt to trào ra từ khóe mắt, cô gần như không thể thốt nên lời.


Cảm giác như thể có một thứ gì đó bóp chặt cổ họng cô.


Đèn xanh bật sáng, chiếc xe phía sau liên tục bấm còi thúc giục.


Đầu dây bên kia nghe thấy nên hỏi: "Đang lái xe à? Con chạy chậm thôi, nhớ chú ý an toàn, lát nữa mẹ gọi lại nha?"


Tô Tinh Nam vẫn không nói gì, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, cô mạnh tay bấm cúp máy.


Cô đập mạnh vào vô lăng, tiếng còi vang lên chói tai, chiếc xe lao đi vun vút.


Tô Tinh Nam lái xe đến một cây cầu cổ ở ngoại ô, lúc ấy trời đã ngả về hoàng hôn.


Cô ngồi trên lan can cầu, nhìn về thượng nguồn con sông, đôi chân lơ lửng giữa không trung, ánh chiều tà rọi lên mái tóc.


Không lâu sau, chuông điện thoại lại vang lên lần nữa.


Vẫn là dãy số vừa quen thuộc lại vừa xa lạ đó.


Cô không nghe máy, đối phương thì cứ bám riết không tha mà gọi đến.


Cuối cùng, cô thở dài một hơi, ấn chấp nhận.


"Tinh Tinh, sao mãi mà không nghe máy?"


Tô Tinh Nam không nhớ nổi đã có bao nhiêu đêm mình từng chờ đợi một cuộc gọi như thế này.


Giờ đây khi thật sự nhận được, thì đã quá lâu rồi, lâu đến mức cô gần như quên mất sự tồn tại của người ấy.


"Mẹ mới từ nước ngoài trở về gần đây, dự định sẽ định cư trong trước. Mọi thứ đã sắp xếp ổn thoả hết rồi, muốn hẹn gặp con một chút, khi nào thì con rảnh?" Giọng của người trong điện thoại người mang theo sự lấy lòng.


Tô Tinh Nam im lặng, không muốn đáp lại.


"Tinh Tinh? Con đang giận hả?"


"Mẹ nghĩ nhiều rồi, con không có giận. Con nào có tư cách để tức giận chứ?"


Tô Tinh Nam tự giễu trong lòng.



Bên kia lại dè dặt cất tiếng: "Con xem tối ngày mai có rảnh không, mẹ muốn ăn một bữa cơm cùng con."


Một lúc lâu sau, Tô Tinh Nam mới chậm rãi đáp: "Thế tối nay luôn đi."


Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói đầy vui mừng: "Được được. Tinh Tinh thích ăn gì? Mẹ sẽ đặt trước."


Khóe miệng Tô Tinh Nam khẽ cong lên — hừ, trên đời sao lại có có kiểu người như vậy.


Mời người khác ăn cơm, nhưng lại không biết họ thích ăn gì.


"Gì cũng được."


"Vậy được, đợi lát nữa mẹ gửi vị trí sang điện thoại cho con, chúng ta hẹn gặp vào 7 giờ tối nay nhé?"


Tô Tinh Nam "Ừm" nhẹ một tiếng, xem như là đồng ý.


Sau khi cúp máy, cô giơ tay che hờ đôi mắt.


Tô Tinh Nam ơi Tô Tinh Nam, mày thật hèn.


Từng chiếc xe phía sau lao vun vút qua cầu. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đen dừng lại trên cầu, nhưng Tô Tinh Nam hoàn toàn không hề để ý.


Người trong xe lập tức gọi điện thoại: "Trần Tân Trần Tân! Bọn tôi tìm thấy Tô Tinh Nam rồi."


"Trông cậu ấy ổn chứ?"


"Cậu ấy đang ngồi trên cầu, đưa lưng về phía bọn tôi, nên không nhìn ra được."


"Ừ. Cậu chia sẻ vị trí cho tôi rồi ở đó chờ một lát, tôi lập tức đến ngay."


Trần Tân cúp điện thoại, vừa lái xe bật định vị, vừa gửi một tin thoại cho Lục Phồn Chi: "Đã tìm thấy Tô Tô rồi. Tôi qua đó trước để trấn an cảm xúc của cậu ấy, rồi đưa cậu ấy về."


Nói xong liền đạp mạnh chân ga.


Tô Tinh Nam điều chỉnh lại cảm xúc, nhảy xuống khỏi lan can cầu, mở cửa xe rồi ngồi vào ghế lái.


Không lâu sau, cô nhận được tin nhắn từ dãy số kia.


Nhìn đồng hồ, đã là năm giờ. Từ đây qua đó mất khoảng một tiếng, cộng thêm kẹt xe giờ cao điểm thì hiện tại cũng vừa lúc nên xuất phát.


Chiếc Ferrari đen vẫn đậu cách đó không xa. Người trong xe mải chơi game trên điện thoại, đến khi xe của Tô Tinh Nam chạy qua cũng không nhận ra.


Kết thúc một ván game, người đàn ông trong xe nhìn ra ngoài cửa sổ thì đã không còn thấy bóng dáng Tô Tinh Nam đâu nữa thì liền trở nên hoảng hốt.


Lập tức gọi điện thoại cho Trần Tân: "Anh Tân..."


"Nói nhanh."


"Hình như không thấy Tô Tinh Nam nữa..." Hoàng Huy dè dặt lên tiếng.


"Cái gì? Không thấy nữa là sao? Cậu nói rõ coi."


"Thì do tôi chán quá nên mới đánh một trận game, lúc nhìn lên lại thì không thấy người đâu nữa."


Trần Tân chửi thề một tiếng, rồi nói: "Giờ vậy, cậu giúp tôi chạy sang đội cảnh sát giao thông kiểm tra camera giám sát, có tin gì thì báo tôi ngay."



"Ok!" Hoàng Huy lại nói: "Tô Tinh Nam đã lớn vậy rồi, chẳng lẽ còn có thể mất tích sao?"


"Có một số việc khó nói được, lần này tôi nợ cậu một ân tình."


"Khách sáo với tôi làm gì, chuyện nhỏ thôi." Hoàng Huy thoải mái đáp.


Mới cúp điện thoại, Lục Phồn Chi tức khắc gọi tới: "Tìm được A Nam rồi à?"


"Vẫn chưa. Mất dấu rồi." Trần Tân dựa vào ghế lái, nhắm mắt lại.


"Giờ tôi đang ở khu Cổ Lâu, thế này nhé, tôi sẽ đi tìm hết những nơi có thể nghĩ tới."


Trần Tân lại mở miệng: "Anh đừng gấp quá, em đã nhờ bạn kiểm tra camera khu vực xung quanh rồi."


Hiệu suất của Hoàng Huy rất cao, dựa vào biển số xe của Tô Tinh Nam liền tra ra được vị trí.


"Trần Tân, cậu ấy vừa chạy qua đường Đại Vọng, trông như là định chạy về hướng Quốc Mậu."


"Ừ, tôi biết rồi. Cậu tiếp tục giúp tôi nhìn xem cậu ấy muốn đi đâu, nếu có dừng xe lại thì báo liền cho tôi."


"Được."


Trần Tân lái xe về phía Quốc Mậu.



6 giờ 40, Tô Tinh Nam đến trước cửa khách sạn Park Hyatt. Xuống xe xong, cô tiện tay đưa chìa khóa cho nhân viên giữ xe.


Cô không hề trang điểm hay ăn mặc cầu kỳ. Chất lượng lớp nền rất đỉnh, dù đã khóc cũng không hề bị lem. Dưới chân mang đôi Adidas Superstar màu trắng, mặc một chiếc áo croptop hồng body, phía dưới là quần jeans ống rộng cạp cao.


Mái tóc buông xõa tự nhiên. Nhìn cô không hề giống như đã chuẩn bị kỹ càng cho bữa tối này, trông như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng, chẳng đáng để cô bận tâm


Khi đứng trước cửa phòng riêng, bàn tay đang đặt lên tay nắm cửa của cô bỗng khựng lại, rất lâu vẫn không đẩy vào.


Phục vụ đi đến cạnh cô rồi hỏi: "Chào cô, có cần tôi giúp cô mở cửa không ạ?"


Cô nhỏ giọng từ chối: "Không cần, cảm ơn cô."


"Vâng, nếu cần gì cô cứ gọi tôi."


Lúc phục vụ chuẩn bị rời đi, Tô Tinh Nam gọi cô ấy lại: "Phiền cô chỉ giúp tôi nhà vệ sinh ở đâu được không?"


"Cô cứ đi thẳng đến cuối phía hành lang này là sẽ thấy nhà vệ sinh."


"Được, cảm ơn."


Tô Tinh Nam đi vào nhà vệ sinh, rửa tay sạch sẽ rồi ngắm mình trong gương.


Mày đang sợ cái gì? Không phải chỉ 6 năm thôi sao?


Người nên thấy áy náy là bà ấy mới đúng, là bà ấy không cần mày mà.


Tô Tinh Nam nhìn đồng hồ trên điện thoại, 5 giờ 55 phút, thời gian vừa khéo. Cô hít sâu một hơi, bước về phía phòng riêng.


Bên kia, Huy Hoàng tra được vị trí đỗ xe của Tô Tinh Nam, lập tức gửi địa chỉ cho Trần Tân.



Trần Tân gọi cho Lục Phồn Chi: "Cậu ấy đang ở khách sạn Park Hyatt, không biết là đến ăn cơm hay thuê phòng, anh qua đó xem thử trước đi."


"Ừ."


Tô Tinh Nam vặn nắm cửa lạnh băng rồi dùng sức mở cửa ra.


Bên trong phòng là phong cách Trung Hoa đậm nét. Tranh treo tường phần lớn mang phong cách thời Đường, trần nhà dùng khung gỗ đan ô, một chiếc đèn gỗ treo lơ lửng từ trên cao, ánh sáng vàng dịu bao trùm khắp gian phòng.


Giữa phòng là một chiếc bàn vuông. Một người phụ nữ trung niên ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ có đệm mềm, dáng vẻ tao nhã. Tóc được búi gọn, đôi hoa tai màu mực khẽ lay động bên tai, bộ sườn xám vừa vặn tôn dáng.


6 năm trôi qua, dường như bà ấy vẫn không thay đổi tí nào, đứng nhìn từ xa không hề nhìn thấy một nếp nhăn trên mặt.


Giống như bà vẫn là người mẹ năm nào, từng thì thầm kể chuyện cổ tích bên tai Tô Tinh Nam trước giờ ngủ.


Nhưng chỉ Tô Tinh Nam biết, 6 năm qua đã để lại trong cô vết thương lớn đến nhường nào.


Sầm Ngâm thấy Tô Tinh Nam đứng ở cửa, vui mừng đứng dậy, đi về phía cửa: "Tinh Tinh, cuối cùng con cũng tới rồi."


"Hình như con có đến trễ đâu, sao mới chờ có một lát đã sốt ruột rồi?" Tô Tinh Nam chậm rãi mở miệng.


Con đợi mẹ 6 năm, một câu hồi âm cũng không có, mẹ có từng nghĩ tới cảm nhận của con không?


Sầm Ngâm cười nói: "Không có không có, con đồng ý đến đây là mẹ mừng lắm rồi, mau ngồi đi."


Dứt lời liền muốn dắt tay Tô Tinh Nam đi về phía bàn ăn.


Tô Tinh Nam nhẹ nhàng tránh khỏi tay bà ấy, rồi đi thẳng đến phía trước.


Bàn tay Sầm Ngâm khựng lại giữa không trung, bà không phản ứng quá lớn, chỉ đưa tay lên vuốt nhẹ tóc mai, rồi lặng lẽ thu về.


Bà đưa thực đơn qua: "Tinh Tinh, con xem con muốn ăn gì thì cứ gọi nhé."


Tô Tinh Nam từ chối, không giơ tay cầm lấy: "Mẹ cứ chọn đi, con sao cũng được, khách theo ý chủ."


Sầm Ngâm cười nói: "Con sao lại là khách chứ?"


Tô Tinh Nam cười khẽ, trong nụ cười như mang theo sự giễu cợt.


"Vậy mẹ gọi đại ha." Ngón tay Sầm Ngâm lướt trên màn hình, lớp sơn móng xanh đậm dưới ánh đèn phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo khác thường.


Trong lúc đợi đồ ăn được dọn lên, Tô Tinh Nam cảm thấy như đang bị tra tấn.


Sầm Ngâm lấy từ bên cạnh ra một túi quà COACH, đưa cho cô: "Mẹ không biết con thích gì, hỏi bạn bè thì họ đều nói con gái ở tuổi này hầu như đều thích túi xách, nên mua cái này cho con, hy vọng Tinh Tinh lúc nào cũng vui vẻ."


Tô Tinh Nam rất lâu vẫn không đưa tay nhận.


Cô nhìn ánh đèn phản chiếu trên mặt bàn, không ừ hử gì. Sợ mình mở miệng sẽ chỉ tuôn ra những lời mỉa mai.


Sầm Ngâm cầm túi quà bước sang, đặt nó lên chiếc ghế bên cạnh Tô Tinh Nam. Bà định giơ tay xoa đầu cô, nhưng vừa đưa tay ra thì lại kìm xuống.


Tô Tinh Nam nhạt giọng nói: "Khiến mẹ cất công rồi, cảm ơn."


Nỗi buồn trong mắt Sầm Ngâm không giấu nổi, dần dần tràn ra. Bà vừa định nói, Tô Tinh Nam đã cắt lời:


"Mẹ tìm con có chuyện gì sao?"



Sầm Ngâm quay lại chỗ của mình, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, vừa nhìn đã thấy toát ra khí chất của một tiểu thư khuê các:


"Lâu rồi mẹ không gặp con, chỉ muốn nhìn thấy con một chút thôi. Trước kia vẫn ở nước ngoài, giờ lớn tuổi rồi, muốn lá rụng về cội, nên quyết định về nước định cư."


Tô Tinh Nam nghe bà ấy nói vậy thì lại có chút không đành lòng: "Đừng nói vậy, mẹ vẫn còn trẻ lắm."


Sầm Ngâm nở nụ cười: "Nghe được một câu khích lệ từ con làm mẹ thấy vui lắm."


Tô Tinh Nam không đáp lại.


"Vậy chồng mẹ đâu?" Cô bình tĩnh hỏi.


"Cũng về đây rồi, từ đầu ông ấy luôn mong muốn về nước định cư. Ở nước ngoài bao nhiêu năm qua, vẫn cảm thấy sống trong nước là tốt nhất."


Tô Tinh Nam rốt cuộc cũng không kìm được mà nói: "Vậy nên con bị mẹ bỏ quên suốt sáu năm. Nếu không phải mẹ về nước, có phải cả đời cũng sẽ không liên lạc với con không?"


"Không phải đâu, mẹ không có ý này." Sầm Ngâm vội vàng phủ nhận.


Tô Tinh Nam nở nụ cười trào phúng: "Đừng giải thích thì hơn."


Sầm Ngâm thở dài một hơi: "Mẹ sẽ từ từ bù đắp lại cho con."


"Không cần đâu, con không nhận nổi." Tô Tinh Nam nắm chặt mép khăn bàn đang rũ xuống.


"Lúc ấy tình cảm giữa mẹ và ba con đã hoàn toàn mất hết, nếu cứ tiếp tục dây dưa chỉ tổn thương thêm thôi."


"Mẹ thấy tổn thương, còn con thì không hả?"


"Không phải như thế..." Sầm Ngâm sốt ruột giải thích.


"Thôi. Đừng nói nữa."


Tô Tinh Nam cấu nhẹ ngón cái, trên mặt lộ rõ vẻ không muốn tiếp tục bàn đến chuyện này.


Sầm Ngâm lại hỏi: "Ba con hiện thế nào?"


"Cứ vậy thôi, ngày nào cũng đi công tác, hiếm khi mà gặp được." Tô Tinh Nam đáp lại một cách hững hờ.


Sầm Ngâm lo lắng hỏi: "Vậy chuyện sinh hoạt ăn uống thường ngày của con thì sao? Ai chăm sóc cho con?"


"Trong nhà có dì giúp việc, dì ấy rất tốt."


"Nhưng ba con cũng thiếu trách nhiệm quá! Sao có thể giao con cho dì giúp việc chứ?"


Giọng của Tô Tinh Nam bỗng trở nên sắc lạnh: "Thế mẹ có trách nhiệm à? Ít nhất ba còn hỏi thăm đến cuộc sống của con, còn mẹ thì sao? Bao nhiêu năm qua có từng gọi về một cuộc nào không?"


Sầm Ngâm vừa định mở miệng thì phục vụ bước vào: "Xin phép làm phiền, đồ ăn đến rồi ạ."


Sầm Ngâm liền dùng đầu ngón tay lau nhẹ nơi khoé mắt.


Nhân viên phục vụ cũng cẩn thận bày món, sợ chỉ một tiếng động nhỏ cũng làm xáo trộn bầu không khí đang ngầm cuộn sóng trong phòng.


"Đồ ăn của quý khách đã được dọn lên xong rồi ạ, nếu quý khách có cần gì thì cứ ấn vào chuông này."


"Cảm ơn."


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 25: Như thể chỉ là một cuộc hẹn không mấy quan trọng
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...