Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao

Chương 14: Tựa như một giấc mơ


Một tay Tiêu Sở Sở giữ lấy nhánh cây bên cạnh, một tay cố gắng nắm chặt tay Tô Tinh Nam.


Giọng nói của cô nàng nức nở: "Tô Tô, mình sợ quá."


Mồ hôi của Tô Tinh Nam túa ra ướt quần áo, chiếc đèn pin đã rơi xuống vực tối.


Cô nhìn bốn phía đều là màu đen đặc quánh, giọng nói run run: "Không sao đâu, đừng sợ. Mình sẽ không buông ra, cậu thử dùng sức dựa vào chỗ thân cây rồi trèo từ từ lên đây đi."


Tiêu Sở Sở làm theo lời cô nói, cố gắng từng chút một.


Tô Tinh Nam quỳ rạp trên mặt đất, hai tay giữ chặt cô nàng, nghiêng cả người về sau để kéo người lên.


"Mình không trèo nổi."


"Giờ vậy đi. Mình đếm một hai ba rồi hai đứa cùng dùng sức."


"Được."


"Một -- hai -- ba --!"


Tô Tinh Nam nghiến răng, kéo mạnh cô nàng lên.


Phía sau truyền đến hàng loạt tiếng bước chân.


Đèn pin rọi về phía này, đập vào mắt là cảnh Tô Tinh Nam nằm sấp trên mặt đất, còn Tiêu Sở Sở thì đang treo lơ lửng.


Lý Diễm vọt thẳng đến, cố hết sức kéo Tiêu Sở Sở lên.


"Lý Diễm..." Tiêu Sở Sở khóc đỏ cả mắt, không nói nổi thêm câu nào, chỉ ôm chặt Lý Diễm.


Cậu ta nhẹ nhàng vỗ lưng cô nàng, hôn không ngừng lên trán: "Không sao, không sao rồi."


Lúc Lục Phồn Chi đi đến, Tô Tinh Nam vẫn còn ngồi dưới đất như cũ. Cô cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.


Anh nhanh chân bước tới.


Thẩm Nhất cũng vừa định bước đến chợt khựng lại, lặng lẽ đứng nhìn.


Lục Phồn Chi cúi người vuốt mái tóc Tô Tinh Nam, rồi nửa quỳ xuống, để đèn pin qua một bên, lấy khăn ướt từ trong balo ra, cẩn thận lau sạch tay Tô Tinh Nam, rồi cách một lớp khăn massage cho cô.


Anh biết rõ, lúc nãy cô dùng nhiều sức như vậy, hai tay chắc chắn đã tê rần.


"Cũng may là có mặc áo khoác nên khuỷu tay không bị gì. Hai tay của nhóc con nhà chúng ta quý giá lắm."


Một câu nói ấy kéo Tô Tinh Nam thoát khỏi nỗi ám ảnh vừa rồi.


Cô không khỏi bật cười: "Cái anh này. Lúc nào cũng nói gì đâu không à."


"Không phải tôi chỉ nói thật thôi sao?" Lục Phồn Chi thấy cô cười mới yên tâm.


Một lát sau, Tô Tinh Nam chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt ửng đỏ, ngập ngừng mở miệng: "Tôi...."


Lục Phồn Chi thấp giọng nói: "Đừng sợ, cô ấy không sao. A Nam của chúng ta rất dũng cảm."



"Lúc đó tôi thật sự rất sợ không giữ nổi cậu ấy. Đáng lẽ tôi nên ngăn cậu ấy lại sớm hơn." Tô Tinh Nam áy náy cực kỳ.


Lục Phồn Chi xoa đầu cô vài cái rồi quay đầu: "Cô nhìn kìa, trời sắp sáng rồi."


Hai người cùng nhìn về phía bầu trời nơi xa.


Bầu trời đen kịt dần loang màu xanh thẳm.


Ngôi sao sáng nhất vẫn lấp lánh ở góc xa, như viên ngọc sáng khảm vào dải ngân hà.


Bình thường mà đặc biệt.


Cả hai đồng thời quay đầu lại, bốn mắt chạm nhau.


Cơn gió đêm mùa hạ khẽ lướt qua bên tai, bỗng chốc tất cả trở nên tĩnh lặng, như thể thời gian ngừng trôi ngay khoảnh khắc này.


Thẩm Nhất đứng ở một hướng khác, chậm rãi cất lời: "Tôi biết, là tự tôi đánh mất cô ấy."


Trần Tân thở dài, vỗ lên bả vai cậu ta vài cái, không nói gì.


Tiêu Sở Sở bên kia cũng đã dần bình tĩnh lại, cô nàng buông Lý Diễm ra, rồi đi về phía Tô Tinh Nam, duỗi hai tay ra.


Tô Tinh Nam đứng lên, ôm chặt lấy cô nàng.


Không cần lời cảm ơn nào, tất cả đều đã ẩn chứa trọn trong chiếc ôm này.


"Sở Sở, mình sẽ không bỏ mặc cậu đâu."


"Mình biết, mình biết mà."


Trần Tân như muốn xoa dịu bầu không khí, nói: "Hai vị đại tiểu thư, chúng ta tiếp tục đi thôi. Sở Sở, cậu nên bám theo Lý Diễm nhà cậu đi, đừng buông tay nữa. Kẻo bọn tôi chẳng biết phải đi đâu mà khóc mất. "


Tiêu Sở Sở gật đầu lia lịa: "Tôi sẽ không cho cậu có cơ hội đến trước mộ tôi khóc lóc đâu."


Con đường mòn trong núi cuối cùng mở ra một khoảng đất rộng bằng phẳng.


Hai cô gái đều không than mệt tiếng nào.


Họ chọn một chỗ có tầm nhìn tuyệt đẹp. Từ đây, cả thành phố như thu nhỏ dưới chân, những con đường sáng rực bởi đèn đêm được phát họa một cách rõ ràng.


Trời dần sáng. Màu sắc trên bầu trời thay đổi liên tục. Cả nhóm vừa trò chuyện, vừa đón gió, tiếng cười sảng khoái bật ra không ngừng.


Khi mặt trời từ từ nhô lên, họ nhìn thấy những ngôi sao vẫn còn lấp lánh cùng lúc hiện diện với mặt trời.


Đều là những điều đẹp đẹp và rực rỡ, nhưng chỉ xuất hiện trong thoáng chốc, tựa như một giấc mơ.


Tô Tinh Nam nhìn Lục Phồn Chi, không nói một lời.


Như để đáp lại, Lục Phồn Chi cũng quay đầu nhìn cô.


Nếu đây là một giấc mộng, cô nguyện vĩnh viễn dừng lại ở ngay giờ phút này.


Tô Tinh Nam không kiềm được, khóe mắt ươn ướt, quay đầu nhìn về phía những tia nắng sớm.


Cô sợ bản thân sẽ chẳng thể giữ nổi những điều đẹp đẽ và những người mình muốn giữ.



Sau khi mở mắt ra, cô mỉm cười, nói với cả nhóm: "Mọi người không ước hả? Thử xem đi."


Tiếp theo, mọi người cũng đồng loạt nhắm mắt lại.


Chỉ có mỗi Lục Phồn Chi là vẫn bất động, anh lặng lẽ đứng ở đó, như thể đang hoà mình vào thiên nhiên.


Tô Tinh Nam nhỏ giọng hỏi anh: "Anh không ước à?"


"Tôi không tin cái này."


"Vậy anh tin gì?"


Lục Phồn Chi cong khóe miệng: "Tin chính tôi."


Ngang tàng, kiêu ngạo.


Nhưng lại khiến người ta không thể không tin.


Cả người anh dường như toả ra một thứ ánh sáng lạ lùng.


"Vậy anh có nguyện vọng gì muốn thực hiện không?"


Lục Phồn Chi nhìn mặt trời, không trả lời.


"Nói đi, biết đâu tôi có thể thực hiện giúp anh."


Lục Phồn Chi vỗ đầu cô vài cái: "Không nói cho cô biết."


Tô Tinh Nam bĩu môi: "Xí. Quỷ hẹp hòi."


Sau đó liền quay đầu hỏi những người khác: "Mấy cậu ước gì vậy?"


Tiêu Sở Sở tràn ngập chờ mong mà nói: "Mình hy vọng bản thân và những người thân yêu đều khỏe mạnh và bình an."


Lý Diễm nương theo cơn gió sáng sớm, nựng má cô nàng: "Chắc thành sẽ thành hiện thực. Anh mong tụi mình sẽ mãi hạnh phúc bên nhau."


Tiêu Sở Sở nở nụ cười tươi rói, nhón mũi chân hôn lên môi cậu ta: "Đương nhiên rồi."


"Trời ạ, sáng sớm đã ăn cả đống cơm chó."


Trần Tân che mắt lại rồi nói: "Tới lượt tôi nói. Hy vọng ông trời sớm bạn cho con một người mà con thích."


Tiêu Sở Sở trêu cậu: "Cậu đúng là tên đàn ông nông cạn."


"Ông đây vui là được rồi, cậu quản được hả?" Trần Tân vênh váo đáp.


Trình Thần nhịn không được cười thành tiếng: "Ờ, ai mà quản cậu nổi."


Trần Tân nhướng mày, hỏi lại: "Vậy còn cậu? Ước gì vậy?"


"Hiện tại à, hy vọng chúng ta có thể vẫn luôn giống như bây giờ, vậy là đủ rồi."


Tô Tinh Nam tiếp lời: "Ừ, như bây giờ đúng là rất tốt."


Không ai nói thêm gì nữa. Mọi người chỉ lặng lẽ nhìn về phía xa, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này thật sâu vào trong tim.



Trần Tân phá tan sự yên tĩnh: "Đang yên đang lành tự dưng đa sầu đa cảm làm gì thế?"


Rồi lại quay đầu nhìn về phía Thẩm Nhất, hỏi anh ta ước gì.


Thẩm Nhất như lấy hết dũng khí, chậm rãi nói: "Ước cho cô gái tôi thích luôn được hạnh phúc, vĩnh viễn khỏe mạnh."


Sau khi Tô Tinh Nam nghe thấy, cơ thể cứng đờ trong vài giây.


"Người tốt thì sẽ nhận lại những điều may mắn. Ước nguyện của mọi người nhất định sẽ thành hiện thực." Trần Tấn kết thúc câu chuyện, xoay người thu dọn đồ đạc: "Đi thôi!"


Tô Tinh Nam cố tình bước chậm lại, tụt về cuối.


Lúc Thẩm Nhất đi ngang qua người cô, anh ta nghe thấy cô nói: "Chúng ta tâm sự nhé?"


Hai người đều thả chậm bước chân.


Thẩm Nhất đánh vỡ sự im lặng trước: "Tôi biết, chúng ta không thể nữa rồi đúng không?"


Sau đó lại cười khổ một chút: "Tuy rằng biết rõ kết quả, nhưng vẫn muốn hỏi lại cậu một lần cuối."


"Ừ. Trước kia tôi cũng không hiểu chuyện nên đã làm ra chuyện sai lầm, mong cậu bỏ qua."


"Không sao, tôi cũng vậy mà, không thể cho cậu những điều tốt nhất."


"Đều qua cả rồi. Thẩm Nhất, hãy tiến về phía trước đi.


Cảm ơn tình cảm và ước nguyện của cậu, nhưng tôi thật lòng xin lỗi. Có lẽ cậu cũng cảm nhận được là tụi mình không hợp, dù có ở bên nhau thì cũng chẳng đi xa được.


Vả lại hiện giờ tôi chưa sẵn sàng yêu đương, tình trạng của tôi không ổn lắm, tính cách cũng chả tốt như cậu vẫn nghĩ.


Tôi muốn chờ bản thân thay đổi tốt hơn, có đủ năng lực và tràn đầy nhiệt huyết mới đón nhận một cuộc tình mới.


Người đó sẽ đi cùng tôi cả đời."


Thẩm Nhất hít sâu một hơi: "Đừng coi thường chính mình, cậu rất tốt. Điều này tôi chắc chắn."


"Thẩm Nhất, nhìn về phía trước đi. Cuộc sống còn rất dài, cậu sẽ gặp được một người dành hết tình cảm cho cậu, và cậu cũng rất yêu cô ấy. Đó mới chính là điều tốt nhất."


"Được, tiến về phía trước, lần này sẽ không quay đầu lại nữa." Thẩm Nhất mỉm cười nhẹ nhõm.


Bầu không khí dần dần trở nên nhẹ nhàng hơn, Thẩm Nhất trêu cô: "Vậy còn anh ta? Có hợp với cậu không?"


Tô Tinh Nam hỏi: "Hả? Ai cơ?"


"Chậc. Còn giả vờ, Lục Phồn Chi đó. Cậu có thích anh ta không?"


"Không biết không biết không biết." Tô Tinh Nam vừa nói vừa đi nhanh về trước.


"Đi nhanh quá vậy, từ từ, nói cho rõ ràng nào." Thẩm Nhất đuổi theo sau.


"Sao hồi trước lại không biết cậu nhiều chuyện dữ vậy nhỉ?"


Hai người vừa nói chuyện vừa đi xuống núi, đến chỗ để xe. Mọi người đã ngồi trong xe chờ sẵn.


Khi còn cách xe vài bước, Thẩm Nhất dừng bước, giang tay về phía Tô Tinh Nam: "Ôm một cái nhé. Hãy để những chuyện trong quá khứ kết thúc tại đây."



Đang chuẩn bị buông ra, Thẩm Nhất đột nhiên dùng sức ôm chặt cô, rồi nói vào bên tai: "Cậu thử đoán xem, Lục Phồn Chi nhìn tụi mình ôm nhau thế này thì có ghen không?"


Tô Tinh Nam lập tức đẩy anh ra, miệng đáp: "Không đâu."


Thẩm Nhất mỉm cười: "Tự tin lên nào cô bé của chúng ta. Thích thì cứ nhích đi. Đừng làm tổn thương chính mình là được."


Nói xong liền buông tay ra, nhìn về phía Lục Phồn Chi ở bên kia. Nhướng mày khiêu khích anh.


Ở nơi mọi người không nhìn thấy, Lục Phồn Chi cuộn chặt nắm tay. Thấy Tô Tinh Nam vẫn chưa đi lại, liền bóp kèn vài cái.


"Sao vậy? Làm tôi giật mình." Tô Tinh Nam hỏi anh.


Lục Phồn Chi sờ đầu mũi: "Lỡ tay ấn nhầm. Đi được chưa?"


"Đi thôi."


Toàn bộ cửa sổ xe đều được mở ra, gió sớm ùa vào mang theo mùi lá xanh tươi mát.


Tô Tinh Nam ghé người lên cửa, hít sâu vài cái.


Lục Phồn Chi giả vờ hỏi vu vơ: "Thẩm Nhất thích cô à?"


"Anh nói gì?" Tô Tinh Nam quay đầu, áp sát lại hỏi anh.


"Không có gì. Cứ ngắm cảnh đi."


"Tôi nghe thấy rồi, Lục Phồn Chi." Lục Phồn Chi nhìn cô, đập vào mắt anh chính là nụ cười tươi ranh mãnh của Tô Tinh Nam.


"Nhìn tôi làm gì? Lo nhìn đường kìa."


Tô Tinh Nam lại tựa vào cửa sổ, tiếp theo nói: "Trước kia không hiểu lắm về tình yêu, nông nổi quen cậu ấy một thời gian ngắn rồi chia tay. Có điều hôm nay đã nói rõ hết rồi. Sau này vẫn sẽ là bạn bè."


Tô Tinh Nam không muốn giữa hai người phát sinh hiểu lầm không đáng có.


Cho dù hiện tại hay là sau này đều vậy.


Lục Phồn Chi im lặng nở nụ cười: "Có muốn nghe nhạc không?"


Anh vặn nút, mở bàiLove Me You Like Do.


Tô Tinh Nam ngâm nga, lắc lư theo điệu nhạc, híp mắt nhìn anh: "Sao anh không hỏi hồi trước tôi có thích anh ấy hay không?"


Cô sẽ không.


Khi Lục Phồn Chi nhìn sang, ánh nắng chiếu vào bên một sườn mặt của cô, nửa sáng nửa tối, vừa quyến rũ lại vừa trong sáng.


Anh nói, "Tô Tinh Nam, tốt nhất là đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó."


"Xí. Không nhìn thì không nhìn. Tưởng tôi thèm lắm hả?"


Tô Tinh Nam quay mặt ra phía trước, vừa lắc lư theo nhạc vừa khe khẽ hát, tự mình vui vẻ như thể cả thế giới chẳng còn ai khác.


Lục Phồn Chi mỉm cười, lắc đầu.


Chỉ cần nghe nhạc là muốn nhảy.


Đúng là Tô Tinh Nam.


Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Truyện Bước Đến Cùng Muôn Vàn Vì Sao Story Chương 14: Tựa như một giấc mơ
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...