Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 77


Sau một hồi bị trì hoãn ở lầu Phúc Khánh, lúc Cố Uyên về tới trong cung thì đã quá giờ Ngọ. Ngụy Phùng Xuân đang sốt ruột chờ trong phòng trực của Loan Nghi cục, thấy Cố Uyên thì mừng muốn hò reo.


Nàng vội vã tắm rửa, thay bộ quan phục, rồi được dẫn vào điện Thanh Hòa.


Thời gian gần đây Hoàng đế lại đổi chỗ nghỉ trưa sang Long Hỷ quán.


Lúc này Hoàng đế vừa tắm gội xong, đang khoanh chân ngồi trên giường, chuyên tâm đọc xấp giấy gấp bằng vải bông trắng trong tay. Ngài để chân trần, mặc bộ trung y lụa mỏng màu trắng nhạt mới tinh, khí chất sạch sẽ tôn lên ngũ quan nay đã có nét sắc sảo trên làn da trắng như ngọc. Cố Uyên bước vào, nhìn thấy mà thoáng ngơ ngẩn cả người, bước chân vô thức cũng dừng lại.


Hoàng đế nghe thấy tiếng động liền ngước mặt lên cười với nàng: "Ở ngoài cung có món gì ngon đến thế cơ à, khiến cho nàng tới giờ này mới chịu về với trẫm?"


"Chỉ là đi gặp một người quen cũ mà thôi." Cố Uyên nhớ lại những lời vô liêm sỉ của Trình Tố, tâm tình cũng hơi trĩu xuống. Dáng điệu vẫn ung dung, nàng tới gần rồi quỳ xuống trên bệ gỗ trước long sàng, đưa tay như muốn đón lấy xấp tấu chương trong tay Hoàng đế: "Hôm nay thần thiếp có uống một chút nên hơi có mùi rượu, xin được hầu hạ Quan gia ở đây."


"Có gì mà ngại?" Hoàng đế không hề bận tâm, một tay thuần thục nâng cho Cố Uyên đứng dậy, dứt khoát kéo nàng nửa ngồi nửa nằm trên long sàng rồi mới tựa người nằm nghiêng sát bên cạnh nàng: "Trẫm cũng có lúc uống rượu, A Uyên có bao giờ ghét bỏ trẫm đâu?"


Hoàng đế vòng một cánh tay mà ôm trọn lấy vòng eo thon của nàng Cố Uyên, trong vòng tay ấy, nàng nghiêng mặt nhìn ngài và nở nụ cười. Hơi thở hai người kề cận đan xen, Hoàng đế ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.


Ngài vốn ưa sạch sẽ, bình thường cũng không thích uống rượu, nhưng mùi rượu này hòa quyện với hương thơm quen thuộc trên người giai nhân lại khiến cho đáy lòng tuyệt nhiên không hề thấy bài xích mà chỉ cảm thấy bình yên. Sự bực tức và bất an vì những toan tính của Nguyên Lễ mới trước đó giờ đây tan biến không còn dấu vết.


Ngài yên lặng, tựa vào Cố Uyên một lát, thấy nàng đã xem xong phần phê duyệt của Nội các và lời phê đỏ do Loan Nghi ty dự thảo, mới hỏi: "Thế nào?"



Cố Uyên gấp tấu chương lại rồi đặt sang một bên, thấy Hoàng đế chống tay bên đầu, nghiêng mặt nhìn mình, vẻ mặt như thể không có câu trả lời sẽ không chịu thôi, nàng cũng bất giác mỉm cười: "Theo lẽ thường thì Loan Nghi ty chắc chắn sẽ không có dị nghị gì với tấu chương của thần thiếp, chỉ là quả thật không ngờ Nội các lại cũng đồng ý phê chuẩn nhanh như vậy."


Hoàng đế không lên tiếng nhận công nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ đắc ý, cứ nhìn chằm chằm Cố Uyên mãi không buông, cho đến khi nàng cúi xuống hôn nhẹ lên trán ngài một cái thì ngài mới mãn nguyện nhắm mắt lại, dịch người vào phía trong giường, vỗ vỗ trên gối, ý bảo Cố Uyên hãy cởi áo ngoài để cùng mình nghỉ ngơi.


Chỉ cần có Cố Uyên ở bên, Hoàng đế ngủ rất ngon lành, thế nên Cố Uyên cũng hiếm khi từ chối. Nàng buông rèm trướng xuống cho Hoàng đế rồi cởi áo, nằm lên giường.


Hoàng đế nắm lấy một bàn tay của Cố Uyên, dường như cảm thấy như thế là đã được an ủi, chẳng mấy chốc đã an tâm ngủ say.


Thời gian này Cố Uyên ăn cùng ngủ cùng Hoàng đế, bỗng dưng nàng cũng dần dần có cái thói quen ngủ trưa, nhưng hôm nay trong lòng có khúc mắc, nàng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được. Mãi lâu sau nàng mới nhắm mắt lại, trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng đồng hồ Tây Dương vang lên một tiếng, nàng vội mở mắt, định hầu hạ Hoàng đế thức dậy sửa soạn mà vừa xê dịch đã lại bị một vòng tay ôm ngang giữ lấy eo nàng, giữ thật chặt không buông.


Hoàng đế vẫn nhắm mắt, giọng nói có ý cười: "Chiều nay không có ai tiếp kiến, nàng nằm với trẫm thêm lát nữa đi."


Hoàng đế ngày càng cao lớn, vóc người cũng càng trưởng thành, vòng tay cứng cỏi và những đường cong đầy sức sống chạm vào người Cố Uyên khiến cho nàng dấy lên một loại xúc cảm khác lạ. Nàng rũ mi mắt, không để lộ gợn sóng trong cảm xúc của mình, tiếp tục khuyên can: "Ban ngày mà nằm nhiều quá thì dù không làm lỡ chính sự cũng không hợp với đạo dưỡng sinh. Nếu Quan gia mệt mỏi thì chi bằng tối nay đi nghỉ sớm một chút, vậy có được không?"


"Giờ trẫm nghe lời nàng, tối nay nàng phải ở lại với trẫm." Hoàng đế ngoan ngoãn nghe lời nhưng lại buông thêm một câu khiến Cố Uyên phải quay lại nhìn ngài, mà ngài nói xong rồi đứng dậy bước ra khỏi rèm trướng.

Nàng ngồi ngẩn một lúc rồi đi theo để búi tóc cho Hoàng đế, bấy giờ mới mở lời: "Quan gia, thần thiếp là ngoại thần, không tiện để hầu hạ trong cung lúc đêm về..."


"Trẫm đã bảo Thôi Thành Tú đi tra sổ sách Nội Vụ phủ rồi, sẽ chọn cho nàng một căn nhà ba gian ở kinh thành." Hoàng đế đã hạ quyết tâm, không cho phép Cố Uyên từ chối, "Căn nhà đó vốn là tài sản của Loan Nghi ty, nàng ở không tính là vượt phép tắc, huống hồ sau này Tam thư Lục lễ, Nạp thái, Nạp trưng, Thân nghênh, một loạt nghi lễ đại hôn đều không đơn giản, nàng không chuyển qua căn nhà lớn một chút mà ở thì lẽ nào làm lễ ngay trên đường?"


"Tam thư Lục lễ?" Những câu từ kinh thiên động địa của Hoàng đế cứ nối tiếp nhau tuôn ra, chiếc lược trong tay Cố Uyên khựng lại: "Quan gia, thần thiếp đã nói rồi mà, thần thiếp không thích hợp làm Hoàng hậu..."


"Trẫm cũng nói rồi, trẫm nhất định sẽ cho nàng một danh phận." Vẻ mặt kiên định cứng rắn nhưng trong lòng lại lo Cố Uyên sẽ nổi giận mà sống chết từ chối, cho nên Hoàng đế không dám quay đầu lại, chỉ dám nhìn Cố Uyên trong gương, nghiêm mặt: "Trẫm đã truyền chỉ cho Nội vụ phủ chuẩn bị vật phẩm đại hôn rồi. Quân vô hý ngôn, nàng tự mình liệu mà làm đi!"



[1] Vua không nói chơi.


"Chẳng lẽ Nội các không có ý kiến gì sao?"


"Nội Vụ phủ quản gia sự của trẫm, không cần quan lại ngoại triều phải nhiều lời." Thấy Cố Uyên không thẳng thừng từ chối nữa, Hoàng đế cũng đã yên tâm, quay người ôm lấy Cố Uyên rồi dịu giọng: "Nội vụ phủ quyền lớn việc nhiều, từ trước đến nay, bao đời luôn cần người có năng lực, đáng tin cậy chấp chưởng. Sau này sửa đổi cung quy, quyền hạn càng thêm nhiều, càng toàn là những việc mà không phải người thường có thể quán xuyến. Mẫu hậu tuổi càng thêm cao, nàng không sớm ngày vào cung để mà san sẻ nỗi lo âu với trẫm thì còn ai có thể giúp trẫm đây?"


Cứ hễ Hoàng đế tỏ ra yếu đuối là Cố Uyên lại không kìm được mà mềm lòng. Nàng ôm lấy Hoàng đế, trong lòng lại tự hỏi tại sao mình biết rõ lợi hại mà hễ ở bên người này là tất cả suy tư lại bị ném ra sau đầu cả thế này?


"Quan gia hiểu lòng thần thiếp." Những ngón tay nàng v**t v* hoa văn của kim quan trên đỉnh đầu của Hoàng đế, nhỏ nhẹ nói: "Thần thiếp chỉ nguyện san sẻ ưu phiền với Quan gia, tuyệt nhiên không muốn trở thành ưu phiền của Quan gia."


"Phu thê đồng lòng thì làm gì cũng thành, hai ta một lòng, trẫm còn có gì phải lo lắng nữa?" Cố Uyên xưa nay hễ đã nói là ắt sẽ làm, Hoàng đế nghe mà mừng rỡ, lại dụi dụi xoa xoa, hôn hôn hít hít trên người Cố Uyên thêm một lúc, rồi mới đứng dậy gọi người vào điện hầu hạ thay y phục và tắm rửa.


Xong đâu đấy, ngài triệu Trịnh Loan, Lâm Viễn cùng những người khác trong Loan Nghi ty đến để thảo luận chi tiết từng điều khoản trên tấu chương.


Cung quy triều đại nào thì cũng đều nghiêm ngặt, trải qua thời gian mà thành lề thói thông lệ. Cung luật Đại Tề cũng vô cùng chặt chẽ, việc phân công thái giám, cung nữ, chức sự trong cung thực ra không có nhiều chỗ để thay đổi. Tuy nhiên, theo chế độ, các trang viên, xưởng chế tạo, bãi chăn nuôi và ruộng đất ban cho tông thất đều do Loan Nghi ty phối hợp với Nội vụ phủ quản lý, gọi chung là Nội khố, chuyên dùng để cấp bổng lộc cho tông thất, thưởng dịp lễ Tết và chi tiêu trong cung. Nội khố các đời thịnh suy khác nhau, ví như Nhân Tông và Mục Tông thích xa hoa lãng phí, Nội khố hầu như luôn trong tình trạng không đủ chi tiêu. Thế Tông và Tiên đế đều có tính tiết kiệm, Hoàng đế lại càng hà khắc với bản thân hơn, thế nên tích lũy qua mấy chục năm, tổng tài sản của Nội khố đã đạt đến con số đáng kinh ngạc.


Mấy lần trước Hoàng đế giảm miễn giảm sưu thuế mọi nơi, cũng là có ý Nội khố dư dả nên muốn chia sẻ ơn trạch cho thiên hạ. Tuy nhiên, lần đệ trình sửa đổi cung luật này của Cố Uyên lại mở ra một con đường khác: chia tách các trang viên, xưởng chế tạo, bãi chăn và đất đai theo ba hệ Nông, Công, Thương, ngoài việc phải lập lại sổ sách đăng ký từng nơi một, còn thêm một số chức vụ bổ sung, chẳng hạn như lập kho Hoàng thương để bình ổn giá lương thực, lập Ngân điền để bình ổn giá vàng bạc. Tất cả đều là những việc làm lợi quốc lợi dân mà Hoàng đế tự bỏ tiền túi ra làm, vậy nên các đại thần ngoại triều không ai không vui mừng ủng hộ. So với những lợi ích đó, việc Loan Nghi ty mở rộng quyền lực ra ngoài cấm cung thêm một chút cũng không có gì đáng lo ngại.


"Việc lớn này nếu thành công thì Loan Nghi ty sẽ có công lao muôn đời, không ai có thể hạ bệ lật đổ. Nhưng nếu thất bại, đó cũng là vết nhơ muôn đời, từ nay về sau không bao giờ có thể tiến thêm bước nữa."


Quân thần bàn bạc suốt cả buổi chiều, khi từ cáo từ để rời khỏi điện Thanh Hòa thì trời đã tối mịt.



Trịnh Loan vừa vào phòng trực của Loan Nghi ty liền cho các nữ quan trực ban lui hết, đích thân rót cho Lâm Viễn và Hứa Phượng mỗi người một chén trà đặc và nói: "Việc không nên chậm trễ, nhân lúc hai con cáo già ở Nội các còn bị bạc trắng làm cho mờ mắt chưa kịp tỉnh táo thì ngay đêm nay chúng ta đêm nay hãy chốt lại phương án hành động và nhân sự, ngày mai chiếu thư ban ra thì ván đã đóng thuyền."


"Quan gia có vẻ rất gấp gáp với tấu chương này của Cố Uyên, nghiêm chỉ chỉ trong một ngày phải có lời phê duyệt." Lâm Viễn thấy Hứa Phượng vẫn im lặng, biết nàng chưa rõ nội tình, bèn giải thích: "Quan gia chớp đúng thời cơ Định Châu loạn lạc, Vĩnh Châu hạn hán, Nội các bận điều binh cứu trợ thiên tai nên cũng không khỏi lơ là. Bằng không thì mấy con cáo già đó bình thường nhìn hòn đá cũng ra hoa văn, sao lại dễ dàng bỏ qua như vậy được?"


Biểu cảm trên khuôn mặt Hứa Phượng càng thêm phức tạp, nàng rút từ trong tay áo ra một xấp tấu chương rồi đưa cho Trịnh Loan, cười khổ: "Hôm nay ta vốn định bàn với các ngươi chuyện này, cuối cùng trì hoãn đến tận bây giờ."


Lâm Viễn thấy sắc mặt Trịnh Loan cũng trở nên nghiêm trọng mà lại chỉ nâng xấp tấu chương chứ không nói gì, bèn ghé đầu vào xem. Trên bản tấu đó là danh sách chi tiết các vật phẩm chuẩn bị cho nghi lễ đại hôn của Nội vụ phủ, mở đầu là liệt kê về chất liệu vải vóc, hoa văn, chữ viết nhỏ li ti, độ dày chi chít mà gần như khiến người ta đọc phải liền lấy làm sợ hãi.


Lâm Viễn không khỏi cười khổ, nói: "So với lễ sắc phong của Tiên đế thì đúng là có vẻ xa hoa hơn nhưng Nội khố bây giờ cũng là dư dả, không thiếu những thứ này, có gì mà phải lo?"


"Tiên đế thành hôn khi còn ở tiềm để, sắc phong Hoàng phu chỉ là làm kim sách, ngọc ấn, chuẩn bị mũ áo, khác với chuyện đại hôn của Quan gia bây giờ, chuyện này ta vẫn biết. Khoản chi Nội vụ phủ đã sớm chuẩn bị từ mấy năm trước rồi, bạc trong Nội khố dĩ nhiên không thiếu." Hứa Phượng chỉ vào mấy dòng đầu tiên về chất liệu vải vóc, nhăn mặt nói: "Hôm qua Quan gia còn cải trang để đích thân đến Nội vụ phủ, yêu cầu ta chuẩn bị vật phẩm đại hôn phải theo đúng số may đo của Cố Uyên. Việc này kinh thiên động địa như thế..."


"Phú quý vốn phải cầu trong nghịch cảnh." Lâm Viễn trầm ngâm: "Sao tuổi ngươi càng lớn thì lá gan lại càng nhỏ, còn không nghĩ thoáng được bằng ta thế nhỉ?"


"Nội vụ phủ quản việc nhà của Quan gia, chỉ nghe theo lệnh của Quan gia, việc này dù có khó khăn đến mấy thì cũng sẽ có cách cho Nội vụ phủ thực thi thánh mệnh thôi mà?" Hứa Phượng thở dài: "Chỉ là việc hôm nay không thể nào lại không khiến cho ta suy nghĩ và lo lắng. Tấu chương này một khi đã được ban ra thì từ nay về sau chúng ta chỉ có thể đứng về phía Cố Uyên mà thôi, không chỉ bây giờ phải bảo vệ nàng mà sau này còn phải phò trợ nàng lên Phượng vị. Lỡ như nàng ta không tài cán gì..."


"Người có thể viết ra tấu chương như vậy thì chính là đại tài." Trịnh Loan nói, "Mấy ngày nay ta đã cho Thất Nương ngày ngày theo dõi, quan sát cô ấy bằng con mắt khách quan. Có thể nói là phong phạm, hành vi, cách đối nhân xử thế đều xứng là lựa chọn hàng đầu cho ngôi Trung cung, chuyện này ngươi không cần phải lo lắng."


"A Trịnh đã khen thì Cố Uyên chắc chắn không tệ." Hứa Phượng gật đầu, rồi vẫn thở dài: "Chỉ là trong lòng ta vẫn không yên được. Ta thấy Quan gia của chúng ta không chỉ kiên trì mà còn thủ đoạn, cách ra tay cũng mềm mỏng âm thầm, không giống Tiên đế mà lại có vài phần giống Thế Tông. Ôi, một thiếu niên mới mười sáu mười bảy tuổi thôi mà..." Nàng cười khổ, lắc đầu: "Nói một câu phạm húy, ta luôn cảm thấy cách hành xử của Quan gia tuy sáng suốt anh minh nhưng lại ẩn chứa tính cách cầu toàn trách bị[1]. Nếu việc kinh thiên động địa này mà thành công thì sau này e rằng không có việc gì mà ngài không làm được. Lỡ như có bất kỳ ý niệm sai lệch nào, Loan Nghi cục chúng ta sẽ là tội nhân thiên cổ."


[1] Yêu cầu hoàn hảo và trách phạt khi không đạt.



Chính bản thân Hứa Phượng cũng thấy ý nghĩ này thật nực cười. Hoàng đế từ nhỏ đã tôn sư trọng hiền, nổi tiếng hiếu học, thậm chí còn hơn cả những hàn môn đệ tử trong dân gian. Tuy Hoàng đế mượn chuyện sửa đổi cung luật để kéo Loan Nghi ty và Cố Uyên về một thuyền nhưng đại cục vẫn là vì quốc chính mà thôi, đâu có một chút dấu hiệu nào muốn làm Hôn Quân chứ? Thấy Lâm Viễn có vẻ chế giễu, Trịnh Loan thì như đang lơ đãng suy nghĩ chuyện khác, Hứa Phượng cũng không nói tiếp nữa, xua xua tay: "Thôi, thôi, chỉ là ta tự mình suy nghĩ vẩn vơ, lo lắng thái quá, chúng ta bàn chuyện chính đi."


Trịnh Loan gật đầu, kín đáo liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Phía ngoài bức tường cung này chính là điện Thanh Hòa. Tâm tư như vậy, thủ đoạn như vậy, tuổi tác như vậy — tư chất như thế này, e rằng Thế Tông năm xưa cũng chỉ tới được thế này thôi. Một Hoàng đế như vậy, nếu cố tình đi ngược đạo lý thì ai có thể ngăn cản được chứ?


Hay là, cũng giống như cuộc gặp gỡ giữa Thái Tổ Hoàng đế và Thánh Văn Hoàng Hậu, cuộc gặp gỡ với Cố Uyên cũng là sự an bài độc nhất vô nhị của số phận để kiềm chế vị Hoàng đế này? Trịnh Loan vốn không tin vào quỷ thần, nhưng gần đây ý niệm này cứ mãi quanh quẩn trong lòng nàng, mãi không tiêu tan.


Cùng lúc ấy, Hoàng đế không hề hay biết sự thấp thỏm lo âu của mọi người trong Loan Nghi ty, chỉ cảm thấy gần đây có Cố Uyên bên cạnh, chuyện lớn chuyện nhỏ trên tiền triều và sau hậu cung đều thuận lợi vừa ý. Tâm trạng ngài cực kỳ tốt, cũng thấy thư thái hơn nhiều.


Hoàng đế tắm gội xong, đi ra đã thấy Cố Uyên cũng tắm xong xuôi. Đêm nay nàng ngồi ngồi bên giường đọc sách như mà lại cầm một hộp nhạc mạ vàng trên tay, lật đi lật lại để xem xét kỹ lưỡng, xem chăm chú đến nỗi ngay cả khi Hoàng đế nhẹ nhàng đi đến ngay sau lưng mà cũng không hề hay biết.


Đây là lần đầu tiên Hoàng đế thấy Uyên mải mê với thứ gì đó đến mức quên cả lễ nghi như vậy, ngài chỉ thấy dáng vẻ khi Cố Uyên nhíu mày suy tư thực là cực kỳ đẹp.


Hoàng đế âm thầm ghi công cho Thôi Thành Tú vì đã mang hộp nhạc đến, rồi mỉm cười ôm lấy Cố Uyên: "Đây là món quà mà mấy vị quý tộc Tây Dương gửi tặng từ lần trước, trẫm chỉ thấy nó tinh xảo hơn những cái khác, chẳng lẽ bên trong còn có gì đặc biệt sao?"


"Cũng có chút đặc biệt." Cố Uyên đặt hộp nhạc xuống: "Mai thần thiếp sẽ mang đến Xưởng để tháo ra xem thử."


"Nếu không gấp thì cứ để đó đã." Đôi môi Hoàng đế hôn nhẹ lên tai nàng: "Trẫm có một việc muốn nhờ nàng. Bệnh tình Cung vương trở nặng, trẫm đã hạ chỉ cho Cung Vương Thế tử về Vân Châu chăm sóc. Trước bữa tối Mẫu hậu cho người đến truyền lời, nói Cung Vương Phi bệnh nặng, trẫm đã phái Thái y đến rồi, còn ngày mai nàng thay trẫm đến Cung Vương phủ một chuyến, vậy được không?"


Giọng Hoàng đế nhàn nhạt như không hề có chút tình cảm nào nhưng lòng Cố Uyên lại không khỏi trĩu nặng. Nàng muốn quay người lại, nhưng vòng tay người kia đã ôm nàng thật chặt, cả khuôn mặt áp lên vai nàng: "A Uyên, nàng đi thay mặt trẫm nói với Cung Vương phi rằng đợi khi bệnh tình của Cung Vương thuyên giảm thì trẫm sẽ cho ông ấy chuyển đến Tĩnh Châu. Nơi đó khí hậu tốt, gần kinh thành hơn, chỉ là sau này... nếu như không có chỉ dụ của trẫm thì họ cũng không cần phải vào kinh nữa." Ngài thở dài một tiếng rất nhẹ, "A Uyên, bà ấy là thân mẫu của trẫm, việc này trẫm chỉ có thể nhờ duy nhất nàng mà thôi. Chỉ có nàng đi thì mới giống như trẫm tự mình đi..."


—— Hết chương 77 ——


Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Story Chương 77
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...