Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Chương 65
Mồ hôi lạnh rịn ra, thấm đẫm sau lưng, tựa hồ như trở về buổi chiều tà ngày sư đồ trở mặt.
Cố Uyên dốc sức ưỡn thẳng sống lưng, dáng vẻ chẳng chịu nhún nhường nửa phân: "Ta cũng đã sớm nói rồi, Trình đại nhân, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, tính cách của người Cố gia, Cố Uyên này cả đời sẽ không bao giờ thay đổi."
"Không thay đổi?" Trình Tố lùi lại một bước, chỉ tay về phía cuối con phố, nơi mấy bóng người đang vội vã tiến đến, nụ cười phảng phất ý vị trêu ngươi, "Ta đã sớm nói ngươi và Lã Truyền rất hợp nhau mà. Hắn dám đối đầu với Quan gia, dâng tấu thư thẳng thừng tố cao Quân thượng cướp vợ người, hành động đó cùng cái tính xấu khó sửa của ngươi, chẳng phải là trời sinh một đôi đó sao?"
Nàng ta thấy sắc mặt Cố Uyên biến sắc tái nhợt bèn tiến lại gần thêm một bước, thấy Cố Uyên chán ghét né tránh giật lùi lại chỉ khẽ cười một tiếng, cười xong, xách chiếc đèn lồng bằng sừng dê, nghênh ngang bỏ đi.
Đúng lúc cung môn sắp hạ khóa, vài tiểu thái giám nâng những chiếc vò dầu lớn bằng đồng đến, đổ dầu và thay tim đèn cho những chiếc đèn cung điện đặt trên mặt đất trước cổng cung, thị vệ thì cầm đuốc lớn bằng gỗ thông qua lại đổi ca. Mượn ánh sáng lờ mờ, Cố Uyên nhìn rõ mồn một mấy bóng người kia: có hai nam một nữ, người bên trái mặc chiếc áo bông bằng lụa xanh cũ kỹ là Hứa Tịch, người bên phải mặc chiếc áo choàng lông màu ngọc là Lã Truyền, còn tiểu đệ Cố Dương thì đã cao lớn hơn nhiều so với lúc nàng rời nhà, đang mặc chiếc áo bông vải lam mới toanh, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng vì gió Bắc, đang hớn hở vẫy tay về phía mình.
Cướp vợ người – Cố Uyên chợt hiểu vì sao Thái hậu lại vội vã đuổi mình ra khỏi cung, giờ đây càng cay đắng trong lòng. Quả nhiên là thủ đoạn quen thuộc của kẻ đó, bình thường tuyệt không hành động vội vàng, nhưng một khi đã ra tay thì phải đánh thẳng vào yếu huyệt. Đại Tề vốn trọng thanh danh, hậu cung tuy là chuyện riêng của Thiên tử nhưng chỉ cần dính dáng đến danh tiếng của triều đình thì các đại thần sẽ tranh nhau dâng tấu thư can gián. Cũng chính vì lẽ này mà từ sau Thái Tông Hoàng đế trở đi, việc tuyển tú phong hậu đều phải rất thận trọng, không để vướng phải những thị phi tai tiếng. Hoàng đế sắp thân chính, thần dân khắp bốn phương đang dõi mắt trông vào, nhất cử nhất động càng phải cẩn thận hơn gấp bội, làm sao có thể dính vào những thị phi không rõ ràng như thế?
_________
Hoàng đế, lúc này ở hành cung, vừa nghe Thái hậu chậm rãi kể lại đầu đuôi, trong lòng tuy kinh ngạc nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Ngài vừa mới tỉnh lại không lâu, giọng nói còn có chút yếu ớt, nhưng giữa hai hàng lông mày là sự vững vàng không có nửa phần chột dạ: "Mẫu hậu, nhi thần mới là người kết duyên phu thê với Cố Uyên, không biết có kẻ nào dám mạo danh lừa gạt như vậy?"
Kẻ sĩ xa nhau ba ngày phải nhìn bằng con mắt khác, nay Thái hậu không ngờ chỉ trong nửa tháng mà Hoàng đế đã mặt dày mày dạn đến thế này, ngây người một lúc mới mở lời: "Cung trạng của Cố Uyên Ai gia cũng đã xem qua, nàng ta từng tự thừa có hôn ước với Lã gia, lẽ nào Hoàng đế đã quên?"
Thái hậu vốn có tính dễ mềm lòng, Hoàng đế trong lòng đã quyết định không chịu nhận nhưng ngoài mặt lại chuyển giọng: "Nhi thần tất nhiên không quên, chỉ là lúc này khác xưa. Những ngày qua nhi thần và nàng lưỡng tình tương duyệt, đã có tình nghĩa phu thê rồi, nàng tuy có hôn ước với Lã gia nhưng chưa thành thân. Ngay cả theo quốc pháp mà xét thì vẫn tình lý vẹn toàn, nàng cũng nên là người của nhi thần mới phải. Mẫu hậu..." Nguyên Gia ngồi thẳng người dậy, khấu đầu với Thái hậu, "Mẫu hậu xưa nay khoan dung, lần này hãy tác thành cho nhi thần và A Uyên đi!"
Hoàng đế này đối với chuyện tình cảm lại không chút gì xấu hổ, thẳng thắn bày tỏ như vậy, Thái hậu nhớ lại những dòng chữ trong Nội Khởi Cư Chú, càng thêm tức giận vì Cố Uyên đã làm hư Hoàng đế mất rồi. Dù trong lòng vạn lần không muốn, nhưng nhìn Hoàng đế, bà lại không đành lòng từ chối, cũng không giỏi nói dối, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Hoàng đế hai ngày nữa phải tế lễ Tông miếu, những chuyện này để sau hẵng tính, giờ thì hãy nghỉ ngơi đi!"
Thái hậu không đáp ứng, tức là không đồng ý, Hoàng đế thất vọng, còn muốn nói giúp Cố Uyên mà nhìn thấy sắc mặt Thái hậu hơi trầm xuống, liền chuyển đề tài.
Hoàng đế không dây dưa nài nỉ cho thấy tình cảm dành cho Cố Uyên vẫn chưa quá sâu đậm, chỉ là nhất thời mê muội mà thôi. Thái hậu thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó dùng bữa cùng Hoàng đế, lại dặn dò những người hầu hạ bên cạnh Hoàng đế một lượt rồi mới trở về tẩm cung của mình nghỉ ngơi.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Hoàng đế kiên nhẫn đợi mãi, cho đến khi Thôi Thành Tú đến báo Thái hậu đã nghỉ ngơi mới gọi hai vị tổng quản thái giám vào hỏi cho ra nhẽ, "Ai đã báo chuyện này cho Mẫu hậu? Sao trẫm lại không nghe chút tin tức nào?"
Hoàng đế đi tuần, trong kinh và trong cung tất có tai mắt, những tai mắt này kỳ thực cũng không chậm chạp, hai người nhìn nhau, lập tức đồng thanh quỳ xuống tạ tội.
"Việc đã đến nước này, tạ tội làm gì?" Hoàng đế không thể kìm nén sự sốt ruột trong lòng, giọng nói cũng trở nên dứt khoát như chặt sắt, "Chắc là trẫm bị bệnh không còn biết chuyện gì đây mà? Nói đi, rốt cuộc là kẻ nào giở trò?"
Thái hậu làm việc xưa nay không che giấu, đầu đuôi câu chuyện này cũng rất đơn giản nhưng lại cực kỳ khó nói ra. Hai vị tổng quản thái giám ấp úng mấy tiếng, lại dập đầu thật mạnh, rạp trên đất không dám nói câu nào.
Hoàng đế cau mày: "Trẫm chỉ cần sự thật, dù có mạo phạm cũng không sao, nói!"
"Vâng." Ngụy Phùng Xuân liếc nhìn Thôi Thành Tú, đánh bạo: "Bẩm Quan gia, có người từ kinh thành gửi thư đến, nói rằng Cung Vương phi đã vào cung một chuyến, sau đó lão nương nương liền gọi người của Thanh Hòa điện đến hỏi chuyện, đều là về việc của Cố tiểu nương tử. Sau đó hỏi thăm kỹ càng mới biết người nhà của Cố tiểu nương tử có quen biết với nhũ mẫu của Cung Vương thế tử, thế là nhờ nhũ mẫu này chuyển lời đến Cung Vương phi, nói Cố tiểu nương tử bị người ta hành hạ chèn ép phải chịu khổ trong cung, cầu xin Cung Vương phi làm chủ. Lại có cả thư tay của Cố tiểu nương tử làm bằng chứng nữa ạ."
Hoàng đế chợt giật mình: "Thư tay gì? Sao Mẫu hậu không đưa cho trẫm xem?"
Thôi Thành Tú khổ sở dập đầu: "Nô tài mạo muội, Thái hậu đã đưa cho nô tài đối chiếu nét chữ, nô tài đã xem qua trước rồi. Thái hậu lão nương nương dặn rằng Quan gia đang không khỏe, đợi khi thân thể hồi phục hẵng xem cũng chưa muộn, nói là sợ người đau lòng."
Thái hậu không cho Hoàng đế xem, chắc chắn là cho rằng đó là nét chữ của Cố Uyên, lời lẽ trong thư cũng chắc chắn không dễ chịu. Sắc mặt Hoàng đế tái nhợt, đôi môi mím chặt: "Lấy đến đây."
"Vâng ạ."
Khuôn mặt Hoàng đế không thể hiện hỉ nộ nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại càng khiến Thôi Thành Tú sợ hãi. Hắn đáp một tiếng rồi dập đầu ra ngoài, một lát sau nâng một chiếc hộp gỗ hoàng dương chạm khắc hoa văn đến, dâng lên tay Hoàng đế.
Trong hộp chỉ có một tờ giấy mỏng manh, chính là loại giấy mà Hoàng đế đã ban tặng cho Cố Uyên để luyện chữ, nhưng trên đó không phải là một bức thư bình thường mà là một bài thơ nổi tiếng của tiền triều: "Cây cao nhiều gió thét gào, biển to dễ nổi sóng xao gió ào. Trong tay không có kiếm đao, tại sao lại muốn kết giao bạn nhiều. Không nhìn chim sẻ giậu kêu, vì chui vào giậu trốn điêu lưới quàng. Thấy chim chủ lưới vui tràn, thiếu niên thấy sẻ thì càng buồn than. Vung gươm chém rách lưới màng, vùng ra thoát được sẻ vàng bay nhanh. Bay lên đến tận trời xanh, rồi bay xuống đất tạ chàng cứu ta." [1]
[1] Cao thụ đa bi phong,
Hải thuỷ dương kỳ ba.
Lợi kiếm bất tại chưởng,
Kết giao hà tu đa!
Bất kiến ly gian tước,
Kiến diêu tự đầu la.
La gia kiến tước hỉ,
Thiếu niên kiến tước bi.
Bạt kiếm sao la võng,
Hoàng tước đắc phi phi.
Phi phi ma thương thiên,
Lai hạ tạ thiếu niên.
Bài Dã điền hoàng tước hành, Tào Thực, Tam Quốc.
Bài thơ không hề ẩn ý khó hiểu, người chỉ biết sơ qua văn tự cũng có thể đọc hiểu, từng câu từng chữ đều than thở thân phận hẩm hiu bị giam cầm trong lưới, dưới bài thơ lại có vài dòng chú thích, giải thích càng rõ ràng hơn: "Vì thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh, vì vạn thế khai thái bình, là việc của kẻ sĩ. Chẳng ngờ gặp phải kẻ c**ng b**, thân mang hoạn nạn, nuốt lệ vờ vui, sống ngày như năm. Cầu xin huynh lấy lời ước hẹn cũ làm trọng, ra tay cứu giúp một lần, Uyên muội dập đầu trăm lạy."
Hoàng đế chỉ cảm thấy nét chữ đó như những mũi kim đâm sâu vào tim mình, cắn chặt răng đọc lại cẩn thận hai lần nữa. Đúng là nét chữ của Cố Uyên mà mình đã quen thuộc, ngay cả giấy mực cũng giống hệt với loại mình ban cho Cố Uyên, không tìm ra một kẽ hở nào đáng ngờ. Nàng siết chặt tờ giấy mỏng manh trong tay, ánh mắt lướt qua mặt Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân, giọng nói vẫn hờ hững: "Ngay cả người của Loan Nghi cục cũng đã được gọi đến xem rồi sao? Trịnh Loan nói gì? Lâm Viễn nói gì?"
Ánh mắt Hoàng đế sắc bén khiến lòng người bất an, Thôi Thành Tú không dám đổ thêm dầu vào lửa, cũng không dám không trả lời, chỉ đành cứng rắn đáp: "Bên Trịnh cô nương không có tin gì, còn Lâm đề đốc thì có xem qua, rồi nói, nói..."
"Nói gì?"
"Lâm đại nhân nói, ngài ấy là võ thần, không giỏi thư pháp, chỉ thấy thơ này người viết một mạch mà thành, không có những thủ pháp giả mạo thường thấy." Nhận thấy sắc mặt Hoàng đế trắng bệch tái xanh, hai người kia không hẹn mà cùng hoảng loạn, không màng lễ nghi, quỳ gối lê lết lên trước Hoàng đế, một người dâng trà một người đưa khăn, miệng không ngừng an ủi: "Nô tài mạo muội, nghĩ bức thư này Cố tiểu nương tử còn chưa xem qua đâu ạ, nếu nàng xem thì nhất định sẽ nhìn ra được có gì đó kỳ lạ..."
"Đưa cho nàng xem làm gì!" Sự uất ức, bi thương và đau đớn trong lòng Nguyên Gia dồn lại thành một mớ hỗn độn, khiến nàng cảm thấy trước mắt tối sầm. Nàng nhắm mắt lại, nhưng từng câu từng chữ trên tờ giấy đó vẫn chìm nổi trong lòng, trong đầu, thiêu đốt trái tim nàng.
"Thân mang hoạn nạn, nuốt lệ giả vờ vui."
Thì ra nàng đã xem mình và mọi thứ trong cung như thế này, thì ra mọi an bài của mình chỉ khiến nàng cảm thấy ngày mà dài như năm. Thì ra trước kia mình đều bị những lời che đậy miễn cưỡng đó che mắt. Thì ra khi lòng nguội lạnh đến tột cùng thì người ta lại có thể nhìn thấu những sự thật mà bình thường không thấy được qua sự e sợ nỗi đau. Chẳng phải ngày ấy khi mình cùng nàng bàn chuyện triều chính, ấy mới là lần đầu tiên mình nhìn thấy nụ cười dịu dàng rạng rỡ của nàng sao? Chẳng phải Trịnh Loan và Lâm Viễn đều từng ngầm nói với mình, tiếc thay cho một Cố Uyên không thể có chỗ đứng trong triều sao? Trên lời khai của Từ Tam ở Thượng Nghi cục, chẳng phải cũng ghi rõ sự thất thố của Cố Uyên trong kỳ thi của khoa Loan Nghi hôm đó sao? Thái hậu không hỏi Cố Uyên, chẳng phải cũng chính vì đã có bằng chứng xác đáng, chỉ lo những lời từ miệng nàng thốt ra sẽ khiến mình mất hết thể diện?
"Đưa... Đưa cho nàng xem làm gì?" Hoàng đế ngả người ra gối lớn, ngón tay vô thức vo nát tờ giấy mỏng, "Để nàng đích thân nói những lời đó cho trẫm nghe, cho tất cả mọi người nghe sao? Để mọi người đều biết trẫm là một hôn quân háo sắc, một bạo quân ép buộc bề tôi? Để mọi người đều biết, nàng ta không thích trẫm, nàng ta chán ghét trẫm, ở bên trẫm mà ngày dài như năm?"
"Trẫm sẽ không hỏi nàng ta. Các ngươi cũng đừng hoảng, chút chuyện nhỏ này thôi, trẫm không chết được đâu!" Hoàng đế vung tay ngăn hai người đang hoảng hốt định đi mời thái y lại, ngồi thẳng dậy, hít thở sâu vài hơi, sắc mặt dù vẫn tái nhợt nhưng thần thái đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng bất động của thường ngày, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt đầy vẻ mỉa mai, "Có người muốn 'vì thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh, vì vạn thế khai thái bình', muốn làm việc của kẻ sĩ, được thôi, trẫm sẽ để nàng ta làm! Trẫm là Thiên tử, trẫm dung được vạn dân bốn phương, dung được tông phiên bốn biển, những trò nịnh bợ cũng đã thấy quen rồi, chẳng lẽ còn không dung được nàng ta sao? Nàng ta đã không nguyện ý, trẫm tự nhiên sẽ không ép buộc, trẫm đã hứa sẽ cho nàng ta xuất cung, nay thời cơ cũng vừa hay. Hai người các ngươi truyền chỉ cho Lâm Viễn phái người về kinh, nhân lúc người nhà Cố gia còn chưa về quê, hãy đưa năm trăm lạng bạc đến, xem như là trẫm và nàng ta từng quen biết nhau một lần. Đi mau!"
Hoàng đế thúc giục gấp gáp, Ngụy Phùng Xuân vẫn còn mơ hồ, còn Thôi Thành Tú lại lanh lợi, ngay lập tức hiểu ra ý tứ thâm sâu mà Hoàng đế không thể nói thành lời. Giả như Cố Uyên thật sự bị oan thì khi gặp người của Loan Nghi cục, biết Hoàng đế đã tỉnh táo, chẳng lẽ không biết đường biện bạch một phen, xin Hoàng đế làm chủ cho mình hay sao? Thấy đây là cơ hội tốt để lập công, hắn dập đầu với Hoàng đế, lập tức đêm đó đi truyền chỉ cho Lâm Viễn.
Một tia hy vọng mong manh ấy trở thành chiếc phao cứu sinh cho Hoàng đế, ngay cả lúc tế lễ Tông miếu cũng vẫn canh cánh trong lòng.
Khi nghi lễ kết thúc, trên đường trở về, ngài liền gọi Thôi Thành Tú đến hỏi: "Số bạc đưa cho A Uyên đã tới nơi chưa?"
"Vâng ạ." Thôi Thành Tú vừa nhận được tin báo của Lâm Viễn, trong lòng như có một vũng nước đắng không thể trút ra hết, "Người nhà Cố gia hiện đang thuê nhà ở kinh thành, Cố tiểu nương tử đang ở cùng người nhà, lúc người của chúng ta đưa bạc đến, nàng cũng có mặt tại đó, tiểu nương tử đã nhận bạc, sau đó, sau đó..."
"Sau đó thì sao!"
Thôi Thành Tú dằn lòng, nói một mạch trôi chảy: "Tiểu nương tử không nói gì, không hỏi gì cả, nhận bạc xong liền cho người của chúng ta quay về. Dò hỏi hàng xóm của Cố gia, ai cũng nói tuy Cố gia mới đến nhưng phu quân tương lai của tiểu thư rất có tiền đồ, là bề tôi tâm phúc của Cung Vương phủ..."
Hoàng đế vẫn giữ nụ cười, chỉ là nụ cười ấy như mặt hồ đóng băng, cứng lại không nhúc nhích: "Phu quân tương lai? Rất có tiền đồ?" Nàng đột nhiên cười một tiếng, "Rời khỏi cung, vừa hay là Tết, vừa hay thi ân khoa, vừa hay thành hôn, quả là thời cơ tốt, sắp xếp hay! Làm rất tốt! Nếu không trẫm chẳng phải đã thiếu nàng ấy một phần quà mừng hay sao?"
Thôi Thành Tú không dám nhìn sắc mặt Hoàng đế, chỉ khổ sở dập đầu, trong lòng càng thêm chua chát – Cố Uyên lừa dối Hoàng đế như thế là tội chết, Hoàng đế có xử lý thế nào cũng là lẽ phải. Nhưng lại vì dính líu đến Cung Vương phủ mà chuyện này lại trở thành một quả khoai tây nóng bỏng tay. Mà, sao lần nào những việc thế này lại cứ đều dính đến mình?
Ngày hai mươi ba tháng Chạp, ngày cúng Táo của dân gian, cũng là ngày Đại giá trở về kinh thành. Hoàng đế lần đầu tiên đích thân chủ trì lễ tế Đông, quy mô xuất kinh và hồi kinh đều vô cùng long trọng. Hoàng đế Đại Tề xưa nay rất gần gũi với dân chúng, hai bên phố không dùng màn vàng che chắn, chỉ có những binh lính tinh nhuệ của Kinh Vệ, cứ năm bước một người, dùng giáo sắt dài tạo thành hàng rào ngăn cách dân chúng và Đại giá. Rèm châu trên Long Liễn cũng được kéo cao, không cấm dân chúng chiêm ngưỡng. Hoàng đế đội mũ Ô Sa, khoác áo bào lụa đỏ sẫm, tay cầm ngọc khuê, uy nghiêm ngự trên bảo tọa. Sắc mặt hơi tái nhợt càng làm tôn thêm vẻ thanh nhã, cao sang. Dù còn ở tuổi xuân nhưng khi đôi mắt ngài hơi rũ xuống nhìn chúng sinh lại tựa hồ ẩn chứa một vẻ tôn quý có thể định đoạt sinh tử của con người mà không cần cất lời, khiến người ta kính nể từ tận đáy lòng, không dám mạo phạm.
"Ôi, Thánh thượng quả nhiên là Chân mệnh Thiên tử." Lã Truyền cùng người nhà Cố gia ra ngoài xem lễ, nhờ thị lực tốt, dáng người cao, hắn đã nhìn rõ dung nhan của Hoàng đế trên Long Liễn. Đợi Đại giá đi qua, hắn mới quay sang Cố Uyên và Hứa Tịch mà tấm tắc khen ngợi, "Đúng là vẻ rồng dáng phượng, đẹp phi thường!"
Hứa Tịch nghe mà âm thầm tiếc nuối đã không có cơ hội được nhìn thấy dung mạo Thiên tử. Cố Uyên lặng lẽ đi sau lưng hai người, lắng nghe họ trò chuyện, nhưng lòng nàng lại quay ngược thời gian trở về khoảnh khắc mình ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Hoàng đế – khi ấy ánh mắt Hoàng đế lướt qua mặt nàng, không một chút mừng rỡ hay kinh ngạc, lạnh lùng như thể nàng chỉ là một trong vô số thần dân không đáng chú ý nhất dưới sự trị vì của Thiên tử. Ánh mắt ấy khiến trái tim Cố Uyên trong phút chốc lạnh tê và nhói buốt – thanh danh của Thiên tử là vô cùng quan trọng, Lã Truyền đã liều lĩnh gây ra chuyện này, lại còn dính dáng đến Cung Vương phi, e rằng duyên phận giữa Hoàng đế và mình thật sự đã bị cắt đứt thật rồi.
—— Hết chương 65 ——
Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
