Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 63


Việc hầu hạ người bệnh quả là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, không phải ai cũng kiên nhẫn và dày dạn kinh nghiệm để làm được.


Ban đầu, trông Hoàng đế có vẻ không có gì bất thường, nhưng một lúc sau gò má ngài dần ửng đỏ, thân mình cũng trở nên bồn chồn bất an. Cố Uyên đưa tay ra kiểm tra thì thấy trán Hoàng đế đã nóng hổi, nàng vội thay cho ngài một chiếc khăn khác rồi sai cung nữ đến mời Viện chính Ngụy Phủ.


Thấy Ngụy phủ chỉ đặt ngón tay lên cổ tay Hoàng đế rồi nhíu chặt đầu mày, lòng Cố Uyên lập tức trùng xuống. Đợi Ngụy phủ thu tay, đi ra điện ngoài để cùng vị thái y trẻ tuổi bàn bạc kê đơn thuốc, bấy giờ nàng mới hạ giọng, hỏi: "Ngụy đại nhân, không biết Quan gia..."


Theo quy định, chỉ hoàng thân quốc thích và trọng thần mới có thể hỏi đến bệnh án của Hoàng đế, một cung nhân nhỏ bé mà dám nói những lời như vậy thì quả là mang tội bất kính, ý đồ bất chính. Ngụy Phủ ngước mắt nhìn Cố Uyên một cái, hơi trầm ngâm, rồi ra hiệu để chặn lời quở trách của viên Thái y trẻ tuổi đang đứng bên cạnh, vẫn dùng giọng điệu từ tốn, chậm rãi mà nói: "Quan gia có mệnh trời, ắt sẽ tai qua nạn khỏi."


"Vậy xin làm phiền ngài." Cố Uyên thở phào nhẹ nhõm, khuỵu gối thật sâu với Ngụy Phủ rồi quay vào trong.


Vị thái y trẻ tuổi kia đỏ bừng mặt, vẫn giữ dáng vẻ cương trực, thẳng thắn chất vấn: "Ngụy đại nhân, sao ngài lại có thể đối xử với một cung nhân nhỏ bé như vậy..."



"Cung nhân nhỏ bé ư?" Ngụy Phủ vuốt râu, "Không hẳn. Giờ phút này mà có thể túc trực sát bên cạnh Quan gia thì đều là tâm phúc thân tín của ngài cả, ta đáp lời qua loa một chút cũng chẳng sao. Mà lúc nãy cô ấy tới hành lễ, Trần đại nhân không ngửi thấy mùi cao Cửu Chuyển Trân Châu sao?"


Trần Đoan "À..." một tiếng, chợt hiểu ra: "Vậy... cô ấy, cô ấy là cái người mà các nội quan hay đồn đại, chính là..."


"Chớ có nói ra!" Ngụy phủ biết vị đồng liêu trẻ tuổi này của mình chỉ chăm chú vào y thuật, không tinh thông chuyện nhân tình thế thái. Trần Đoan nhờ có sự dặn dò chỉ điểm của Ngụy Phủ mà mỗi hành động đều tuân thủ quy tắc của Thái y viện nên mới có thể bình an vô sự cho đến tận hôm nay. Nguỵ Phủ lại nhắc nhở thêm một câu, quay trở lại chủ đề chính: "Dừng chuyện phiếm ở đây, theo mạch tượng ta vừa chẩn, xem ra Quan gia..."


Thái y ở bên ngoài ung dung thảo luận dài dòng về mạch tượng, nhưng ở bên trong gian phòng này, Cố Uyên lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Nàng lặng mắt nhìn cung nữ thay chăn gối cho Hoàng đế, rồi đứng ở cửa, vén rèm lên, thấy hai người kia vẫn đang tranh luận mà chưa có quyết định kê đơn thuốc, lòng càng thêm nóng như lửa đốt.


Mượn cớ thay trà cho các thái y, nàng đi ra, khéo léo thúc giục: "Ngụy đại nhân, Trần đại nhân vất vả quá, có cần nô tỳ hầu hạ bút mực không?"


Ngụy Phủ thoáng ngạc nhiên, thấy Cố Uyên tuy cúi đầu giữ lễ nhưng không thể che giấu được sự lo lắng bồn chồn. Ông mỉm cười, còn chưa kịp mở lời thì Trần Đoan đã nói với Cố Uyên: "Quan gia vì lo toan quá độ, u uất dồn nén nên bệnh cũ tái phát, giờ phải cho cái độc nhiệt này thoát ra ngoài hết mới được, nếu không, dù tạm thời dùng thuốc đè xuống được thì sau này gặp chuyện cũng vẫn sẽ tái phát. Tiểu nương tử đọc nhiều thi thư, hẳn cũng hiểu đạo lý này chứ?"


Cố Uyên hé miệng, định nói rồi lại thôi. Đạo lý thì nàng hiểu, nhưng nhìn thấy Hoàng đế cứ trằn trọc bất an như vậy, lòng nàng cũng bứt rứt bất an theo.



Nàng suy nghĩ một chút, lại cúi mình với Trần Đoan: "Nô tỳ hiểu, chỉ là nhìn Quan gia như vậy, trong lòng không thể yên tâm được... Không biết có cách nào để cho độc nhiệt này phát ra, giúp ngài có thể dễ chịu hơn chút không?"


Vẻ mặt Cố Uyên chân thành đến mức đầy vẻ cầu khẩn, Trần Đoan nhìn thấy mà không đành lòng, suy nghĩ rồi cầm bút viết nhanh một toa thuốc: "Cầm toa thuốc này sắc lấy nước, dùng nó để lau tay chân và ngực cho Quan gia, nhưng khăn phải thật nóng, thay thuốc phải nhanh, cần phải mắt nhanh tay lẹ, nếu không sẽ lại kìm hãm độc nhiệt lại trong người, thế thì công toi cả rồi. Tiểu nương tử có làm được không?"


"Đa tạ Trần đại nhân." Cố Uyên thở phào, nở một nụ cười đầy biết ơn với Trần Đoan.


Nàng nhìn tiểu nội thị ở Ngự dược phòng cầm toa thuốc đi ra ngoài rồi quay người vào trong sắp xếp.


Cơn sốt của Hoàng đế kéo dài, cho đến khi Lâm Viễn cầm đèn lồng bước vào tẩm cung thì ngài mới vừa hạ sốt. Các cung nữ mang từng chồng từng chồng khăn tẩm thuốc xuống, Lâm Viễn thấy những chiếc khăn vẫn còn bốc hơi nóng nghi ngút thì nhíu mày, gọi Ngụy Phùng Xuân tới: "Khăn nóng bỏng cả ra như vậy, Quan gia không sao đấy chứ?"


Ngụy Phùng Xuân đã túc trực ở Ngự dược phòng cả ngày nay, tới lúc này mới có thì giờ rót hai bát trà đặc. Hắn ra khỏi phòng trà, đưa hộp điểm tâm trong tay cho cung nữ, ra hiệu cho nàng đưa vào trong rồi cong lưng với Lâm Viễn: "Việc này nô tài không dám làm, Cố tiểu nương tử đã đích thân thử nhiệt độ rồi, nàng nói là không sao. Khi nô tài vào đưa thuốc thì cũng đã nhìn rồi, thấy Quan gia ngủ ngon hơn hẳn trước đó, có thể thấy là cách này rất hiệu nghiệm."


Lâm Viễn chỉ tay về phía các thái y ở đằng xa: "Nếu hiệu nghiệm thì sao không kê đơn sớm mà dùng?"



"Ngụy đại nhân đã giải thích với Trần đại nhân rồi, toa thuốc này tuy hiệu nghiệm nhưng lại xung khắc với đơn thuốc trước đó, thời điểm thay khăn mà không chính xác thì nguy, cho nên sợ người hầu hạ phản ứng không đủ nhanh, tay chân chậm chạp thì sẽ phản tác dụng. Cũng may Cố tiểu nương tử tỉ mỉ cẩn thận, mắt nhanh tay nhanh nên mới dám để cô ấy thử làm, chứ không thì cũng chẳng có ai dám làm đâu." Ngụy Phùng Xuân vừa nói vừa liếc nhìn vào trong: "Nô tài cũng thấy cách này quả là rất kén người thực hiện, người thường cũng không dễ mà làm theo như chỉ dẫn được. Cố tiểu nương tử cả ngày nay chẳng uống nước ăn cơm gì cả, tay thì cứ thoăn thoắt chưa ngừng nghỉ bao giờ."


Lâm Viễn "Ừ" một tiếng rồi vén rèm vào trong.


Cố Uyên vẫn quỳ trên sàn, nơi gần long sàng, đang cẩn thận lau mồ hôi cho Hoàng đế. Vẻ mặt nàng vô cùng chuyên chú, nhất mực tập trung, dường như hoàn toàn không hề nghe thấy tiếng bước chân của Lâm Viễn. Lâm Viễn nhìn Hoàng đế đang ngủ rất say sưa an ổn, rồi lại nhìn mười ngón tay sưng đỏ, tấy lên, và những vết bỏng rộp nổi trên lòng bàn tay của Cố Uyên, trong lòng cũng không khỏi thầm thở dài.


"Cố nữ sử đã quá vất vả rồi." Nàng hạ giọng nói một câu, thấy Cố Uyên vẫn không động đậy, bèn nói to hơn một chút: "Cố nữ sử, người từ kinh thành đã tới, khoảng một canh giờ nữa Thái hậu lão nương nương sẽ đến nơi."


"Nói nhỏ thôi, Quan gia mới vừa..." Cố Uyên quay phắt đầu lại mà nhắn, lời nhắc nhở được nửa chừng thì im bặt, dường như giờ mới bừng tỉnh khỏi sự chuyên tâm dành cho Hoàng đế: "Thái hậu..."


"Nương nương đã truyền ý chỉ tới rồi." Lâm Viễn cố nén tiếng thở dài của mình, "Nương nương đến hành cung sẽ triệu kiến ngay lập tức."


—— Hết chương 63 ——


Chị Uyên bỏng cả tay, yêu thế này ch còn yêu thế nào n



Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Story Chương 63
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...