Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 56


Hoàng đế theo bản năng muốn cất lời từ chối nhưng liếc qua Cố Uyên đang cúi mặt đứng bên cạnh, lời nói lập tức dịu đi: "A Uyên có tài văn chương, chỉ là giờ đây trẫm không có nhiều người bên cạnh, mong Vương huynh lượng thứ."


"Quan gia hiểu lầm rồi," Nguyên Lễ vẫn ung dung, mỉm cười nói: "Thần chỉ muốn xin Cố nữ sử dành chút thời gian chỉ bảo, mỗi ngày nhiều nhất một canh giờ, tuyệt đối không dám làm mất thể diện của Quan gia."


Hoàng đế nhíu mày, Nguyên Lễ xưa nay vốn lễ nghi chu đáo, lại khéo léo, lẽ nào lại không hiểu ý của mình, sao bỗng dưng lại trở nên cố chấp như vậy? Chẳng lẽ cũng giống Dụ Vương, nảy sinh tơ tưởng với Cố Uyên hay sao? Lại liếc nhìn Cố Uyên, nàng vẫn cúi mặt đứng một bên, không thấy có chút tư tâm nào khác.


Một ý niệm dâng lên, Hoàng đế cất tiếng: "A Uyên, ngươi nghe lời của Cung Vương thế tử rồi chứ? Mỗi ngày một canh giờ, có làm ảnh hưởng đến công việc của ngươi không?"


Đại Tề vốn cởi mở, không có nhiều điều cấm kỵ, Cố Uyên ngẫm nghĩ rồi gật đầu: "Bẩm Quan gia, nô tỳ làm được."


Hoàng đế không ngờ Cố Uyên lại đồng ý, không khỏi liếc nhìn nàng một lần nữa: "A Uyên, ngươi thực sự làm được, sẽ không làm lỡ việc chung chứ?"


Giọng Hoàng đế đầy quan tâm, lòng Cố Uyên mềm mại đi, nàng lại nghĩ kỹ: Ban ngày Hoàng đế ra ngoài săn bắn không cần nữ quan hầu hạ, việc dành ra một canh giờ cũng không khó. Hoàng đế dường như có ý muốn trọng dụng Nguyên Lễ, tục ngữ có câu văn như người, nàng có thể qua văn chương mà hiểu được tâm tính Nguyên Lễ, cũng có thể cho Hoàng đế một vài ý kiến khi ngài cần.


"Bẩm Quan gia." Nàng khẽ mỉm cười với Hoàng đế: "Nô tỳ không sao."


Nụ cười của nàng khiến Hoàng đế giật mình,  ngài nhìn sâu vào Nguyên Lễ: Nguyên Lễ mày mắt hiền hòa, không nóng không vội, mỉm cười đứng đó, một người đứng bên trái, một người đứng bên phải Hoàng đế, đều toát lên vẻ tài hoa phong nhã, ngoại hình và tuổi tác cũng rất xứng đôi, khiến ngài thấy mình như một kẻ ngoài cuộc không hề liên quan. Văn nhân đều thích họa thích thơ, lẽ nào đây chính là ý đồ của Nguyên Lễ ư? Lòng Hoàng đế bỗng hoang mang, đồng thời cũng ẩn hiện một chút bực bội vô cớ - nói dành ra một hay hai canh giờ một cách dễ dàng như vậy, có thể thấy những người khác đều nhàn hạ hơn nàng, nhàn hạ đến mức có thời gian ngâm thơ trăng gió!


"Dù sao nam nữ thụ thụ bất thân, tốt nhất nên tìm một nơi thỏa đáng." Hoàng đế mím môi, quay người dặn dò Thôi Thành Tú: "Gần đó cứ tách riêng một chiếc lều, cho hai thái giám thông văn mặc đến đó hầu bút mực trà nước cho Thế tử."



Sắc mặt Hoàng đế bình thản, đến cả nụ cười gượng gạo lúc nãy cũng biến mất không còn dấu vết, Thôi Thành Tú cúi mình vâng dạ, trong lòng tức tối: Ai biết được Cố Uyên bình thường thông minh 


như vậy mà đến lúc mấu chốt lại trở nên không hiểu lòng người thế này chứ?


"Trẫm mệt rồi, tất cả lui xuống đi." Cố Uyên và Nguyên Lễ cùng nhau tạ ơn lĩnh chỉ, càng khiến người ta có ảo giác về một đôi kim đồng ngọc nữ. Hoàng đế chỉ thấy vô cùng chướng mắt, không đợi Cố Uyên đứng dậy đã lạnh lùng đi vào lều lớn, lệnh cho Đông Thuần hầu hạ thay y phục.


Hoàng đế luôn có đặc quyền tùy ý, thay y phục không dùng người của Tư thiết mà lại dùng người của Tư dục thì cũng chẳng có gì lạ. Đông Thuần liếc nhìn Cố Uyên đứng phía sau Hoàng đế, vừa giúp Hoàng đế thay y phục, vừa nói đỡ: "Nghe nói Quan gia trong yến tiệc không ăn ngon miệng, nô tỳ đã chuẩn bị một vài món ăn thanh đạm, xem chừng còn sớm, Quan gia dùng một chút có được không?"


Thời gian quả thực còn sớm, Hoàng đế gật đầu: "Trẫm muốn xem tấu sớ, một lát nữa hẵng đưa lên."


Hoàng đế tắm xong đi ra, vẫn không để ý đến Cố Uyên, tự mình ngồi khoanh chân trên giường, dưới ánh nến ngài mở thư ra, đọc một lượt quốc thư của Đại Thực và An Nam. Quả nhiên đều nhắc đến nội loạn ở Thiên Trúc, vì Thiên Trúc ở vùng xa xôi, lại ẩm ướt, triều đình Đại Tề ít có giao thiệp với Thiên Trúc, hiểu biết về địa lý và phong tục nơi đây cũng hạn hẹp. Hoàng đế vừa so sánh hai bức quốc thư, vừa từ từ nhớ lại tấu sớ của Bố chính sứ Vân Châu trước đây, thấy Cố Uyên mang khay lên, chỉ liếc mắt một cái: "Cái gì đây?"


"Là mì nô tỳ nấu." Cố Uyên mở nắp bát lên, bên cạnh là hai món dưa muối trộn tươi, còn có một đĩa đồ nguội tổng hợp, một món mặn một món chay: "Ngự thiện phòng không có đầu bếp của Ngô Châu, nô tỳ tự làm vài món theo khẩu vị ở nhà, nếu Quan gia không chê thì nếm thử một chút."


Người mình yêu tự tay xuống bếp nấu cho mình ăn, sự bực bội của Hoàng đế lập tức vơi đi một nửa, ngước mắt nhìn Cố Uyên, thấy nàng dùng vẻ mặt dịu dàng đầy quan tâm nhìn mình, nửa phần bực bội còn lại cũng tan biến thành mây khói.


Hoàng đế đặt tấu sớ trong tay về lại hòm, cầm đũa gắp một miếng dưa muối, bất chợt đưa đến bên môi Cố Uyên: "Nàng nếm thử trước đi."


Theo lệ, ngự thiện luôn phải được mở hộp và kiểm tra trước mặt Hoàng đế, tuy dưa muối được đựng trong hộp bạc nhưng lại không dùng thẻ bạc, Hoàng đế có lo ngại có độc cũng là lẽ đương nhiên. Cố Uyên nếm một đũa, chưa kịp mở lời thì đã thấy Hoàng đế đã lại gắp một đũa mì đưa đến, đợi Cố Uyên mở miệng ăn xong ngài lại không đổi đũa mà tự gắp cho mình một đũa mì, vừa ăn vừa cười rạng rỡ, nói: "Bát mì này trẫm ăn không hết, hai chúng ta cùng ăn đi."


Người phương Nam ăn uống tinh tế, không có thói quen cùng ăn cả con heo, con dê nướng như người phương Bắc, trừ những người vô cùng thân thiết ra thì xưa nay đều ăn riêng mỗi người một phần. Từ nhỏ đến lớn Cố Uyên chưa từng ăn cơm kiểu này với ai, không khỏi đỏ mặt: "Nô tỳ sợ hãi, mạo phạm Quan gia rồi."



Giọng Hoàng đế vô cùng chân thành, hiển nhiên không thấy có gì không ổn khi gọi Cố Uyên là 'người nhà', lời ấy làm lòng Cố Uyên mềm nhũn ra, chỉ cảm thấy mặt mình càng nóng hơn, nàng cúi đầu đặt khay ngay ngắn hơn: "Vậy... Quan gia thấy sao?"


Cố Uyên không có ý từ chối, lòng Hoàng đế vui như nở hoa, lại gắp một đũa mì đưa đến bên môi Cố Uyên: "Thêm một người ăn quả nhiên là ăn ngon hơn, sau này nàng hãy ở lại ăn cơm với trẫm nhé!"


Cố Uyên lắc đầu, tự cầm lên một đôi đũa bạc khác từ khay: "Như thế quá là mạo phạm, nô tỳ như thế này cũng là đang mạo phạm."


Đã là người một nhà, thì có gì mà mạo phạm chứ? Hoàng đế không cho là phải, nhưng trong lòng vẫn cứ tràn ngập niềm vui. Cứ như vậy, hai người cùng nhau ăn hết một bát mì, Hoàng đế lại cầm hai bức quốc thư lên, bất chợt nảy ra một ý kiến: "A Uyên, trẫm nhớ nàng muốn thử tháo một chiếc hộp nhạc ra để xem, nàng đã đi chọn chưa?"


"Vẫn chưa ạ."


Nụ cười trên mặt Hoàng đế càng tươi hơn: "Nàng có từng nghe chuyện về xứ Thiên Trúc[1] không?"


[1] Ấn Độ.


"Nô tỳ có từng nghe a phụ nhắc qua." Cố Uyên đáp: "Vương thất Thiên Trúc họ Chiêm Mộc Nhĩ, có nhiều ân oán với nước Đại Thực. Vài năm trước, a phụ có nói với nô tỳ rằng vị Hoàng đế xứ Thiên Trúc đã gần bảy mươi tuổi, có hơn một trăm người con trai mà vẫn đi khắp nơi săn tìm mỹ nữ. Có một số thương nhân Thiên Trúc đi biển, thà không mang theo con trai mà lại mang theo con gái, chính vì sợ ở nhà thì sẽ bị cưỡng ép vào cung điện. Không biết giờ vị ấy có còn tại vị nữa không."


"Vậy thì quả là sống hồ đồ." Hoàng đế khẽ cười, đưa quốc thư vào tay Cố Uyên: "A Uyên, nàng cũng biết về Thiên Trúc, vậy hãy giúp trẫm xem hai bức quốc thư này đi?" Nàng thấy Cố Uyên lại muốn từ chối, liền nói trước: "Trẫm đương nhiên phải triệu triều thần tới thương lượng nhưng bây giờ đưa cho nàng xem trước, nghe nhiều thì sẽ sáng suốt, chuyện lớn như thế này, trẫm tự sẽ cẩn trọng." Rồi 


lại nghĩ ngợi thêm: "Giờ đây Tây Dương và Đại Thực đang bành trướng, một số việc cũng nên bắt tay vào chuẩn bị rồi. A Uyên, nàng hiểu về kĩ nghệ Tây Dương, nàng hãy giúp trẫm quản lí Bát Âm quán. Những món quà tặng mà ngoại bang gửi đến sẽ đều được giao cho nàng xem qua trước, những món nào thú vị có thể nghiên cứu thì hãy giữ lại. Xưởng tạo tác trong cung có một bộ phận chuyên phụ trách các món đồ cơ khí mới lạ, khi hồi cung cũng sẽ giao cho nàng quản lí."


Những việc này tuy phức tạp nhưng lại hợp Cố Uyên hơn là việc bưng trà rót nước ở Ngự tiền, đã thế Hoàng đế lại nói một cách hùng hồn kiên định, Cố Uyên cũng liền không từ chối: "Vậy ngày mai nô tỳ sẽ đến Loan Nghi ty, lĩnh bài tử để kiểm tra vật phẩm."



"Đến lúc đó có suy nghĩ hay ý kiến gì thì cứ nói hết cho trẫm nghe." Hoàng đế dặn dò với vẻ mặt nghiêm túc nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán: Quà tặng nhiều như thế, những món nhỏ đã chiếm tới mười gian, không có mười ngày nửa tháng rảnh rỗi thì không thể xem xong hết được. Cố Uyên sẽ không có thời gian rảnh rỗi nữa rồi! Ngày mai lại tìm thêm việc để giao cho Nguyên Lễ, cứ để hắn làm Đại thần quản lí nghi trượng, vừa chia bớt công việc cho Khánh Vương và Dụ Vương vừa phải kè kè ở bên cạnh Hoàng đế suốt thời gian ở trường săn. Cả hai đều không có thời gian rảnh, vậy thì lời hẹn chỉ bảo thơ văn kia chẳng phải sẽ tự nhiên mà tan thành bọt nước rồi sao!


Cố Uyên không biết toan tính của Hoàng đế, thấy ngài ngồi trên giường mỉm cười thất thần thì cũng chỉ nghĩ Hoàng đế đã mệt, thế là vội vàng dọn khay rồi thay hương. Nàng nhìn Hoàng đế nằm xuống, giơ tay buông màn. Để đề phòng có kẻ ngầm mang hung khí, cung nhân không được phép thay y phục trong màn, trừ khi Hoàng đế đặc biệt cho phép, bằng không không y phục đều phải để bên ngoài. Cố Uyên đang định đi ra ngoài màn, thì bị Hoàng đế nắm lấy tay, mỉm cười với nàng: "Ở đâu ra nhiều quy củ như vậy, trường săn rất lạnh, nàng đi ra ngoài như vậy sẽ bị cảm lạnh mất." Nói rồi lại chợt nảy ra một ý, "Nàng đã hầu hạ trẫm nhiều lần như vậy rồi, lần này trẫm hầu hạ nàng một lần." Nói rồi liền đưa tay ra cởi áo ngoài cho Cố Uyên.


Cố Uyên đang bối rối chưa kịp phản bác áo ngoài thì Hoàng đế đã cởi dây áo ngoài rồi kéo vạt áo của nàng: "Giơ tay lên." Thấy nàng ngơ ra không đáp, lại lẩm bẩm: "Ngốc thế nhỉ? Giống như mỗi trẫm làm mỗi ngày ấy, nàng không biết ư?"


Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên Cố Uyên bị người khác chê là ngốc, thế là đột nhiên thấy giận lên. Đã ăn cùng đũa, ngủ cùng giường, giờ thay y phục có gì phải kiêng dè nữa? Thế là nàng dứt khoát học theo dáng vẻ thường ngày của Hoàng đế, giơ hai tay ra, chờ Hoàng đế ra tay.


Y phục của cung nhân không nhiều, một áo ngoài và một váy xếp, bên trong là trung y. Hoàng đế vẫn chưa thỏa mãn, hai tay ấn lên  vạt trung y của Cố Uyên: "Không công bằng."


Người bị mạo phạm là nàng mà Hoàng đế lại còn thấy không công bằng? Cố Uyên nhíu mày: "Nô tỳ ngu dốt, cái gì mà không công bằng?"


Mặt Hoàng đế đến kề gần Cố Uyên hơn, gần đến mức Cố Uyên có thể ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trong hơi thở của ngài: "Mỗi ngày nàng đều cởi nhiều đồ của trẫm như vậy, trẫm chỉ cởi của nàng được có hai món." Hoàng đế bất chợt dùng sức, kéo Cố Uyên vào lòng, nhân khi cả hai cùng ngã xuống giường Hoàng đế thừa cơ chống người lên, vẫn giữ lấy cổ áo của Cố Uyên mà không buông: "A Uyên, trẫm muốn hầu hạ nàng thêm một món nữa cho công bằng, nàng muốn trẫm cởi món nào đây?"


Thế này thì rõ ràng tửu lượng của Hoàng đế không tốt, Cố Uyên thấy buồn cười, chỉ đẩy nhẹ ra: "Quan gia say rồi, vẫn nên nghỉ sớm đi thôi."


"Trẫm không say mà." Nụ cười trên mặt Hoàng đế dần dần nhạt đi, nàng đưa tay kéo tay Cố Uyên về phía ngực mình, đưa lên môi, khẽ hôn lên lòng bàn tay nàng: "A Uyên, trẫm chỉ muốn thấy nàng cười."


Lời của Hoàng đế nghiêm trang như ban bố thánh chỉ, Cố Uyên muốn cười nhưng lại cảm thấy khóe mắt cay cay, bèn cố nặn ra một nụ cười: "Quan gia muốn thấy nô tỳ cười thế này sao?"


"Trẫm muốn nụ cười thật lòng cơ." Hoàng đế hôn nhẹ lên khóe môi Cố Uyên: "Trẫm muốn nàng hãy danh chính ngôn thuận ở bên trẫm, phụ tá trẫm, trẫm muốn nàng và trẫm sống nằm cùng giường



"Nô tỳ..."


"Nàng thì tính là nô tỳ gì chứ?" Hoàng đế không hài lòng, áp môi mình lên môi Cố Uyên, không cho nàng nói tiếp: "Bây giờ chỉ có ta và nàng, không có quân và thần. A Uyên, ta thật sự thích nàng, ta chỉ muốn một mình nàng, muốn hỏi nàng có bằng lòng chờ ta, để ta tặng cho nàng một danh phận không?"


"Thần..."


"Đã bảo không được xưng hô như vậy nữa!" Giọng Hoàng đế mang theo sự bực tức, cắn môi Cố Uyên một cái, thấy nàng vẫn còn định nói, liền dứt khoát dùng môi mình để chặn lại.


Cố Uyên đang định mở lời thì bị Hoàng đế áp môi chặn lại, nàng theo bản năng hé môi ra, đầu lưỡi hai người chạm nhau, cả hai đều giật mình. Cảm giác môi lưỡi quấn quýt vừa xa lạ lại vừa triền miên khiến người ta say đắm, sự kích động vốn bị kìm nén trong lòng lại bùng lên một lần nữa, bập bùng không thể kiểm soát. Sau một hồi quấn quýt dây dưa, khi hai người tách ra, cả hai đều th* d*c, toàn thân nóng bừng bừng. Hoàng đế nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng của Cố Uyên mà thấy mình không còn tâm trí cho bất cứ điều gì khác nữa.


"A Uyên..." nàng đưa tay kéo tay Cố Uyên đặt lên ngực mình: "Nếu nàng không muốn thì hãy ngăn trẫm lại."


Ánh mắt Hoàng đế trong trẻo, mang theo sự quyến luyến và chân thành hết lòng hết dạ, còn lòng bàn tay nàng áp vào ngực Hoàng đế lại có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của ngài. Quân thượng muốn chiếm đoạt một nữ quan thị tẩm bên mình thì có gì khó? Có thể danh chính ngôn thuận hạ một chiếu chỉ, cũng có thể lợi dụng lúc mê muội say đắm vừa rồi mà ra tay. Nhưng Quân thượng này, vào khoảnh khắc này, vẫn còn chờ đợi sự cho phép của Cố Uyên mới được.


Nhìn bộ dáng người trước mắt như thế, Cố Uyên bật ra một tiếng cười khẽ. Bất kể tương lai có thế nào, lúc này Hoàng đế đã thật lòng chân thành với nàng, quả là một lời hứa đáng giá ngàn vàng. Nàng ngưỡng mộ sự chuyên cần và tự kìm chế của Hoàng đế, thích những lúc bậc cửu ngũ chí tôn bộc lộ chút tính khí trẻ con trước mặt mình. Hoàng đế cứ khăng khăng chỉ muốn mình nàng, bây giờ đây nàng cũng chỉ muốn một mình Hoàng đế. Nếu đã như vậy, có gì mà không dốc lòng thử một lần chứ?


"Thập Nhất." Khoảnh khắc cái tên này cất lên, Cố Uyên đột nhiên cảm thấy mọi lo lắng và hoang mang dồn nén từ lâu đều tan biến, cả người trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều: "Nếu ta không ngăn thì ngươi sẽ làm gì?"


Ánh mắt người trước mắt trở nên long lanh khiến Hoàng đế gần như nghẹt thở, phải kìm nén niềm hạnh phúc điên cuồng, một tay trượt dọc theo cánh tay mà ve vuốt, một tay khác thì cởi khuy áo ngoài và dây buộc của Cố Uyên. Đợi đến khi trung y đã bị tháo ra rộng mở, bàn tay Hoàng đế dường như rất quen thuộc, lần lên bao phủ trên b* ng*c của nàng, cảm nhận thấy cơ thể nàng nóng lên và run rẩy dưới tay mình, nhân lúc hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn để hôn đôi môi nàng một lần nữa.


Hương vị khi đôi môi quấn quýt vẫn khiến người ta lưu luyến, Hoàng đế say đắm đến mê man, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự tỉnh táo lạ thường: Cố Uyên của mình, cuối cùng cũng thực sự thuộc về mình rồi.


—— Hết chương 56 ——


Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Story Chương 56
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...