Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Chương 54
Xem ra chuyến công cán này của Dụ Vương rất tốt, hắn ta khoa tay múa chân, kể lại tình cảnh buổi yến tiệc cho Hoàng đế nghe. Qua lời kể thì có thể thấy Dụ Vương rất mực giữ chừng mực với các sứ thần ngoại quốc, nói lời khéo léo dễ nghe mà những chỗ quan trọng thì lại đánh thái cực rất đẹp. Hoàng đế vô cùng hài lòng, cảm thấy mình lại phát hiện ra một nhân tài đối ngoại, vừa suy tính công việc sau này sẽ giao cho Dụ Vương, vừa nửa đùa nửa thật nói: "Tiểu Hoàng thúc chuyến này vất vả rồi, muốn trẫm thưởng gì, cứ việc mở miệng!"
Dụ Vương vẫn còn hơi say, mặt đỏ bừng, lẩm bẩm: "Vậy... thần xin Quan gia ban cho một người, liệu có được không?"
Hoàng đế hơi ngạc nhiên, nghĩ hết lượt các thái giám cung nữ bên mình nhưng lại chẳng nghĩ ra ai có thể hợp ý Dụ Vương: "Tiểu Hoàng thúc muốn người nào? Nếu là tiểu thư nhà ngoài cung thì trẫm có thể ban hôn, nhưng phải là hai bên tâm đầu ý hợp mới được."
"Không phải người ở ngoài cung." Dụ Vương cười với Hoàng đế, "Bên cạnh Quan gia chẳng phải có một nữ sử tên là Hồ Uyển Nương đó sao? Người dám đối chất với Đoan Vương huynh, ăn nói đanh thép, đầu óc tài trí, dung mạo cũng không tệ. Thần đã tính toán cho nàng ấy rồi, đợi vài năm nữa khi Quan gia thành hôn, nàng xuất cung thì tuổi tác cũng đã hơi lớn, gia cảnh lại không tốt, chỉ sợ hôn nhân sẽ có phần không như ý. Chi bằng đến lúc đó Quan gia cứ ban nàng cho thần để làm Trắc phi, một là không chôn vùi tài năng của nàng, hai là cũng không làm lỡ cả đời nàng, Quan gia nghĩ sao?"
Nguyên Gia ngồi sau ngự án, mặt không đổi sắc đánh giá Dụ Vương. Nàng bỗng rất muốn cầm chiếc chặn giấy bằng ngọc bích hình đốt trúc trên án mà ném thẳng ném mạnh vào gương mặt tươi cười kia. Những ngón tay nàng xoa đi xoa lại những đốt trúc trên chặn giấy, giọng nói nghẹn lại, gần như cứng đờ: "Trẫm nhớ rõ, chính là Tiểu Hoàng thúc tiến cử nàng ấy làm Tư tẩm. Giờ trẫm lại ban nàng về cho Tiểu Hoàng thúc, e rằng có chút không thỏa đáng?"
Dường như lúc này Dụ Vương mới nghĩ ra điều đó, hắn ta cũng ngây người ra: "Chuyện này... khi đó thần chỉ thấy dáng vẻ và cử chỉ của nàng không tồi, giờ xem ra đúng là thần đã coi thường nàng rồi. Chi bằng cứ theo lệ cũ của Nhân Tông Hoàng đế, Quan gia ban một chỉ ý đến nhà nàng, đợi nàng xuất cung thì thần sẽ trực tiếp đến nhà đón về làm vợ, như vậy có được không?"
Năm đó Nhân Tông lựa chọn nữ sử Tư tẩm, thực chất là ban cho nghĩa nữ của mình chức Nữ quan tâm phúc để tham gia chính sự, chỉ là không muốn gây chú ý trên triều nên mới dùng danh nghĩa Tư tẩm. Do đó, sau khi cuộc tranh giành trữ vị kết thúc, Nhân Tông được sắc phong làm Hoàng thái nữ, vài vị Tư tẩm cũng được khôi phục thân phận bề tôi. Có người ở lại Loan Nghi cục hầu hạ Nhân Tông cả đời, cũng có người xuất cung để thành gia lập thất. Dụ Vương biết được thân phận của Cố Uyên, lại thấy nàng thay mặt Hoàng đế đối chất với Đoan Vương, liền nghĩ đến tiền lệ của Nhân Tông. Năm đó nữ sử chỉ được gả cho một tử tước tam đẳng nhỏ bé, giờ đây Cố Uyên lại được làm Trắc phi của một Thân vương đường đường chính chính, chẳng phải như vậy là không làm nhục người tâm phúc của Hoàng đế sao?
Nguyên Gia cắn chặt răng, mím chặt môi. Dụ Vương không phải người kín miệng, nàng không thể lấy lý do Cố Uyên đã có hôn ước để từ chối, cũng không thể đường đường chính chính mà tuyên bố rằng mình không có ý định lập Hoàng phu, mình chỉ cần một mình Cố Uyên. Dụ Vương càng nói dõng dạc, lửa giận trong lòng nàng càng bùng lên.
Nguyên Gia lạnh mặt, nói: "Năm đó mấy vị nữ sử của Nhân Tông không có ai gả cho Tông thất, đó là chuyện không phải tự nhiên, là có nguyên nhân. Giờ Uyển Nương ở bên cạnh trẫm, thân cận lâu rồi, lại chuyển sang bên cạnh Tiểu Hoàng thúc, những kẻ có dã tâm bên ngoài mà thấy được, chỉ sợ sẽ có những lời đàm tiếu không hay ho. Tình ngay lý gian, quân tử phải biết tránh, Tiểu Hoàng thúc nên dùng tâm tư này vào những chuyện khác đi!"
"Những kẻ nhỏ nhen, lòng dạ xấu xa kia, dù không có những chuyện này đi chăng nữa thì chúng có thể nói được lời hay lẽ phải sao?" Dụ Vương vốn không coi trọng lời thiên hạ, lúc này càng tỏ ra không đồng tình, "Đợi khi Quan gia lập Hoàng phu, Uyển Nương tự nhiên sẽ trong sạch. Thần chỉ một lòng muốn cho nàng một nơi chốn tốt đẹp, cũng coi như làm việc thiện. Còn xin Quan gia xem xét tấm tình si của thần mà ân chuẩn!"
Hai chữ "Uyển Nương" được Dụ Vương thốt ra lưu loát không chút kiêng dè, đầu óc Hoàng đế như nổ tung, không chút suy nghĩ, tức thì thẳng tay ném chiếc chặn giấy trong tay ra ngoài. Thanh ngọc đập vào viên gạch vàng cứng rắn, phát ra tiếng vỡ tan giòn giã như cứa vào tai, những mảnh ngọc vỡ văng lên vạt áo bào của Dụ Vương, khiến hắn ta giật mình kinh hoảng, cơn say cũng tỉnh được hơn nửa. Thấy tất cả những người trong điện đều quỳ xuống với vẻ mặt trắng bệch như mất máu, hắn ta cũng vội vàng dập gối quỳ theo. Liếc nhìn Hoàng đế, thấy khuôn mặt nàng chỉ nhợt nhạt hơn bình thường một chút, mà đôi mắt đen láy không hề có chút gợn cảm xúc nào.
Kì lạ, biểu cảm không chút giận dữ này, ngược lại càng khiến người ta sợ hãi, như đối diện với sự bình yên trước khi bão tố ập đến.
"Trẫm biết Tiểu Hoàng thúc không sợ người đời đàm tiếu, nhưng trẫm không ngờ lại phóng khoáng đến mức này, ngay cả luân thường thúc cháu cũng không màng." Hoàng đế cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói bình tĩnh đến bất thường, "Tiểu Hoàng thúc một lòng muốn Uyển Nương đến hầu hạ bên cạnh, rốt cuộc là vì nguyên cớ gì?" Nàng đứng dậy, đánh giá Dụ Vương, "Một việc thiện, một tấm lòng si? Hay là Tiểu Hoàng thúc cho rằng có được người bên cạnh trẫm thì Tiểu Hoàng thúc sẽ biết rõ mọi thói quen, mọi sở thích của trẫm, từ đó mới có thể trung thành phò chính?" Nàng nói rồi đưa mắt nhìn Thôi Thành Tú đang quỳ ở góc điện, "Thôi Thành Tú, ngươi là lão nhân bên cạnh trẫm, trẫm đưa ngươi đến chỗ Tiểu Hoàng thúc làm Tổng quản, ngươi có bằng lòng không?"
Từ lúc Dụ Vương mở miệng Thôi Thành Tú đã biết Hoàng đế nhất định sẽ nổi giận lôi đình, hắn đã âm thầm lùi tít về góc điện mà không ngờ vẫn bị vạ lây. Trong lòng oán Dụ Vương đến tột cùng, hắn chỉ còn biết dốc hết sức mà dập đầu: "Quan gia sáng suốt, nô tài ngu dốt, nhờ Quan gia nhân hậu nên mới có thể ăn một bát cơm ở Ngự tiền, đến chỗ Dụ Vương điện hạ chỉ sợ lại không hầu hạ tốt, nô tài bị trách phạt thì không sao, chỉ sợ làm mất mặt Quan gia thì nô tài vạn lần chết cũng không thể đền đáp được!"
Hoàng đế gật đầu: "Trẫm chỉ hỏi ý của ngươi thôi." Nàng quay mặt lại, nhìn Dụ Vương, trên môi hiện lên một nụ cười lạnh lẽo, "Tiểu Hoàng thúc này, người bên cạnh trẫm ngu dốt thế đấy, chỉ sợ hầu hạ Tiểu Hoàng thúc không chu toàn. Người như vậy, Tiểu Hoàng thúc có muốn không?"
Sống lưng Dụ Vương lạnh buốt, cơn say đã hoàn toàn tan biến, ý trong lời nói của Hoàng đế quá rõ ràng. Nếu nhất định đòi đem người thân cận bên Hoàng đế về bên cạnh mình, chẳng lẽ đó là ý đồ bất trung? Nghĩ đến Đoan Vương vẫn đang bế môn hối lỗi ở nhà, Dụ Vương cảm thấy chức Tông chính của mình cũng đang lung lay rất mạnh rồi. Trong lòng hắn ta đột nhiên tỉnh ngộ, cũng thấy mình nói những lời này quá sớm, sau vụ Đoan Vương, Hoàng đế đang có lòng đề phòng các Tông thân, mình chỉ xốc nổi nghĩ đến chuyện đi trước một bước kẻo hoa rơi vào tay người khác, sao lại quên hẳn việc né tránh hiềm nghi chứ?
May mà mặt hắn ta dày, đầu óc lại linh hoạt, lập tức thay đổi thái độ mà nhận tội. Một tràng những lời hoa mỹ tuôn ra, thấy Hoàng đế không nói gì nhưng cũng không tiếp tục dâng cơn thịnh nộ, hắn ta liền biết điều, xin cáo lui mà đi ra ngoài.
Hoàng đế chắp tay đi lại trong điện, một lúc lâu sau mới quay sang Thôi Thành Tú: "Trên đường đi A Uyên có gặp Dụ Vương không?"
"Không hề ạ!" Thôi Thành Tú tự nhiên hét toáng lên, gần như khiến chính mình giật nảy mình, vội vàng dập đầu và hạ giọng, "Quan gia minh xét, trên suốt đường đi Cố nữ sử và Thu Điển thiết vẫn luôn đi cùng nhau, đệ tử của nô tài là Thôi Tam Thuận cũng luôn theo sát săn sóc nàng, Dụ Vương điện hạ lại ở đoàn phía trước, thật sự hai người không hề gặp mặt."
"Vậy hắn nảy sinh tâm tư với A Uyên từ lúc nào?" Hoàng đế cau mày, "Chẳng lẽ là từ vụ Đoan Vương lần trước?" Nàng không muốn nghĩ tiếp nữa, lạnh mặt liếc Thôi Thành Tú một cái, "Kể từ bây giờ, Dụ Vương đến hành cung, mọi hành động của hắn đều phải cho người giám sát chặt chẽ cho trẫm! Nếu có bất kỳ động tĩnh gì lập tức đến bẩm báo thẳng cho trẫm. Nếu có kẻ khác tỏ vẻ lấy lòng hay dâng hiến cho Cố Uyên thì cũng phải bẩm báo, đã hiểu chưa?"
"Nô tài đã hiểu." Thôi Thành Tú dập đầu rồi lui ra, vẻ mặt kinh sợ nhưng trong lòng lại rất an tâm. Hoàng đế đã quyết tâm giữ Cố Uyên ở trong cung rồi, một thái độ không cho phép người khác chạm vào dù chỉ nửa phần, chỉ dựa vào tâm khí này của Hoàng đế thôi, tiền đồ của Cố Uyên sau này chẳng phải đã rõ ràng rồi hay sao?
Hoàng đế nổi trận lôi đình, người hầu hạ trước Ngự tiền đều càng thêm cẩn thận. Tranh thủ lúc Hoàng đế đang tắm, Thôi Thành Tú che che giấu giấu kể lại mọi chuyện cho Đông Thuần và Thu Dung nghe.
Thu Dung nghe xong chỉ lo lắng cho Cố Uyên: "Hay là đêm nay để ta trực, cho Uyển Nương trốn đi đâu đó một lúc, đợi Quan gia nguôi giận rồi tính?"
"Cái ý tưởng quỷ gì vậy?" Thôi Thành Tú lườm cô ta, liếc sang phòng trực, "Ta không dám nói cho Cố nữ sử biết chính là sợ nàng không chịu đến gần Quan gia. Quan gia vốn đã tức giận mà Cố nữ sử lại không xuất hiện thì chẳng phải càng làm Quan gia giận hơn sao?"
"Thật là tai bay vạ gió, Uyển Nương tuyệt nhiên không phải người lẳng lơ, sao lại lọt vào mắt Dụ Vương? Đây là chuyện không nói rõ trắng đen được, nhỡ Quan gia nổi cơn thì sao?"
"Thật lòng mà nói thì đây là lần đầu tiên ta thấy Quan gia giận đến vậy, cũng không nắm chắc được phải làm sao." Thôi Thành Tú vẫn còn kinh hồn bạt vía, thở dài, "Nói đúng ra, Quan gia quan tâm đến chuyện này như vậy, cũng không có nghĩa ngài sẽ làm khó cho Cố nữ sử. Chỉ là tính cách Cố nữ sử cũng quá cứng rắn, nhỡ Quan gia giận mà nói gì đó, mà nàng lại không chịu mềm mỏng một chút, thế thì không ổn rồi. Phiền hai vị nhắc nhở một chút, bình thường thì không sao, nhưng lúc này mà chọc giận Quan gia thì cũng là tự chuốc lấy khổ thôi."
Đông Thuần gật đầu, quay người vào phòng trực, nhưng rồi lại không hề giấu giếm gì hết ráo, nói lại nguyên lời của Thôi Thành Tú, và nói thêm: "Quan gia đang nổi giận lôi đình, sau đây thế nào bọn ta đều không lường được. Cô cứ tự cân nhắc, nếu cô không muốn đi thì tối nay ta sẽ trực thay. Dù sao cái mặt già nua này cũng có thâm niên mười mấy năm rồi, Quan gia sẽ không giận cá mà chém ta đâu."
"Sao có thể để cô cô vất vả được?" Cố Uyên lắc đầu, "Quan gia là người hiểu lý lẽ, nô tỳ và Dụ Vương điện hạ hoàn toàn trong sạch, đương nhiên ngài sẽ không làm khó nô tỳ."
"Cũng đành vậy, gặp mặt vẫn hơn là không gặp." Đông Thuần nói, "Cô đã có lòng tin thì cứ việc đi đi. Bọn ta đều trực ở bên ngoài, nếu có gì không ổn thì cũng có thể kịp thời chiếu cố."
Hoàng đế quả nhiên không nổi giận gì cả, chỉ lạnh mặt uống cạn bát canh an thần Cố Uyên dâng lên rồi ngồi trên long sàng mà suy tư, mãi đến khi Cố Uyên buông màn giường thì ngài mới buồn bực lên tiếng: "Nàng đã nghe chuyện của Dụ Vương rồi?"
"Vâng." Cố Uyên đáp, "Nô tỳ và hắn ta tuyệt đối không có liên quan."
"Trẫm biết." Tâm tư Hoàng đế đột nhiên chuyển sang người khác. Nàng do dự một lúc, cuối cùng thăm dò hỏi, "Dụ Vương không biết tiến lui, trẫm thấy công việc mà hắn đảm nhiệm cũng nên có người cùng tham chính mới được... Nàng thấy Thế t* c*ng Vương thế nào?"
"Thế t* c*ng Vương?" Cố Uyên nhíu mày, "Thế tử điện hạ tài học hơn người, ở Vân Châu nơi đó mà vẫn kiến thức uyên bác như vậy, thật là không dễ dàng."
Trong lòng Hoàng đế vẫn luẩn quẩn cảnh tượng Cố Uyên và Thế t* c*ng Vương trò chuyện vui vẻ, giờ đây lại thấy lời bình luận này của Cố Uyên là lời khen ngợi tán dương thật lòng. Đến đây, Hoàng đế mím môi, hạ mắt xuống, ánh mắt cuối cùng cũng trở nên u ám.
—— Hết chương 54 ——
Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Story
Chương 54
10.0/10 từ 27 lượt.
