Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác

Chương 43


Ninh Thọ cung và Thanh Hòa điện cách nhau không quá xa, loan giá chỉ chốc lát đã tới. Ngọc Thúy, tâm phúc hầu bên Thái hậu đã đợi sẵn ở cửa cung, vừa nhìn thấy loan giá đã quỳ xuống hành lễ rồi vội vàng đứng lên toan quay vào bẩm báo, nhưng Hoàng đế đã kịp ngăn lại, đưa mắt nhìn Cố Uyên một cái rồi sải bước men theo thềm ngọc để lên nguyệt đài, đứng lặng trước cửa điện nghe ngóng một hồi mới bước vào chính điện.


Ngọc Thúy hiểu ý, ra hiệu cho Thôi Thành Tú và Cố Uyên rồi hạ giọng: "Xin hãy theo nô tỳ."


Nàng dẫn cả hai đi vào lối ở bên trái bậc thềm cao, lách qua con sư tử mạ vàng, đi vào Tây thiên điện. Trong thiên điện trải thảm Bát Bảo chữ Thọ, bước chân lên chỉ thấy mềm mại, hoàn toàn không phát ra bất kì tiếng động nào. Ngọc Thúy quen đường quen lối dẫn người đến trước bức bình phong bằng gỗ hoàng hoa lê chạm rỗng, nơi đây cách bên trong chỉ một lớp rèm, tiếng nói chuyện trong chính điện vọng ra nghe rất rõ ràng.


Có một giọng nữ xa lạ mang âm điệu đặc trưng của vùng Giang Nam, thoạt nghe thật dịu dàng mềm mại nhưng lời nói lại vô cùng sắc bén, thẳng thắn không chút khách khí: "Thần thiếp xin hỏi nương nương, hôm nay Quan gia quả thực là bị bệnh đến mức miễn triều sao? Không biết ngài mắc phải bệnh gì?"


Hoàng đế không lên tiếng, thì lại có một giọng nam khác cũng mang âm điệu Giang Nam vang lên: "Mẫu phi, đó không phải là lời mà thần tử nên hỏi." Ngay sau đó là vài tiếng gõ trầm đục vang lên, như thể có người đang dập đầu xin tội.


Giọng nữ kia lại vang lên, lời lẽ vẫn đầy vẻ chất vấn, lưu loát đến bức người: "Xưa nay Quan gia chưa từng bỏ triều, cớ sao ngay khi Nguyên Lễ vừa vào chầu thì Quan gia lại miễn triều không gặp mặt? Thần thiếp vượt đường xá xa xôi mà đến, một lòng thành kính, kính mong Quan gia minh xét!"


Cố Uyên không nghe thấy tiếng Hoàng đế, mà là tiếng Thái hậu cất lên, giọng nói khô khốc, ngữ điệu cứng rắn: "Gần đây Hoàng đế vẫn luôn không được khỏe, việc triều chính lại bận rộn, hôm trước ngay cả bữa trưa cũng không nuốt trôi, Ai gia đã hạ chỉ từ nay đến trước lễ Tế Đông, Hoàng đế không được tiếp kiến quần thần và xử lý công việc quá hai canh giờ, việc này cả thiên hạ đều biết. Thỉnh thoảng nghỉ triều một ngày để nghỉ ngơi cũng đâu phải chuyện to tát gì, tình cờ trùng hợp đúng lúc Cung vương Thế tử vào chầu thôi, Cung vương phi chớ có nghĩ nhiều!"


"Đoan Vương từng nói rồi, xưa nay Hoàng đế vẫn luôn khỏe mạnh không hề hấn gì, chỉ là gần đây 


bên người đột nhiên có thêm một vị tư tẩm nên thân thể mới bị..."



Giọng Hoàng đế xuyên qua rèm che, truyền đến, vẫn thong dong điềm tĩnh, không nghe ra hỉ nộ: "Cảm tạ lời hỏi han của Thúc mẫu, sức thể trẫm rất tốt, chỉ là chút bệnh vặt, nay bình an vô sự. Đường huynh đường xa vất vả, là trẫm thất lễ, hôm nay có cơ hội gặp mặt trò chuyện đôi điều về gia lễ thì vốn nên bày tiệc tẩy trần, chỉ là đường đột nên sơ suất, đợi sớm mai triều thần đã hành lễ xong thì trẫm sẽ sai Quang Lộc Tự sắp xếp. Giờ thì cũng không còn sớm nữa, Thúc mẫu sớm về nghỉ ngơi đi thôi." Nàng nói, rồi lớn tiếng cao giọng: "Thôi Thành Tú, thay trẫm tiễn Cung vương phi và Cung vương Thế tử!"


Lời này chẳng khác nào đuổi khách một cách không lưu tình.


Thôi Thành Tú cao giọng hô một tiếng: "Nô tài tuân chỉ!" Rồi ưỡn ngực nghênh ngang bước vào chính điện.


Cung vương phi dường như có chút không cam lòng, chỉ vừa nói được một chữ 'Thần...' thì giọng Cung vương Thế tử đã lấn át: "Thần xin lĩnh chỉ cáo lui."


Trong điện lặng đi một lúc lâu, rồi đột nhiên vang lên một tiếng thở dài của Thái hậu: "Trước kia cô ta ở kinh thành, tuy rằng khi vào cung nhưng cả kinh thành ai cũng khen Cung vương phi thông tình đạt lý, biết tiến biết lui, tại sao giờ lại..."


"Theo như nô tỳ thấy..." Nghe giọng ấy thì là Hứa ma ma, "Cung vương phủ đã nhiều năm không vào cung diện thánh lại không phải là quá quen thuộc với những chuyện ở kinh thành, nay Thế tử mới nhập kinh cũng khó tránh việc thận trọng thái quá. Vấn đề là Đoan vương điện hạ, thân là Tông lệnh mà lại nói năng hàm hồ gây ra trận phong ba này."


"Không thể để hắn tiếp tục hủy hoại thanh danh của Hoàng đế được." Thái hậu hiển nhiên rất đồng tình, đột nhiên cất cao giọng: "Tất cả tới đây!"


Các cung nữ vâng dạ rồi vén rèm lên, Ngọc Thúy dẫn Cố Uyên đến trước bảo tọa của Thái hậu để khấu đầu hành lễ. Thái hậu chỉ gật đầu một cái, mắt đánh giá Cố Uyên từ trên xuống dưới một lượt: "Nghe nói ngươi đã đích thân kêu oan trước mặt Hoàng đế, xem ra bản lĩnh cũng không hề nhỏ. Bây giờ Ai gia triệu Đoan Vương vào cung, ngươi có dám đối chất với hắn ta không?"


"Chuyện của Đoan Vương nhi thần sẽ tự xử lý ổn thỏa." Cố Uyên còn chưa kịp đáp lời thì Hoàng đế đã không cần suy nghĩ mà lập tức từ chối, "Xin mẫu hậu cứ yên tâm."


"Xử lý ổn thỏa thế nào?" Thái hậu phản vấn, "Giờ trong tông thất đã có không ít người biết chuyện, nếu ngay lúc này mà không làm sáng tỏ ai đúng ai sai thì dù có xử lý êm thấm công bằng đi chăng nữa, những người không rõ nội tình ngoài kia cũng sẽ nói là Hoàng đế ỷ thế h**p người." Bà lại liếc nhìn Cố Uyên: "Ngày nào Hoàng đế cũng nói tốt về ngươi trước mặt Ai gia, ngày nào cũng khen ngươi thông minh chu đáo, khen ngươi biết tiến biết lùi, tường lễ nghĩa, hiểu đại cục, thấu lòng người, khen ngươi như thể ngươi là tiên nữ trên trời tuyệt nhiên không có người thứ hai dưới đất. Vậy thì ý của Ai gia thế nào, ngươi cũng nên hiểu rồi chứ?"



Hoàng đế có chút ngượng, thấy mất tự nhiên: "Mẫu hậu, nói vậy thì nói vậy thôi, nhưng dù sao chuyện của Đoan Vương cũng là chuyện của triều đình, không liên quan đến hậu cung..."


Hoàng đế che chở người phụ nữ kia đến mức không ngại mở mắt nói dối, Thái hậu thật là muốn đỡ trán thở dài, lần đầu tiên trong đời cảm thấy bất lực vì con.


Thế là bà không thèm để ý đến Hoàng đế, cứ thẳng thừng hỏi Cố Uyên: "Thế nào?"


"Đây vốn là trách nhiệm của nô tỳ," Cố Uyên cúi mình hành lễ, "Xin lão nương nương thành toàn."


"Tốt." Thái hậu dứt khoát, "Ngày mai Ai gia sẽ triệu Đoan Vương vào cung để đối chất với ngươi, ngươi về chuẩn bị đi!" Bà thấy Hoàng đế tuy vẫn ngồi vững vàng nghiêm nghị trên ghế nhưng ánh mắt lại không kìm được mà dán chặt vào Cố Uyên để dõi theo cho đến khi nàng khuất bóng ở cửa điện.


Bà định nổi đoá lên trong lòng, nhưng rồi lại thôi, chỉ hỏi: "Hoàng đế không về à?"


"Vậy... nhi thần cáo lui." Hoàng đế đứng dậy ngay, rời khỏi điện.


Thái hậu nhìn bóng lưng kia mà thở dài một tiếng: "Cứ đụng tới chuyện của Cố Uyên là Hoàng đế lại hồ đồ, mà ai gia thấy cử chỉ thái độ của cô ta đoan đoan chính chính như vậy, chẳng lẽ là ai gia nhìn nhầm rồi, thực ra cô ta âm thầm dùng mị thuật mê hoặc Hoàng đế nhỉ?"


"Trông có vẻ không phải thế đâu ạ." Hứa ma ma hơi chần chừ, "Hay là để nô tỳ đi làm lễ nghiệm thân cho cô ta?"


"Dù có gì đi nữa thì cũng chẳng sao." Thái hậu khẽ cười bất đắc dĩ, "Chỉ sợ là Hoàng đế có tâm mà cô ta lại vô tình. Ta chỉ bực mình ở chỗ, ngoại hình và nhân phẩm của Nguyên Gia đều không tồi, lại còn nặng tình quan tâm tới cô ta như vậy, làm sao mà cô ta vẫn cứ lạnh lùng với nó như là có lớp băng ngăn cách thế? Chẳng lẽ thật sự giống như nữ sử bên cạnh Tùy Vương năm xưa, trời sinh không thể gần gũi với người khác?"



Loan giá của Hoàng đế vẫn đi theo lối cũ qua Giáp đạo phía Tây, Hoàng đế uy nghiêm, ngồi trên đệm long vân màu vàng. Chiếc mũ Dực Thiện đen với song long hí châu nổi lên và áo long bào màu vàng thêu kim đoàn long long lanh dưới ánh nắng, cả người như được bao phủ trong một lớp ánh sáng vàng mỏng lấp lánh, khiến gương mặt trẻ trung càng thêm vẻ trang nghiêm quyền thế.


Đã thấm nhuần những bài học được dạy khi còn nhỏ, Cố Uyên không bao giờ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, nhưng lúc này, khi nàng đi bên cạnh loan giá, chẳng biết thế nào lại bất giác cảm thấy Hoàng đế có khuôn mặt đẹp đẽ sáng láng đến mức nhìn mãi mà không thấy chán. Hoàng đế vốn đang cau mày nghĩ ngợi, Cố Uyên cứ nhìn mãi thì cuối cùng cũng phải nhận ra, có chút không tự nhiên mà chỉnh lại vạt áo, rồi nghiêng đầu hỏi Cố Uyên:


"Y phục của trẫm có chỗ nào không chỉnh tề à?"


"Không phải."


Giọng Hoàng đế rất khẽ nhưng gương mặt vẫn nghiêm nghị, mắt lại nhìn ngang liếc dọc như sợ ai thấy bộ dáng không chỉnh tề của mình.


Cố Uyên không kìm được nụ cười mỉm dịu dàng: "Nô tỳ chỉ muốn biết, Quan gia có thật sự cho rằng nô tỳ là con người tốt đẹp đến vậy ư?"


Hoàng đế ngẩn người, quay đầu lại thấy nét mặt tươi cười dịu dàng của Cố Uyên, bất giác đưa tay ra rồi đặt lên vai nàng: "A Uyên, trẫm thấy, con người nàng như thế này, rất tốt."


Những thái giám phụ trách khiêng loan giá đều đã được huấn luyện rất kỹ càng, khi Hoàng đế nghiêng người xuống, tất cả đều đồng loạt dừng bước. Gương mặt của Hoàng đế hơi cúi xuống để nhìn thẳng vào Cố Uyên, đôi mắt trong veo chỉ phản chiếu đầy ắp bóng hình nàng, vẫn cứ là ánh mắt đầy nồng nhiệt, chân thành và đầy chờ mong, khiến tim nàng nhói đau. Hơi thở Cố Uyên như bị cái chạm của Hoàng đế kìm hãm, nàng không thể di chuyển và dường như cũng không muốn di chuyển.


Như có điều gì đó ngay ở khoảnh khắc này mà nơi đáy lòng cả hai đều thầm hiểu, tay Hoàng đế hơi dùng lực, hơi thở cũng căng ra: "A Uyên, tình cảm của trẫm đối với nàng..."


"Bẩm Quan gia!" Thôi Thành Tú dẫn đường phía trước, vừa bước ra khỏi Quảng Phúc môn thì hô vang một tiếng.



Hoàng đế dường như không có vẻ gì là không vui, chỉ hơi cau mày, nhưng Thôi Thành Tú biết mình đã làm hỏng chuyện lớn rồi, thầm tự vả mặt mình, trách mình sao lại vì tham tấm ngân phiếu mà làm hỏng chuyện chứ? Nhưng cũng cúi đầu, cung kính bẩm báo: "Bẩm Quan gia, Cung vương Thế tử đang chờ ở Quảng Phúc môn, nói là muốn xin Quan gia chút thời gian để yết kiến, nói vài câu rồi mới cáo lui."


"Đường huynh có chuyện gì?" Thấy Cung vương Thế tử bước ra từ Quảng Phúc môn, Hoàng đế chấn chỉnh lại biểu cảm trên gương mặt, xuống khỏi loan giá để đón tiếp, mỉm cười: "Trẫm xin lắng tai nghe."


Quả nhiên như lời Lý Phúc Minh nói, Cung vương Thế tử có dung mạo phải bảy phần giống Hoàng đế, chỉ là vóc dáng cao lớn hơn, hai người đứng cạnh nhau, bất cứ ai cũng có thể nhận ra họ là anh em ruột.


Hắn chắp tay, cúi người thật sâu với Hoàng đế: "Thần xin thay mặt mẫu phi bồi tội với Quan gia."


Hoàng đế vẫn bình thản: "Thúc mẫu cũng chỉ là lo lắng cho trẫm mới như vậy, đường huynh không cần phải bận tâm."


Cung vương Thế tử Nguyên Lễ khẽ cười, như là bất đắc dĩ: "Tính tình mẫu phi vốn không phải là như vậy, chỉ là năm năm trước người đổ bệnh một trận nguy kịch, dù là khỏi bệnh nhưng từ ấy thỉnh thoảng lại ngơ ngẩn thất thần, việc nhỏ cũng thành lớn, lúc nào cũng cẩn trọng đến thái quá. Ngay cả tờ công văn gửi đến Cung vương phủ bị có nếp gấp mà người cũng lo lắng là bị kẻ gian tráo. Sau khi phụ vương đổ bệnh thì người lại càng trở nên khó kìm chế, hôm nay là thần không kịp ngăn cản nên mới gây ra chuyện như vậy... Kỳ thực, lần này thần nhập kinh, một là phụng mệnh phụ vương đến cáo tế tông miếu, và thi kỳ tước khảo, hai là cũng muốn tìm vài lương y ở kinh thành, xem có cách nào chữa bệnh cho người không. Kính xin Quan gia minh xét tình trạng bệnh tật của mẫu phi mà tha thứ cho người!"


Hắn cúi người toan dập đầu, sắc mặt Hoàng đế hơi biến, vội đưa tay ra đỡ lấy: "Đường huynh khách khí rồi, bệnh của Thúc mẫu... Trẫm sẽ cho Thái y viện đến phủ thăm khám, có thuốc thang gì cần dùng thì cũng đừng ngại nói với trẫm."


"Cũng không thiếu thốn gì cả." Nguyên Lễ nở nụ cười, rút từ trong tay áo ra một văn thư: "Đây là văn thư của Đoan Vương và thần, văn thư viết về chuyện của Quan gia và Cố nữ sử, chắc hẳn sẽ có chút ích lợi cho Quan gia."


Hoàng đế ngạc nhiên, chưa kịp hỏi thì Nguyên Lễ đã quay sang nhìn và cười mỉm với Cố Uyên: "Thần không biết được chân tướng sự việc rốt cuộc là ra sao, nhưng thần nghĩ, một người mới mười hai tuổi đã là Trạng nguyên đầu bảng của Ngô Châu thì ắt không thể nào lại là một kẻ quyến rũ hồ mị người khác, phải không ạ?"


—— Hết chương 43 ——


Bắt đầu hé lộ quá kh và thân thế của chị Uyên, chị không phải dạng va nên chị mi là nóc nhà của Hoàng đế 


Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác Story Chương 43
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...