Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Chương 30
Chính Hoàng đế cũng không biết mình đã vô tình trở thành chỗ dựa của Cố Uyên, lúc này đang ngồi trong Noãn các nhíu mày suy tư:
"Ngự tiền còn có chức vụ nào mà nữ quan có thể đảm nhận không?"
Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân nhìn nhau, lần này cả hai cùng cười tươi rói: "Tư thiết, Điển thiết, Tư y, Tư sức, trà nước, thuốc men,... những việc này Quan gia vừa mới hỏi qua hết rồi. Còn lại thì đều là những công việc tay chân, lao động hạng ba thôi, Cố cô nương là người theo nghiệp đèn sách thánh hiền, lại văn nhã sạch sẽ như vậy, nếu giao cho cô ấy những việc đó thì nô tài thực sự cũng khó mở miệng lắm ạ!"
Theo lý mà nói, các chức vụ trước Ngự tiền còn nhiều hơn thế. Tư tán quản việc yết kiến thông truyền, Tư bảo quản ấn tín dấu mộc, mấy việc ấy đều là những công việc nhàn hạ và cho người ta thể diện. Thế nhưng Hoàng đế lo rằng có người trong triều sẽ nhận ra Cố Uyên, hoặc chăng lại để ý đến Cố Uyên rồi lại toan tính trù dập, gây bất lợi cho nàng, thế nên không chọn những chức vụ có tiếp xúc với ngoại triều. Hoàng đế cân nhắc tới lui, chọn đi chọn lại một vòng tất cả những vị trí ở Ngự tiền, lại phát hiện ra chẳng có vị trí nào mà không phải phục vụ người khác cả.
Chẳng lẽ phải lập ra thêm một chức vụ đặc biệt? Nhưng làm vậy thì e rằng gây chú ý.
Hoàng đế ngồi trước Ngự án im lặng suy tư, Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân bên tả bên hữu, trong lòng mỗi người đều có chút nóng ruột. Rõ ràng Cố tiểu nương tử này chính là người Hoàng đế yêu thích đây rồi, ngoài việc phong Phi, tấn vị, thì làm sao mà còn có chức vụ nào thích hợp hơn Tư tẩm nữa cơ chứ? Nhưng vị Quan gia này lại da mặt mỏng hay thế nào chăng, có dằn vặt đến chết cũng không chịu mở miệng!
Làm nô tài thì nên biết phân ưu, lo lắng cho chủ tử.
Thôi Thành Tú đảo mắt một vòng rồi mở miệng thăm dò: "Hôm trước nô tài nghe người ta than phiền là Tư thiết cục không đủ người trực, đang muốn chọn thêm vài người..."
"Vậy thì để Nội Vụ phủ xuất cung mà chiêu mộ." Mặt Hoàng đế bỗng lại phớt hồng, rõ là có chút không tự nhiên.
Không phải là Nguyên Gia chưa từng nghĩ đến vị trí ấy, nhưng để cho Cố Uyên đích thân giúp nàng thay y phục, c** th*t l*ng, dọn chăn giường,... thì chưa nói đến việc Cố Uyên có chấp nhận được hay không, bản thân nàng đã là người đầu tiên không thể chấp nhận được rồi.
Lần này là một lần hiếm hoi Ngụy Phùng Xuân không phá đám hay hạ bệ Thôi Thành Tú, lại mượn lời của hắn tiếp tục dò hỏi thêm: "Khi tiết Trùng Dương, Vận Nương, người quản Ngự trà ấy ạ, xin nghỉ về phép thăm nhà một lần. Khi về tới rồi nàng lại nói mẹ già bị trúng gió, giờ nằm trên giường không có người chăm sóc, muốn xin ân điển để được xuất cung sớm còn về nhà chăm mẹ. Thiết nghĩ phá lệ là không tốt nên nô tài đã từ chối. Hay là cứ để Cố tiểu nương tử thay thế Vận Nương một thời gian? Công việc này dễ làm quen, lúc rảnh rỗi còn có thể đi chỗ này chỗ kia, cũng tốt hơn những việc khác."
Đúng như tên gọi, chức vụ này chỉ phụ trách việc trà nước và điểm tâm ở Thanh Hà điện mà thôi. Ngự trà phòng sẽ đưa các loại trà nước và điểm tâm đến tiểu trà phòng của Thanh Hà điện, được các giám quan kiểm tra an toàn tại chỗ rồi mới được các cung nữ trong đội quản trà đưa lên.
Theo quy củ, khi Hoàng đế triệu kiến các đại thần đến đối tấu, tất cả các cung nữ phải lánh mặt lui xuống, thay vào đó là thái giám ở lại dâng trà, để bảo mật hoàn toàn thông tin cơ mật trước Ngự tiền và chặt đứt tất cả liên hệ với ngoại triều.
Hoàng đế lại cẩn thận suy đi xét lại một lúc, cuối cùng cũng gật đầu, dù cho cái nhíu mày cho thấy vẫn không hài lòng lắm: "Cứ quyết định như vậy đi."
Công việc dâng trà rót nước này dù sao cũng tốt hơn những việc khác nhiều lắm, ít nhất thì những tình huống chung đụng cũng không đến mức quá đỗi khó xử. Hoàng đế nghĩ vậy, cũng không hề chú ý ánh mắt chớp nhoáng mà Thôi Thành Tú và Ngụy Phùng Xuân trao cho nhau, trong chớp mắt cả hai đã cùng hiểu một ý: từ giờ trở đi thì bát canh an thần trước khi ngủ của Quan gia, cứ để Cố tiểu nương tử phụ trách đi!
Hai vị tổng quản bỗng dưng tâm đầu ý hợp, ra tay cũng rất nhanh.
Chiều cùng hôm đó, khi Cố Uyên choàng tỉnh dậy sau giấc ngủ say thì hành lý đã được chuyển vào dãy phòng trực của cung nữ ở cạnh Thanh Hà điện, mà nàng thì tự nhiên lại trở thành đồ đệ của Vận Nương rồi. Vận Nương sốt ruột mẹ già, nóng lòng về nhà, bất kể Cố Uyên có vui lòng hay không thì hễ rảnh rỗi là dồn sức ra dốc hết ruột gan để chỉ dạy quy củ và truyền thụ kinh nghiệm, khiến cho Cố Uyên bất đắc dĩ mà đành phải nghe theo sự chỉ dạy của Vận Nương. Nàng thấy, dù sao Hoàng đế có vẻ không chịu phán xử công minh mà ban cho mình hình phạt nghiêm khắc nhất cho hợp quốc pháp, nhưng mà lại cũng không chịu thả mình đi, thời gian phải ở đây e là còn dài, mình cũng không thể cứ ở Thanh Hà điện ăn cơm trắng mà không làm gì chứ!
Nhiệm vụ dâng trà không khó, cái khó là phải canh chừng được thời gian và biết cách quan sát sắc mặt, nắm bắt tâm tình chủ tử. Hễ trà nguội phải thay ngay, hễ Hoàng đế vừa đưa tay thì trà phải đến ngay tầm với, không được lạnh, không được nóng, càng không được là một chén trà vơi. Nếu là người khác thì phải mất từ ba đến năm tháng để học những phép tắc cơ bản, bị kiểm tra vài lần và qua nhiều thử thách mới chính thức được nhận vào vị trí này. Nhưng với Cố Uyên thì khác, chỉ cần một câu nói của Thôi đại tổng quản, Cố Uyên đã được vào vị trí ngay từ tối hôm sau.
"Bát canh an thần này giờ vừa đúng độ ấm lạnh rồi, cũng không cần phải quan sát sắc mặt gì cả đâu." Mặt Thôi Thành Tú rạng rỡ như một đóa hoa, đưa chiếc khay sơn mài nhỏ vào hai tay Cố Uyên, "Cô nương chỉ cần dâng lên cho Quan gia uống hết thì đấy chính là công lớn rồi, thôi, mời cô nương đi!"
Vạn Thọ tiết là lễ lớn, được nghỉ ba ngày, tấu chương tồn đọng đã chất thành núi. Hôm đó, từ sáng sớm Hoàng đế đã bận rộn không ngớt, mãi đến gần giờ Tý mới xử lý xong xuôi.
Mệt mỏi đến cực độ đã đành, Nguyên Gia lại còn bị mất ngủ. Nàng trằn trọc trên giường một lúc lâu rồi dứt khoát bật dậy, ngồi khoanh chân trên giường, cầm cuốn sách chưa đọc xong lên mà ánh mắt thì lướt qua cửa sổ phía tây. Nguyên Gia biết Cố Uyên đã thức dậy rồi, biết nàng đã chuyển đến Tây trực phòng, biết nàng đang học quy củ phép tắc với Vận Nương, nhất cử nhất động của nàng, tất thảy, đều biết.
Nhưng biết chỉ để biết, Hoàng đế vẫn không gặp nàng, mà cũng không dám gặp.
Lần đầu tiên trên đời Nguyên Gia được nếm trải sự khổ sở và bất lực khi muốn lại gần mà không dám, muốn từ bỏ nhưng không đành, trong lòng càng thêm bực bội khó chịu, càng không thể ngủ được. Cung nhân canh gác trong điện đều đã bị cho lui ra hết, để cho chủ tử được yên tĩnh.
Dứt khoát vén rèm lên, đi xuống giường, đôi chân trần đi trên nền gạch vàng lạnh lẽo lại cho một cảm giác thoải mái hết sức đặc biệt. Trong điện không có nội thần, không có cung nhân, đây là thế giới của riêng nàng. Nhìn quanh một vòng, Nguyên Gia bưng xuống chiếc lư hương mạ vàng trên chiếc bàn gỗ tử đàn chạm trổ rồi kéo chiếc bàn ra bên dưới cửa sổ lớn phía tây, trèo lên chiếc bàn ấy, vươn tay mà đẩy song cửa sổ. Không còn tấm lụa mỏng che chắn nữa, toàn cảnh dãy Tây trực phòng hiện lên rõ ràng trong khung cửa lớn. Hoàng đế vừa đếm mái hiên vừa nhẩm trong đầu: Một này, hai này, ba này, bốn này, đây, đây là phòng của Cố Uyên rồi. Sao cửa sổ tối om, trong phòng không có ánh sáng thế kia, vậy là đã đi ngủ rồi sao? Không biết nàng ấy ngủ thế nào, nếu không quen chỗ, ngủ không ngon, ngày mai phải bảo Thôi Thành Tú thêm một phần canh an thần vào khẩu phần của nàng mới được.
"Quan gia, tới lúc dùng canh an thần rồi ạ." Còn đang ngẫm nghĩ miên man thì bất ngờ có người cất giọng cao ở cửa, là giọng của Thôi Thành Tú.
Hoàng đế hơi giật mình, đôi bàn chân đang giẫm trên bàn cũng hơi bồn chồn run run rồi lấy lại bình tĩnh ngay: theo lệ, sau khi Hoàng đế đã đóng cửa tẩm điện để nghỉ ngơi thì chỉ có duy nhất Tư thiết Trình Tứ Nương mới có thể đưa canh an thần vào thôi. Bà cũng có tuổi rồi, là người đã trực tiếp chăm sóc hầu hạ Nguyên Gia hơn mười năm, tận mắt nhìn nàng lớn lên, thân thiết như người thân thuộc, ngay cả khi Nguyên Gia có thất thố thì cũng không có gì đáng ngại cả.
Phía sau, từ cửa điện, vang lên tiếng bước chân nhẹ đến khẽ khàng, mà Hoàng đế vẫn không nỡ rời mắt khỏi căn phòng thứ tư của dãy nhà sau cửa sổ kia, thế là một tay vịn lấy khung cửa sổ, một tay đưa ra phía sau lưng: "Đưa đây."
Lần này chẳng biết do đâu mà Trình Tứ Nương lại không đưa canh an thần đến tay Hoàng đế một cách chính xác và vừa vặn như mọi lần. Hoàng đế vớ hụt, bàn tay khua vào hư không bèn nhíu mày quay lại. Vừa quay đầu lại thì, than ôi, khuôn mặt đã làm cho nàng ý loạn tâm phiền cả ngày nay đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt, và nàng thấy khuôn mặt ấy đang đối diện với mình, còn đôi mắt trên khuôn mặt đó thì đang nhìn mình với một vẻ vừa khó hiểu lại vừa ngạc nhiên.
Nguyên Gia thấy trong đầu mình ong lên, nổ 'bùm' một tiếng, xấu hổ đến mức run chân mà không biết giấu mặt vào đâu.
Nửa đêm không ngủ, lại còn dẫm lên bàn, trèo cửa sổ, nhìn ra phòng của người ta, đừng nói là bậc quân vương ngồi trên ngôi cửu ngũ, ngay cả đến khuê nữ nhà thường dân trong thiên hạ, kể ra mà tìm được ai dám làm như vậy cũng là hiếm lắm. Mà lại còn lại bị chính người bị nhìn trộm bắt quả tang tại trận?
Mặt Hoàng đế nóng bừng lên, ngây ra như tượng đá một lúc thật lâu mới nghĩ ra một lý do có thể chấp nhận được: "Trẫm không ngủ được, dậy xem thiên tượng."
Xem thiên tượng, xem vận mệnh thiên hạ, xem dự báo mùa màng, nghe có vẻ là đúng là một lý do đường hoàng chính đáng.
Cố Uyên không tỏ hỉ nộ gì sất, chỉ rũ hàng mi mà đáp lời, cung kính đưa chén canh an thần vào tay Hoàng đế: "Xin Quan gia dùng canh rồi nghỉ ngơi sớm."
Hay rồi.
Thế này thì hay quá rồi, tội danh hôn quân còn chưa rửa sạch được thì cái mũ Vua điên đã bị ụp chặt lên đầu.
Nàng đặt chén canh về trên khay, đứng trên bàn mà gượng gạo giữ lại cái phong thái quân vương: "Trẫm còn muốn tĩnh tâm ngắm sao tiếp, nàng cứ lui xuống đi!"
Cố Uyên khẽ gật đầu, nhưng lại không lui xuống mà đặt khay sơn mài sang một bên, quay người đi đến trước long sàng, lần lần tìm tìm trong giường một lúc rồi cầm một đôi vớ lụa trắng đến trước mặt Hoàng đế:
"Đêm lạnh, xin Quan gia đi thêm vào."
Nếu lại để nàng đi tất đi giày cho mình nữa thì đó thực sự là coi nàng và đối xử với nàng như một nô tỳ thực sự mất rồi - thế là, Hoàng đế ngồi ngay xuống trên bàn, không nói không rằng nhanh tay nhanh chân đi tất lụa vào. Thấy Cố Uyên nhìn ra ngoài cửa sổ rồi kéo rèm che lại thật kín đáo cẩn thận, Hoàng đế càng thêm gượng gạo không tự nhiên, còn chưa nghĩ ra lời gì để nói thì Cố Uyên đã cầm lấy khay sơn mài rồi cúi người hành lễ:
"Xin Quan gia an giấc sớm."
Khó khăn lắm mới gặp được mà nàng chỉ có hai câu này để nói thôi sao?
Hoàng đế nhảy xuống khỏi bàn, khoanh chân ngồi lại trên đệm, chỉnh đốn lại y phục, cuối cùng cũng tìm lại được chút lý lẽ, nhìn về phía Cố Uyên rồi cất tiếng: "Thôi Thành Tú đã nói với nàng hết rồi chứ?"
"Vâng." Cố Uyên quay lại để đối diện với Hoàng đế, cúi thật sâu, "Quan gia đồng ý trả lại sự trong sạch cho Cố Uyên trước kỳ thi Ân khoa năm sau, thật sự là thiên ân mênh mông tứ hải."
"Trẫm biết nàng không quen ở trong cung." Cử chỉ và lễ nghi của Cố Uyên thật sự là quá chuẩn chỉ, chuẩn đến mức không sai một ly, nhưng Hoàng đế lại vẫn cảm thấy một sự cô lập, xa cách và lạnh nhạt khó hiểu toả ra từ Cố Uyên. Dường như có một thứ gì đó lớn lao đang ngăn cách giữa hai người, khiến những lời biện giải và cả lời an ủi chất chứa trong lòng Nguyên Gia không thể thốt ra được.
Dường như không còn gì để nói nữa, Hoàng đế đành rũ mi mà nhìn Cố Uyên biến mất ngoài cửa điện.
Buồn bực u uất ở trong lòng, sáng hôm sau thức dậy tâm trạng cũng không tốt hơn chút nào.
Hoàng đế duỗi thẳng hai tay để hai vị Tư y thay cho nàng bộ thường phục màu vàng rực, đi đến cửa điện, Hoàng đế liếc nhìn về phía Thôi Thành Tú một cái, cũng không để mắt tới hai hàng thái giám và cung nữ đang đứng trên hành lang, cứ thế bước thẳng một đường xuống thềm đá, lên Long liễn.
"Quan gia có điều gì dặn dò ạ?" Thôi Thành Tú khom lưng, thỉnh thị Hoàng đế qua rèm kiệu.
Hoàng đế im lặng một chút, dường như đang do dự: "Trẫm thấy sắc mặt cô ấy vẫn không tốt, lát nữa âm thầm cho thái y đến bắt mạch rồi xem mấy thang thuốc trước đó nàng uống xong chưa, có cần đổi phương thuốc khác cho hiệu quả không, thuốc men cần gì lấy từ khẩu phần của trẫm."
"Vâng!" Thôi Thành Tú đồng tình ngay, "Phần của nô tài mà có bị thiếu thì cũng không thể để Cố cô nương bị thiếu được! Quan gia cứ yên tâm!"
"Còn nữa." Lần này Hoàng đế do dự lâu hơn một chút, "Thiên tượng đêm qua thế nào?"
"Thiên tượng ấy ạ?" Thôi Thành Tú đột nhiên bị hỏi mà không biết phải trả lời thế nào. "Đêm qua thì cũng y như bây giờ thôi, trời âm u lắm, đen kìn kịt, có thấy ngôi sao nào đâu mà xem thiên tượng ạ!"
"Biết rồi."
Hoàng đế ngồi thẳng lưng trong Long liễn, khuôn mặt đĩnh đạc không chút biểu cảm, phong thái quân vương ổn trọng toạ trấn bốn phương nhưng trong lòng lại như trúng nội thương - sự bực bội muộn phiền và ê chề ảo não ngùn ngụt không thể tả – ngay cả cái cớ này cũng bị nhìn ra rõ ràng là nói láo, đêm qua mình thực sự đã mất hết thể diện trước Cố Uyên rồi!
—— Hết chương 30 ——
Chị Uyên thậm chí có thể viết fic tựa đề: Ban đầu cứ tưởng rằng tôi được Tổng tài bá đạo ngầu lòi lãnh khốc nhìn trúng rồi điên cuồng cưỡng đoạt, sau này mới biết thì ra số trời run rủi vào ở trong nhà Tổng tài rồi biết Tổng tài thực ra là trẻ trâu không những u mê tôi mà còn sợ tôi một phép...
Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Đánh giá:
Truyện Bức Lương Vi Phi - Lâm Thác
Story
Chương 30
10.0/10 từ 27 lượt.
