Boss Nữ Lạnh Lùng Của Tôi

Chương 370: C370: Chương 370

54@-




Nghĩ đến đây, tôi định gọi cho nhóm Bansha, xác nhận xem họ có an toàn hay không.

Nếu theo suy đoán lúc trước của chúng tôi, bây giờ nhà họ Cung đang gia tăng phòng bị với bố mẹ tôi, đồng thời cũng cài cắm rất nhiều tai mắt ở quê tôi.

Bansha, Ốc Trắng và Roga là người nước ngoài, dù có người bản địa dẫn đường, họ cũng vẫn sẽ gặp muôn vàn nguy hiểm.Nhưng tôi vừa lấy điện thoại ra đã thấy màn hình điện thoại thay đổi, đang có một cuộc gọi đến, là Bạch Vi gọi.Tôi nhìn đến mức ngẩn người, vừa ấn nghe, Bạch Vi đã nói: “Phương Dương? Anh, bây giờ anh có rảnh không? Em muốn gặp anh”.Tôi lập tức đáp: “Ừ, bao giờ?”“Bây giờ”.Tôi nhìn thời gian, vừa chín giờ nên bèn đồng ý, chỗ hẹn là một quán cà phê mà chúng tôi từng đến.Do lần trước mang đoạn clip của camera đến đồn công an cho tôi rồi bị thương, nên bây giờ cô ấy vẫn nghỉ dưỡng ở nhà.

Tôi hỏi cô ấy vết thương ở chân thế nào rồi, cô ấy do dự một hồi rồi đáp không sao.




Cô ấy lại định hỏi tôi chuyện gì đó, nhưng ấp úng mãi không nói ra, tôi cười nói: “Nếu bây giờ, em không tiện nói thì để lát nữa vậy.

Anh đến đó ngay đây”.Nói xong, tôi cúp máy, rồi chào nhóm Tề Vũ Manh, đi ra ngoài bệnh viện bắt xe.Đến quán cà phê, tôi đã thấy chiếc xe của Bạch Vi đỗ ở bên ngoài, còn cô ấy bây giờ đang mặc một bộ đồ thoải mái khác hẳn phong cách thường ngày, ngồi ở một vị trí cạnh cửa sổ.

Ánh nắng sớm mai chiếu xuống người cô ấy, như tô điểm thêm cho cô ấy một đôi cánh rực rỡ.Cô ấy cũng đã nhìn thấy tôi, nên vẫy tay với tôi.

Tôi mỉm cười đi vào, nhân viên phục vụ bước tới, tôi chỉ vào bàn của Bạch Vi, người nhân viên lập tức im lặng rời đi.Tôi ngồi xuống, Bạch Vi đã gọi sẵn cho tôi một tách cà phê.



Nhưng em lập tức nghĩ ra chuyện này chắc chắn có liên quan đến anh”.Nói rồi, Bạch Vi như lấy thêm dũng khí, lồng ngực phập phồng: “Phương Dương, anh thật sự bảo cô gái ấy tha cho Cung Chính Văn à?”Tôi lắc đầu: “Nếu em đã hỏi vậy thì anh cũng nói thật.

Lần này khác lần trước, nhà họ Cung đã bắt cóc bố mẹ anh để uy hϊế͙p͙ anh.

Nếu anh không thả Cung Chính Văn ra, hoặc giảm án cho hắn ta, có lẽ bố mẹ anh sẽ…”Tôi còn chưa nói xong, mặt Bạch Vi đã biến sắc: “Bắt cóc bố mẹ anh? Họ… sao họ có thể làm ra chuyện này chứ?”Tôi quan sát thấy thoáng cái sắc mặt của Bạch Vi đã tái nhợt, tôi nghi hoặc hỏi: “Sao? Với tính cách của nhà họ Cung, làm ra chuyện này cũng có gì là lạ đâu? Vả lại, để đạt được mục đích, họ không từ thủ đoạn nào cả, đây cũng chẳng phải lần đầu tiên.


Họ không làm gì được anh, đương nhiên chỉ có thể trút giận lên đầu bố mẹ anh, để bố mẹ anh chịu trách nhiệm cho chuyện của anh với họ.



Còn người nhà em cũng cố ý nhắc nhở em là nhà em và nhà họ có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, vì thế em đã mềm lòng… Em cũng không biết họ lại to gan đến vậy, dám bắt cóc cô chú.

Em cứ tưởng họ chỉ định thông qua cô chú để bắt anh phải thu tay…”Tôi thở dài một hơi: “Thật ra chuyện này không liên quan đến em, em cần gì phải nhúng tay vào? Nhưng cũng tốt thôi, lần này coi như em đã nhìn rõ bộ mặt thật của nhà họ Cung rồi.

Không chỉ có Cung Chính Văn, mà cả nhà họ Cung đều là một lũ tiểu nhân để đạt mục đích sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào”.Tôi cố an ủi bản thân, Bạch Vi là con nhà giàu, cô ấy cũng đã giúp tôi rất nhiều lần, nhắc nhở để tôi tránh khỏi nguy hiểm.

Dù có lúc đầu óc cô ấy hơi cứng nhắc, nhưng tôi cũng không thể lấy đó làm cái cớ để nổi giận với cô ấy được.“Bạch Vi, lần này em đến là định nói với anh chuyện này à?”Tôi nhấp một ngụm cà phê, để bản thân bình tĩnh lại, rồi hỏi.Cuối cùng Bạch Vi cũng hoàn hồn lại, cô ấy mím môi, ánh mắt có vẻ phức tạp, nói: “Phương Dương, em, em cũng không biết tại sao lần nào em muốn giúp anh cũng đều thành hại anh cả…”Vừa nói, vành mắt Bạch Vi vừa đỏ hoe.

Một nơi mềm mại nào đó trong lòng tôi chợt rung động, tôi đi sang ngồi xuống cạnh cô ấy nói: “Bạch Vi, chuyện này vốn không liên quan đến em, tội gì em phải đổ hết lỗi lầm lên đầu mình?”Nếu tôi nhớ không nhầm, từ lúc tôi quen Bạch Vi đến nay, tôi chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của cô ấy bao giờ.


Tôi vươn tay, đặt lên vai cô ấy, sau đó khẽ dùng sức.

Bạch Vi không kháng cự, mà cứ thế ngả đầu lên vai tôi.Tôi nhắm mắt dựa vào sofa, bên cạnh tôi là Bạch Vi như một cô bé, hương thơm dịu nhẹ bay vào mũi tôi, bờ vai mà tay trái tôi đang ôm lấy mềm mại như ngọc.Trước kia, tôi cũng đã từng làm thế này, nhưng đó là vì trả thù Bạch Vi, nên khác lần này hoàn toàn.

Tôi chợt nghĩ nếu có thể cứ như thế này mãi, không cần phải suy nghĩ gì nữa, bình thản sống hết đời thì tốt biết bao..





Boss Nữ Lạnh Lùng Của Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Boss Nữ Lạnh Lùng Của Tôi Truyện Boss Nữ Lạnh Lùng Của Tôi Story Chương 370: C370: Chương 370
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...