Bình Minh Màu Đỏ

Chương 77: 77: “ngộ Đông” Đáp Án Là Cả Đời

206@-


Có một năm như vậy vào cuối mùa xuân, bạn nhỏ Lê Ngộ Đông còn chưa chính thức đi học, Lê Tiện Nam cũng không vội vàng, nhưng cũng tìm cho cậu một trường tiểu học cho cậu.
Lê Tiện Nam và Diệp Phi không đưa ra yêu cầu quá cao đối với cậu, vẫn hy vọng ở giai đoạn này đứa trẻ có thể vui vẻ hơn một chút, trường học song ngữ, cũng sẽ phát triển toàn diện sở thích của trẻ.
Cậu nhóc vẫn rất mong chờ đối với chuyện đi học, lúc đó còn đang học mẫu giáo, chỉ là mỗi tháng có mấy ngày như vậy, Lê Tiện Nam và Diệp Phi đều cùng nhau ra ngoài một chuyến.
Khi đó Triệu Tây Mi vừa mới đăng ký kết hôn với Hàn Dịch, không dựa vào Triệu gia, dựa vào tiền nhuận bút của cô ấy và thu nhập của Hàn Dịch, hai người mua một căn biệt thự có sân vườn ở Yến Kinh.

Cho nên gần đây Triệu Tây Mi ngoại trừ theo dõi chuyện trang trí còn lại rất rảnh rỗi, vừa vặn cũng rất thích trẻ con, chủ động nói trông giúp Diệp Phi hai ngày, nhìn Diệp Phi đưa Lê Ngộ Đông xuống xe, ánh mắt Triệu Tây Mi ái muội ra hiệu, “Yên tâm đi chơi đi, chị sẽ trông chừng Lê Ngộ Đông cho, thằng nhóc này không có gì phải lo lắng cả.”
Diệp Phi cười nói cảm ơn với cô ấy, Triệu Tây Mi mặc áo ngủ đi xuống lầu, Lê Ngộ Đông rất ngoan, tự mình đeo cặp sách nhỏ, mỗi bước đi đều quay đầu lại, nói tạm biệt với mẹ.
Diệp Phi đeo túi xách đứng ở ngoài sân biệt thự vẫy vẫy tay với cậu.
Lúc đó Triệu Tây Mi cố ý trêu chọc cậu nhóc này, dẫn cậu đi vào sau đó rửa trái cây cho cậu, Lê Ngộ Đông không giống với những đứa trẻ ở độ tuổi này, rất ngoan ngoãn và nghe lời, cũng có sự ngây thơ ở tuổi này.
“Lê Ngộ Đông, cháu ở nhà nghe lời ba hay là nghe lời mẹ?”
“Ba nói phải nghe lời mẹ.” Lê Ngộ Đông ngoan ngoãn ngồi ở trên sô pha nghiêm túc trả lời, “Bởi vì ba nói, mặc kệ sau này có đang làm gì, cũng phải để lại một phần yêu thương và dịu dàng cho mẹ.”
“Vì sao thế?”
“Ba nói với cháu trước kia mẹ không có cảm giác an toàn, muốn để cho mẹ biết mẹ có cháu và ba yêu thương.” Lê Ngộ Đông ngây thơ vô tội nói, “Cho nên ba tặng hoa hồng, cháu và ba sẽ cùng đi mua!”
“Mỗi ngày sao?”
“Đúng ạ, mỗi buổi sáng, ở ngã tư Tây Giao có một cửa hàng bán hoa, chỉ bán hoa cẩm tú cầu và hoa hồng, cửa hàng kia thật thông minh nha, biết mẹ cháu thích hoa cẩm tú cầu và hoa hồng nhất.”
“……”
Trẻ con nói chuyện đều không biết kiêng kỵ, đều nói chuyện một cách thẳng thắn nhất.
Triệu Tây Mi đang ăn dâu tây đỏ mới của năm nay, lại đột nhiên cảm thấy dâu tây này cũng không còn ngọt nữa.
Khi đó cũng đã từng hỏi Diệp Phi, nói vì sao Lê Tiện Nam tặng lại chỉ tặng hoa cẩm tú cầu và hoa hồng thế, Diệp Phi mỉm cười không trả lời.
Sau đó cô ấy lại đi hỏi Lê Tiện Nam, Lê Tiện Nam nói bí mật, vẫn là thật lâu sau đó Diệp Phi mới nói với cô ấy ——
“Bởi vì lúc đó vừa mới ở bên nhau, vào một mùa đông đó đột nhiên em muốn ngắm hoa cẩm tú cầu khi nở trông như thế nào, không lâu sau đó, Lê Tiện Nam vận chuyển rất nhiều hoa cẩm tú cầu từ Hồng Kông về bằng máy bay.

Hoa cẩm tú cầu chỉ nở vào mùa hè lại nở từ đông đến hè, là anh ấy mua hoa tươi vừa mới cắt, cứ mấy ngày lại phải đổi một lượt.” Diệp Phi nói, “Anh ấy không nói rõ với em, thật ra em biết, nhìn thấy hoa cẩm tú cầu thì sẽ lập tức nghĩ đến Tây Giao, đó là cảm giác nhà, nhà không phải là Tây Giao, kỳ thật là ở bên cạnh anh ấy, em biết có anh ấy đang yêu em.”
Sau đó Triệu Tây Mi mới nghĩ đến, cái đầu tiên nghĩ đến không phải cái gì khác, thế mà lại là Tiểu Tây Giao ở Hồng Kông năm ấy.
Ở Hồng Kông xa xôi đó, tấc đất tấc vàng, đó chính là năm khó khăn nhất khi Lê Tiện Nam hãm sâu vào nhà tù, lúc đó Triệu Tây Mi đều cho rằng Lê Tiện Nam làm sao có thể làm ra hành vi “lấy toàn bộ tiền có hiện tại trong tay cầm đi mua một căn nhà để không”.

Khi đó còn nghĩ nếu không bảo Hàn Dịch suy nghĩ cách, nhưng khi gặp lại Lê Tiện Nam, vẫn là phong thái thanh cao nhã nhặn và bình tĩnh như vậy, luôn luôn có trật tự rõ ràng, đơn giản là mấy ngày đó vì đi công tác nên sắc mặt có hơi mệt mỏi.
Lê Tiện Nam chỉ cười nói, không cần lo lắng, căn nhà này mua trước khi Diệp Phi đi, không phải bây giờ mới mua, chỉ là gần đây nhà thiết kế vẫn luôn đang thiết kế sân mà thôi.
—— Đó không phải là quyết định vì cô, mà là bởi vì cô nên mới có sự sắp xếp trước.
Diệp Phi không phải là kế hoạch, mà là Diệp Phi quyết định kế hoạch của anh.
Tình yêu của anh trước sau như một, kiên định không hối hận, mà những ý nghĩa này đều hướng về phía cô.
Rồi sau đó, là sinh nhật Diệp Phi, Lê Tiện Nam đến tìm cô ấy và Tiết Như Ý trước, sợ Diệp Phi lẻ loi một mình ở Hồng Kông, lúc vừa biệt thự kia, ngay lập tức nhìn thấy hoa cẩm tú cầu nở khắp sân.
Mấy năm trước vẫn chỉ có cảm giác rời rạc, sau đó đem những chi tiết này xâu chuỗi lại với nhau, mới biết được hoa cẩm tú cầu có ý nghĩa gì.
Có nghĩa là anh vẫn còn yêu cô, anh sẽ vẫn luôn yêu cô.
Cho nên mặc dù là ở Hồng Kông xa xôi, vẫn có một Tiểu Tây Giao, hoặc là mặc dù cô đang ở London xa xôi, vẫn có thể nhận được hoa cẩm tú cầu anh nhờ người đưa tới vào mỗi tuần, còn có nhẫn kim cương mỗi tháng.
Diệp Phi thường nói, tình yêu của Lê Tiện Nam từ trước đến nay đều không phải là nói ra thành lời, mấy năm trước thật ra chưa từng nghe được một câu anh yêu em từ chỗ anh, người này rất có ý tứ, tặng nhẫn vào mỗi tháng, đều tặng nhẫn nằm trong bộ sưu tập cưới, tặng hoa mỗi tuần, trở về cũng có quà, anh không nói yêu, anh chỉ dùng chi tiết để chứng minh.
Trước kia mọi người đều nói sinh con chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi, ít nhất là ở chỗ Lê Tiện Nam và Diệp Phi thì không phải, có thêm bạn nhỏ Lê Ngộ Đông, trên thế giới này cũng có thêm một người yêu Diệp Phi.

Triệu Tây Mi sợ cậu nhóc này không ăn cơm ngon miệng, gọi đồ ăn bên ngoài đưa đến, chuông điện thoại vang lên, cô ấy đi ra sân lấy.
Diệp Phi và Lê Tiện Nam còn chưa đi, thời tiết cuối mùa xuân, áo len cổ chữ V tay phồng màu vàng mơ, váy đuôi cá dài màu cà phê nhạt, dịu dàng lại điềm tĩnh, Lê Tiện Nam ở trong xe chờ cô, cửa sổ xe kéo xuống một nửa, người đàn ông xưa nay luôn lạnh lùng cũng sẽ có thời khắc như vậy —— trong mắt là ý cười dịu dàng.


vùng trời tĩnh lặng, xa xôi, trong trẻo, sương mù sâu thẳm, người sống chớ gần, nhưng cũng không co người nào có thể ngọn


vị độc nhất, mới làm


là Diệp Phi, cũng chỉ



đều sẽ ra ngoài


ấy lấy cớ vẫn là người trẻ tuổi không cần cứ nhào vào công việc,


sao không chứ, chỉ có một chút thời gian này, trước kia đều là của


anh, nói nghĩ sao mà đột


qua làn da của cô, suy nghĩ một lúc rồi nói, “Lần



nhỏ, bọn họ liền cùng đi đến khách sạn nghỉ phép, sau đó em còn nói sau này có con rồi thì sẽ


làm cho cô vô cùng mẫn cảm, ngay cả bàn tay tùy ý gác ở trên eo cũng nặng hơn


đưa ra quyết định, “Mỗi tháng dành ra mấy ngày, coi như


có Triệu Tây Mi còn thích trẻ con,


Diệp Phi đi đến nơi nào quá xa,


mấy ngày, anh dứt khoát tắt điện thoại, nói cũng không có chuyện gì lớn, đơn giản thì có


từ sau khi kết hôn, nghiêm túc suy nghĩ lại, hẳn là sau khi hai người gặp lại là lập


một câu, không có công


Diệp Phi đối với công việc rất nghiêm túc, sẽ tự mình xem qua xem lại kiểm tra rất nhiều lần trước khi đẩy lên, hơn nữa hiện tại xã hội phát triển càng ngày càng nhanh, cái


Như Ý không tốt, Diệp Phi và Triệu Tây Mi


là có một khoảng thời


ngày, giống như trở lại rất nhiều năm


Nam kia một chút, ngồi trên cây cầu thấp ngắm hoàng hôn,


nhiều hơn vài lần, anh liền hất cằm, bảo cô đi đặt làm


diện cửa hàng sườn xám, hoàng hôn buông xuống,


lòng, Diệp Phi ngồi trên đùi anh, may


bay qua bên tai cô, ngón tay cọ qua hai má cô, “Phi Phi, mặc kệ bao lâu em đều là


túi áo khoác ra một chiếc nhẫn,


một giây trên trấn nhỏ đều


cửa hàng sườn xám của bà


một góc ôm hôn


đầu gối, làm một đường xẻ tà ngắn, để lộ ra đôi chân cân đối, cũng là vì


lửa, giống như là ánh trăng sáng chỉ thuộc về


còn rất ngượng ngùng, nói sườn


cô ngồi ở trước gương tháo búi tóc ra, cầm


sợi dây chuyền ngọc trai trên cổ, khẽ hôn lên sườn


em, cũng không thể mơ thấy con bướm


điệp hay Trang Chu mộng hồ điệp là tên người ta



trở thành một điển tích thường dùng trong



chỉ


sau cổ cô, giúp vén mái tóc dài buông


vì luôn cảm thấy mình hơi lo âu về tuổi tác của mình, đôi khi cũng sẽ lo lắng hỏi


cô, ở dưới ánh đèn mông lung vào ban đêm, anh thật sự nghiêm túc nhẹ nhàng vuốt ve


hỏi, “Sao lúc nào mẹ cũng thích


không biết nên


là mẹ muốn được yêu, mẹ hỏi nhiều hơn một chút cũng không phải là lải


đến Hồng Kông, nắm tay nhau đi qua


tháng gần như cũng chưa lưu lại dấu vết gì ở trên mặt anh, anh trời sinh đã có ưu thế về khí chất và ngoại hình, đường nét rõ


như một khung


đĩa phim Tình nhân của đạo diễn Jacques ở một


cô, cơn gió mùa hè thổi qua mặt, bọn họ chỉ là Lê Tiện


bóng người, eo Diệp Phi dựa vào


từng đám mây, cả bầu trời đều


xe cộ bắt đầu di chuyển,


nhau mãnh liệt ở trong


qua mái tóc dài của cô, ánh nắng chiều bao phủ cả


hơn cả hoàng hôn, tình yêu có thể thuận


anh yêu


hoa cẩm tú cầu, là anh muốn


Tiện Nam cũng sẽ


mùa hè,


vẫn luôn ngủ rất yên ổn, chưa từng bị mất ngủ, chỉ là lúc đó vừa mới sinh Lê Ngộ Đông xong, buổi tối


cô sẽ tái phát, mặc kệ là động tác của cô có nhẹ


Ngộ Đông cũng có thể an ổn ngủ một đêm, thẳng đến một đêm hôm đó, không hiểu sao Diệp Phi


Nam mặc áo ngủ, trong lòng ôm Lê Ngộ Đông nhẹ nhàng


Lê Ngộ Đông không khóc nữa, là


sạn, lần đó Lê Tiện Nam mua một căn biệt thự ở bờ biển để nghỉ dưỡng, toàn bộ cửa sổ kính là


vẫn còn nở hoa, toàn bộ


một chiếc ghế bập bênh riêng,


dẫn Lê Ngộ Đông đến đây đi, nghĩ đến thằng bé bây giờ chắc


vậy là được, để thằng bé yên tâm làm bài tập


Tiện Nam


cô đi lướt sóng, đi


ở đuôi du thuyền, ngâm chân mình ở trong


lúc rảnh rỗi lấy từ một chiếc lắc tay kim



cảnh sắc thật sự xinh đẹp, bên bờ biển là một dãy nhà gỗ nhỏ với màu sắc


mê người nhất, trên bầu trời ráng vàng,


ra khỏi thế giới để yêu nhau,


đều bị hút hết thành chân không, chỉ


sáng, lan tỏa khắp vào lúc hoàng hôn, nó


ngồi ở bãi biển


Phi dứt khoát xoay người ngồi ở trên đùi anh, hai


từng đợt, sóng


đêm đến như một cuộc hẹn, mà



Diệp Phi liền đi đón Lê Ngộ Đông, cũng không muốn quấy rầy anh, chỉ ngồi


tài chính, người lui tới đều là doanh nhân mặc âu phục nghiêm túc, nhân viên lễ tân ở


vì kẹo trên bàn ăn ngon, Diệp Phi cầm lên nhìn một chút, tự dưng muốn cười,


quá năm lần, sau đó Lê Tiện Nam gọi một cuộc


không


họp trực tuyến




tay phải, có thể quẹt hoặc là dùng



kia có sáu thang máy, quả nhiên có một


quả cửa thang máy mở ra,


là được đặc biệt bố trí, lấy màu xanh nhạt của cẩm tú cầu


Lạc đóng vai chính trong《Dã thú chi đồng》, trong đó có một cảnh nổi tiếng là, Cốc Tổ Lâm nói với Cổ Thiên Lạc, “Tuy rằng chưa từng


tủ lạnh ra, trong tủ lạnh


định cũng là như thế, thang máy


đều dậy đi mua hoa cùng ba, cửa hàng hoa kia cũng chỉ có hai


hoa này, nắm Diệp Phi tay, ngửa đầu nhìn cô, ánh mắt


thêm một câu, “Mẹ ơi, con cũng


hối lộ cô vài lần, ngược lại là Lê Tiện Nam nhìn ra


hì hỏi Diệp Phi, “Em có thể lấy hai


thật ra Lê Tiện Nam có dặn dò


nào gọi


rằng cuộc sống không phải là tiểu thuyết, nhưng Diệp Phi là nữ chính duy nhất của anh, em mà


chỉ muốn nói điều này anh


Lê Tiện Nam bình tĩnh uống trà, thản


kết quả bị Lê Tiện Nam cầm đi bớt chút thời gian đọc, lúc ấy cô ấy thật


xem máy tính, đoán chừng là


lúc là cực kỳ tự tin, một lúc lại cảm thấy lỡ



“Vậy chị đừng để ý đến anh ấy, chị muốn viết cái gì thì viết cái đó.”
“Vậy cũng không được, cái này là lấy hai người là nguyên mẫu, lỡ như chị viết không tốt, vậy không phải là thiên lương vương phá à.”
Diệp Phi nghe vậy thì bật cười, không hiểu sao lại nghĩ đến một màn rất nhiều năm trước.
Thật là rất lâu rồi, Lê Tiện Nam đặc biệt bay từ Yến Kinh đến Quảng Đông đi đón cô, trên đường đi người này dùng ngữ điệu rất thản nhiên nói, thiên lương vương phá, vậy phải phá hợp pháp.
Những mảnh vỡ linh tinh rải rác, nhớ tới lại làm cho cô cảm thấy tâm tư mềm mại đi.
Lực viết của Triệu Tây Mi vừa phải, Lê Tiện Nam đọc xong cũng không có nhiều lắm ý kiến —— Lúc ấy anh đọc, ý tứ cũng rất đơn giản, thật sự sợ Triệu Tây Mi lấy anh và Diệp Phi ra viết không hay.
Khi đó Triệu Tây Mi vừa mới lấy bút danh Tây Mạn ra xuất bản ba quyển sách nằm trong series mối tình đầu, từ yêu thầm đến gương vỡ lại lành đến sau khi kết hôn, thanh danh truyền xa, quyển thứ tư vốn dĩ chính là cuốn tiểu thuyết lấy nguyên mẫu từ Lê Tiện Nam và Diệp Phi xuất bản đưa ra thị trường.
Lúc ấy tiêu đề sách mãi vẫn không xác định được, biên tập chọn mấy cái đều cảm thấy không hay lắm.
Chuyện này, Triệu Tây Mi đi xin sự giúp đỡ từ Lê Tiện Nam.
Đến đêm hôm sau Lê Tiện Nam mới trả lời cô ấy ——
《Ngộ đông》
Đầu mùa đông năm ấy, quyển sách này được đưa ra thị trường có doanh số rất tốt, bên xuất bản đã tổ chức hai hoạt động offline, là buổi ký tặng của Triệu Tây Mi, Diệp Phi đi cổ vũ, nhưng không đi vào, ngồi cùng Lê Tiện Nam ở quán cà phê đối diện với nhà sách lớn, bạn nhỏ Lê Ngộ Đông còn không biết có chuyện gì xảy ra, tập trung ôm một quyển truyện tranh đang đọc.
Ngày đó, Lê Tiện Nam không chỉ gửi tên sách cho cô ấy là《Ngộ đông》, mà còn tự mình viết một trang đầu cho cô ấy.
Anh không nói với em về tình yêu,
Em ngẩng đầu lên nhìn xem,
Bầu trời đầy sao có một ngôi sao là lời tỏ tình mà anh dành cho em,
Cẩm tú cầu không hé là bởi vì anh có đang yêu em,
Tình yêu vượt núi vượt biển, em là sự thiên vị độc nhất của anh,
Công chúa rồng của anh, em mới là vĩnh hằng của anh.
Chuyện thành do người, câu hỏi về tình yêu, anh dùng cả đời này để trả lời em.
Không có ký tên, vì vậy một đoạn văn cứ như vậy được in trên trang đầu.
Diệp Phi ngồi ở quán cà phê lật xem, liếc mắt một cái đã thấy được một đoạn này.
Lê Tiện Nam ngồi đối diện cô, trong tay Lê Ngộ Đông ôm một quyển truyện tranh, khó khăn hỏi anh, “Ba ơi, chữ này đọc như thế nào?”
Lê Tiện Nam liền cúi đầu nhìn sang, sau khi nói với cậu bé xong, còn trêu chọc cậu nhóc.
Lê Ngộ Đông tức giận, ôm truyện tranh tới tìm Diệp Phi cáo trạng, ánh mắt Diệp Phi nhìn chằm chằm trang đầu quyển sách kia, nhìn một dòng cuối cùng, hốc mắt chua xót.
Cô nhân cơ hội nghiêng đầu đi dụi dụi đôi mắt, giả vờ đột nhiên bị mờ.
Lê Tiện Nam liền nghiêng người đến gần, nắm lấy cằm nhìn.
Bên trong nhà sách, Triệu Tây Mi ký tên xong vừa ngẩng đầu lên.
Lê Tiện Nam nắm cằm Diệp Phi nhìn tới nhìn lui, Diệp Phi chớp chớp mắt với anh, cách một cái bàn cà phê, anh dùng ngón cái lướt qua cánh môi cô, bàn tay kia sống trong nhung lụa, nhẫn cưới trên tay từ trước đến nay cũng chưa tháo ra.
Không biết nói gì đó, anh cười rộ lên, Diệp Phi đánh bay tay anh, đáy mắt cũng có ý cười.
Bạn nhỏ Lê Ngộ Đông ôm truyện tranh vẻ mặt buồn bực.
Khi đó có người nói Triệu Tây Mi tuyến tình cảm trong quyển sách này rất kỳ quái, yêu từ cái nhìn đầu tiên sao, nhưng lại không nói rõ ràng là yêu từ cái nhìn đầu tiên như vậy.
Triệu Tây Mi cảm thấy đáp án đã sớm được viết ở trong sác.
Tình yêu là một loại bản năng, mỗi người đều là một mảnh vỡ tự do trong thế giới này, nghiêng ngả chao đảo mới có thể gặp gỡ được nửa kia phù hợp với mình, chỉ có hai người hấp dẫn lẫn nhau, mới có thể dẫn đến bản năng phát sinh, sinh ra nhịp tim đập cộng hưởng, bọn họ sẽ không đi lạc, cho dù có biệt ly cũng sẽ gặp lại nhau và yêu nhau —— hoặc là, bọn họ gặp lại nhưng không gọi là gặp lại, mà gọi là về nhà.
Thế giới rất vội càng, chỉ có bọn họ đang chậm rãi yêu nhau.
Thế giới này không có Lê Tiện Nam, cũng không có Diệp Phi thứ hai.
Đó là tình yêu, là yêu nhau, cũng là thiên vị.
Cuộc đời tất nhiên là có tình si, tình yêu này không liên quan đến gió và trăng.
– Hoàn toàn văn –.



Bình Minh Màu Đỏ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bình Minh Màu Đỏ Truyện Bình Minh Màu Đỏ Story Chương 77: 77: “ngộ Đông” Đáp Án Là Cả Đời
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...