Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 28: UYÊN ƯƠNG (2)
Sau khi trở về từ phủ tướng quân, cơn giận của Tô Thầm đối với Tiết Phùng Châu đã tiêu tan rất nhiều. Y mơ hồ nhận ra rằng mình thực sự quá mềm lòng với Tiết Phùng Châu.
Từ nhỏ đến lớn, bằng hữu duy nhất có thể gần gũi với y như vậy chỉ có mỗi Tiết Phùng Châu, cho nên khi hắn muốn vượt qua ranh giới tình bạn, muốn được tiếp xúc thân thể với y, y không biết làm thế nào để từ chối.
Nhưng nếu nói y thích hắn thì tất nhiên không phải, y chưa chuẩn bị tâm lý để thích Tiết Phùng Châu, mặc dù hai người đã hôn nhau rất nhiều lần……
Tô Thầm cảm thấy mình đối xử với Tiết Phùng Châu như vậy thật không khác gì tra nam vô tình mà.
Chính vì không hiểu rõ tình cảm dành cho Tiết Phùng Châu, nên Tô Thầm nghĩ cứ để mặc mọi chuyện như vậy đi, có điều y sẽ không để Tiết Phùng Châu có hành động quá thân mật với mình nữa. Ít nhất không thể để hắn hôn mình đến mức trống rỗng cả tâm trí lẫn cơ thể.
Nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ, Tô Thầm thậm chí cảm thấy bản thân dễ dàng bị thao túng khi ở trong trạng thái đó.
Nghĩ đến đây, y chạm vào môi với sự sợ hãi đeo bám trong lòng.
Tô Thầm bình tĩnh lại, trải ra tờ giấy Tuyên Thành, vừa định đặt bút thì hỏi Tùy Ý: “Bút lông và nghiên mực lần trước Tiết tướng quân tặng đâu rồi?”
“Ở trong kho ạ.” - Tùy Ý hỏi: “Công tử muốn dùng ạ? Để nô tỳ lập tức đi lấy cho người.”
Tô Thầm hơi chần chờ một lúc: “Mang ra đây, ta đã hứa với Tiết Phùng Châu sẽ tặng hắn một bức tranh dùng bộ bút lông và nghiên mực đó để vẽ.”
Tùy Ý lộ ra vẻ mặt ‘quả nhiên là vậy’.
Tô Thầm nhìn thấy nhưng giả vờ lơ đi, chỉ chăm chăm dọn dẹp đồ trên mặt bàn.
Vốn định ngắm phong cảnh bên ngoài phòng, nhưng khi vươn tay mở cửa sổ thì chợt nhớ ra y đã niêm phong toàn bộ cửa vì giận Tiết Phùng Châu. Bây giờ muốn mở cũng không thể mở được nữa, rốt cuộc y mới là người chịu thiệt thòi nhất.
Tô Thầm thở dài và lặng lẽ thu tay lại. Thôi vậy, cảnh bên ngoài ra xem lúc nào chẳng được, cứ để như vậy đi. Tô Thầm ảo não nhìn tờ giấy Tuyên Thành, không biết nên vẽ cái gì mới được, có lẽ chờ đến Hội hoa xuân rồi vẽ vậy.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Tô Thầm kêu hai hạ nhân chuyển bàn của mình ra ngoài sân. Gốc đại thụ trong nội viện đã đâm chồi xanh mơn mởn, dường như chim chóc rất thích làm tổ trên đó.
Tô Thầm vừa chấm mực thì Tùy Ý từ bên ngoài đi vào, trong tay cầm một hộp gấm: “Công tử, vừa nãy nô tỳ ra ngoài thì gặp Triệu Cửu bên cạnh Tiết tướng quân, hắn bảo nô tỳ đưa cho công tử cái này.”
Tô Thầm nhìn qua: “Cái gì vậy?”
“Không biết ạ.” - Tùy Ý nói: “Triệu Cửu nói Tiết tướng quân muốn công tử tự mở ra, nếu công tử muốn hồi âm thì viết thư rồi đưa cho Triệu Cửu, để hắn mang về.”
Hồi âm? Tiết Phùng Châu còn muốn chơi trò trao đổi thư từ với y?
Tô Thầm mở hộp ra rồi nhìn thoáng qua, bên trong có vài hạt đậu đỏ bóng bẩy. Y chậm rãi mở lá thư, chỉ thấy hai chữ ‘Nhớ ngươi’ được viết to với nét chữ rồng bay phượng múa.
Ký tên Hành Chu.
Nét chữ của Tiết Phùng Châu phóng khoáng không hề gò bó, giống hệt như tính cách của hắn.
Tô Thầm cảm thấy buồn cười, Tiết Phùng Châu sao lại biết đậu đỏ có thể dùng để gửi gắm tương tư, chẳng lẽ có người mách nước cho hắn?
“Công tử có hồi âm không ạ?” - Tùy Ý hỏi.
Y tiện tay dùng cây bút lông vừa chấm mực khi nãy để viết hồi âm cho Tiết Phùng Châu, sau đó bỏ vào một phong thư rồi đưa cho Tùy Ý: “Ngươi đưa cho Triệu Cửu đi.”
Tùy Ý cầm lá thư đi, còn Tô Thầm thì nhặt những hạt đậu bỏ lại vào trong hộp gấm, ngắm thêm một lúc rồi mới cất đi.
Tiết Phùng Châu thật là……bắt người khác chạy đi chạy về chỉ để đưa vài hạt đậu đỏ.
“Khụ khụ.”
Bên ngoài viện truyền đến tiếng ho nhẹ, Tô Thầm giật mình, cuống quít giấu những hạt đậu đi, sau đó ngẩng đầu lên: “Cha, sao cha lại tới đây?”
Hết thảy hành động của Tô Thầm đều lọt vào mắt Tô Ý, ông sắc mặt không đổi mà bình tĩnh bước vào, cười nói: “Hôm nay là ngày nghỉ, ta không có gì làm nên muốn đến thăm con. Con đang làm gì vậy?”
“Vẽ tranh ạ.” - Tô Thầm thành thật nói: “Nhưng con không biết nên vẽ cái gì.”
“Sao đột nhiên lại muốn vẽ tranh?” - Tô Thừa tướng nhìn lướt qua nghiên mực trên bàn: “Con mua đồ của Ngọc Ý Trai khi nào vậy?”
“Không phải con mua.” - Tô Thầm trả lời một cách lấp lửng: “Là người khác tặng.”
“Ai tặng vậy?”
Tô Thầm: “Một vị bằng hữu.”
“Bằng hữu của con có phải tên Tiết Phùng Châu?”
Tô Thầm: “……”
Nghe thấy tên của Tiết Phùng Châu từ miệng Tô Thừa tướng khiến Tô Thầm hoảng loạn một cách khó hiểu, chính y cũng không biết tại sao mình lại cảm thấy như vậy.
Một lúc lâu sau, Tô Thầm mới ngước lên nhìn vẻ mặt tươi cười của Tô Thừa tướng: “Sao cha lại biết?”
“Con nói thử xem tại sao ta lại biết?” - Tô Thừa tướng cảm thấy khó nói: “Người của phủ tướng quân thường xuyên đến phủ ta tặng đồ, ta không muốn biết cũng khó.”
Tô Thầm: “……”
“Triều Triều.” - Tô Thừa tướng đặt tay lên mái tóc mềm mượt của Tô Thầm, xoa đầu y: “Phụ thân không muốn can thiệp vào những mối quan hệ của con, nhưng Tiết Phùng Châu là người âm hiểm độc ác, gan to hơn trời. Nếu con muốn làm bằng hữu với hắn, ta sợ có một ngày con sẽ bị hắn liên lụy.”
Tô Thầm ngước lên nhìn Tô Thừa tướng: “Cha, con không biết Tiết Phùng Châu ở trên triều là người như thế nào, nhưng con tiếp xúc với hắn thì thấy hắn không phải loại người ác độc.”
“Vậy con cho rằng hắn là loại người gì?” - Tô Thừa tướng hỏi.
Tô Thầm vốn định nói hắn là người rất tốt, nhưng chợt nhớ lại hành vi vô sỉ của hắn, hai chữ ‘rất tốt’ bị y nuốt ngược vào trong: “Với con mà nói, hắn là bằng hữu rất đáng tin tưởng.”
Tô Thừa tướng nhìn nét mặt của Tô Thầm: “Nếu sau này con phát hiện hắn không phải là người đáng tin thì sao?”
"Đó cũng là lựa chọn của con." - Tô Thầm đáp.
Tô Thừa tướng còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ vỗ vai Tô Thầm rồi cười: “Con của ta đúng là có khí chất giống hệt ta, đã đưa ra lựa chọn thì tuyệt đối không hối hận.”
Tô Thầm: “Cha, con chỉ kết giao bằng hữu thôi, không phải chọn thê thiếp.”
Tô Thừa tướng: “Bằng hữu cũng phải chọn cẩn thận mà.”
Tô Thầm gật gật đầu: “Vâng vâng vâng, con biết rồi.”
Tô Thừa tướng lại nhìn Tô Thầm, khẽ thở dài: “Từ nhỏ con đã ít ở bên cạnh cha nương nên ta không thể có mặt trong quá trình trưởng thành của con, nhiều lúc ta cũng không biết làm sao để hòa hợp với con……Nhưng Triều Triều à, con phải tin rằng cha tuyệt đối sẽ không hại con.”
Ánh mắt Tô Thầm hơi rung động, y vươn tay ôm lấy Tô Ý: “Cha, con hiểu mà. Con biết người và mẫu thân đều rất quan tâm con, con sẽ ổn thôi.”
Tô Thừa tướng nhẹ nhàng vỗ lưng Tô Thầm: “Chỉ cần con bình an, ta và mẫu thân con liền yên tâm.”
Tô Thầm: “Vâng.”
“Không nói những cái đó nữa.” - Tô Thừa tướng quan sát sắc mặt Tô Thầm: “Gần đây cơ thể thế nào? Con có thấy tức ngực hay khó thở không?”
Tô Thầm lắc đầu, cười nhẹ: “Cha yên tâm, đã lâu rồi con không phát bệnh, sư phụ cũng nói khả năng tái phát là rất nhỏ, cho nên cha không cần lo lắng.”
Tô Thừa tướng gật đầu, rồi nhìn thoáng qua tờ giấy Tuyên Thành vẫn còn trắng trơn trên bàn: “Vậy con vẽ tranh đi, nếu ở trong phòng buồn chán quá thì có thể ra ngoài đi dạo nhiều một chút, tiện kết giao thêm vài bằng hữu đáng tin cậy.”
Tô Thầm đồng ý.
Có điều, những người đồng trang lứa với y hoặc là theo đuổi con đường làm quan, hoặc là đã thành gia lập nghiệp. Chỉ có Tô Thầm sống ở chùa Bạch Mã mười mấy năm, y chưa từng nghĩ đến sau này nên làm cái gì.
Tô Thầm hơi thất thần. Đúng vậy, y nên làm cái gì trong tương lai?
Theo đuổi con đường công danh? Y chưa từng nghĩ tới chuyện làm trong triều đình. Y thích vẽ tranh và đọc sách……Đây không tính là công việc đâu nhỉ?
Trên mặt giấy Tuyên Thành, ngòi bút dần phác họa lên hình dáng một bộ khôi giáp. Tô Thầm đột nhiên nhớ tới một giấc mơ trước đây, là khoảnh khắc Tiết Phùng Châu nằm gục trong tuyết.
Tô Thầm mím môi, đột nhiên nghĩ ra mình muốn vẽ cái gì.
______
Mấy ngày sau, Tô Thầm tự nhốt mình trong phòng để vẽ tranh.
Tiết Phùng Châu thỉnh thoảng tặng vài thứ kèm với những lá thư, nhưng hắn không xuất hiện. Có lẽ vì trong thư Tô Thầm đã đặc biệt dặn hắn không được đến làm phiền y.
Chờ đến khi bức họa được hoàn thiện, Tô Thầm mới chậm rãi cuộn tròn nó lại và đưa cho Tùy Ý.
“Mang đến phủ tướng quân.” - Tô Thầm dặn thêm: "Đây là quà cảm tạ Tiết tướng quân……còn bức này thì tặng Thẩm đại nhân, cảm ơn hắn đã tặng ta quyển du ký.”
Tùy Ý nghe xong thì cất hai bức họa vào: “Công tử yên tâm, nô tỳ chắc chắn đưa tận tay cho Tiết tướng quân và Thẩm đại nhân.”
Tô Thầm gật đầu.
Tùy Ý đi rồi, Tô Thầm xoa xoa bả vai đau nhức, rồi kêu hạ nhân chuẩn bị nước tắm cho mình.
Y dựa vào giường, khi đang mơ màng sắp ngủ thì hạ nhân ngoài cửa thấp giọng gọi: “Công tử, nước đã chuẩn bị xong.”
Tô Thầm ừm một tiếng, y hiếm khi dành ra nhiều công sức như vậy để vẽ tranh, cho nên đứng dậy thôi cũng cảm thấy mệt mỏi.
Sau khi đi vào phòng tắm, Tô Thầm quay lại nhìn hạ nhân đi theo mình: “Ta không cần người hầu hạ, ngươi ra ngoài chờ đi, nếu cần gì ta sẽ gọi.”
Hạ nhân kia nghe xong liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Tô Thầm ngâm mình trong làn nước ấm áp, tay vớt những cánh hoa đang nổi lềnh bềnh, ngơ ngẩn nhìn một lúc lâu.
Vì vấn đề sức khỏe nên ngay cả thời gian tắm rửa của y cũng có quy định nghiêm ngặt. Lúc nhỏ, y từng đòi được tắm thỏa thích, kết quả ngất luôn trong thau tắm, suýt chút nữa không mở mắt được nữa. Tuy bây giờ đã khỏe hơn nhiều, nhưng căn bệnh bẩm sinh kia vẫn không có cách nào trị khỏi. Nếu không phải vì thế, y sẽ không đến nỗi bị dọa chút xíu liền nằm liệt giường, hầy đúng thật là…….
“Công tử, đến lúc ra khỏi nước rồi ạ.” - Giọng nói của hạ nhân bên ngoài cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Thầm.
Tô Thầm trầm mặc một lúc, trầm thấp ừm một tiếng rồi đứng dậy lấy y phục treo trên bình phong để mặc. Y rất quan tâm đến thân thể này, dù cảm thấy mệt mỏi muốn ngâm thêm một lát nữa, nhưng y sẽ không coi nhẹ sức khỏe của mình.
Tô Thầm không thoải mái khi có người không thân thuộc đi theo mình, y quay lại nhìn hạ nhân đằng sau: “Ngươi không cần đi theo ta, cứ làm công việc của ngươi đi. Nếu Tùy Ý quay về thì nói Tùy Ý đừng quấy rầy ta, ta muốn nghỉ ngơi một chút.”
Hạ nhân đáp vâng.
Tô Thầm khép cửa, do dự một lúc cuối cùng thả rèm hạt xuống. Sau khi thả rèm, y cảm thấy căn phòng bớt trống trải hơn, cảm giác yên tâm khiến y chìm vào giấc ngủ cũng nhanh hơn.
Trong giấc mộng, Tô Thầm nhìn thấy Tiết Phùng Châu đang ngồi trong doanh trướng, gương mặt hắn trầm mặc và lạnh lẽo như băng. Hắn đang nhìn người quỳ gối trước mặt, chậm rãi hỏi: “Ngươi nói cái gì?”
“Bệ hạ mời công tử vào cung trên danh nghĩa giúp công tử dưỡng bệnh, nhưng chỉ sợ đó là cái cớ để nắm thóp tướng quân.”
Tô Thầm không thấy rõ mặt người kia, chỉ có thể nhìn rõ Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu trầm thấp cười, giữa mày lộ ra vẻ tàn nhẫn hung ác, hắn đáp: “Ta biết rồi”. Nói rồi hắn đứng dậy, sải bước đi ngang qua Tô Thầm.
Rèm hạt va chạm vào nhau vang lên tiếng loạt soạt, Tô Thầm quay đầu đi theo phản xạ. Hơi thở quen thuộc làm y hơi nhíu mày, hàng mi run rẩy dần mở ra, đập vào mắt đầu tiên là bộ y phục đen tuyền với hoa văn ẩn được thêu một cách phức tạp, đồng thời là cánh tay đang ôm chặt lấy y.
Tô Thầm ngẩng đầu, ngước nhìn phần cằm góc cạnh của Tiết Phùng Châu. Môi y khẽ động, có chút hoảng hốt: “Tiết Phùng Châu?”
“Ta làm công tử giật mình sao?” - Tiết Phùng Châu dịu dàng hỏi.
Tô Thầm lắc đầu. Y không thể lý giải được giấc mơ vừa nãy, nó kỳ lạ hệt như giấc mơ Tiết Phùng Châu nằm gục giữa trời tuyết. Ngay cả khi tỉnh lại, y cũng không biết mình có còn trong mộng hay không.
“Sao tiểu công tử lại niêm phong hết cửa sổ?” - Tiết Phùng Châu cúi đầu, hơi thở nóng rực phả vào lỗ tai Tô Thầm: “Làm ta không vào được.”
“Chính là để đề phòng ngươi đó.” - Tô Thầm thành thật nói: “Ngươi lúc nào cũng trèo cửa sổ, có khác gì ăn trộm đâu chứ.”
“Vậy tiểu công tử để cửa phòng mở đi.” - Tiết Phùng Châu cười nhẹ: “Để một cánh cửa mở cho ta, như vậy không cần sợ người khác phát hiện mà phải trèo cửa sổ. …Nhiều ngày không được gặp, ta nhớ ngươi lắm.”
Tô Thầm không thèm tin hắn, cười khẩy: “Ngươi thích lén lút đến vậy sao?”
“Thích……Nếu tiểu công tử muốn yêu đương vụng trộm với ta thì ta rất sẵn lòng nha.” - Tiết Phùng Châu thở dài thườn thượt: “Thừa tướng đại nhân không thích ta, hiện tại ta và ngươi cũng không khác gì yêu đương vụng trộm nhỉ.”
Tô Thầm giận dữ: “Ai muốn yêu đương vụng trộm với ngươi?”
“Được được được, tiểu công tử không có vụng trộm với ta, hai ta là một đôi uyên ương quấn quít.” - Tiết Phùng Châu hôn lên vành tai của Tô Thầm, hơi thở nóng bỏng khiến y khẽ run.
“Đừng, đừng hôn, chúng ta đừng nên như vậy.” - Tô Thầm nghiêng đầu tránh né: “Tiết Phùng Châu.”
Đúng vậy, mấy ngày nay y đã suy nghĩ cẩn thận, nhất định phải vạch rõ ranh giới với Tiết Phùng Châu, không thể để hắn gần gũi như vậy nữa.
Tiết Phùng Châu không thể tùy tiện hôn y.
“Ừm, hôn thêm một cái nữa rồi thôi.” - Tiết Phùng Châu đồng ý qua loa, sau đó ôm Tô Thầm vào lòng.
Tô Thầm không nhịn được lại run rẩy. Nhiệt độ trên cơ thể Tiết Phùng Châu rất nóng, thế nhưng khi được hắn ôm y lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Quan trọng hơn là, sau khi bị Tiết Phùng Châu hôn vài lần, y dường như đã trở nên quen với sự giao hòa hơi thở cùng Tiết Phùng Châu cũng như lực hôn mạnh mẽ của hắn.
Giống như hiện tại, cơ thể y mềm nhũn dưới cái hôn của Tiết Phùng Châu, hắn hôn lên vành tai rồi trượt xuống xương quai xanh, nhưng y không còn sức lực để chống cự nữa.
Tiết Phùng Châu đương nhiên nhận ra điều này, mắt hắn hơi híp lại rồi hôn lên yết hầu của thiếu niên.
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Story
Chương 28: UYÊN ƯƠNG (2)
10.0/10 từ 19 lượt.
