Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 23: VÔ LIÊM SỈ (*)


Tô Thầm dùng toàn bộ sức lực còn sót lại để gọi ba tiếng 'Tiết Phùng Châu', toàn thân y giờ đây nhẹ bẫng như bị rút cạn toàn bộ sức lực.


d*c v*ng của Tiết Phùng Châu nhanh chóng dịu xuống, nhưng hắn không thể kiểm soát bản thân được nữa, hắn nhịn không nổi......nhịn không nổi. Tiết Phùng Châu biết rõ làm vậy sẽ dễ dàng đánh thức y. Một khi Tô Thầm tỉnh lại, hắn chỉ có hai sự lựa chọn. Một là vị tiểu công tử ốm yếu ôn hòa này sẽ chấp nhận hắn, hai là sự kiên trì trong thời gian qua đều đổ sông đổ bể, tiểu công tử sẽ đuổi hắn đi.


Tiết Phùng Châu không dám nói rằng bản thân không có suy nghĩ muốn Tô Thầm phát hiện. Có lẽ tận đáy lòng, hắn thực sự mong muốn tiểu công tử sẽ tỉnh lại, như vậy thì hắn không cần kìm nén tình cảm này nữa.


Hiện tại Tô Thầm thực sự tỉnh rồi.


Tiết Phùng Châu nhắm mắt, miệng vẫn ngậm lấy bộ phận yếu mềm kia của Tô Thầm.


Luồng nhiệt nóng bỏng như cũ chảy dọc xuống phần bụng dưới của Tô Thầm. Tiết Phùng Châu vẫn còn đủ tỉnh táo để không nắm quá chặt tay y vì chỗ đó đang bị thương.


"Tiết Phùng Châu."


Tiểu công tử lại kêu thêm một tiếng, nhưng lúc này không còn cứng nhắc nữa mà mang theo chút sợ hãi và hoảng loạn, còn có cả khuất nhục.


"Tiết Phùng Châu, đừng đối xử với ta như vậy."


Tô Thầm biết mình không thể thoát ra nên nức nở khóc, tiếng khóc này khác với tiếng khóc đơn thuần, nó xen lẫn d*c v*ng yếu ớt mà y cố gắng che giấu nhưng không thể.


Tô Thầm không hiểu tại sao y chỉ ngủ một giấc mà Tiết Phùng Châu lại làm chuyện thế này. Chẳng lẽ, chẳng lẽ Tiết Phùng Châu ở bên cạnh y lâu như vậy chỉ để tìm cơ hội làm nhục y? Nhưng một nam tử sao lại sỉ nhục một nam tử khác bằng cách hạ mình ngậm lấy th*n d*** của đối phương chứ? Không lẽ Tiết Phùng Châu đột nhiên muốn thử tư vị của nam nhân?


Tô Thầm nghe nói trong quân doanh không có nữ nhân, những nam tử hơi thanh tú hoặc gầy yếu đều có thể bị coi là nữ nhân mà......Hoặc có thể Tiết Phùng Châu thích y? Nhưng làm gì có dấu hiệu nào như vậy.


Bất kể là khả năng nào, tình huống hiện tại đối với Tô Thầm là quá sức chịu đựng, quá mức hoang đường......Ở thời điểm y không hề phòng bị, ở thời điểm y tin tưởng Tiết Phùng Châu nhất......


"Tiết Phùng Châu, đừng mà." - Tiếng khóc nức nở của thiếu niên chỉ khiến cho nhiệt hỏa trong người Tiết Phùng Châu càng bùng cháy dữ dội hơn.


"Tiết Phùng Châu." - Tô Thầm muốn dùng tay đẩy đầu Tiết Phùng Châu ra, nhưng hai tay của y đã bị hắn giữ chặt nên không thể nào rút ra. Y cắn chặt răng, cố gắng kiềm chế tiếng r*n r* ngắt quãng: "Tiết.....đừng, đừng mà. Đừng bắt nạt ta."


Hắn bắt nạt y chỗ nào chứ? Tiết Phùng Châu hít một hơi thật sâu, rõ ràng là hắn đang 'hầu hạ' tiểu công tử rất tốt mà.


Ngay khoảnh khắc này, toàn bộ giác quan trên người Tô Thầm đều đạt tới c*c kh***, y cắn môi, thầm muốn chính mình biến thành một khúc gỗ cho rồi, nhưng cơ thể lại hoàn toàn phản bội những suy nghĩ đó. Nội tâm hổ thẹn khiến y không dám nhìn thẳng Tiết Phùng Châu. Tô Thầm ngửa đầu, chiếc cổ thon dài trắng nõn trở nên căng thẳng, giống như một con thiên nga đang hấp hối, vừa mong manh vừa mỹ lệ.


Sau khi xuất ra, Tô Thầm nhanh chóng ôm chặt lấy chăn bông và cuộn tròn vào một góc, khuôn mặt nhợt nhạt thường ngày cùng với vành tai giờ đây đều đỏ bừng tới tận cổ, khiến cho y càng trở nên quyến rũ hơn.


Tiết Phùng Châu kìm lại cơn ho khù khụ sau khi nuốt xuống, sau đó hôn lên bắp đùi phía trong của Tô Thầm. Làn da bị sự nóng bỏng ướt át nhuộm hồng, đôi chân Tô Thầm lập tức trở nên căng cứng, y khẽ nấc lên: "Tiết Phùng Châu, tha cho ta...tha cho ta."


Tiết Phùng Châu cảm thấy bắp chân mịn màng và đang yếu ớt run rẩy của Tô Thầm thật xinh đẹp, dấu tay hằn trên đó càng khiến nó trông gợi cảm hơn. Tiết Phùng Châu không ngừng hôn rồi m*t một cách si mê, làn da mềm mại này khiến hắn yêu thích không nỡ buông tay.


Khuôn mặt hắn tựa lên đầu gối đang run rẩy nhè nhẹ của thiếu niên. Tiết Phùng Châu cảm nhận được hết thảy, đôi mắt bị mê hoặc bởi làn da trắng như tuyết rốt cuộc trở nên thanh tỉnh hơn một chút.


Tiết Phùng Châu ngẩng đầu lên. Rõ ràng vừa nãy Tô Thầm còn khóc lóc van xin hắn đừng đối xử với y như vậy. Nhưng giờ đây, khóe mắt y phiếm hồng ngấn lệ, đôi mắt ôn nhu đa tình không che giấu được h*m m**n của cơ thể. Khuôn mặt nhợt nhạt và xinh đẹp trở nên đỏ bừng, không còn dáng vẻ thánh thiện trong trẻo nữa, thay vào đó là mị hoặc, quyến rũ.


Ngay cả nốt chu sa cũng trở nên đỏ tươi và mê hoặc lòng người, không khác gì tiểu yêu tinh trong truyền thuyết chuyên đi câu dẫn hồn phách của người khác.


Hầu kết của Tiết Phùng Châu lăn lộn, hơi thở nóng bỏng dừng trên đôi môi của Tô Thầm: "Sao tiểu công tử lại khóc?"


Tô Thầm quay mặt đi, không muốn nói chuyện với Tiết Phùng Châu.



"Tiểu công tử đừng khóc." - Tiết Phùng Châu lại nhích tới gần, liên tục hôn vụn vặt lên má của Tô Thầm, thậm chí còn hôn hết những giọt nước mắt trên gương mặt y: "Ta sẽ không làm gì đâu."


Nghe thấy vậy, nước mắt của Tô Thầm càng tuôn rơi lả chả....Rõ ràng, rõ ràng hắn đã 'làm' rồi mà, còn dám nói sẽ không làm gì y.


Tô Thầm cắn môi càng mạnh hơn. Y chưa từng rơi nước mắt cho dù là bệnh nặng, mất ngủ hay phải uống thuốc đắng ngắt. Nhưng lúc này, y khóc vì hành động của Tiết Phùng Châu giống như đang phản bội y, phá hủy hoàn toàn mối quan hệ thân thiết giữa bọn họ. Điều này khiến cho Tô Thầm không thể kìm được nước mắt.


Y không nên khóc, nhưng y không thể kiềm chế được.


Những ngón tay chai sần của Tiết Phùng Châu cường ngạnh tách hàm răng của Tô Thầm, rồi luồn lách vào trong thăm dò môi lưỡi của y: "Tiểu công tử cắn tay ta này, đừng cắn môi, chảy máu đấy."


Hành động của Tiết Phùng Châu không chỉ giả mù sa mưa mà còn suồng sã một cách khiếm nhã.


Tô Thầm giận dữ trừng mắt nhìn Tiết Phùng Châu với đôi mắt ngấn lệ, sau đó hất tay hắn ra một cách mạnh mẽ, lòng bàn tay cũng vì thế mà đau nhức.


Tiết Phùng Châu lo lắng khi thấy khuôn mặt y chuyển sang nhăn nhó, hắn vội vàng nắm lấy tay Tô Thầm: "Tiểu công tử, để ta xem tay của ngươi."


Tô Thầm cảm thấy rất tủi thân, đã lâu rồi y không bị Tiết Phùng Châu làm cho cảm thấy ấm ức như vậy. Tô Thầm đá hắn một cái, cổ họng nghẹn ngào thốt lên một chữ: "Cút!"


Tiết Phùng Châu giữ chặt lấy cổ chân y, nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay hắn khiến Tô Thầm co rúm lại, y đột nhiên cảm thấy hơi hối hận về hành động của mình. Hiện tại y đang ở trong doanh trại của Tiết Phùng Châu, nếu chọc hắn tức giận, có khi y chết không có chỗ chôn mất.


Tô Thầm cẩn thận rụt chân lại, đè thấp giọng nói: "Buông ra."


Tiết Phong Châu không buông tay, hắn cúi mắt nhìn bàn chân bị nắm trong tay mình, có lẽ vì ít đi lại nên bàn chân y trắng nõn, cũng nhỏ hơn nhiều so với chân nam nhân bình thường. Ánh mắt Tiết Phùng Châu chăm chú, hầu kết lại giật giật, hắn chậm rãi cúi đầu.


Như thể biết được Tiết Phùng Châu sắp làm gì, Tô Thầm giãy giụa giằng ra: "Buông ra! Tiết Phùng Châu, ngươi buông ta ra!"


Phản ứng kịch liệt của y đánh gãy hành động của Tiết Phùng Châu, nam nhân ngẩng đầu, đôi mắt đen láy phản chiếu hình dáng của Tô Thầm với gương mặt trắng bệch, trong mắt mang theo sự kinh hoảng sợ hãi, như thể chỉ cần hắn buông tay y sẽ chạy trốn thật xa.


Tiết Phùng Châu như bị mê hoặc rốt cuộc ý thức được bản thân đã đi quá giới hạn, hắn vất vả ngụy trang lâu như vậy mới có thể đến bên cạnh y, vậy mà lại nhất thời xúc động, mất khống chế khiến cho tất cả đều bại lộ.


"Đừng sợ." Tiết Phùng Châu không dám thả chân Tô Thầm ra, ngẩng đầu lên nhìn y với vẻ yếu mềm: "Ta sẽ không làm ngươi tổn thương, tuyệt đối sẽ không."


Tô Thầm vô thức ôm chặt chiếc chăn, cẩn thận giấu chân vào trong, không nhìn vào mắt Tiết Phùng Châu. Tâm trí y đang rất hỗn loạn, cái gì cũng không hiểu, ngay cả lời nói của Tiết Phùng Châu cũng có chút mơ hồ.


Tô Thầm không cảm thấy ghê tởm hay phản cảm, nói sợ hãi cũng không phải không đúng, mà chỉ là......


"Vừa nãy, ta.......không cố ý làm ngươi sợ." - Tiết Phùng Châu muốn trấn an Tô Thầm để y không còn sợ hãi và kháng cự hắn: "Ta...ta không phải muốn làm nhục ngươi, cũng không phải muốn cưỡng ép ngươi làm điều đó."


Lông mi Tô Thầm run rẩy, y vẫn không nói chuyện.


"Tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu thì thầm bên tai Tô Thầm: "Ta thích ngươi, thích ngươi rất nhiều......", vậy nên h*m m**n với ngươi cũng rất mạnh mẽ, ta đã kìm nén rất lâu rồi, một khi phóng thích sẽ không thể quay đầu được nữa.


Tiết Phùng Châu không nói ra nửa câu sau, hắn không dám để Tô Thầm biết bản chất thật của hắn, đây sẽ chỉ là sự cố ngoài ý muốn mà thôi.


Tô Thầm chỉ lắng nghe hắn nói, y không phản ứng nhiều trước lời thổ lộ này. Mãi đến khi giọng nói của Tiết Phùng Châu càng lúc càng trầm xuống, đôi mắt màu hổ phách trong veo như pha lê mới xao động một chút, giống như ngọc vỡ dưới ánh đèn, mong manh mà chói mắt.


Giọng nói của y khàn khàn: "Ta muốn về nhà.", y hơi dừng lại rồi nói tiếp: "Ngươi...Ta không cần ngươi đưa về."


Tô Thầm không nhìn Tiết Phùng Châu nên không nhận ra ánh mắt hắn tối sầm ngay khi nghe thấy những lời đó.


Tiết Phùng Châu đáp: "Được."



______


Bên trong doanh trướng trống trải, Tô Thầm không cầm theo bốn món thư phòng phẩm. Tiết Phùng Châu lẳng lặng vuốt phẳng bản vẽ, chờ đến khi sắc trời chuyển tối Triệu Cửu mới trở về.


"Sao tướng quân không đốt đèn?" - Triệu Cửu mò mẫm thắp nến lên: "Thuộc hạ đã đưa Tô công tử về phủ Thừa tướng rồi."


"Y có nói gì không?" - Giọng nói Tiết Phùng Châu khàn khàn.


"......" - Triệu Cửu cẩn thận quan sát nét mặt của Tiết Phùng Châu: "Tiểu công tử nói......"


"Nói cái gì?"


"Tướng quân, người thật sự muốn nghe sao?"


"Nói." - Tiết Phùng Châu trầm giọng.


"Khụ khụ." - Triệu Cửu ngồi thẳng người, nghiêm túc thuật lại: "Tô tiểu công tử nói, đa tạ tướng quân đã cứu mạng, sau này sẽ chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh cảm tạ tướng quân."


Tiết Phùng Châu bình tĩnh hỏi: "Còn gì nữa?"


"...... Còn có." - Triệu Cửu ho nhẹ một tiếng: "Tô tiểu công tử nói, ngày sau mong tướng quân đường ai nấy đi, nước sông không phạm nước giếng."


Tiết Phùng Châu nặng nề cười hai tiếng: "Nước sông không phạm nước giếng?"


Tiết Phùng Châu thầm nghĩ, tiểu công tử cũng thật ngây thơ, hắn sao có thể để y thoát khỏi tay hắn? Hắn còn đang muốn dây dưa với y cả đời.


"Còn nữa." - Triệu Cửu đứng dậy, tránh xa Tiết Phùng Châu một chút: "Tiểu công tử còn nói sẽ trả lại huyết châu và nhân sâm cho tướng quân, mong tướng quân cũng trả lại khăn tay cho công tử."


Khi Tô Thầm nói những lời này, gương mặt y không hề có biểu cảm gì, giống như đang bình tĩnh kể lại một câu chuyện bất kỳ: "Chiếc khăn lụa kia dù gì cũng là đồ vật cá nhân của ta. Ta và Tiết tướng quân không thân thiết đến mức giữ một vật riêng tư như thế bên người, hơn nữa chiếc khăn đó không phải ta tặng cho hắn."


Triệu Cửu không dám thuật lại những lời này, bởi vì sắc mặt của tướng quân nhà hắn đang rất khó coi rồi, khiến cho Triệu Cửu không khỏi nhớ lại Tiết tướng quân của ba năm trước. Sau chiến trận ở biên quan, tướng quân bỗng nhiên thay đổi rất nhiều. Tướng quân của hắn chưa từng giở trò quỷ kế hay hợp tác với các hoàng tử, nhưng lại đột nhiên chủ động bắt tay với Tam hoàng tử. Đại tướng quân trước nay luôn thẳng thắn, tính tình sảng khoái lại đột nhiên trở nên thần bí khó lường, trên gương mặt luôn toát ra sát khí.


Mãi cho đến khi gặp được Tô công tử, tướng quân mới khôi phục ít nhiều......Nhưng tâm tình không tốt hoàn toàn từ đầu đến cuối, mà chỉ như lớp ngụy trang trước mặt Tô công tử. Tướng quân đã ngụy trang được một khoảng thời gian rồi, sao bây giờ đột nhiên lại......


Triệu Cửu không dám nghĩ tiếp, trong lòng thật sự hy vọng tiểu công tử và tướng quân sẽ hòa giải với nhau, như vậy mới không có ai phải chịu khổ.


"Triệu Cửu." - Tiết Phùng Châu thoạt nhìn đã khôi phục bình tĩnh: "Ngươi giúp ta làm một chuyện."


________


Tô Thầm vừa về phủ thì đổ bệnh, không biết là do ngã ngựa hay vì sợ hãi điều gì mà lần này y ốm cực kỳ nghiêm trọng. Thừa tướng và phu nhân lâu rồi chưa thấy y bệnh nặng như vậy nên hoảng hốt không thôi, mời cả thái y trong cung đến xem bệnh cho Tô Thầm.


Tô Thầm biết mình làm cha mẹ bất an, muốn nói với họ bản thân không sao, đừng quá lo lắng, nhưng lại không thể nói nên lời, đầu óc hoàn toàn choáng váng và mê man.


Trong lúc hôn mê, dường như có ai đó ôm y vào lòng rồi đút thuốc cho y, vị thuốc đắng ngắt khiến y chống cự, nhưng người kia vẫn cố gắng ép y nuốt xuống, sau đó cho y uống một ít nước đường. Vị ngọt như trung hòa với vị đắng, Tô Thầm dần an tĩnh trở lại, loáng thoáng nghe thấy tiếng thì thầm bên tai: "Tiểu công tử hãy mau khỏe lại, ta sẽ không bắt nạt ngươi nữa."


Là Tiết Phùng Châu sao?


Cái tên này vừa xuất hiện trong đầu liền khiến y có chút hoảng loạn, nhưng không phải vì sợ hãi. Thật ra y cũng không biết mình hoảng loạn cái gì.


Trong cơn mê man, Tô Thầm mơ thấy mình ngã xuống ngựa, nhưng không lăn xuống đất mà bị ôm vào lồng ngực của Tiết Phùng Châu, sau đó hắn vừa hôn vừa nói thích y. Tô Thầm không thể từ chối, vì mỗi lần y từ chối Tiết Phùng Châu liền sẽ hôn y.



Tô Thầm mở mắt, khung cảnh xung quanh vẫn còn tối sầm. Tô Thầm nghiêng người, mơ hồ nhìn thấy một người đang thổi thuốc cho mình, y vô thức gọi: "Tiết Phùng Châu."


Ngay sau đó Tô Thầm mới nhận ra không phải Tiết Phùng Châu. Thẩm Hoàn Chi quay người lại, nhẹ giọng hỏi: "Tỉnh rồi sao?"


Thẩm Hoàn Chi thường hay mặc xiêm y sáng màu, nhưng hôm nay lại bất ngờ mặc một chiếc áo choàng đen, hơn nữa chân mày của hắn có vài phần giống Tiết Phùng Châu nên Tô Thầm mới nhầm lẫn trong lúc mơ màng.


Tô Thầm chống đỡ thân thể suy yếu của mình ngồi dậy, xoa xoa phần đầu đau nhức: "Di Tắc, sao ngươi lại ở đây?"


"Phu nhân vừa mới rời đi không lâu, ta thấy nô tỳ của ngươi có vẻ mệt mỏi nên kêu nàng đi nghỉ ngơi rồi." - Thẩm Hoàn Chi bưng thuốc tới: "Những người khác sợ làm phiền ngươi nghỉ ngơi nên không vào......Uống thuốc trước nhé?"


Tô Thầm chậm rãi gật đầu, đưa tay ra nhận lấy chén thuốc. Thẩm Hoàn Chi hơi dừng lại: "Ngươi không có sức lực, hay là để ta đút cho ngươi?"


Những lời này có vẻ quen thuộc, trong lòng Tô Thầm hơi nhảy dựng. Y vội vàng lắc đầu, cầm lấy chén thuốc rồi uống cạn sạch. Rõ ràng đã quen với vị đắng của thuốc nhưng y vẫn cảm thấy khó chịu đến mức muốn rơi nước mắt.


Thẩm Hoàn Chi nhìn đôi mắt đỏ hoe của y, khóe môi mấp máy, thấp giọng nói: "Ngươi với Tiết tướng quân......cãi nhau à?"


Bỗng nhiên nghe thấy tên của Tiết Phùng Châu, lông mi Tô Thầm khẽ run lên.


Thực ra Tô Thầm không cảm thấy ghê tởm hay chán ghét những gì Tiết Phùng Châu đã làm, y chỉ không hiểu tại sao Tiết Phùng Châu lại làm như vậy......Tại sao lại chọn lúc y đang ngủ để làm chuyện đó, rõ ràng y tin tưởng hắn như vậy.


"Không phải cãi nhau." - Giọng nói của Tô Thầm có chút nghẹn lại. Không phải cãi nhau, y cũng không muốn xảy ra mâu thuẫn với Tiết Phùng Châu, chỉ là...


"Ta không muốn nhắc đến hắn." - Tô Thầm khẽ thở dài, hỏi: "Bây giờ là lúc nào?"


"Giờ Thân canh ba (*)." - Thẩm Hoàn Chi đứng dậy: "Ta treo rèm hạt lên và mở cửa sổ để ngươi hít thở không khí trong lành nhé?"


(*) Tầm 4-5h chiều


Tô Thần nhẹ nhàng gật đầu: "Làm phiền ngươi."


Thẩm Hoàn Chi mỉm cười với Tô Thầm và đứng dậy treo rèm hạt lên. Khi Thẩm Hoàn Chi vừa mở cửa sổ, những cơn gió quả nhiên lùa vào nhưng không mang theo giá lạnh. Tô Thầm lúc này mới nhận ra thời tiết hôm nay rất đẹp.


Y cúi đầu nhìn thoáng qua lòng bàn tay, vết máu do bị dây cương cứa rách da đã gần như biến mất.


Thẩm Hoàn Chi thấy y nhìn tay mình thì bỗng nói: "Viên công tử của phủ Thượng thư lại bị gãy chân rồi."


Tô Thầm chậm rãi nắm tay lại, nhìn về phía Thẩm Hoàn Chi.


"Nghe nói đêm qua, khi hắn bước ra khỏi Xuân Phong Lâu thì bị một nhóm lưu manh nhận nhầm thành con nợ rồi đánh đập tàn nhẫn, lần này chân hắn hình như bị tàn phế hoàn toàn."


Tô Thầm khô khan nói: "Hắn xui xẻo thật."


"Xui xẻo?" - Thẩm Hoàn Chi như suy tư điều gì: "Viên Thượng thư đã quỳ xuống ngay trên triều, thỉnh cầu Đại Lý Tự tra rõ chuyện này. Ông ấy nói những tên lưu manh đó bị người ta mua chuộc."


Tô Thầm mím môi: "Nhi tử bị chặt đứt chân, người làm phụ thân đương nhiên sẽ sốt ruột."


Thẩm Hoàn Chi yên lặng nhìn Tô Thầm, một lúc sau mới nói: "Quả thật là vậy."


Chờ đến khi Thẩm Hoàn Chi đi rồi, Tô Thầm mới xốc chăn lên nhìn chân của chính mình. Y mím chặt môi, làn da trắng nõn vẫn còn lưu lại vết xanh xanh tím tím, tuy không đau nhưng trông rất khó coi. Cơ thể của y dễ lưu lại những dấu vết như vậy, hơn nữa phải mất rất lâu mới phai đi.


Tô Thần đắp chăn trở lại. Sau khi treo rèm hạt lên, căn phòng trông có chút trống trải. Tô Thầm sợ mình lại suy nghĩ lung tung nên duỗi tay lấy một quyển thoại bản để đọc.



Không bao lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vã.


"Triều Triều, ta tới thăm đệ đây."


Là Lộ Cảnh Hủ, hắn trở về rồi sao?


"Triều Triều." - Lộ Cảnh Hủ gõ cửa: "Ta vào nhé."


Tô Thầm lâu rồi chưa gặp Lộ Cảnh Hủ, y lên tiếng: "Vào đi."


Lộ Cảnh Hủ mở cửa bước vào, trên tay hắn cầm một hộp đồ ăn: "Mẫu thân ta làm bánh hạt dẻ ngào đường, bảo ta mang một ít đến cho đệ nếm thử."


Tô Thầm gật đầu nhẹ: "Ta nghe nói huynh được cử đi cứu trợ thiên tai.....Mùa đông qua lâu rồi, sao bây giờ huynh mới trở về?"


"Sau khi cứu trợ xong, ta lại phải đi một chuyến đến huyện lân cận......" - Lộ Cảnh Hủ cảm thấy một lời khó kể hết: "Không biết tại sao Bệ Hạ lại nhất định giao phó cho ta, ta sắp mệt chết rồi."


Tô Thầm phì cười.


"Thật đấy, đệ nhìn tay của ta này." - Lộ Cảnh Hủ giơ tay ra, nói: "Tay đều chai sần hết rồi, còn bị sẹo nữa....Xùy, nam tử hán bị thương một chút chắc cũng không sao."


Tô Thầm cười nhẹ: "Chịu khó dưỡng da sẽ lại như cũ thôi."


Lộ Cảnh Hủ lại thở dài: "Sau khi quay về, ta còn phải vào cung báo cáo công tác, trùng hợp thế nào gặp phải Tiết Phùng Châu. Nhìn gương mặt hung tợn như sát thần của hắn, ta cảm thấy mình bị tổn thọ mất mấy năm."


Tô Thầm nhíu mày: "Hắn chỉ trông hơi hung dữ mà thôi."


"......" - Lộ Cảnh Hủ nhìn chằm chằm Tô Thầm: "Sao đột nhiên đệ lại nói giúp hắn?"


"Không có, ta chỉ đang nói thật." - Tô Thầm đáp.


Lúc này, Tô Thầm bỗng trở nên trầm mặc, nói thật ư......Kỳ thật Tiết Phùng Châu ân cần hơn vẻ bề ngoài, nhưng y cảm thấy không cần thiết phải nói điều đó với Lộ Cảnh Hủ.


Lộ Cảnh Hủ thấy Tô Thầm không vui nên không nhắc đến Tiết Phùng Châu nữa, hắn đột nhiên đưa cho Tô Thầm một chiếc hộp: "Đây là quà cho đệ. Huyện Long Tây rất giàu ngọc thạch, ta đã đặc biệt tìm thợ thủ công chế tác cho đệ. Đệ xem có thích không?"


Tô Thầm thoáng nhìn qua miếng ngọc bội đựng trong hộp gấm, mỉm cười nói thích.


Gương mặt Lộ Cảnh Hủ mừng rỡ tươi cười, đặt hộp gấm sang một bên: "Bây giờ đệ cảm thấy thế nào rồi?"


Tô Thầm đáp: "Vẫn ổn."


Thực ra Tô Thầm không có nhiều sức lực để nói chuyện với Lộ Cảnh Hủ, y chỉ lắng nghe rồi gật đầu phụ họa theo những gì hắn kể, cho đến khi khuôn mặt Tô Thầm lộ rõ vẻ mệt mỏi thì Lộ Cảnh Hủ mới ngừng lại.


"Nếu đệ mệt thì ngủ đi." - Lộ Cảnh Hủ khẽ thở dài: "Ngày mai ta sẽ lại đến thăm."


Tô Thầm cố gắng giương khóe môi cười cười, sau đó uể oải nằm xuống.


Lộ Cảnh Hủ xem thử nhiệt độ trên trán Tô Thầm, thấy y không bị sốt thì mới yên tâm rời đi.


Tô Thầm lại ngủ thiếp đi.


Màn đêm chậm rãi buông xuống, cửa phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, gian phòng tối om tràn ngập mùi dược liệu.


Tiết Phùng Châu đặt một hộp thuốc lên bàn, tay kia cầm một ấm nước. Hắn khẽ bước tới gần Tô Thầm, may mắn rèm hạt đã được treo lên từ ban chiều nên không gây tiếng động loạt xoạt khiến Tô Thầm tỉnh giấc nữa.


Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Truyện Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên Story Chương 23: VÔ LIÊM SỈ (*)
10.0/10 từ 19 lượt.
loading...